Nhưng khi Tống Thao nhìn hắn, hắn biết, bản thân mình không thể từ chối.
Hắn nói:
“Cửu Lê Hồ là dị bảo thượng cổ, bên trong ẩn chứa sức mạnh của thiên địa, tuyệt đối không thể tùy tiện ra vào.
Ngay cả ta cũng không thể mở ra được.
Nhưng ta sẽ giao linh hồn của công chúa Chung Ly cho Ninh Tĩnh.
Thời Ngũ Đế, Ninh Tĩnh từng một lần bước ra khỏi Quy Khư.
Khi ấy, Mộ Dung là đồ đệ được người thu nhận tại nhân gian, lấy tên là Nguyên Kha, giữa họ từng có duyên thầy trò."
Thế gian này, nếu còn vị thần nào có pháp lực cường đại đến mức có thể mở được Cửu Lê Hồ, ngoài Bàn Cổ Ninh Tĩnh thì Đế quân cũng chẳng nghĩ ra được là ai khác.
Bàn Cổ là tổ của trời đất vạn vật, Thái Nguyên Ngọc Nữ sinh ra từ khe đá thấm m.á.u ngay khi trời đất mới hình thành, cùng kết thành vợ chồng với Bàn Cổ, trở thành khởi nguyên của âm dương.
Đông Vương Công, Tây Vương Mẫu, Nguyên Thủy Thiên Tôn và Thần Tiêu Cửu Thần Đại Đế, tất cả đều là con của họ.
Thế nhưng, thực ra đứa con đầu tiên mà Bàn Cổ và Thái Nguyên Ngọc Nữ sinh ra chính là Thiên Hoàng.
Sách sử ghi rằng, Thiên Hoàng – vị quân chủ tối cao – có tất thảy mười ba huynh đệ, xưng là Thiên Linh, chính là người phát minh ra Thiên can Địa chi, định ra tiết khí của năm tháng bốn mùa.
Nhưng lại cũng có sách nói rằng, khi Thiên Hoàng kế vị Bàn Cổ trị thế, hiện thân tại nhân gian, số huynh đệ chỉ còn lại mười hai.
Tất cả cổ thần trong Quy Khư đều biết, người anh em thứ mười ba của Thiên Hoàng tên là Ninh Tĩnh, vào thời kỳ đó, người chỉ là một quả trứng chưa nở.
Thiên Hoàng thân rồng đầu người, trị thế suốt một vạn tám nghìn năm.
Còn Ninh Tĩnh thì nằm chờ suốt một vạn tám nghìn năm dưới đáy Quy Khư.
Bởi người không thể nở ra được.
Người dân nước Bàn Cổ ở Nam Hải, đời đời mang họ Bàn Cổ, không chỉ để canh giữ mộ của Bàn Cổ, mà còn để bảo vệ con gái của Bàn Cổ đang ngủ say dưới đáy Quy Khư.
Khi Ninh Tĩnh chào đời, phụ thần Bàn Cổ đã không còn nữa.
Mười hai người anh em của Người cũng đều không còn.
Thế gian này, cổ thần có thể xưng là Bàn Cổ thì chỉ còn lại mỗi mình người.
Bàn Cổ Ninh Tĩnh ở dưới đáy Quỷ Hư, nơi đó là chốn mà Tống Thao chưa từng đặt chân đến.
Nàng không có cơ duyên được diện kiến vị cổ thần này.
Vì thế, nàng cúi đầu nói lời cảm tạ Đế quân.
Trước khi nhập thế, Tống Thao mong có thể không còn vướng bận điều gì.
Mà việc Đế quân tỏ rõ tâm ý lúc này, hiển nhiên là không đúng thời điểm.
Bởi nàng không thể cho hắn câu trả lời mà hắn mong muốn.
Nàng nói với Đế quân:
“Sau khi nhập thế, ta không biết mình sẽ trở thành người như thế nào, cũng chẳng rõ sẽ phải trải qua bao nhiêu kiếp luân hồi mới có thể gột rửa được lòng mình.
Biết đâu trong quá trình ấy, ta sẽ nhận ra, so với làm thần tiên, ta lại thích làm người hơn.
Nếu vậy thì ta sẽ không quay lại nữa.
Đế quân, xin đừng cố chấp vì ta.
Dù chàng là Di ca, ta cũng không thể cho người đáp án nào, vì ta không dám chắc lòng mình sau này sẽ thay đổi ra sao.
Dù có ngày trở về, có lẽ cũng chẳng còn là ta của hiện tại nữa.
Tương lai ra sao, ngay cả thần linh cũng không đoán được.
Dù là làm người hay làm thần, ta chỉ muốn thuận theo lòng mình.”
Tống Thao thành khẩn bày tỏ suy nghĩ của mình.
Đế quân từ trong đôi mắt đen sâu thẳm của nàng, dường như chợt hiểu ra điều gì.
Hắn khẽ mỉm cười, nói:
“Được, hãy đi làm chính mình đi.”
Có lẽ, trở thành thần linh, ngay từ đầu vốn không phải là lựa chọn của nàng.
Bị chôn sống hơn trăm năm rồi mới phi thăng thành quỷ tiên, cũng chẳng phải là điều nàng mong muốn.
