Ký Sự Đèn Cá Dẫn Hồn

Chương 184



2.

Nửa tháng sau, Trương Nhuận Trạch cuối cùng cũng ra khỏi bàn gương.

Hồn phách của Chung Ly Hoa cũng đã cơ bản được tái tạo thành hình.

 

Tống Thao gặp nàng tại Hoàng Tuyền chi cảnh.

Từ một tàn hồn si ngốc, đến khi trở thành linh hồn trọn vẹn mang theo nhân quả, suốt quá trình ấy, Chung Ly Hoa vẫn giữ im lặng.

 

Tống Thao ngồi bên bờ Hoàng Tuyền cùng nàng, hai người cùng nhìn mặt sông cuộn chảy, những chiếc thuyền chở sinh tử đưa vong linh đến rồi lại đi.

Nàng mở lời hỏi: “Ngươi không đi đầu thai sao?”

 

Chung Ly Hoa khẽ lắc đầu: 

“Có thể không đi được không?”

 

“Nếu không đi, hồn phách của ngươi sẽ không thể lưu lại địa phủ quá lâu.”

 

“Vậy à... cho ta thêm chút thời gian nữa nhé, ta muốn suy nghĩ một chút.”

 

“Được.”

 

“...Tống Thao, ngươi từng gặp Liên Khương chưa?”

 

“Chưa. 

Cô ta nhát lắm, vẫn luôn lẩn tránh ta.”

 

Chung Ly Hoa bật cười không nhịn được, nhưng sau khi cười xong, nàng lại ôm lấy cánh tay mình, ánh mắt đờ đẫn nhìn về phía Hoàng Tuyền Hà.

 

“Ta nhớ cô ấy rồi.”

 

3.

Thân Chu đã biệt tăm biệt tích suốt một thời gian dài.

Đế quân thì lười đi tìm, dứt khoát lập luôn một kết giới bao phủ nhân gian.

Chỉ cần có yêu quái nào dám ló mặt trong kết giới ấy, lập tức sẽ bị thiên phạt giáng xuống, tiêu diệt ngay tại chỗ.

 

Vì hành động đó của Đế quân, những tiểu yêu quái trong nhân gian vốn tu hành khổ cực mới thành tinh, mới có chút linh khí bèn lén tụ tập ở bãi đất hoang, đầm nước mà túm năm tụm ba chửi rủa Thân Chu đến chó má đầy đầu:

 

“Đồ giặc Nhật c.h.ế.t tiệt! 

Thằng Thân Chu khốn kiếp! 

Cái tên Hán gian đáng chết! 

Cả cái Thủy Nguyệt Kính cũng đáng nguyền rủa!”

 

“Đánh đổ quân xâm lược Nhật Bản! 

Trục xuất yêu quái Nhật Bản! 

Trả lại tự do cho yêu quái Trung Hoa!”

 

“Đúng rồi, Thủy Mãng Quỷ, chúng ta phải lập kế hoạch kháng Nhật! 

Đoàn kết lại, chiến đấu vì tự do!”

 

“Anh Hoàng Thiện à, hình như Thân Chu là người Trung Quốc chứ không phải Nhật mà... cùng tổ tiên với mình đấy.”

 

“Phì! 

Xui xẻo, ai thèm chung tổ tiên với hắn! 

Ta không thừa nhận!”

 

“Lão ta cũng không phải đồng loại với ta đâu! 

Mẹ kiếp, ta ghét nhất bọn tiểu Nhật!”

 

“Không chỉ ghét bọn tiểu Nhật, ta còn ghét mấy kẻ thích ra vẻ ta đây nữa.”

 

. . .

 

Tống Thao vốn đoán được Thân Chu vẫn còn lẩn khuất đâu đó.

Nhưng nàng không ngờ hắn đã phát điên đến mức ấy.

 

Vào đúng đêm trăng tròn, hắn thả hết toàn bộ yêu quái trong Thủy Nguyệt Kính ra ngoài.

Mấy ngày đó, bầu trời bên ngoài kết giới âm u nặng trĩu, âm khí tràn ngập khắp nơi.

Ngay cả Bạch Vô Thường và những người khác cũng đã sớm cảm thấy có điều chẳng lành.

 

Thành Quỷ Phong Đô lần đầu tiên tổ chức một cuộc họp trực tuyến, ngoài trừ cuộc họp thường niên cuối năm:

 

Bạch Vô Thường: 

“Gần đây trời âm u dữ dội thật đấy, mấy ông cụ trong viện dưỡng lão toàn tè dầm.”

