Ký Sự Chạy Nạn Làm Ruộng Ở Cổ Đại

Chương 25: Chuẩn bị



 

Từ ngoài đường trở về, Ngư Nương mang theo đầy ắp kẹo đi tìm Nhị Nha và Tam Ngưu.

Tam Ngưu và tiểu tôn t.ử của Lưu nhị cữu đang ngồi xổm trên đất chơi ném bùn, làm cho cả tay cả mặt đều dính đầy bùn. Cánh tay của Nhị Nha vẫn chưa khỏi, chỉ có thể đứng một bên hau háu nhìn. Nhị Ngưu và Đại Khánh, Tiểu Khánh từ khi những người trong trấn đến đã gặp lại bạn chơi ngày xưa vui đến quên trời quên đất, không biết đã chạy đi đâu chơi rồi.

Ngư Nương vẫy tay với Nhị Nha. Mắt con bé sáng lên “cộp cộp cộp” chạy tới, hai b.í.m tóc sừng dê trên đầu còn lúc lắc qua lại. Ngư Nương sờ sờ b.í.m tóc của Nhị Nha, lấy ra một viên kẹo nhét vào miệng con bé,

“Ngon không?”

Nhị Nha ngậm kẹo, nói không rõ lời:

“Ngon ạ.”

Ngư Nương lại nhét năm viên kẹo vào túi áo lót của Nhị Nha, dặn dò con bé:

“Cất kỹ đi, đừng để Tam Ngưu thấy được.”

Nhị Nha ngoan ngoãn gật đầu.

Ngư Nương nhón chân lặng lẽ đến sau lưng Tam Ngưu, đột nhiên lên tiếng dọa hắn một cái. Tam Ngưu vỗ m.ô.n.g đứng dậy, lên án:

“Sao tỷ lại có thể dọa người?”

Tiểu tôn t.ử của Lưu nhị cữu tên là Hữu Tài, trạc tuổi Tam Ngưu. Cùng với Hữu Căn, người đã bị ngã gãy chân của nhà Lưu đại cữu, ba đứa trước nay như hình với bóng. Hiện tại Hữu Căn đi lại không tiện, chỉ có thể ở trong phòng cho nên còn lại Tam Ngưu và Hữu Tài chơi bùn trong sân.

Ngư Nương lấy ra những viên kẹo, huơ huơ trước mặt hai đứa cười tủm tỉm hỏi:

“Muốn ăn không?”

Mắt hai đứa cứ dán vào những viên kẹo, đồng thanh trả lời:

“Muốn ăn!”

Tam Ngưu định vươn tay níu áo Ngư Nương làm nũng, nhưng nàng đã né đi.

“Tay đệ bẩn quá, để ta đút cho các đệ ăn.”

Ngư Nương nhét vào miệng Tam Ngưu và Hữu Tài mỗi đứa một viên kẹo rồi nói:

“Vẫn còn nữa đấy. Tam Ngưu, đệ và Hữu Tài đi tìm nương, bảo bà rửa tay cho hai đứa, nếu không số kẹo còn lại sẽ không cho ăn đâu.”

Mắt Hữu Tài đảo một vòng,

“Hữu Căn còn chưa được ăn kẹo, Đại Nha tỷ, ta mang kẹo cho nó được không?”

Tam Ngưu gõ một cái vào đầu Hữu Tài,

“Không được gọi tỷ của ta là Đại Nha, tỷ ấy đã đổi tên rồi, tỷ ấy tên là Ngư Nương!”

Cậu bé trông có vẻ hơi kiêu ngạo.

Ngư Nương không chút lưu tình từ chối Hữu Tài, vạch trần ý đồ của nó.

“Số kẹo này nếu đến tay đệ, Hữu Căn có được ăn hay không còn là một chuyện khác. Đệ cứ đi rửa tay cùng Tam Ngưu trước đi, ta vẫn còn kẹo đủ cho các đệ ăn.”

Hữu Tài ủ rũ bỏ đi. Tam Ngưu ở một bên lớn tiếng cười nhạo nó.

“Đệ ngốc à, tỷ của ta thông minh lắm, đệ nói vậy tỷ ấy chắc chắn sẽ không đưa kẹo cho đệ đâu.”

Hữu Tài không chịu thua kém mà phản bác,

“Đại Nha tỷ đã có tên rồi, ngươi còn gọi là Tam Ngưu, thật khó nghe.”

Tam Ngưu nói:

“Không phải đâu, ta cũng có đại danh, ta tên là Lý T.ử Minh.”

