Một hôm sau khi tiếp khách về.
Anh gõ cửa nhà tôi.
Vừa nhìn thấy là anh, tôi đã muốn đóng cửa.
Anh lại nói:
“Anh buồn nôn.”
Tôi hoảng hốt:
“Muốn nôn thì về nhà mà nôn.”
Anh làm động tác nôn khan một cái.
Tôi lập tức nhảy lùi lại.
“Vào nhà vệ sinh đi.”
Khó khăn lắm mới lôi được anh vào toilet.
Kết quả anh lại không nôn nữa.
“Anh muốn ngủ.”
Lúc này tôi mới nhận ra anh cố tình.
“Chu Luật, nhà anh ở đối diện.”
“Đừng giả ngu nữa.”
Nhưng ngay giây tiếp theo.
Cả người anh đổ ập lên người tôi.
Hai người cùng ngã xuống giường.
Rồi anh ngủ thật.
Tôi hoàn toàn không thể động đậy.
Giãy giụa rất lâu.
Cơ hội bỏ chạy duy nhất cũng bị tôi lãng phí.
Bởi vì anh đột nhiên ngồi dậy.
Rồi bắt đầu cởi áo.
Đám cơ bắp và cơ bụng ấy khiến tôi hoa cả mắt.
[ Đừng nói nữ phụ, đến tôi cũng không chịu nổi. ]
[ Tôi nghi nam chính cố ý lắm. Còn mặc quần màu xám nữa chứ. ]
[ Nữ phụ nhìn đến ngây người luôn rồi. Mau ăn đi chứ. Cơ hội ngon thế này mà không biết tận hưởng à? ]
Chu Luật đang đè trên người tôi bỗng lẩm bẩm:
“Được không?”
Tôi xấu hổ đến nổi giận.
Cuối cùng cũng dồn được sức.
Một cú đá hất anh xuống khỏi giường.
Không kéo nổi anh dậy.
Thế là anh cứ thế ngủ trên sàn.
Đến khi tôi mệt lả.
Sáng hôm sau tỉnh lại.
Lại phát hiện mình đang nằm trong lòng Chu Luật.
Cả người tôi quấn lấy anh như bạch tuộc.
Tôi bật dậy theo phản xạ.
Anh lại như gắn radar trên người, lập tức kéo tôi trở về.
“Thư Hòa.”
“Em đâu có ghét anh. Vậy em còn do dự điều gì?”
“Chúng ta không hợp.”
Tôi thở dài.
“Điều kiện của tôi và điều kiện của anh, chẳng có điểm nào phù hợp cả.”
“Không thử sao biết?”
“Tôi sợ c.h.ế.t, được chưa?”
“Ở bên anh thì c.h.ế.t sao?”
Rõ ràng anh không hiểu tôi đang nói gì.
“Bây giờ anh nói nghe dễ lắm. Thử vài ngày, lỡ tôi phát hiện không hợp. Anh có thể dễ dàng buông tha tôi sao?”
Chu Luật suy nghĩ một lúc.
“Thư Hòa…Anh không muốn buông em ra.”
“Thấy chưa?”
Tôi chống người ngồi dậy.
“Cho nên cái gọi là tình yêu của anh, với tôi hiện tại chỉ là gánh nặng.”
“Ít nhất khi chưa yêu nhau. Anh không nên xuất hiện trên giường tôi.”
Anh cũng ngồi dậy.
“Trong thư em từng nói.”
Rùa
“Em thích đàn ông đẹp trai, vóc dáng đẹp, lại có tiền. Anh nghĩ mình khá hợp gu em.”
Được rồi.
Quả thật rất hợp gu.
Nhưng anh còn có nữ chính.
Cho dù thật sự ở bên nhau.
Khả năng rất cao tôi vẫn sẽ bị bỏ rơi.
Tôi cố tình chọc tức anh:
“Vậy nếu chỉ ngủ chung, không nói đến tình cảm.”
“Thì đúng là anh khá hợp khẩu vị của tôi.”
“Vậy cũng được.”
Chu Luật trả lời ngay.
“Chúng ta có thể bắt đầu từ chuyện ngủ chung.”
18
[ Cười c.h.ế.t mất. Khả năng hiểu vấn đề của nam chính đúng là đáng kinh ngạc. ]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
[ Đây là định ngủ đến khi đối phương chịu phục luôn rồi. ]
“Được rồi.”
Tôi day trán.
