Muối là một vật phẩm thiết yếu trong cuộc sống của bá tánh, từ xưa đến nay đều là nguồn thu thuế lớn của quan phủ. Theo những gì Ngư Nương biết vào những năm bình thường, ở nơi khai thác muối, một cân muối chỉ có giá năm văn tiền nhưng nếu bán ở nơi khác thì giá muối có thể tăng vọt hơn hai mươi lần. Không hề khoa trương khi nói thuế muối chiếm hơn một nửa thu nhập từ thuế của quan phủ. Có thể tưởng tượng được trong hoàn cảnh như vậy, sự kiểm soát của quan phủ đối với việc buôn bán muối lậu nghiêm ngặt đến mức nào.
Khi Ngư Nương và mọi người vào thành, lính gác đã kiểm tra xem trên người nạn dân có mang theo muối lậu hay không. Một khi phát hiện, đó là tội lớn c.h.é.m đầu.
Nhưng dưới lợi nhuận khổng lồ, tất sẽ có người liều lĩnh. Vị chưởng quỹ của tiệm gạo mà hôm nay Lý Đại Thành dắt Ngư Nương đến hiển nhiên chính là một trong số đó.
Lý Đại Thành nói:
“Mua muối chỉ là một phép thử. Ta sở dĩ mua muối là để xem quan phủ này rốt cuộc đã loạn đến mức nào.”
Ngư Nương loáng thoáng nghĩ ra được điều gì đó.
Lý Đại Thành nói tiếp:
“Tiệm gạo này công khai bán lương thực giá rẻ để thu hút nhiều khách đến mua muối. Có thể thấy, trong quan phủ nhất định có người cấu kết với họ mới có thể vận chuyển muối lậu vào được. Từ xưa, thuế muối chính là nền tảng thu thuế của triều đình. Nếu thuế muối đã loạn đến mức này vậy thì triều đình này cũng sắp xong rồi.”
Ngư Nương hiểu ý của gia gia. Muối lậu tràn lan, triều đình sẽ không thu được thuế thì lấy đâu ra tiền để mở kho cứu trợ. Sống c.h.ế.t của nạn dân sẽ không có ai quan tâm. Điều này cũng có nghĩa là phương bắc sẽ ngày càng loạn, họ phải nhanh ch.óng chạy về phương nam.
Nhưng những lời này trước nay gia gia đều chỉ nói với đại bá và những người khác, sao hôm nay lại nói với mình?
Ngư Nương nghi hoặc nhìn Lý Đại Thành,
“Gia gia, tại sao người lại nói với con những điều này?”
Lý Đại Thành cười sờ tóc Ngư Nương,
“Tất nhiên là vì con có thể hiểu được.”
Ông nhìn thẳng vào mắt Ngư Nương, giọng nói thấm thía:
“Ngư Nương, có những đứa trẻ sớm thông tuệ nhưng có những đứa trẻ lại trưởng thành muộn, không thể vơ đũa cả nắm. Con và Đại Ngưu đều sớm thông tuệ. Ta không thể vì hai con còn nhỏ tuổi mà không nói gì cả. Nếu con có thể hiểu được những điều này vậy thì nói cho con cũng không sao.”
Ngư Nương vô cùng kinh ngạc. Nàng chưa bao giờ nghĩ rằng gia gia lại có suy nghĩ như vậy.
Ngư Nương nói:
“Gia gia, người không giống một chút nào so với những gì con nghĩ trong lòng.”
Lý Đại Thành ha ha cười nói:
“Trong lòng con, ta là một người như thế nào? Cổ hủ? Áp đặt? Hay là chỉ quan tâm đến Đại Ngưu và những người khác mà không quan tâm đến con?”
Suy nghĩ trong lòng bị người khác nói toạc ra, dù sao cũng là một chuyện xấu hổ. Ngư Nương ngượng ngùng nói:
“Cũng không phải đâu, chỉ là con không ngờ người lại cởi mở như vậy. À, từ ‘cởi mở’ này là đại ca đã dạy cho con.”
Trong ánh mắt Lý Đại Thành thoáng chút hồi tưởng.
“Khi ta bằng tuổi con, vẫn là một đứa trẻ mồ côi không ai muốn, ngay cả cha nương mình cũng không biết là ai. Là một lão ăn mày xin cơm đã nuôi ta sống. Sau này ta đến một hiệu t.h.u.ố.c làm chân chạy vặt. Vị đại phu ngồi trong hiệu t.h.u.ố.c họ Lý. Lý đại phu đã dạy ta biết chữ, dạy ta làm người. Những lời ông ấy dạy, ta một khắc cũng không dám quên. Sau này gia đình Lý đại phu vào kinh, ta cũng vì lụt lội mà chạy nạn đến trấn Hạ Hà. Không ngờ nhoáng một cái đã nhiều năm trôi qua.”
