Lá Khô Và Hoa Hồng Dại

Chương 9



[ Tự nhiên tôi thấy hơi bất an. Nam chính sẽ không thật sự thích nữ phụ đấy chứ? Hôm trước nữ chính khóc trước mặt anh ấy rất lâu, anh ấy vẫn giữ khoảng cách, chỉ an ủi xã giao thôi. ]

[ Tôi nhìn ra rồi. Đổi thành nữ phụ thì lúc nào anh ấy cũng muốn dính lấy người ta. ]

Bữa cơm gần kết thúc, tôi đứng dậy thu dọn bát đũa.

Đúng lúc ấy, bà Vương bỗng hỏi một câu:

Rùa

“Người bạn thân kia của cháu mất cũng mấy năm rồi nhỉ?”

“Tiền nó nợ cháu trả chưa?”

Tôi c.h.ế.t lặng.

Chu Luật lập tức hỏi:

“Bà ơi, bà đang nói đến người bạn tên Đặng Doanh sao?”

Bà Vương gật đầu:

“Đúng rồi.”

“Con bé ấy cũng đáng thương lắm. Bị bệnh, lúc nào cũng thiếu tiền.”

“Tiểu Hà nhà chúng ta suốt ngày đưa tiền cho nó dùng.”

Tim tôi lạnh ngắt.

Còn Chu Luật thì dựa vào gốc cây trong sân.

Trong mắt anh hiện rõ vẻ đắc ý.

Như đang nói: [Em thấy chưa, tôi đoán đúng rồi.]

Chu Luật kéo tôi tới khách sạn trong thị trấn.

Tôi rất muốn giải thích:

“Xin lỗi.”

“Tôi không cố ý lừa anh.”

“Tôi có thể giải thích.”

“Hồi đó chính Đặng Doanh nhờ tôi tiếp tục viết thư cho anh. Cô ấy nói anh bị trầm cảm.”

“Với lại tôi thề, tôi thật sự không ngờ anh sẽ tìm đến tận nơi.”

“Ban đầu tôi cũng nghĩ bệnh của anh gần khỏi rồi nên định ngừng viết thư.”

“Còn nữa, lá thư đầu tiên thật sự là do chính Đặng Doanh viết.”

“Tôi không hiểu nhiều về cuộc sống của cô ấy nên mới đưa bản thân mình vào.”

“Nếu không tôi cũng chẳng biết phải viết gì.”

“Tôi thật sự không cố ý.”

Đổi lại tất cả những lời giải thích ấy chỉ là một câu:

“Im lặng.”

Tôi sợ đến mức ngoan ngoãn ngậm miệng.

[ Nữ phụ sắp khóc rồi. Sao trông như chuẩn bị bị xử t.ử thế? Đây là nam chính chứ có phải sát nhân đâu. ]

[ Hỏng rồi hỏng rồi, tôi thấy nam chính đang lén cười. Xem ra anh ấy không định buông tha nữ phụ đâu. ]

[ Thật ra tôi thấy hai người này cũng khá đẹp đôi mà. Nữ phụ cũng xinh đẹp, hơn nữa người thật sự kéo nam chính ra khỏi vực sâu chẳng phải chính là cô ấy sao? ]

[ Không được. Tôi chỉ chấp nhận CP chính thức thôi. Giờ cốt truyện loạn hết cả rồi. ]

Đến nơi, Chu Luật chỉ nói:

“Xuống xe.”

Tôi lập tức mở cửa bước xuống.

“Theo tôi.”

Không hiểu sao anh bây giờ giống một loài chim nào đó.

Mỗi lần nói chỉ thích nói đúng hai chữ.

Cứ thế, tôi mơ mơ màng màng bị anh dẫn tới trước cửa một căn phòng khách sạn.

“Vậy tôi đi ngủ đây.”

Vừa mở cửa phòng, tôi đã vội vàng chào tạm biệt.

Nhưng còn chưa kịp bật đèn.

Tôi đã bị anh kéo vào trong.

Lưng đập nhẹ vào tường.

Chu Luật giữ lấy tôi.

“Thư Hòa.”

“Anh đã muốn hôn em từ lâu rồi.”

16

Khi nụ hôn ấy hạ xuống.

Tôi mới hoàn hồn.

Tôi giãy giụa một chút.

