Tống Thao cũng không ngoại lệ, đối mặt với vị cấp trên cao nhất của mình, chỉ đành ngoan ngoãn đáp lời: “Vâng.”
Nhưng nàng lại suy nghĩ giây lát, rồi đứng dậy lần nữa:
“Ta muốn về lại Hoàng Tuyền chi cảnh tĩnh dưỡng, tránh quấy rầy Đế quân.”
“Không sao.
Ta còn có vài chuyện muốn hỏi ngươi.”
“Ngài cứ hỏi bây giờ đi.”
Tống Thao nhìn vị cấp trên của mình, ánh mắt trong trẻo sáng ngời.
Khi đối diện ánh mắt ấy, Đế quân lại thoáng trầm mặc.
Hắn dường như khẽ thở dài:
📜 Bản dịch nhà Họa Âm Ký, xin đừng mang đi chơi khi chưa xin phép!
📜 Follow Fanpage "Họa Âm Ký" để cập nhật truyện mới mỗi ngày bạn nhé ^^
“Ngươi muốn về Hoàng Tuyền chi cảnh thì cứ về đi.
Mọi chuyện đợi dưỡng thương xong rồi tính.”
Tống Thao quay về Hoàng Tuyền chi cảnh.
Thật ra, trong lòng nàng có chút khó hiểu.
Theo lý mà nói, nàng ôm quyết tâm chết, tự mình tổn hại thân thể, lẽ ra thương thế phải cực kỳ nghiêm trọng.
Thế nhưng vết thương ấy thật sự không quá nặng.
Cái gọi là “tổn thương căn nguyên” mà Đế quân nói, nàng hoàn toàn không cảm nhận được.
Chỉ nghỉ ngơi một chút ở Hoàng Tuyền, mọi thứ liền trở lại bình thường như cũ.
Vết thương lành lại, việc đầu tiên nàng làm là quay về bẩm báo với Đế quân.
Tống Thao nghĩ rằng, Đế quân sẽ hỏi nàng về chuyện Thân Chu và Cao Thiên Nguyên.
Khi cây đàn Thiên Chiểu bị vỡ nát, cả Thân Chu và nữ thần Amaterasu đều biến mất không tung tích.
Hiện giờ, truy tìm tung tích bọn họ là việc vô cùng quan trọng.
Tống Thao đang nghiêm túc suy nghĩ, nào ngờ Đế quân hoàn toàn không đề cập đến điều đó, lại bất ngờ mở miệng hỏi nàng:
“Tiền trong thẻ có đủ tiêu không?”
Tống Thao sững người giây lát, đáp:
“Đủ dùng ạ.”
“Nếu đủ dùng thì vòng tay nên mua cái tốt hơn một chút.”
Vị thần vận áo bào tím ấy, giọng nói hờ hững, nhưng khẩu khí lại rất nghiêm túc.
Tống Thao nhớ lại chuyện mình từng nhắc đến việc muốn mua vòng tay trong buổi họp cuối năm.
Nàng có chút không chắc chắn:
“Vòng tay hơn một triệu không tốt sao?”
“Không tốt.”
“Nhưng... Bạch Vô Thường bảo ta phung phí, tiêu xài lãng phí.”
“Đừng để ý đến hắn.”
“Lần trước bị hắn mắng một trận, ta đã sửa rồi.”
“Đổi trở lại đi.”
“Như vậy không ổn đâu.
Huynh ấy ở tuyến đầu làm việc vất vả, ta lại hưởng thụ xa hoa, thật sự rất có lỗi với huynh ấy.”
“Đừng so với hắn, cả địa phủ chỉ có mình hắn là ngốc.”
“.....”
Tống Thao thực sự không hiểu nổi Đế quân đang nghĩ gì.
Nàng không tiếp tục chủ đề đó nữa, mà hỏi tiếp:
“Vậy... chuyện Thân Chu phải làm sao?”
Không ngờ Đế quân lại khẽ mỉm cười, giọng điệu hòa nhã:
“Đám tiểu tốt nhảy nhót, ngươi không cần để tâm.”
Tống Thao không bỏ sót sự khinh thường ẩn trong lời lẽ hòa nhã ấy.
Trước đó, Thôi phán quan cùng những người khác từng tỏ ra chẳng mấy coi trọng sự tồn tại của Thủy Nguyệt Kính, có thể xem là quá khinh địch.
Nhưng lời này thốt ra từ miệng Đế quân, Tống Thao hiểu rất rõ đó là sự khinh miệt thật sự của một vị thượng cổ thần minh dành cho những thằng hề nhảy nhót làm trò.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thực lực của Đế quân, quả nhiên không thể xem thường.
Tống Thao hoàn toàn yên lòng.
Sau đó, nàng rời khỏi đại điện của Đại Đế Phong Đô, tiếp tục lo liệu việc của mình.
Việc đầu tiên nàng làm, là tìm đến Hắc Bạch Vô Thường.
