Lá Khô Và Hoa Hồng Dại

Chương 1



1

Tôi nhận ra Chu Luật ngay từ cái nhìn đầu tiên.

So với bức ảnh anh kẹp trong thư 3 năm trước, anh đã trưởng thành hơn rất nhiều.

Nhưng gương mặt ấy vẫn không hề thay đổi.

Chu Luật rõ ràng đã cuống lên:

“Không còn nữa? Cô nói không còn nữa là ý gì?”

Vừa sốt ruột, anh đã lập tức đưa hai tay giữ lấy vai tôi.

“Đau, anh buông ra đi.”

Tôi gạt tay anh ra.

“Anh là ai vậy? Có gì thì nói đàng hoàng, đừng động tay động chân.”

Nhận ra mình quá kích động, anh lập tức buông tay:

“Xin lỗi. Cô vừa nói không còn nữa là sao?”

“Anh tìm Đặng Doanh đúng không? Cậu ấy mất rồi.”

Thật ra trong nhà tôi vẫn còn một lá thư chưa gửi đi.

Suốt 3 năm qua, từ những lá thư của anh, tôi có thể cảm nhận được trạng thái của anh đã không còn cần đến “Đặng Doanh” nữa.

Vì thế gần đây, tôi đã cố tình kéo dài thời gian hồi âm.

Tôi nghĩ, con người rồi cũng sẽ quen với việc một người khác từ từ rời xa mình thôi.

“Mất rồi?”

Rõ ràng Chu Luật không thể chấp nhận lời tôi nói.

“Làm sao có thể mất được? Tháng trước cô ấy vẫn còn liên lạc với tôi.”

Tôi nhìn anh đầy khó hiểu:

“Rốt cuộc anh là ai? Tại sao lại hỏi tôi về cậu ấy?”

“Tôi là bạn qua thư của cô ấy. Không biết cô có biết chuyện này không?”

“Xin lỗi, tôi với cậu ấy cũng không thân đến mức đó. Nhưng cậu ấy mất rồi là thật, anh không cần tìm nữa đâu. Nếu không tin thì cứ đi hỏi bạn bè của cậu ấy.”

Tính cách Đặng Doanh vốn kỳ quặc.

Xung quanh chẳng có mấy người bạn.

Nếu có, cũng chỉ có mình tôi.

“Cô ấy mất vì bệnh gì? Mất từ khi nào?”

Rùa

“Anh chẳng phải là bạn qua thư của cậu ấy sao? Cậu ấy bị bệnh từ lâu rồi, anh không biết à? Tháng này cậu ấy vừa mất. Anh đến không đúng lúc rồi.”

2

Trên màn hình, những dòng bình luận ngập tràn nghi ngờ:

[ Cô ta quên mất người đang đứng trước mặt mình là ai rồi sao? Nhưng tại sao lại nói dối rằng Đặng Doanh vừa mới mất? Còn giả vờ không quen biết nam chính nữa chứ? ]

[ Không đúng nha. Chẳng phải cô ta nên chủ động thừa nhận mình mới là người viết thư với nam chính sao? Sau đó nói rằng dùng tên Đặng Doanh chỉ vì sợ lộ thân phận thật. Rồi nhận lời theo đuổi của nam chính, kết hôn với anh ấy mới đúng chứ? ]

[ Khoan đã, nếu cô ta làm thế này thì nữ chính xuất hiện kiểu gì? Phải là nam chính phát hiện nữ phụ mạo danh, ép cô ta ly hôn. Sau đó đêm khuya say rượu rồi dây dưa một đêm với nữ chính, đó mới là khởi đầu của tình yêu đích thực chứ... ]

Nhìn những dòng bình luận trước mắt, tôi càng thấy may mắn vì đã giả vờ không quen anh.

Dù sao trong 3 năm qua, tôi cũng chẳng giỏi bịa ra cuộc đời của Đặng Doanh.

Thế nên những gì viết trong thư đều là cuộc sống của chính mình.

Đang sống yên ổn thế này, tôi còn chưa sống đủ đâu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Bị người ta dồn ép đến c.h.ế.t thì sao mà được.