Trong hàng ngàn năm đằng đẵng ấy, mỗi một bước đi của nàng, đều là chấp nhận và buông bỏ.
Bởi đó là cuộc đời của quỷ tiên Tống Thao.
Chứ không phải của nàng.
Tống Thao, từ đầu đến cuối, vốn chỉ là một cô gái mười bảy tuổi, c.h.ế.t trong oan khuất.
Con đường năm xưa nàng đi, chỉ có duy nhất một lối.
Oán hận đã tiêu tan, là bởi nàng chưa từng có lựa chọn nào khác.
Nhưng giờ đây, nàng muốn được sống lại là chính mình, bắt đầu lại từ đầu.
Tống Thao vô cùng cảm kích sự thấu hiểu và buông tay của Đế quân.
Nàng nhìn vị thần linh trước mắt, bước đến, ôm lấy hắn.
Nàng cười trong vòng tay hắn: “Di ca, cảm ơn chàng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đế quân ôn hòa, không một chút cảm xúc lộ ra nơi mày mắt, chỉ lặng lẽ cúi đầu nhìn nàng, đưa tay xoa nhẹ lên mái tóc nàng.
Giọng nói của hắn khẽ như gió:
“Sau khi nhập thế, điều đầu tiên nàng muốn làm là gì?”
Tống Thao rúc trong lòng hắn, cảm nhận sự dịu dàng ấy:
“Có lẽ ta muốn làm hoa cỏ cây cối, lớn lên nơi hoang dã, mỗi ngày tắm nắng, phơi mưa, chẳng phải nghĩ ngợi điều gì.
Bởi khi mới nằm trong quan tài, ta đã từng là một khúc gỗ rồi.”
“Thật ra, làm nấm cũng không tệ.”
“Hửm?”
“Ngày xưa, ta từng làm nấm một lần.”
“Có bị người ta hái rồi ăn mất không?”
“Không đâu, vì ta có độc.”
Tống Thao: “.....”
5.
Một năm sau khi Tống Thao nhập thế, nhân gian vẫn như xưa.
Bạch Vô Thường vẫn miệt mài trên hành trình làm công ăn lương.
Sau vụ phong bao lì xì, hắn sinh ra bất mãn với Tần Quảng Vương, dự định xin vào làm trong công ty của ông ta để "trị sếp".
Hắc Vô Thường vẫn lười biếng ở phòng cờ b.ạ.c đánh mạt chược.
Thôi phán quan nhận làm thêm hai công việc trong các cơ quan nhà nước, bận túi bụi cả ngày.
📜 Bản dịch nhà Họa Âm Ký, xin đừng mang đi chơi khi chưa xin phép!
📜 Follow Fanpage "Họa Âm Ký" để cập nhật truyện mới mỗi ngày bạn nhé ^^
Quán ăn của Mã Diện làm ăn phát đạt, khiến Ngưu Đầu đỏ mắt vì ghen tỵ.
Dạ Du Thần đi theo Thành Hoàng học nghề, sau cùng mở một tiệm trà sữa quy mô vừa phải.
... ...
Ban đêm, thành phố đèn đuốc sáng trưng.
Ở góc phố, trong tiệm tang lễ ấy, Tiểu Điềm Điềm đang gõ bàn phím đến bốc khói, mặt mày hớn hở.
Trên quầy, một con chuột tinh đang nằm xụi lơ, ánh mắt mờ mịt nhìn trân trân lên trần nhà.
Nó đã ủ rũ suốt một năm nay rồi.
Bởi vì tin Tống Thao nhập thế, nó lại là kẻ biết sau cùng.
Kim Nguyên Bảo không thể chấp nhận sự thật tàn khốc này.
Nó từng mò xuống Hoàng Tuyền Chi Cảnh, định tìm Tống Thao chuyển thế trên Bàn luân hồi.
Ai ngờ, Phong Đô Thành không biết đổi quy định từ lúc nào, lại không cho xem Bàn luân hồi nữa.
Thế là xong!
Nó không tìm được Tống Thao nữa rồi!
Tâm trạng vô cùng tồi tệ, Kim Nguyên Bảo bèn chui về tiệm tang lễ, nằm bẹp ra đấy suốt một năm trời.
Mỗi ngày, nó đều phải choảng nhau với Tiểu Điềm Điềm một trận.
Mỗi lần Tiểu Điềm Điềm đang say sưa đánh game, nó liền quào quào móng vuốt, xông thẳng tới gào lên:
“Ngươi ồn c.h.ế.t được!
Nhức hết cả tai ta rồi!
Phiền c.h.ế.t đi được!”
Tiểu Điềm Điềm lập tức phản công, chộp lấy bàn phím vung loạn vào con chuột đang bay giữa không trung:
“Thì bịt tai lại!
Ai bảo ngươi nghe làm gì!”
“Vô tình vô nghĩa vô sỉ cái Gương kia!
Mẹ ngươi nhập thế rồi mà cô còn ở đây chơi game!
Mau tìm xem cô ấy đang ở đâu!”
“Tôi bảo là tìm không ra rồi mà!
Tín hiệu bị nhiễu, hiểu chưa! Đồ chuột ngu!”
“Tìm không ra hả?
Ông mày sẽ cho ngươi biết thế nào là lễ độ!”