 

Hắc Vô Thường: 

“Tạ Tất An, ngẩng đầu nhìn xem, đó là âm khí.”

 

Bạch Vô Thường: 

“Ta biết chứ, âm khí quá nặng, người ta sẽ tè dầm.”

 

Hắc Vô Thường: “…”

 

Ngưu Đầu: 

“Phiền c.h.ế.t đi được, đầu ngứa quá.”

 

Mã Diện: 

“Mọc não rồi à?”

 

Ngưu Đầu: 

“Mọc cái đầu ngươi! 

Ta cứ gặp trời âm u là ngứa đầu thôi.”

 

Dạ Du Thần: 

“Ngứa đầu hả? 

Dùng Clear đi, gội là khỏe.”

 

Mã Diện: 

“Dạ Du Thần, đừng quá đáng. 

Ta đề cử Head And Shoulder, vừa rẻ vừa xịn.”

 

Phí Trường Phòng: 

“Đừng nói nhảm nữa, chiều ta còn vụ án đấy. 

Lãnh đạo đâu rồi, sao còn chưa vào họp?”

 

Thôi phán quan: 

“Điện hạ Tần Quảng Vương hôm qua có tiệc tiếp đãi, uống hơi nhiều, giờ mới tỉnh ngủ, sắp đến rồi.”

 

Bạch Vô Thường: 

“Uống say?! 

Đã vậy thì khỏi đến đi! 

Ai thèm chờ hắn! 

Thời gian của bọn lao động chúng tôi không phải thời gian chắc! 

Có biết xấu hổ không hả?!”

 

Chư quỷ hóng chuyện: “. . .”

 

Thôi phán quan: 

“Khụ… Tạ Tất An, oán khí ngươi hơi lớn đấy, tiết chế chút đi, đừng công khai diss lãnh đạo.”

 

Bạch Vô Thường: 

“Ta cứ diss đấy! 

Lâu nay nhìn mấy người các ngươi không thuận mắt rồi! 

Sao nào? 

Có giỏi thì đuổi việc ta đi! 

Ta nghỉ đây!”

 

Hắc Vô Thường: 

“Ngầu.”

 

Ngưu Đầu: 

“Ngầu +1.”

 

Mã Diện: 

“Ngầu +2.”

 

Dạ Du Thần: 

“Ngầu +3.”

 

Thành Hoàng: 

“Đủ rồi, đừng châm dầu vào lửa nữa. 

Thôi Dự, Đế quân đâu? 

Khi nào ngài ấy đến?”

 

Thôi phán quan: 

“Đế quân không đến. 

Không liên lạc được với ngài.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Thành Hoàng: 

“Không liên lạc được thì đi hỏi Tống Thao ấy. 

Cô ấy chắc chắn biết.”

 

Tống Thao: 

“Thành Hoàng đại nhân, vì sao ta lại biết?”

 

Thành Hoàng: 

“À, Tống Thao cô ở đây à, a ha ha ha, ta tưởng cô chưa tới, đùa tí thôi.”

 

Tống Thao: 

“Không buồn cười. 

Sau này đừng đùa như vậy nữa.”

 

Thành Hoàng: “Vâng vâng.”

 

Ngay lúc đó, trên màn hình hội nghị xuất hiện thông báo: Tần Quảng Vương online, Biện Thành Vương online, Sở Giang Vương online, Thái Sơn Vương online…

 

Bạch Vô Thường: 

“…Mấy lão rùa già.”

 

Thôi phán quan: “?!”

 

Hắc Vô Thường: “?!”

 

Phí Trường Phòng: “?!”

 

Biện Thành Vương: 

“Bạch Vô Thường, ngươi đang lầm bầm gì đó?”

 

Bạch Vô Thường: 

“Hoan nghênh các ngài, những người cha kính yêu của tôi.”

 

Tần Quảng Vương: 

“Chào mọi người nhé. 

Ngại quá, tối qua ta và Biện Thành Vương bọn họ tụ họp uống hơi nhiều.”

 

Bạch Vô Thường: 

“Không sao đâu các papa (lão rùa già các người), phạt các ngài phát bao lì xì đi. 

Lần sau nhớ ngoan ngoãn hơn chút.”

