Lạc Đường Ký

Chương 10



 

Ta khẽ cười.

 

“Cho nên ngươi muốn lặp lại vết xe đổ sao?”

 

“Đời trước, trước lúc c.h.ế.t ngươi đem toàn bộ gia sản cho nàng ấy.”

 

“Đời này thì sao?”

 

Bùi Huyền Cẩn quay sang nhìn ta.

 

Trong ánh mắt kinh ngạc còn lẫn một tia “quả nhiên là vậy”.

 

“Lạc Đường… nàng cũng trở về rồi?”

 

“Ta biết mình đã sai.”

 

“Ta từng nghĩ nàng muốn trèo cao.”

 

“Nhưng tới ngày nhìn thấy nàng tự chuộc thân cho mình, ta mới biết là mình hiểu lầm nàng.”

 

“Ta thật sự có tình cảm với nàng…”

 

“Nếu không yêu, sao ta lại muốn chuộc thân cho nàng?”

 

Yêu?

 

Yêu tới c.h.ế.t sao?

 

“Bùi Huyền Cẩn, ngươi biết đời trước ta c.h.ế.t thế nào không?”

 

“Ta c.h.ế.t cóng.”

 

“Ngươi đem toàn bộ bạc cho nàng ấy, không để lại cho ta bất cứ thứ gì.”

 

“Ta là thê t.ử được ngươi cưới hỏi đàng hoàng.”

 

“Nhưng tới lúc c.h.ế.t, ngươi lại đẩy ta vào chỗ c.h.ế.t theo ngươi.”

 

“Ta dụ dỗ ngươi, ngươi liền mắc câu.”

 

“Rốt cuộc là do thủ đoạn của ta cao minh, hay vốn dĩ lòng dạ ngươi đã không đứng đắn?”

 

“Chuyện vị hôn thê, ngươi giấu ta cả một đời.”

 

“Trong miệng ngươi, ta là tội nhân.”

 

“Vậy còn ngươi?”

 

“Ngươi chính là một tên đàn ông lăng nhăng bạc tình!”

 

Hắn lảo đảo lui nửa bước, sắc mặt trắng bệch.

 

“Bùi Huyền Cẩn, giờ ngươi đã được như ý nguyện rồi.”

 

“Những lời đời trước ngươi nói với ta, đời này đều đã thực hiện được cả.”

 

“Ngươi còn muốn thế nào nữa?”

 

“Ta chỉ muốn bù đắp cho nàng.”

 

“Ta không cần.”

 

Ta chán ghét việc hắn dùng ép buộc để gọi là bù đắp.

 

“Ta và Lâm công t.ử trong sạch, chẳng qua chỉ là hàng xóm.”

 

“Còn ngươi thì sao?”

 

“Nếu làm quan chỉ để công báo tư thù, hãm hại người lương thiện, ngươi đội chiếc ô sa ấy mà không thấy thẹn với lòng sao?”

 

Hắn trầm mặc rất lâu.

 

Cuối cùng mới thấp giọng nói:

 

“Nàng đi đi.”

 

“Ta sẽ thả hắn trở về.”

 

Ta không nhìn hắn thêm lần nào nữa, xoay người rời khỏi Bùi phủ.

 

Lúc trở về nhà, trước cổng viện có một người đang đứng.

 

Lâm Duy Chu xách theo một gói giấy dầu.

 

Nhìn thấy ta, hắn lập tức cười lên, còn giơ gói giấy dầu trong tay lắc lắc.

 

“Lạc Đường, sao giờ nàng mới về?”

 

“Ta mua bánh hoa quế này.”

 

Ta ngẩn người.

 

“Huynh… không phải đã bị bắt rồi sao?”

 

“Bị bắt?”

 

Hắn ngơ ngác.

 

“Không có mà.”

 

“Chỉ là có một bệnh nhân ở quá xa, tiểu tư dẫn đường đi nhầm, vòng hơn nửa kinh thành nên ta mới về muộn.”

 

Hắn cúi đầu mở gói giấy dầu, miệng còn lẩm bẩm:

 

“Bánh hoa quế phải ăn lúc nóng mới ngon, nguội rồi sẽ cứng…”

 

Tên ngốc này.

 

Suýt bị người ta hãm hại mà còn chẳng biết.

 

Ta suy nghĩ suốt một đêm, cuối cùng quyết định rời đi.

 

Lúc tới từ biệt Lâm Duy Chu, hắn vô cùng bất ngờ, hỏi ta muốn đi đâu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Giang Nam.”

 

“Nghe nói nơi ấy nước trong gió mát, phong cảnh rất đẹp.”

 

“Ta ngưỡng mộ đã lâu, vẫn luôn muốn tới xem thử.”