Tàn hồn của Chung Ly Hoa hiện đang ở Hoàng Tuyền chi cảnh, yếu ớt đến mức gần như sắp tan biến.
Mà chiếc chuông dẫn hồn của Tống Thao thì vẫn còn nằm trong tay Thân Chu.
Vì vậy, nàng nhờ Hắc Bạch Vô Thường quay lại địa phủ một chuyến, giúp cố định hồn phách cho Chung Ly Hoa trước đã.
Lại phải dựng lại một bộ khung hồn thiên – hồn địa.
Việc này đối với Hắc Bạch Vô Thường chẳng khác nào một ca phẫu thuật, giống như cấy một quả tim nhân tạo cho bệnh nhân mắc bệnh tim đang hấp hối để duy trì sự sống.
Sau đó, Tống Thao đến tiệm mai táng tìm Trương Nhuận Trạch.
Nhưng cậu không có ở tiệm.
Cậu được Tiểu Điềm Điềm dưỡng trong bàn gương.
Tiểu Điềm Điềm nói cậu suýt nữa thân thể vỡ nát, hồn phi phách tán.
Nếu không phải nó tận tâm chăm sóc, đặt Trương Nhuận Trạch vào gương bảo hộ, e rằng cậu đã không thể cầm cự nổi.
Nó đầy xúc động kể với Tống Thao, hôm đó Đế quân đã làm sao chỉ bằng một chưởng phá hủy Thiên Chiểu Cầm, cứu bọn họ thoát ra ngoài.
Tiểu Điềm Điềm nói:
“Lúc các người được đưa ra, thân thể đều gần như tan rã, đặc biệt là cô đó Tống Thao, ra tay thật ác, tự chặt đứt tiên thể của mình, mềm nhũn như vỏ bánh chẻo, đầu còn gập cả ra sau gót chân.”
“Cái gì?!
Lan tỷ nhi nhà ta mà bị thương nặng đến vậy sao?!”
Trên vai Tống Thao, chuột tinh Kim Nguyên Bảo nhảy dựng lên, kêu ầm lên trước tiên:
“Không thể nào!
Lan tỷ nhi lúc ở Hoàng Tuyền chi cảnh vẫn khỏe mạnh cơ mà, nhìn như không có chuyện gì!”
Tiểu Điềm Điềm lườm nó một cái:
“Chứ còn gì nữa!
Lúc đó Đế quân đã dùng thần lực vá lại cơ thể cho cô ấy rồi, nếu không ngươi nghĩ còn gặp được Tống Thao sao!”
Tống Thao hơi kinh ngạc:
“Đế quân đã chữa thân thể cho ta?”
“Chứ sao!
Lão nhân gia đúng là cổ thần, đỉnh thật đấy!
Thân thể cô lúc đó rách rưới như vỏ bánh bị xì hơi, nhân bên trong còn nát bét ra, thế mà ngài ấy nghịch thiên cải mệnh, dùng thần lực khôi phục xương thịt, dựng lại cô từ đầu tới chân!”
“Tống Thao, lúc đó cô không nhìn thấy đâu, cảnh tượng ấy kinh thiên động địa!
Trời ơi, Đế quân đúng là thần tượng của ta…”
Tiểu Điềm Điềm đang chìm đắm trong cơn kích động, còn chưa nói hết câu thì Kim Nguyên Bảo đã khịt mũi:
“Thần tượng cái gì, đó là ba ngươi!
Còn mẹ ngươi là Lan tỷ nhi nhà ta đấy.”
“Kim Nguyên Bảo, im ngay!
Không được nói bậy!”
Tống Thao nhíu mày quát khẽ.
Kim Nguyên Bảo lập tức câm miệng, nhưng mặt chuột vẫn tỏ rõ vẻ không phục.
Thế nhưng Tiểu Điềm Điềm – kẻ thường bị nó chọc tức đến phát điên – lần này lại không đôi co, chỉ tự mình hào hứng nói với Tống Thao:
“Mẹ, à không, Tống Thao, lúc Đế quân bế cô đi, ta cảm động phát khóc luôn!
Tống Thao, cuối cùng cô cũng khổ tận cam lai rồi!”
“Ý gì vậy?”
“Còn gì nữa!
Đế quân vì không tìm được tung tích của cô nên mới đích thân đến tận nơi.
Ngài ấy có cô trong lòng, quan tâm cô, thích cô đó!”
Tiểu Điềm Điềm càng nói càng hăng, giọng mỗi lúc một lớn.
Nhưng Tống Thao lại lần nữa nhíu mày:
“Đừng nói bậy nữa, im miệng.”
Thần sắc nàng lúc này rõ ràng không vui, vẻ mặt lạnh lùng, khiến Tiểu Điềm Điềm cũng giống như Kim Nguyên Bảo, ngoan ngoãn ngậm miệng không dám nói thêm câu nào.