[ Có lẽ nhận mình là người viết thư ngay từ đầu sẽ khiến cô ta trông thiếu ý tứ quá. ]
“Cô Thư không cần phải đề phòng tôi như vậy. Nếu không yên tâm, cô có thể gọi thêm vài người thân đáng tin đi cùng. Tôi chỉ muốn đến thăm mộ của Đặng Doanh thôi.”
Đặng Doanh vốn là trẻ mồ côi.
Sau khi cô ấy qua đời, mọi việc đều do tôi lo liệu.
Bao gồm cả chuyện mua đất mộ.
Ngày trước cô ấy từng nói với tôi:
“Dù sao tớ cũng chẳng có người thân nào. Sau này đến nhà tang lễ, cậu cứ mang đại cái hũ rượu hay hũ dưa muối nào đó đựng tro cốt của tớ rồi tiện tay rải xuống biển là được.”
Tôi đã hứa với cô ấy.
Thậm chí còn đùa:
“Tớ không muốn đang ăn cá lại vô tình ăn phải cậu đâu. Tớ sẽ mua cho cậu một ngôi mộ giá rẻ, cứ yên tâm đi.”
Nhưng một ngôi mộ giá rẻ đối với tôi vẫn là một khoản tiền không nhỏ.
Tôi cố nhớ lại tấm bia nằm nhỏ bé mình đã mua.
Trên đó chỉ khắc bốn chữ:
Mộ Đặng Doanh.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
“Được thôi, để tôi xin nghỉ rồi dẫn anh đi.”
Đến nghĩa trang, Chu Luật đứng trước bia mộ của Đặng Doanh rất lâu không nhúc nhích.
Có lẽ anh vẫn không thể chấp nhận sự thật.
Giờ đây tôi có thể hiểu được nỗi đau của anh.
Khó khăn lắm mới bò được ra khỏi vực sâu, tưởng rằng cuối cùng cũng có thể gặp người đã cứu rỗi mình.
Kết quả người ấy lại không còn nữa.
Một lúc sau, anh bước tới trước mặt tôi.
“Cô Thư, cô có tâm nguyện gì không? Tôi có thể giúp cô thực hiện. Xem như cảm ơn cô đã chăm sóc và đối xử tốt với Đặng Doanh.”
Tôi nghĩ ngợi rồi chỉ vào tấm bia đá:
“Vậy anh có thể trả lại tiền mua bia mộ này cho tôi được không? Thật sự tôi đang rất thiếu tiền. Đặng Doanh từng bảo tôi đem tro cốt cô ấy rải xuống biển, nhưng tôi không nỡ. Mà tấm bia này với tôi cũng là một khoản chi rất lớn.”
[ Cười c.h.ế.t mất. Đúng là nữ phụ mê tiền, giờ vẫn còn nghĩ đến tiền nữa chứ. ]
[ Chẳng phải cô ta đồng ý lấy Chu Luật cũng vì tiền sao? ]
[ Nếu cô ta không tham tiền, nam chính sao có thể yêu nữ chính thuần khiết thật sự được? ]
“Chuyện đó không thành vấn đề.”
Chu Luật đáp.
“Tôi sẽ bồi hoàn cho cô gấp mười lần.”
Tôi vui vẻ nhận lời.
Đúng lúc ấy, một quản lý nghĩa trang quen biết đi tới:
“Ồ, lại đến thăm bạn à? Tôi chưa từng thấy ai chăm đi thăm bạn như cô đâu đấy. Tháng nào cô cũng đến mà?”
Xong rồi.
Lộ tẩy rồi.
4
[ Ha ha ha, vừa mới nói Đặng Doanh tháng này mới mất, giờ lại thành tháng nào cũng đến. Để xem cô còn bịa kiểu gì nữa. ]
[ Mặt nữ phụ trắng bệch luôn rồi. Nam chính chắc cũng nhận ra có gì đó không ổn. ]
“Tháng nào cũng đến?”
Chu Luật nhìn tôi.
“Chẳng phải cô nói Đặng Doanh mới qua đời không lâu sao?”
Tôi cố bình tĩnh lại.
Các ngón chân trong giày đã co quắp đến mức muốn đào ra cả một căn biệt thự rồi.
Tôi thở dài.
