Dạo này, buôn bán tang lễ ngày càng ế ẩm.
Trương Nhuận Trạch cũng bó tay hết cách.
Bên ngoài người ta đồn ầm lên, nói ông chủ tiệm này đầu óc có vấn đề, còn nuôi chuột làm thú cưng.
Trương Nhuận Trạch ngồi ngoài cửa, qua tấm kính nhìn thấy cảnh hỗn chiến bên trong.
Một chuột một gương, đánh nhau túi bụi không phân thắng bại.
Chợt, cậu nhớ lại lời Tống Thao từng nói:
“Ngươi sẽ không bao giờ cô độc, ta hứa đấy.”
Khóe miệng Trương Nhuận Trạch giật giật nhìn hai kẻ đang phát điên trong tiệm, thở dài như mất hết hy vọng.
Cái cuộc đời này... biết bao giờ mới có điểm dừng đây.
6.
[Hậu ký: Quy Khư có thần]
Tại đáy vực Nam Hải, nơi nước từ tám phương chín cõi quy tụ, có một vùng đất linh thiêng.
Khác hẳn với cảnh tiên diễm lệ nơi Dao Trì, các cổ thần sống tại đây ai nấy đều mộc mạc.
Có người thậm chí vẫn giữ nguyên hình dạng nửa người nửa thú thuở hoang sơ.
Đứng đầu trong số ấy, chính là Thần Chung Sơn – Chúc Long, một tồn tại to lớn không gì sánh được.
Quy Khư, thực sự là một nơi kỳ diệu.
Nó hỗn độn như thuở sơ khai của trời đất, rộng vô biên vô tận.
Ngẩng đầu có thể thấy thiên hà chảy ngang, mặt trời treo lơ lửng giữa không trung.
Dưới chân núi hoang, có một cụm nhà tranh giữa vườn hoa chim hót, phong cảnh tuyệt đẹp.
Đó chính là nơi sinh sống của các cổ thần, cỏ non mơn mởn, linh khí mờ ảo.
Tại đây, vị thần quyền uy bậc nhất, không ai khác chính là Bàn Cổ Ninh Tĩnh.
Ninh Tĩnh có dung mạo chuẩn mực thần tiên, tóc dài như thác đổ, làn da trắng nhợt, ánh mắt nhẹ như sương mù, thần sắc lơ đãng, tựa như thân hình vô định, chạm vào là tan.
Đôi mắt nàng m.ô.n.g lung như màn nước, lúc nào cũng khẽ rung.
Ở đây, các cổ thần tôn xưng nàng là “Tĩnh cô”.
Không nghi ngờ gì nữa, nàng là bậc trưởng bối lớn tuổi nhất.
Nhưng thực ra, Ninh Tĩnh lại là một vị thần hơi khó chiều và rất hay thù dai.
Hôm đó, Đế quân Phong Đô đến nơi này, mang theo linh hồn công chúa Chung Ly trao cho nàng.
Ninh Tĩnh nghe rõ mục đích, không nói nhiều, chỉ lặng lẽ thu hồi hồn phách ấy.
Vài ngày sau, nàng tính toán thời khắc, rồi đưa linh hồn công chúa Chung Ly vào Dị Yêu Sách.
Lúc ấy, Quy Khư chìm trong đêm tối, thiên hà vắt ngang trời như dải ngọc ánh bạc.
Ninh Tĩnh chỉ khẽ vung tay, luồng hồn phách nhỏ bé kia lập tức biến mất.
Dưới bầu trời đầy sao, nàng bước trên thảm cỏ xanh, tựa người vào mình Chúc Long, ngồi xuống bên nó.
Chúc Long lên tiếng:
“Dị Yêu Sách đối với ngươi, chẳng phải dễ mở lắm sao?”
“Đúng thế.” – Ninh Tĩnh mỉm cười tươi rói.
Chúc Long khó hiểu:
“Vậy tại sao không thả Nguyên Kha ra?”
“Trẻ không nghe lời thì thả ra làm gì?” – Ninh Tĩnh hừ lạnh.
“Yêu Thần lúc trước nhờ ta trông chừng nó, bảo là muốn thành thần tiên, ta liền để nó nhập thế phi thăng.
Thế mà đến thời khắc cuối cùng, vì một tiểu cô nương nó thích, lại tự ý hồn tiêu phách tán.
Ta bảo nó về Quy Khư, nó không chịu, cứ đòi vào Dị Yêu Sách, thì ta thành toàn cho nó, cứ ở trong đó mà đợi.”
“Là ngươi gạt nó, nói rằng nếu đã vào Quy Khư thì vĩnh viễn không thể ra, nên nó mới chọn Dị Yêu Sách.”
“Phải, ta còn nói thêm, vào Dị Yêu Sách rồi cũng không thể ra ngoài được.
Vậy mà nó vẫn thà vào đó để đợi tiểu cô nương kia, cũng không muốn đến Quy Khư ở cạnh ta – một bà già cô đơn!
Hơn nữa, lúc đó nó còn chẳng chắc Liên Khương có vào hay không!
Con lớn rồi chẳng nghe mẹ nữa, vậy thì coi như ta c.h.ế.t rồi đi!
Ta chẳng thèm mở ra nữa! Khoá lại!