 

Điều ta không nói ra là…

 

Dáng vẻ của Bùi Huyền Cẩn tối qua khiến ta sợ hãi.

 

Hắn không phải loại người dễ dàng buông tay.

 

Lâm Duy Chu lập tức quay về thu dọn hành lý.

 

“Vậy ta cũng đi.”

 

“Ta cũng chưa từng tới Giang Nam.”

 

Ta ngẩn ra.

 

“Huynh không cần đi theo ta.”

 

Hắn nghiêm túc đáp:

 

“Không đi theo nàng, ta sẽ c.h.ế.t đói.”

 

Ta bật cười.

 

Trước khi rời kinh, ta viết một phong thư cho Bình Dương Vương.

 

Bình Dương Vương là người tốt.

 

Một người tốt hiếm hoi trong kinh thành này.

 

Ta đem toàn bộ những tính toán cùng thủ đoạn bẩn thỉu của Bùi Huyền Cẩn viết hết vào thư.

 

Đời trước hắn ngồi tới vị trí Đại đô thống.

 

Sau khi nắm quyền, hắn có thù tất báo, thủ đoạn tàn nhẫn.

 

Đối với bá tánh, hắn là vị quan tốt.

 

Nhưng với đồng liêu, hắn lại đuổi cùng g.i.ế.c tận.

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Đời này, hắn tới sớm hơn đời trước, tương lai sẽ bò cao và nhanh hơn đời trước, quyền lực trong tay cũng lớn hơn đời trước.

 

Loại người như vậy, tốt hơn hết là phải có người biết được bộ mặt thật của hắn.

 

Có Bình Dương Vương đè lên đầu, nghĩ tới nghĩ lui, Bùi Huyền Cẩn hẳn cũng không còn tâm tư tới quấy rầy ta nữa.

 

Ta và Lâm Duy Chu nhận nhau làm huynh muội, sau đó định cư ở Giang Nam.

 

Chúng ta tìm một tiểu viện cạnh sông.

 

Mỗi lần mở cửa sổ đều có thể nhìn thấy những chiếc thuyền ô bồng qua lại trên mặt nước.

 

Lâm Duy Chu thuê một cửa tiệm ở con ngõ bên cạnh, tiếp tục chữa bệnh cứu người.

 

Y thuật của hắn tốt, giá lại công bằng, chẳng bao lâu đã nổi danh khắp phố phường.

 

Còn ta tìm được một công việc dạy đàn.

 

Ta dạy mấy tiểu cô nương khuê các học đàn học hát ở một tiểu phường phía Nam thành.

 

Cuộc sống nhạt như nước.

 

Nhưng đó lại là điều ta hằng mong muốn.

 

Thỉnh thoảng có khách từ kinh thành tới, tiện thể mang theo vài tin tức.

 

Nghe nói Bùi Huyền Cẩn tới giờ vẫn còn ở Hàn Lâm viện.

 

Bình Dương Vương ép rất c.h.ặ.t, khiến hắn không thể động đậy.

 

Con đường vốn định dựa vào khoa cử để từng bước thăng quan tiến chức giờ bị người ta chặn kín từ trên đầu.

 

Hắn không cam lòng.

 

Đời trước, hắn từ một tiểu binh biên quan bò lên Đại đô thống, dựa vào không chỉ là vận may.

 

Mà còn là sự tàn nhẫn kiểu “ai cản đường thì g.i.ế.c kẻ đó”.

 

Đời này, những quân bài trong tay hắn còn nhiều hơn đời trước, sao có thể cam tâm bị nhốt trong Hàn Lâm viện sống qua ngày?

 

Quả nhiên, chẳng bao lâu sau lại có tin truyền tới.

 

Hắn đi đường tắt, muốn dùng con đường giống hệt đời trước.

 

Thuê sát thủ ám sát những đồng liêu đối nghịch với mình.

 

Nhưng Bình Dương Vương sau khi nhận được thư của ta đã sớm cho người theo dõi từng hành động của hắn.

 

Chỉ chờ hắn mắc câu.

 

Một chiêu giăng lưới bắt gọn.

 

Bùi Huyền Cẩn bị tống vào đại lao.

 

Triều đình chấn động.

 

Tân khoa Trạng nguyên, môn sinh thiên t.ử, vậy mà dám thuê người ám sát Vương gia.

 

Đó là tội tru di cửu tộc.

 

Hoàng thượng nổi trận lôi đình, phán hắn lưu đày tới phương Nam.

 

Phương Nam sao…

 

Đúng là quá tiện nghi cho hắn rồi.

 

Chỉ mong vùng đất đầy chướng khí độc địa ấy sớm lấy mạng hắn, khiến hắn đời đời kiếp kiếp không thể trở mình nữa.

 

Hết.