 

Thôi phán quan: 

“Khụ, mọi người đừng chen lời nữa, tiếp theo điện hạ Tần Quảng Vương có chuyện quan trọng muốn thông báo.”

 

Bạch Vô Thường: “Phát bao lì xì đi.”

 

Tần Quảng Vương: 

“Như mọi người thấy đấy, gần đây âm khí che trời, nhân gian cũng chẳng yên ổn. 

Tuy Đế quân đã hạ kết giới, nhưng chúng ta vẫn không thể lơi là cảnh giác. 

Phải luôn luôn nâng cao tinh thần, gánh vác trách nhiệm!”

 

Bạch Vô Thường: “Phát bao lì xì đi.”

 

Thôi phán quan: 

“Tôi bổ sung thêm, các vị ở thành Quỷ Phong Đô chúng ta, vốn giỏi trừ tà bắt quỷ. 

Nhưng theo lời Tống Thao, trong Thủy Nguyệt Kính yêu quái rất nhiều, nên khuyên mọi người nên ôn lại pháp thuật, chuẩn bị trước để phòng bất trắc.”

 

Bạch Vô Thường: “Phát bao lì xì đi.”

 

Phí Trường Phòng: 

“Chuẩn bị cái gì? 

Kết giới của Đế quân mà cũng có thể bị yêu quái phá sao?”

 

Thôi phán quan: 

“Phòng ngừa thôi mà.”

 

Phí Trường Phòng: 

“Ta thấy chẳng có chuyện gì xảy ra nổi đâu.”

 

Bạch Vô Thường: “Phát bao lì xì đi.”

 

Tống Thao: “

Thôi phán quan nói đúng, mọi người đừng chủ quan.

Trong tay Thân Chu còn nhiều thứ, không chỉ có yêu ma quỷ quái.”

 

Mã Diện: 

“Hà, sợ gì! 

Trời có sập thì ta Mã Diện cũng gánh được!”

 

Ngưu Đầu: 

“Tính cả ta vào! 

Dễ như ăn kẹo ấy, sợ gì tụi nó!”

 

Dạ Du Thần: 

“Đúng rồi! 

Cứ ăn thì ăn, uống thì uống, hút trà sữa, ca hát thỏa thích. 

Mấy chuyện cỏn con, đừng để trong lòng. 

Từ đảo kia mà đến thì ghê gớm được bao nhiêu!”

 

Thành Hoàng: 

“Ghê hay không thì không biết, chứ nhỏ mà hung dữ đấy.”

 

Phí Trường Phòng: 

“Giống chó Chihuahua à?”

 

Dạ Du Thần: “Hahahahahahaha…”

 

Ngưu Đầu: 

“Cảnh cáo! 

Ta là người yêu động vật! 

Cấm ngươi xúc phạm loài chó!”

 

Phí Trường Phòng: “Sao? Cắn ta à?”

 

Hắc Vô Thường: 

“A Bàng, chẳng phải ngươi yêu trâu mà?”

 

Ngưu Đầu: 

“Haiz, từ ngày xem con trâu nhà Tiểu Anh, ta chuyển sang yêu chó rồi.”

 

Bạch Vô Thường: “Phát bao lì xì đi.”

 

Tần Quảng Vương: 

“Xem ra mọi người rất tự tin, như vậy là tốt. 

Với tư cách ban lãnh đạo, ta rất vui khi thấy tinh thần này.”

 

Bạch Vô Thường: “Phát bao lì xì đi.”

 

Phí Trường Phòng: 

“Lãnh đạo, tôi đi được chưa?

 Chiều còn vụ án nữa, bận lắm.”

 

Tần Quảng Vương: 

“Được, Phí Trường Phòng, ngươi đi trước đi.”

 

Thông báo: Phí Trường Phòng offline.

 

Thôi phán quan: 

📜 Bản dịch nhà Họa Âm Ký, xin đừng mang đi chơi khi chưa xin phép!
📜 Follow Fanpage "Họa Âm Ký" để cập nhật truyện mới mỗi ngày bạn nhé ^^

“Mọi người còn ai có gì muốn bổ sung không? 

Nhân lúc lãnh đạo còn ở đây, nói luôn đi.”

 

Hắc Vô Thường: “Không có.”

 

Ngưu Đầu: “Không có.”

 

Mã Diện: “Không có.”

 

Bạch Vô Thường: 

“Ta có — phát bao lì xì đi.”

 

Thôi phán quan: 

“Không còn gì thì… họp kết thúc.”