Chúc mừng! Chúc phúc!”
“Vậy ngươi định khi nào thả họ ra?”
“Hai đứa ngốc ấy, thả ra làm gì?
Ta đã sắp xếp cho chúng con đường tốt đẹp: Nguyên Kha ở Quy Khư thành thần, hai ngàn năm sau Liên Khương hoàn thành sứ mệnh, thoát xác thành tiên.
Kết cục hoàn mỹ như vậy! Thế mà chỉ vì câu nói đùa của ta, cả hai đều chọn đi đường khác!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Thì bởi vì ngươi gạt họ mà.
Đứng trong cuộc họ đâu nhìn được tương lai.”
“Hừ, gì mà gạt, ta chỉ nói đùa thôi!”
“Ngươi đùa cũng hơi lớn rồi đấy.
Nhưng xét từ góc độ khác, họ cũng coi như đã vượt qua thử thách tình yêu.”
“Tình yêu gì chứ?
Rõ ràng là mê muội vì yêu! Nhắc tới là ta bực.
A Di cũng nhập thế rồi!
Ta thật chẳng hiểu nổi, Tống Thao nhập thế là để hóa giải tâm ma, cũng có trở lại được cơ mà, cô ấy mới vừa đặt chân lên Bàn luân hồi, hắn đã nối gót theo sau!
Mấy vạn năm khổ đau còn chưa đủ chắc!”
Thần linh nhập thế, sẽ bị tội nghiệt bám thân, nhận lấy nghiệp báo, không có sinh mệnh thật sự, mỗi kiếp đều là một lần đau khổ cùng cực.
Những khổ nạn mà Đế quân đã trải qua, không ai hiểu rõ hơn Bàn Cổ Ninh Tĩnh.
Ngày xưa, Hậu Thổ từng dùng thân mình hóa đạo, để gột rửa sát khí.
Còn Đế quân, suốt mấy vạn năm nhập thế, chẳng khác nào liên tục bị tà khí xé xác.
Vì vạn vật mà chịu khổ, vì chúng sinh mà nhận đau, tất cả những điều đó, Ninh Tĩnh đều biết.
Cũng chính vì thế, nàng chẳng hiểu nổi, Tống Thao nhập thế, hắn cứ chờ nàng quay lại là được, cần gì phải theo nàng bước vào trần thế?
Chúc Long thì hiểu rất rõ:
“Mỗi lần A Di nhập thế, đều vì vạn vật.
Nhưng lần này, là vì chính bản thân mình.
Hắn từng vì chúng sinh mà chịu khổ, nhưng chưa từng vì người mình yêu mà làm điều gì.
Tâm ma của Tống Thao là do hắn mà thành, hắn sao có thể khoanh tay đứng nhìn?
Hắn nhất định phải theo nàng, thay nàng chịu hết mọi đau đớn, bảo vệ nàng an yên suốt cả đời.
Nếu Tống Thao không muốn quay lại, e rằng sau này chúng ta chẳng còn gặp lại A Di nữa.
Lại ít đi một người bạn cũ rồi.”
Chúc Long cụp cái đầu to tướng, thở dài:
“Tình yêu là nỗi khổ ngọt ngào, khiến người ta không thể quên.
Thật ra, từ rất lâu rất lâu trước đây ta cũng từng yêu một cô gái... ”
Ninh Tĩnh nhìn dòng thiên hà mênh mông, khóe miệng co giật:
“Dừng!
Câu chuyện này ngươi kể cả vạn lần rồi!”
“Hồi đó, Xi Vưu đánh Hoàng Đế, thiên nữ Bá là con gái Hoàng Đế.
Nàng từng sống ở Chung Sơn, mỗi ngày ta đều có thể nhìn thấy nàng...”
“Ta không muốn nghe mấy chuyện cũ kỹ ấy! Đừng kể!”
“Cho ta kể một lần nữa thôi, chỉ một lần!”
“Không nghe!”
“Làm ơn đi mà, Ninh Tĩnh ~~”
“Ta đã nói ngay từ đầu rồi, con đường cứu rỗi, là quay về với bản tâm.”
Ngân hà lấp lánh, cỏ cây sinh động, nhân gian muôn vẻ.
... ...
Trong đêm khuya nơi thành thị, nhà cao tầng mọc lên san sát.
Giữa thời khắc ấy, có một vị phán quan vẫn đang ngồi thức đêm làm thêm, chầm chậm ghi chép từng nét bút vào Nhật ký ở Minh Phủ:
📜 Bản dịch nhà Họa Âm Ký, xin đừng mang đi chơi khi chưa xin phép!
📜 Follow Fanpage "Họa Âm Ký" để cập nhật truyện mới mỗi ngày bạn nhé ^^
Vô Thường Tống Thao – mất năm thứ ba niên hiệu Chí Đạo, nhập thế năm Quý Mão thế kỷ 21, tiếp tục bước vào luân hồi.
Nguyên nhân nhập thế – hóa giải tâm ma.
Thần Nông Di Nhi, cổ thần thượng cổ, chưởng quản U Minh, nhập thế năm Quý Mão thế kỷ 21, luân hồi lần thứ năm trăm.
Nguyên nhân nhập thế – Vô Thường Tống Thao.
Ghi chú: Hai cây nấm.
(Hết)