Hữu Tài:

“Tam Ngưu, Tam Ngưu, Tam Ngưu, ta cứ gọi ngươi là Tam Ngưu đấy.”

Tam Ngưu nói:

“Ngươi còn nói nữa có tin ta đ.á.n.h ngươi không?”

Hữu Tài lè lưỡi trêu Tam Ngưu, nhanh như chớp chạy đi, vừa chạy vừa kêu:

“Ngươi chính là Tam Ngưu, Tam Ngưu là một tên đại ngốc.”

Hai đứa trẻ cãi nhau ầm ĩ rồi chạy xa. Ngư Nương lắc đầu, đúng là trẻ con.

Ngư Nương quay người đi tìm Hữu Căn. Hữu Căn vì bị gãy chân nên chỉ có thể quanh quẩn trên một chiếc giường. Khi Ngư Nương vào nó đang nằm sấp trên giường, đầu cúi xuống đất dùng tay trêu một con dế. Thấy Ngư Nương vào, Hữu Căn vội vàng lật người lại vờ như mình đang ngoan ngoãn nằm trên giường lại vô tình động đến chân, đau đến mức “oa oa” kêu lên.

Ngư Nương nhẹ nhàng vỗ cánh tay Hữu Căn, ngồi xuống mép giường hỏi nó:

“Chỉ có một mình đệ sao? Nương đệ đâu?”

Hữu Căn nói:

“Nương đi vào bếp nấu cơm rồi. Gia gia và mọi người lại mang về rất nhiều lương thực, nương vào bếp giúp một tay.”

Ngư Nương hiểu ra. Ở nơi này không thể ở lâu được, chắc chắn phải nhanh ch.óng rời đi. Lương thực trước đó đã bị cướp hết cho nên chỉ có thể lại đến tiệm gạo mua. Mua xong lương thực, tốt nhất là làm thành lương khô dễ mang theo, như vậy trên đường dù là chạy trốn hay ăn uống đều tiện lợi.

Ngư Nương đứng dậy rót cho Hữu Căn một bát nước rồi đỡ nó ngồi dậy.

“Đệ nằm trên giường môi khô cả rồi, uống chút nước cho đỡ khát đi.”

Hữu Căn do dự,

“Đại Nha tỷ, ta không muốn uống nước.”

Ngư Nương nhìn đôi môi sắp nứt nẻ của Hữu Căn có chút không hiểu.

Hữu Căn nhỏ giọng giải thích:

“Ta uống nước xong lại hay muốn đi tiểu. Nương đang làm việc, Hữu Căn không thể làm phiền nương.”

Ngư Nương im lặng một lát dịu dàng nói:

“Không sao, ta ở đây với đệ. Nếu đệ muốn đi tiểu, ta sẽ đi cùng đệ.”

Lúc này Hữu Căn mới chịu uống nước. Nó nhận lấy bát nước từng ngụm từng ngụm uống cạn.

Uống xong, nó nói với Ngư Nương:

“Đại Nha tỷ, ta hết khát rồi, tỷ chơi dế với ta đi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Vào mùa này, dế đang vào mùa. Sân nhà này trước kia một thời gian không có người ở, cỏ dại mọc um tùm, có thể nói là thiên đường của dế.

Hữu Căn dùng ngón trỏ và ngón cái nắm con dế, khoe với Ngư Nương:

“Đại Nha tỷ xem này, đây là cha ta bắt cho ta đấy, oai phong lắm, ta gọi nó là đại tướng quân. Đại Nha tỷ đi vào sân tìm một con dế lớn, bỏ nó vào trong bát để hai con đấu với nhau xem ai có thể thắng?”

Nói rồi, Hữu Căn bỏ con dế vào chiếc bát vừa uống nước xong, con dế bò qua bò lại trong bát.

Ngư Nương:

“Ta có kẹo, Hữu Căn, hay là chúng ta ăn kẹo đi?”

Sự chú ý ngắn ngủi của Hữu Căn dời khỏi con dế.

“Đại Nha tỷ, tỷ lấy kẹo ở đâu ra vậy?”

“Hôm nay ta đi cùng gia gia ra ngoài đường mua, ngọt lắm.”

Ngư Nương lấy ra mấy viên kẹo đưa cho Hữu Căn. Hữu Căn nhét một viên vào miệng, nói không rõ lời:

“Hữu Tài và mọi người có không?”

Ngư Nương nói:

“Ta cũng đã cho chúng rồi, đây là của đệ.”