Anh liền buông tôi ra.

Rồi thấp giọng nói:

“Trong lá thư đầu tiên Đặng Doanh gửi cho anh có kẹp một bức ảnh của em.”

“Chỉ là ảnh chụp nghiêng thôi.”

“Cho nên lần đầu gặp em, anh thật sự đã nghĩ em chính là Đặng Doanh.”

Tôi lập tức cảm thấy mình bị lừa.

Những màn diễn xuất trước đó của bản thân giờ nghĩ lại chỉ thấy ngu ngốc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Vậy sao anh không nói sớm?”

“Bởi vì anh không hiểu rõ tình hình.”

Anh vẫn đứng rất gần.

Hoàn toàn không có ý định để tôi chạy trốn.

Trong bóng tối.

Đôi mắt anh sáng đến lạ.

Khiến tôi có cảm giác như giây tiếp theo mình sẽ bị nuốt chửng.

“Thư Hòa.”

“Anh không biết rốt cuộc người mình thích là Đặng Doanh hay là Thư Hòa.”

“Ngay câu đầu tiên em đã nói với anh rằng Đặng Doanh c.h.ế.t rồi.”

“Anh nghĩ rất hợp lý rằng có thể Đặng Doanh không hài lòng về ngoại hình của mình nên mới dùng ảnh của em.”

“Nhưng sau đó anh phát hiện có gì đó không đúng.”

“Mỗi lần nhìn em...”

“Anh đều nhìn thấy Đặng Doanh trong những lá thư kia.”

“Thư Hòa, anh không phải kẻ ngốc.”

“Chuyện em ký tên anh.”

“Hay chuyện anh không ăn rau mùi.”

“Anh đều nhận ra cả.”

“Quan trọng hơn...”

Anh nhìn tôi.

“Em còn nhớ hôm đó mình đã nói gì không?”

Thấy tôi không phản ứng, anh nhắc:

“Em nói, những năm qua em đã quen sống một mình rồi.”

Tim tôi chợt thắt lại.

Đặng Doanh đã mất ba năm.

Đương nhiên người quen sống một mình chỉ có thể là tôi.

“Anh tránh xa tôi một chút.”

Tôi nghe rõ tiếng tim mình đập dữ dội.

Anh ghé sát bên tai tôi, giọng nói trầm thấp:

“Thư Hòa.”

“Em có hai lựa chọn.”

“Hoặc là ở bên anh.”

“Hoặc là trực tiếp kết hôn với anh.”

“Dù thế nào...”

“Anh cũng sẽ không buông em ra.”

17

Đúng là thế giới này loạn thật rồi.

Tôi từng thấy người có tiền tùy hứng.

Nhưng chưa từng thấy người có tiền nào thần kinh như Chu Luật.

Vừa quay lại công ty làm việc.

Ai gặp tôi cũng chúc mừng.

Tôi chẳng hiểu gì cả.

Có người còn hỏi:

“Sao cậu còn giấu nữa?”

“Thì ra Chu tổng đến Vinh Thành là vì cậu. Chỉ cần gật đầu là cậu thành bà chủ rồi còn gì?”

Tôi tức tốc lao vào văn phòng chất vấn anh.

Anh lại bình thản nói:

“Thư Hòa, anh đã nói rồi.”

“Anh đến Vinh Thành là để tìm em.”

“Yêu đương là chuyện tự nguyện. Không phải cứ ép buộc là được. Anh chưa từng nghe câu cưỡng cầu không có hạnh phúc sao?”

“Anh tự nhận điều kiện của mình trong số đàn ông là khá cạnh tranh.”

“Cho nên anh sẽ không từ bỏ.”

Tôi giơ ngón giữa với anh.

Nhưng ngoài lần cưỡng hôn kia.

Anh dường như không có hành động nào quá đáng hơn nữa.

Không phải tặng quà.

Thì là tặng chìa khóa xe.

Không thì chuyển tiền.

[ Bao giờ tôi mới gặp được một người đàn ông hào phóng thế này đây? ]

[ Nghĩ nhiều rồi. Loại đàn ông này chỉ có thể gặp chứ không thể cầu. ]

Sau khi bị tôi từ chối hết lần này đến lần khác.

Anh thậm chí còn bắt đầu dùng mỹ nam kế.