“Tôi đến thăm mẹ tôi. Tôi nhớ bà nên tháng nào cũng ghé, ngồi trò chuyện với bà một chút.”
“Còn về Đặng Doanh... mấy tháng trước khi cô ấy mất, tôi đã thay cô ấy đi xem nghĩa trang rồi. Tôi nghĩ người ta sống đã khổ như vậy, c.h.ế.t rồi ít nhất cũng phải có một nơi để ở chứ?”
“Có điều tôi xem suốt mấy tháng mà giá vẫn chẳng giảm.”
Biểu cảm của Chu Luật cho thấy anh chỉ tin khoảng một nửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Anh hỏi:
“Trước khi mất, Đặng Doanh không nói gì với cô sao?”
Tôi thật sự không muốn tiếp tục dây dưa với người đàn ông này nữa.
Tôi lắc đầu.
“Hai ngày cuối cùng, cô ấy đột nhiên đến nói cũng không nói được nữa. Tôi cũng lần đầu gặp chuyện như vậy, chỉ lo chăm sóc cô ấy nên cuống cả lên.”
“Cô ấy mất ở nhà cô sao?”
Tôi gật đầu.
Ngôi nhà đó vốn là của tôi.
Đặng Doanh vẫn luôn ở nhờ.
Người ta bị bệnh rồi, chẳng lẽ tôi còn đuổi ra ngoài?
“Dù sao cũng cảm ơn cô đã chăm sóc cô ấy.”
Nghe anh nói vậy, tôi mới thật sự thả lỏng.
“Không có gì. Chúng tôi là bạn bè mà.”
Ai ngờ ngay sau đó anh lại hỏi:
“Cho tôi hỏi mộ của mẹ cô ở đâu? Hôm nay đã đến đây rồi, tôi cũng muốn đặt một bó hoa viếng bà.”
Cứu mạng.
Làm gì có mộ của mẹ tôi chứ?
[ Nữ phụ từ nhỏ đã chưa từng gặp mẹ, chẳng phải đang bịa chuyện trắng trợn sao? ]
[ Nam chính ghét nhất là bị người khác lừa dối. Một khi phát hiện ai lừa mình, anh ta trừng phạt rất nặng. ]
Tôi càng nghe càng thấy bất ổn.
Thế là vội vàng từ chối:
“Không cần đâu, anh Chu. Cảm ơn ý tốt của anh.”
“Tôi từng hứa với mẹ rằng sau này chỉ dẫn chồng tương lai của mình đến gặp bà thôi. Tôi sợ anh đến, bà sẽ hiểu lầm.”
Không ngờ anh lại không khó đối phó như những dòng bình luận nói.
Anh lập tức chấp nhận lý do này.
Sau đó cả hai cùng rời khỏi nghĩa trang.
Tôi ngồi xe anh trở về.
“Anh Chu, anh cứ thả tôi ở trước cửa nhà là được.”
Suốt dọc đường, Chu Luật không nói thêm lời nào.
Điều đó khiến tôi yên tâm hơn hẳn.
Mãi đến khi xe dừng dưới lầu, tôi lập tức chuẩn bị xuống xe.
“Vậy anh Chu, tạm biệt nhé.”
Nhưng cửa xe không mở được.
Chu Luật bỗng lên tiếng:
“Cô Thư, tôi có một yêu cầu hơi quá đáng.”
Tôi sững người.
Lại định giở trò gì nữa đây?
Anh tiếp tục:
“Cô Thư, tôi có thể tham quan căn phòng trước đây Đặng Doanh từng ở không?”
“Anh Chu, đây là nhà tôi, tôi thấy không tiện. Hơn nữa sau khi cô ấy mất, tôi đã dọn dẹp lại toàn bộ rồi.”
“Cô Thư, nếu không thì cô bán căn nhà này cho tôi cũng được.”
“Không thể nào.”
Tôi lập tức cao giọng.
“Đây là thứ duy nhất bố tôi để lại cho tôi. Anh đừng hòng nghĩ đến chuyện đó.”
Lúc này cửa xe mới mở được.
Tôi hoảng hốt chạy xuống xe.
Nhưng ngay khi ấy, tôi nghe thấy giọng Chu Luật vang lên phía sau.
Rùa