Hữu Căn ăn xong kẹo liền bắt đầu buồn ngủ. Ngư Nương đoán là nước của nàng đã có tác dụng. Đợi Hữu Căn ngủ say, Ngư Nương mới rời đi.

Bên nhà bếp đang bận rộn khí thế ngất trời. Trần thị và những người khác đang rang gạo nếp, hấp các loại đồ ăn. Rang gạo nếp là để làm một loại “viên no bụng”. Gạo nếp rang vàng rồi đem phơi nắng, táo đỏ hấp chín, bỏ vỏ bỏ hạt rồi cũng đem phơi nắng. Cuối cùng dùng cối đá giã nát chúng với nhau thành một hỗn hợp sền sệt rồi nặn thành viên, phơi gió cho khô là thành “viên no bụng”. Theo lời gia gia, loại “viên no bụng” này ăn một viên có thể no được nửa ngày.

Còn khoai lang hấp chín rồi phơi khô cũng rất no bụng. Lần này họ không làm bánh nướng lớn nữa. Theo lời của Nhị Ngưu, món đó hắn ăn đến phát ngán rồi. Chắc những người khác cũng có cùng suy nghĩ cho nên sau khi bàn bạc, họ quyết định làm “viên no bụng” và khoai lang khô.

Nam nhân sức lực lớn, tất cả đều bận rộn dùng cối đá giã gạo nếp và táo đỏ. Nữ nhân thì ở trong bếp nhóm lửa hấp táo đỏ và khoai lang hoặc là nặn viên.

Trần thị ngồi bên ngoài nặn viên. Gạo nếp và táo đỏ sau khi trộn lại có màu vàng nhạt. Trần thị nhanh nhẹn vo hỗn hợp sền sệt thành những viên to bằng quả trứng gà rồi đặt lên lá dong để phơi. Thấy Ngư Nương lại gần, Trần thị cũng không ngừng tay mà dặn dò nàng:

“Ta ở đây bận, con trông chừng Tam Ngưu và bọn trẻ đừng để chúng chạy lung tung. Nếu không quản được thì đi tìm đại ca con, Tam Ngưu nghe lời đại ca con lắm.”

Ngư Nương gật đầu,

“Đại ca đang học bài, con sẽ dắt Tam Ngưu và bọn trẻ đi chơi ở một bên.”

Trần thị bĩu môi, lời nói trong ngoài đều mang theo ý chua ngoa.

“Đại Ngưu cũng thật cần mẫn, không hổ là cục cưng của nãi nãi con.”

Ngư Nương biết vì nương của nàng lúc trước sinh ra là một nữ nhi cho nên không được nãi nãi yêu quý. Nương của nàng đối với chuyện này vẫn luôn có chút bất mãn, đặc biệt là khi đối mặt với đại ca. Vì nãi nãi cưng chiều nhất chính là người đại ca thông minh, cầu tiến, hiếu học và hiểu lễ nghĩa này.

Trần thị nặn một viên nhỏ đưa cho Ngư Nương lén lút nói:

“Cầm lấy mà ăn đi, gạo nếp và táo đỏ ở đây quý lắm đấy.”

Ngư Nương cong môi cười,

“Con biết rồi nương.”

Viên no bụng khi chưa làm xong là một hỗn hợp sền sệt, dính dính trong lòng bàn tay. Thứ này là Trần thị lén đưa cho, cho nên không thể để Tam Ngưu và bọn trẻ biết được. Ngư Nương c.ắ.n một miếng, ui, dính răng quá.

Viên no bụng và khoai lang khô còn cần phơi mấy ngày nữa. Trong mấy ngày này, cửa lớn của sân nhà đóng c.h.ặ.t, chỉ khi có việc cần ra ngoài mới lặng lẽ mở một khe nhỏ.

Trần thị và Cố thị ngồi trên ghế đá vá quần áo. Từ khi rời trấn Hạ Hà đã gần một tháng, trên đường tàu xe mệt nhọc, những bộ quần áo mới lúc ra đi đều đã hư hỏng không ít.

Đối với bá tánh tầng lớp dưới gia tài không có gì, quần áo, chăn đệm và nông cụ gần như là những thứ đáng giá duy nhất của họ. Trên đường Ngư Nương thấy không ít phụ nữ mặc những bộ áo cưới cất dưới đáy hòm. Trên con đường chạy nạn buồn khổ nặng nề, đây là một khung cảnh khác biệt.

Lý gia và Lưu gia xem như có chút sản nghiệp nhỏ cho nên Trần thị và những người khác không cần phải mặc áo cưới chạy nạn.

