Bùi Huyền Cẩn quay người lại, nhìn thấy ta thì đồng t.ử khẽ co lại.
“Lạc cô nương đang nói gì vậy?”
“Ta chưa từng làm chuyện nhàm chán như thế.”
“Chẳng lẽ không phải vị Lâm đại phu kia y thuật kém cỏi nên mới khiến bệnh nhân bất mãn sao?”
“Ngươi—”
Ta tức tới mức l.ồ.ng n.g.ự.c không ngừng phập phồng.
Hắn cười nhạt một tiếng.
“Lạc Đường, nàng chọn tới chọn lui, cuối cùng lại chọn một phế vật như vậy?”
“Chẳng phải nàng từng nói đã chịu đủ ngày khổ cực, không muốn cùng người khác bắt đầu chịu khổ lại từ đầu sao?”
Ta nghĩ cũng không nghĩ liền đáp trả:
“Liên quan gì tới ngươi?”
Sắc mặt Bùi Huyền Cẩn lập tức trầm xuống.
“Đúng.”
“Không liên quan tới ta.”
“Vậy nàng tới chất vấn ta làm gì?”
Nói xong hắn bỏ mặc ta rồi xoay người rời đi.
Ta áy náy với Lâm Duy Chu vô cùng, sợ hắn lại bị đ.á.n.h nữa nên ngày nào cũng đi theo hắn ra ngoài khám bệnh.
Bệnh nhân thấy vậy đều tưởng ta là nương t.ử của hắn.
Hắn vụng về giải thích mấy câu, lắp ba lắp bắp, kết quả lại càng khiến hiểu lầm sâu hơn.
Hôm ấy, ta đi đưa khúc nhạc mới cho Tiểu Lạc Đường.
Lâm Duy Chu bị gọi đi khám bệnh, mãi vẫn chưa trở về.
Ta chờ tới mức lòng bắt đầu hoảng loạn.
Trời gần tối, cửa viện bị người gõ vang.
Ta mở cửa ra.
Bên ngoài là một tiểu tư mặc thanh y.
Hắn nói Lâm Duy Chu kê sai đơn t.h.u.ố.c khi khám bệnh, đã bị người ta bắt đi rồi.
“Nếu cô nương lo lắng thì đi theo tiểu nhân.”
“Tiểu nhân dẫn cô nương tới gặp hắn.”
Kê sai đơn t.h.u.ố.c?
Ta không tin.
Lâm Duy Chu tuy không biết nấu cơm, nhưng chuyện kê t.h.u.ố.c khám bệnh hắn luôn vô cùng cẩn thận, chưa từng sai sót.
Ta đi theo tên tiểu tư kia ra ngoài.
Cho tới khi nhìn thấy phủ họ Bùi hiện ra trước mặt, ta mới hiểu ra.
Lại là vu oan hãm hại.
Cửa phủ mở từ bên trong.
Một người giống quản gia cúi người hành lễ với ta.
“Lạc cô nương, đại nhân đợi cô nương đã lâu.”
Trong chính sảnh đèn đuốc sáng trưng.
Bùi Huyền Cẩn ngồi ở vị trí cao nhất, tựa như đang chờ ta tới.
“Lâm công t.ử đâu?”
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Ta đi thẳng vào vấn đề.
Ánh mắt hắn nhìn ta lộ ra vài phần khó chịu.
“Nàng để tâm tới hắn?”
Giọng điệu của Bùi Huyền Cẩn rất kỳ lạ.
“Hắn kê t.h.u.ố.c cho ta, ta uống xong liền hộc m.á.u.”
“Cho nên ta đã sai người bắt hắn vào nha môn.”
“Không thể nào.”
“Lâm Duy Chu tuy không biết nấu cơm, nhưng kê t.h.u.ố.c khám bệnh luôn cực kỳ cẩn thận, tuyệt đối không thể kê sai.”
Ta nhìn thẳng vào mắt hắn.
“Ngươi cố ý hãm hại hắn.”
Bùi Huyền Cẩn không phủ nhận.
Hắn chỉ hỏi một câu chẳng liên quan:
“Các người là quan hệ gì?”
“Liên quan gì tới ngươi?”
Giọng ta lạnh xuống.
“Lạc Đường, ta không trách chuyện trước đây nàng lợi dụng ta.”
“Nhưng không có nghĩa là ta sẽ mặc cho nàng lợi dụng.”
“Ta không hiểu ngươi đang nói gì.”
“Không hiểu?”
Hắn từng bước từng bước tiến về phía ta.
“Vậy ta nói từng chuyện cho nàng hiểu.”
“Ta đã hỏi Tiểu Lạc Đường.”
