Ký Sự Chạy Nạn Làm Ruộng Ở Cổ Đại

Chương 21: Cố hương người tới



 

Đại phu tới bắt mạch cho nương Trụ T.ử xong cũng chưa nói ra được nguyên cớ gì, chỉ nói nương Trụ T.ử đã có tuổi, cú ngã này nguy hiểm không nhỏ, bởi vậy cần phải cẩn thận điều dưỡng, cụ thể khi nào có thể tỉnh còn phải xem ý trời.

Lý Bá Sơn đưa đại phu ra cửa rồi nói với Lý Đại Thành:

“Cha, không tính tiền bốc t.h.u.ố.c, tiền khám bệnh đã mất một lượng bạc.”

Lý Đại Thành gật đầu, không nói gì thêm. Tiền khám bệnh tuy quý nhưng tiền trong tay bọn họ đủ để chi trả. So với tiền khám bệnh, ông càng quan tâm một chuyện khác:

“Hiện giờ giá lương thực trên chợ thế nào?”

Lý Bá Sơn nói:

“Hiện tại giá lương thực lại dâng lên không ít. Dầu cám và khoai lang đỏ đều phải hai mươi văn một cân, ước chừng so trước kia tăng hơn mười lần. Bắp và khoai lang đỏ rẻ hơnchút, ước chừng một trăm văn tiền một cân, lúa mạch đắt hơn, 150 văn một cân. Chưa kể giá thịt, càng là tăng thành giá trên trời.”

Lý Bá Sơn cảm thán, giá trên trời như vậy thật sự là muốn đem người sống sờ sờ bức c.h.ế.t.

Lý Đại Thành trầm tư một lát lại hỏi:

“Bá Sơn, con có nghe thấy tin đồn triều đình mở kho lương không?”

Lý Bá Sơn lắc đầu. Dọc theo đường hắn đi từ bắc vào nam đã vào bốn năm tiệm gạo hỏi thăm tin tức, trên đường còn dừng lại ở nơi bán hàng rong tụ tập một lát. Trừ chủ tiệm gạo mặt mày hớn hở thì những người còn lại đều mặt ủ mày ê.

Lý Đại Thành nói:

“Con đi tiệm gạo, trước tiên mua mấy cân khoai lang đỏ và bắp. Chúng ta trên người tuy có tiền nhưng không thể quá mức rêu rao, miễn cho bị người theo dõi.”

Lý Bá Sơn gật đầu:

“Vậy con đi ngay đây.”

Lý Bá Sơn gọi Lý Thúc Hà và Lưu Phong, ba người cùng nhau ra cửa mua lương thực.

Lý Đại Thành ở đình viện vuốt râu suy tư. Triều đình xem ra không có bất kỳ động thái nào mở kho lương. Cứ như vậy phía bắc Lan Giang chỉ càng ngày càng loạn, chuyện nạn dân đoạt lương thực sẽ càng thêm thường xuyên.

Lý Đại Thành mang theo đầy bụng u sầu đi vào hậu viện, nhìn thấy Ngư Nương một mình cầm nhánh cây trên mặt đất viết viết vẽ vẽ.

Ông có chút tò mò liền hỏi:

“Ngư Nương, con đang viết gì đấy?”

Ngư Nương buông nhánh cây:

“Gia gia, con đang viết lâu lắm rồi không luyện, con sợ mình quên mất.”

Lý Đại Thành vui mừng gật đầu, xoa xoa đầu Ngư Nương:

“Chờ tới phương Nam, gia gia sẽ mua giấy b.út mực cho con, Ngư Nương liền không cần luyện chữ trên đất nữa.”

Ngư Nương vui mừng nhảy lên. Nỗ lực lâu như vậy cuối cùng không cần viết chữ trên đất nữa. Vẫn là có tiền tốt, có tiền gia gia cũng hào phóng không ít.

Ngư Nương nghĩ đến hai cái bánh rau dại trong lòng n.g.ự.c, nhìn bốn phía thấy không có ai mới móc ra đưa cho Lý Đại Thành, nhỏ giọng nói:

“Gia gia, hai cái bánh này ông còn cần không?”

Cái bánh này là Lý Đại Thành lén cho nàng, những người khác đều không biết.

Ngư Nương nghi ngờ, số tài sản bất ngờ phát hiện ở trạm dịch đã được chia cho mọi người, nếu không tại sao Trần thị cứ hay sờ vào lòng n.g.ự.c.

Mà Lý Đại Thành dường như từ lúc đưa bánh rau dại cho Ngư Nương lại như quên mất chuyện này, không hề đề cập đến việc đòi lại.

Lý Đại Thành hạ giọng, nháy mắt với Ngư Nương:

“Cho con thì là của con, ta biết Ngư Nương con là người cơ linh nhất, nhất định có thể giấu kỹ đúng không?”

Ngư Nương chỉ cảm thấy trong lòng tức khắc ấm nóng. Gia gia cư nhiên tín nhiệm nàng như vậy. Nhưng nàng lại hỏi:

“Chỉ có một mình con có, đại ca và nhị ca đều không có sao?”

Lý Đại Thành nói:

“Đại ca con có, tính tình hắn cũng trầm ổn như con có thể giữ được đồ vật. Nhị ca con quá hoạt bát, loại chuyện này không thể cho hắn biết.”