Trần thị và Cố thị bận rộn may vá. Ngư Nương ở một bên giúp họ gỡ những cuộn chỉ rối.

Trần thị nghiêng đầu, nheo mắt dưới ánh nắng mặt trời để xỏ chỉ rồi miết kim vào tóc vài cái, nói:

“Mới ba năm, cũ ba năm, vá đi vá lại lại ba năm. Bộ quần áo mới này mặc chưa đến một tháng đã rách đến mức phải vá rồi.”

Mắt Cố thị có chút sưng đỏ, giọng cũng khản đi. Kể từ khi những người ở trấn Hạ Hà đến, tâm trạng của nàng ta vẫn luôn rất sa sút. Nhà của nàng ta cách trấn Hạ Hà không bao xa, trấn Hạ Hà xảy ra chuyện nên rất khó nói phụ mẫu của nàng ta có bình an hay không. Nàng ta đang vá một lỗ rách lớn trên quần áo của Lý Thúc Hà, đó là do bị nạn dân xé rách.

Cố thị nói:

“Chứ còn gì nữa, cũng không biết khi nào chúng ta mới qua được sông Lan Giang. Bụng ta đã năm tháng rồi, nếu sinh trên đường thì phiền phức lắm.”

Bụng của Cố thị đã nhô lên cao. Nếu không phải được Lý gia chăm sóc chu đáo, một t.h.a.i p.h.ụ trên đường chạy nạn rất khó có thể sống sót.

Cố thị dừng kim chỉ, xoa bụng.

“Bây giờ ta chỉ mong chúng ta đi nhanh một chút, đứa bé này mong là đừng sinh trên đường.”

Lòng nàng ta lo lắng, lỡ như đứa bé này sinh trên đường, binh hoang mã loạn sẽ là một gánh nặng không nhỏ. Đến lúc đó, phụ mẫu có vứt bỏ đứa bé này không? Tuy phụ mẫu đối xử với mình rất tốt cũng chưa bao giờ nói gì về phương diện này, nhưng suốt chặng đường đi nàng ta đã thấy không ít những đứa trẻ bị cha nương nhẫn tâm vứt bỏ. Những người cha nương đó chưa chắc là không yêu con, có thể mang con từ nhà đi chạy nạn nhất định là rất thương con. Nhưng vì để sống sót, họ chỉ có thể lựa chọn cắt đi khúc ruột của mình.

Lý gia hiện tại trông vẫn ổn, có bạc, phụ mẫu lại là người hiểu lý lẽ. Nhưng lỡ như gặp phải chuyện gì bất trắc thì đứa bé này liệu có giữ được không?

Viên no bụng và khoai lang khô dưới ánh nắng mặt trời dần trở nên khô và cứng lại. Trong thời gian này, Lý gia và Lưu gia lại ra ngoài đường mua thêm một ít đồ.

Con la kéo xe ban đầu đã không thể dùng được nữa. Con la quá dễ gây chú ý, xuất hiện trên đường chạy nạn chính là đang nói cho nạn dân biết ở đây có một đối tượng có thể cướp bóc. Sắp tới họ chỉ có thể đẩy xe cút kít mà đi.

Lý Đại Thành lại đến tiệm gạo mua thêm một ít muối. Muối lậu rẻ hơn muối của triều đình, tiết kiệm được không ít tiền.

Chưởng quỹ của tiệm gạo nghe nói họ muốn tiếp tục đi về phía nam liền có ý định nhờ họ vận chuyển muối.

Chưởng quỹ nói với Lý Đại Thành:

“Nếu các vị bằng lòng vận chuyển muối, lần này mua muối xem như ta tặng các vị. Đến nơi ông cứ theo địa chỉ ta đưa mà giao muối đi, người tiếp ứng ở đó sẽ cho ông thêm một khoản bạc.”

Chưởng quỹ vươn tay ra, ra hiệu một chút.

“Tiền công có từng này.”

Lý Đại Thành lắc đầu từ chối hắn. Tiền tuy nhiều nhưng quá mạo hiểm.

Chưởng quỹ không từ bỏ.

“Ông yên tâm, ở cổng thành có người tiếp ứng, tuyệt đối có thể để các vị an toàn vào trong.”

Lý Đại Thành không đồng ý dắt Ngư Nương đi.

“Số bạc này kiếm được cũng không có mạng mà tiêu, cả nhà chúng ta bình an là quan trọng hơn hết thảy.”

--

Hết chương 25.