“Nàng mỗi ngày viết cho nàng ấy một khúc nhạc, một khúc năm lượng bạc.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Nhưng đúng ngày ta đỗ Trạng nguyên, cưỡi ngựa dạo phố, nàng lại sai người nói với Thẩm Phóng rằng nàng sắp được người khác chuộc đi.”
Ngón tay giấu trong tay áo ta khẽ run lên.
“Nàng cố ý kích động Thẩm Phóng tới bắt nàng.”
“Sau đó vừa hay ngã trước ngựa ta.”
“Trước mặt cả con phố, để Tiểu Lạc Đường lấy ra tiền chuộc thân của nàng, rồi lại tố cáo Thẩm Phóng cưỡng ép dân nữ.”
“Nàng dùng dư luận ép ta.”
“Khiến ta không thể không nhận đơn kiện của nàng.”
Bùi Huyền Cẩn dừng lại trước mặt ta, từ trên cao nhìn xuống.
“Lạc Đường.”
“Nàng thật biết tính toán.”
Sống lưng ta lạnh buốt.
Hắn gọi ta tới đây, từng chuyện từng chuyện bóc trần mọi tính toán của ta, là muốn để ta hiểu rằng ta căn bản không thoát khỏi lòng bàn tay hắn sao?
“Nếu đại nhân đã nhìn thấu, cảm thấy bị ta tính kế, vậy cứ nhắm vào ta đi.”
“Đừng làm khó Lâm công t.ử.”
Bùi Huyền Cẩn cười lạnh.
“Lâm Duy Chu kê sai t.h.u.ố.c, tự nhiên phải chịu trách nhiệm.”
“Phán thế nào, nha môn tự có quyết định.”
“Còn nàng—”
“Chẳng phải nàng thích trèo cao nhất sao?”
“Ta cho nàng trèo.”
“Lạc Đường, làm thiếp của ta.”
“Ta không so đo chuyện nàng tính kế ta.”
Làm thiếp của hắn?
Thật rộng lượng.
Thật khoan dung.
Thật…
Cao cao tại thượng.
“Ta không muốn.”
Ánh mắt Bùi Huyền Cẩn thoáng trầm xuống.
Hắn đưa tay siết lấy cổ tay ta.
“Lạc Đường, ta đã cho nàng cơ hội.”
“Cơ hội ngươi cho, cũng phải xem ta có muốn nhận hay không.”
Ngón tay hắn siết c.h.ặ.t hơn, đau tới mức ta nhíu mày.
Bùi Huyền Cẩn nhìn ta thật lâu.
Đôi mắt hắn từng chút từng chút đỏ lên, lời nói ra lại khiến người ta lạnh cả sống lưng.
“Nàng không muốn?”
“Vậy Lâm Duy Chu chịu ba mươi trượng.”
“Ba mươi trượng đ.á.n.h xuống, thân thể hắn thế nào, nàng rõ hơn ta.”
“Nếu nàng không nỡ, bây giờ đổi ý vẫn còn kịp.”
Ba mươi trượng.
Tim ta thắt lại.
“Nếu ngươi dám đ.á.n.h hắn, ta sẽ vào cung cáo ngự trạng.”
“Bao gồm cả chuyện ngươi hại c.h.ế.t Thẩm Phóng.”
Không khí lập tức đông cứng lại.
Bùi Huyền Cẩn nghiến răng nghiến lợi.
“Lạc Đường, ta không cho phép nàng vì nam nhân khác mà—”
“Xin hỏi Bùi đại nhân.”
Ta cắt ngang lời hắn.
“Ta và ngươi là quan hệ gì?”
Trong cơn tức giận, hắn bật thốt:
“Nàng là thê t.ử của ta!”
Nói xong chính hắn cũng sững người.
Ta nhìn thấy yết hầu hắn khẽ động, hơi thở cũng gấp gáp hơn vài phần.
“Bùi Huyền Cẩn, ngươi không cần vị hôn thê của mình nữa sao?”
Bùi Huyền Cẩn quay mặt đi, giữa mày hiện lên vẻ suy sụp hiếm thấy.
“Ta đã để nàng ấy đi rồi.”
“Lúc quay lại tìm, nàng ấy đã được Nhiếp Vọng Chu cứu.”
“Cho dù ta chủ động nhắc lại hôn sự, nàng ấy vẫn quyết tâm từ hôn.”
Đời này, vị hôn thê của hắn cuối cùng vẫn được cùng một người cứu.
Vận mệnh đúng là thứ thú vị.
Vòng đi vòng lại, có người cuối cùng vẫn sẽ ở bên nhau.
Cũng có người, định sẵn phải bỏ lỡ.