Lý Đại Thành nói tiếp:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ngư Nương, thân là nữ t.ử sống ở thời đại này luôn khó khăn hơn rất nhiều. Dưới những gông cùm nặng nề này, thuận theo luôn dễ dàng hơn là đi ngược lại lẽ thường. Nếu không phải con quá thông tuệ thì ta thật không muốn để một viên minh châu bị phủ bụi. Những lời này ta sẽ không nói với con. Nhưng con cũng không cần mừng thầm. Đôi khi thông tuệ cũng không hẳn là chuyện tốt. Ta đã sống nhiều năm như vậy, đã gặp qua rất rất nhiều người có thiên tư, trong số đó số người có thể sống một cuộc đời có ý nghĩa là rất ít. Ngược lại rất nhiều người trông có vẻ vụng về lại có thể vượt lên. Họ đều là những người chăm chỉ và tự kiềm chế bản thân. Ngư Nương, con có hiểu ý của ta không?”
Ngư Nương gật đầu. Nàng biết trong khoảng thời gian này vì những trải nghiệm của kiếp trước mà mình có chút đắc chí. Lời của gia gia là đang cảnh báo nàng, thiên phú chỉ là một phương diện, quan trọng nhất vẫn là sự nỗ lực của bản thân. Nếu nàng chỉ ỷ lại vào thiên phú thì cuối cùng sẽ chẳng làm nên trò trống gì.
Lý Đại Thành vui mừng mỉm cười.
“Ngư Nương, con có biết lúc trước tại sao ta lại đặt cho con một cái tên như vậy không?”
Ngư Nương lắc đầu. Chẳng lẽ không phải vì nàng đã câu được cá từ con ngòi sao?
Lý Đại Thành nói:
“Tất nhiên không chỉ vì con cá đó. Chữ ‘Ngư’ (鱼) đồng âm với chữ ‘Ngu’ (愚). Ta hy vọng cái tên này có thể át đi sự thông tuệ của con để con có thể bình an khỏe mạnh mà lớn lên.”
Ngư Nương sững người. Nàng trước đây đã oán trách rất nhiều về cái tên này, cứ nghĩ là gia gia không coi trọng mình nên đặt tên một cách tùy tiện, nếu không tại sao tên của Nhị Ngưu, Tam Ngưu và cả Nhị Nha đều có ý nghĩa hơn tên của nàng. Lại không ngờ trong đó lại có một nỗi khổ tâm như vậy.
Ngư Nương há miệng,
“Gia gia, con…”
Lý Đại Thành nắm lấy tay nàng,
“Thôi, đi thôi, không về nữa là đại bá và cha con sắp không trốn được nữa đâu.”
Ngư Nương lặng lẽ lau nước mắt, ngẩng đầu lên quả nhiên thấy hai người đang nép trong con hẻm nhỏ.
Kể từ khi Lý Đại Thành nói những lời đó, lòng Ngư Nương tràn đầy cảm xúc. Hóa ra mình cũng không phải là người bị bỏ qua. Khi đối diện với Lý Đại Thành, nàng cũng trở nên tự tại hơn nhiều.
Ngư Nương nhân cơ hội nói:
“Gia gia, con đã hứa với Nhị Nha và Tam Ngưu là sẽ mua kẹo cho chúng.”
Thế là Lý Đại Thành dắt Ngư Nương đến một cửa hàng bán thức ăn. Kẹo tự nhiên cũng không rẻ. Ngư Nương vốn chỉ định mua mấy viên để dỗ hai đứa trẻ, không ngờ Lý Đại Thành lại mua rất nhiều.
Lý Đại Thành nói:
“Không thể chỉ để Nhị Nha và Tam Ngưu ăn được. Nhà chúng ta và nhà cữu công con có nhiều trẻ con, tự nhiên phải mua nhiều một chút.”
Mua xong kẹo ra khỏi cửa, đối diện là một quán bán hoành thánh, ba mươi văn một bát, bên trong có hơn mười cái hoành thánh lớn, so với bột vỏ cây du và dây khoai lang thì có lợi hơn rất nhiều.
Lý Đại Thành lại chỉ vào quán đó nói với Ngư Nương:
“Ngư Nương, con phải nhớ kỹ, những món ăn có trộn thịt càng không thể mua. Trong thời loạn này ai biết được bên trong dùng nguyên liệu gì.”
Quán hoành thánh bốc lên từng làn hơi nóng. Chủ quán đang bận rộn không ngớt, trông không có gì đặc biệt.
Khi Ngư Nương đi ngang qua, chủ quán còn cười với nàng.
“Bé con, có muốn ăn một bát hoành thánh không, hoành thánh nhà ta thơm lắm đấy.”
Ngư Nương cúi đầu níu c.h.ặ.t t.a.y Lý Đại Thành vì nàng đã thấy trên mặt đất có một mẩu móng tay nhỏ. Lại đối diện với nụ cười hiền hòa của chủ quán, Ngư Nương bất giác rùng mình.
--
Hết chương 24.