Chu Luật bất ngờ chặn đường tôi:

“Cô có thể đưa tôi đi thăm... mộ của cô ấy được không?”

Tôi từ chối ngay không cần suy nghĩ:

“Xin lỗi, tôi còn chẳng biết anh là ai. Thứ nhất, tôi cảm thấy không an toàn. Thứ hai, bây giờ tôi phải đi làm rồi.”

Anh lập tức lấy ra một tấm thẻ:

“Xin lỗi cô. Tôi có thư tay của Đặng Doanh làm bằng chứng. Trong thẻ này có một trăm nghìn tệ, tôi muốn thuê cô đi cùng tôi gặp cô ấy.”

Tôi thật sự rất cần tiền.

Trong lòng như có một giọng nói không ngừng gào thét.

Nhưng tôi sợ c.h.ế.t.

Những dòng bình luận kia nói đáng sợ lắm.

Người đàn ông này mà sống ở thời cổ đại, có khi làm hoàng đế cũng phải là một bạo quân.

Còn chưa kịp lắc đầu từ chối, anh đã lấy những lá thư trong n.g.ự.c áo ra:

“Cô xem đi. Cô quen Đặng Doanh thì chắc phải nhận ra chữ viết của cô ấy chứ?”

Đương nhiên là tôi nhận ra.

Tôi bắt chước chữ của Đặng Doanh đến mức gần như đạt tới trình độ xuất thần nhập hóa rồi.

Nhưng tôi vẫn đẩy những lá thư trở lại:

“Xin lỗi, tôi cũng không biết anh tìm được nơi này bằng cách nào. Tôi với Đặng Doanh chỉ là bạn cùng phòng thôi. Làm sao tôi có thể phân biệt được chữ viết của cậu ấy?”

Tôi nhìn anh, nhấn mạnh từng chữ:

“Dù tôi rất thích tiền, nhưng khoản tiền không rõ nguồn gốc thế này, tôi nào dám nhận. Anh không định lừa tôi sang Myanmar đấy chứ? Anh đừng chắn đường nữa, nếu đi muộn là tôi mất chuyên cần cả tháng đấy.”

Trong suốt 3 năm thư từ qua lại với anh, để bảo vệ bản thân, tôi chưa từng gọi điện cho anh, cũng chưa từng gửi ảnh của mình.

Đó là điều duy nhất khiến tôi cảm thấy may mắn lúc này.

Nhưng vừa bước xuống cầu thang được một bậc, tôi đã nghe thấy anh lên tiếng:

“Cô là cô Thư phải không?”

“Cô không chỉ là bạn cùng phòng của Đặng Doanh, mà còn là người bạn duy nhất của cô ấy, đúng chứ?”

3

“Đặng Doanh từng nhắc đến cô trong thư với tôi. Cô ấy nói hai người rất thân thiết. Còn nói cô đối xử với cô ấy rất tốt, cô ấy rất cảm kích cô.”

Hỏng rồi.

3 năm qua, số lần tôi viết thư thực sự quá nhiều.

Có những lúc còn là sau vài chén rượu, nhiều nội dung chính tôi cũng quên mất rồi.

Biết đâu lúc uống rượu lại khơi dậy lòng hư vinh, khiến tôi không nhịn được mà tự khen mình vài câu.

Nhưng Chu Luật thì không quên.

Tôi thật sự chỉ muốn tát cho mình một cái.

Đều tại cái tay ngứa ngáy của tôi, tự dưng nhắc đến bản thân làm gì không biết.

[ Nhìn là biết nữ phụ hoảng rồi. Cô ta rõ ràng nhớ mặt nam chính, vậy còn giả vờ cái gì nữa? Có phúc mà không biết hưởng à? ]

[ Nam chính giàu như thế cơ mà. Hơn nữa cô ta hiểu anh ấy đến vậy, chỉ cần nói vài câu là có thể kiếm được khối tiền. Sao có thể từ bỏ cơ hội này được? ]

[ Tôi thấy cô ta đang chơi trò lạt mềm buộc c.h.ặ.t thì đúng hơn. ]