“Nếu không nói chuyện khác, tôi thấy anh với cô Lộ mới hợp nhau hơn.”
“Cô Lộ nào?”
“Lộ Ưu ấy.”
“Vị hôn thê cũ của Lâm Hải.”
“À.”
Chu Luật nghĩ một lúc.
“Tôi quên mất cô ấy trông thế nào rồi.”
Sau đó anh nhìn tôi đầy sốt ruột.
“Vậy câu lúc nãy của em còn tính không?”
[ Tôi làm chứng. Nam chính với nữ chính thật sự hết hy vọng rồi. Nữ chính còn ra nước ngoài luôn rồi. ]
[ Ai đổi kịch bản thế này vậy? Quanh co thật đấy. ]
Tôi bị anh chọc đến bật cười.
“Ngủ rồi cũng không yêu anh.”
“Ngủ rồi cũng không ở bên anh.”
“Anh thấy như thế có ý nghĩa gì không?”
“Từ lúc biết em mới là Đặng Doanh thật sự trong lòng anh.”
“Anh đã muốn gần em hơn rồi.”
“Nếu em chỉ chấp nhận như vậy.”
“Anh cũng không có ý kiến.”
Nói không thông.
Nhưng tôi có thể chạy.
Từ đó về sau.
Tôi cố gắng tránh mặt Chu Luật trong mọi hoàn cảnh.
Lần này người hoảng hốt lại là anh.
“Sau này anh sẽ theo đuổi em bình thường.”
“Em đừng tránh anh nữa.”
“Tôi không muốn ở bên anh.”
“Thư Hòa.”
“Không có em sẽ không có anh của ngày hôm nay.”
“Anh đảm bảo sẽ không làm tổn thương em.”
“Cho anh một năm.”
“Nếu sau một năm em vẫn không thể chấp nhận anh.”
“Anh lập tức rời đi.”
“Thật chứ?”
Ít nhất cuối cùng cũng nhìn thấy hy vọng.
“Thật.”
Chu Luật thấp giọng cầu xin.
“Nhưng anh cũng hy vọng em đừng cố tình né tránh anh.”
“Nếu em có thể chấp nhận anh.”
“Hoặc muốn tiến thêm một bước.”
“Xin em hãy làm theo trái tim mình.”
Chỉ một năm thôi mà.
Tôi là người đã kiên trì kiếm tiền bao nhiêu năm nay.
Trong đầu vốn chẳng có chuyện yêu đương.
Một năm thì tính là gì chứ?
“Chu Luật.”
“Xin anh giữ lời hứa.”
“Một năm sau. Nếu tôi vẫn không yêu anh. Xin anh tránh xa tôi một chút.”
“Thư Hòa. Em cũng phải giữ lời.Nếu trong một năm này em rung động trước anh. Vậy hãy nghe theo trái tim mình và chấp nhận anh.”
[ Tôi làm chứng. Nam chính thật sự yêu nữ phụ rồi. Lần này anh ấy ở thế yếu, chuẩn bị nếm mùi đau khổ của tình yêu thôi. ]
[ Ánh mắt nữ phụ kiên định như chuẩn bị xin vào Đảng vậy. Tôi thật sự không biết kết thúc có viên mãn nổi không. ]
[ Nhưng nam chính đúng chuẩn yêu là mất não. Giờ anh ấy lún quá sâu rồi. Đây chính là lúc nữ phụ có thể kiêu ngạo nhất. ]
Thôi vậy.
Tôi ngẩng đầu nhìn bầu trời.
Chuyện của một năm sau.
Ai mà nói trước được.
Biết đâu đến lúc đó chính anh lại tự từ bỏ.
Tôi chợt nhớ đến bà Vương.
Trước khi tôi rời quê.
Bà từng nắm tay tôi nói:
“Nếu gặp được người tốt thì tìm một người chăm sóc cho mình.”
“Bà thấy cậu thanh niên đó không tệ.”
“Cháu muốn ăn gì, trong túi nó cũng có thể lấy ra cho cháu.”
Tôi lại nhớ tới lời bố trước lúc qua đời:
“Tiểu Hà. Đừng quá tin đàn ông. Cả đời này bố đã để mẹ con chịu khổ theo bố.”
“Đến lúc chưa được hưởng phúc thì bà ấy đã mất rồi. Bố cũng chẳng phải người đàn ông tốt.”
Dù sao...
Nợ nần cũng đã trả hết.
Cứ đi từng bước rồi tính tiếp vậy.
(Hết).