Ngư Nương che miệng lại. Xem ra gia gia đã biết chuyện nàng nghe lén.

Lý Đại Thành rời đi trước lại xoa xoa đầu Ngư Nương, nói như đùa:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Giữ kỹ nhé, đây chính là của hồi môn của con sau này.”

Lý Bá Sơn và mấy người đi ra ngoài sau nửa canh giờ, khiêng khoai lang đỏ và bắp đã trở về. Người đi theo sau bọn họ lại là một người lạ.

Người này râu tóc hoa râm lộn xộn, gương mặt hốc hác nhìn dáng vẻ gần đây nhất định không ăn no.

Lưu đại cữu nhìn thấy hắn, kinh ngạc hô lên một tiếng:

“Tam thúc công, ông sao lại ở đây? Ông không phải nên ở nhà sao?”

Lưu đại cữu lại vỗ đầu vội vàng hỏi tiếp:

“Trong nhà có phải xảy ra chuyện gì không?”

Lưu tam thúc công môi mấp máy, chưa nói chuyện đã khóc lóc t.h.ả.m thiết. Vừa khóc vừa nói:

“Không, nhà chúng ta không sao. Trấn Hạ Hà bị người ta đốt sạch rồi.”

Lưu đại cữu đại kinh thất sắc, suýt nữa té ngã:

“Sao lại thế này? Tam thúc công ông mau nói rõ ràng.”

Lý Đại Thành vội phân phó Lý Bá Sơn vào trong đổ chén nước cho tam thúc công uống:

“Tam thúc công, ông uống nước đã, từ từ nói.”

Lý Thúc Hà cùng Lưu Phong đỡ Lưu tam thúc công để ông ta ngồi xuống ghế đá, lại bưng nước đút ông ta uống mấy hớp.

Lưu tam thúc công lúc này mới bình tĩnh lại:

“Trấn Hạ Hà không còn nữa. Sau khi các ngươi đi không lâu lại có một đám quan binh đến bắt người. Các nhà đều phải giao người ra nếu không giao bọn họ liền đốt nhà. Không còn cách nào, những người chạy trốn lại đều chạy về.

Quan binh bắt lính đi rồi lại có thổ phỉ đến cướp bóc. Thanh niên tráng kiện đều bị bắt đi chỉ còn lại một đám già yếu bệnh tật tàn tật, đ.á.n.h không lại chạy cũng không thoát. Cả thị trấn bị cướp sạch không còn gì. Thổ phỉ cướp lương rồi lại g.i.ế.c người, đi rồi còn phóng một trận hỏa, trấn Hạ Hà đều bị thiêu rụi hết.”

Lưu đại cữu và Lưu nhị cữu nghe xong lời Lưu tam thúc công nói, trên mặt đều là bi phẫn. Không ngờ rời nhà mới có thời gian ngắn như vậy, trấn Hạ Hà cư nhiên không còn nữa.

Lý Đại Thành bi phẫn nhưng nghĩ nhiều hơn:

“Tam thúc công, đi cùng ông còn có những người khác không?”

Lưu tam thúc công nói:

“Có, đều là hương thân trên trấn chúng ta. Tuy rằng đã c.h.ế.t không ít người nhưng vẫn còn không ít người sống sót. Bọn họ cùng ta vào thành, hiện tại lưu lại ở cửa thành. Ta là tới trong thành tìm hiểu tin tức, không ngờ gặp được các ngươi.”

Lý Đại Thành vội nói:

“Tam thúc công, đều là hương thân cố hương, làm sao có thể để bọn họ đều ở lại cửa thành. Ta thấy vẫn là để Bá Sơn theo ông cùng nhau đưa người vào thì thỏa đáng.”

Lưu đại cữu và Lưu nhị cữu gật đầu:

“Là đạo lý này, vẫn là muội phu nghĩ chu đáo.”

Lưu tam thúc công cùng Lý Bá Sơn đi rồi, những người còn lại ở đây đều còn chưa hoàn hồn sau sự kinh hãi và bi phẫn.

Lưu đại cữu nói:

“Không ngờ chúng ta đi rồi lại xảy ra nhiều chuyện như vậy, trấn Hạ Hà cư nhiên đã không còn.”

Lưu nhị cữu gật đầu, bi thống rất nhiều nhưng lại có chút may mắn. May mắn một nhà bọn họ đi sớm, tuy rằng bị thổ phỉ tống tiền mất ba trăm lượng bạc nhưng cả nhà đều bình an.

Lưu nhị cữu vỗ vỗ vai Lý Đại Thành:

“Còn phải nhờ Lý gia, nếu không chúng ta cũng sẽ không sớm như vậy rời đi. Muội phu, ngươi xem như đã cứu chúng ta một mạng.”

Lý Đại Thành nói:

“Nhị ca, người một nhà nói gì lời khách khí. Còn một việc, số tiền tài chúng ta có được ở trạm dịch nhất định không thể nói cho bất kỳ ai, cho dù là người cùng tộc cũng không được.”

Lưu nhị cữu gật đầu:

“Số tiền này lai lịch không rõ, quả thật không thể nói cho bất kỳ ai. Ngươi yên tâm, ta sẽ phân phó bọn họ.”

--

Hết chương 21.