Lạc Đường Ký

Chương 5



 

Quản gia bưng một chiếc khay tiến lên.

 

Trên khay đầy bạc trắng!

 

Ánh mắt ta rơi xuống đống bạc kia, trong lòng lập tức tính toán thật nhanh.

 

Đủ rồi.

 

Cộng thêm số bạc ta tích góp trước đó, tiền chuộc thân của ta đã đủ rồi.

 

Tay ta vừa đưa ra…

 

“Vương gia.”

 

Giọng Bùi Huyền Cẩn vang lên từ bên cạnh.

 

“Nhiều quá rồi, không thích hợp.”

 

Bình Dương Vương nghiêng đầu nhìn hắn.

 

“Con người lòng tham không đáy.”

 

“Ngài một lần cho nàng ta nhiều như vậy, nàng ta chẳng qua chỉ là một kẻ…”

 

Hắn dừng một chút.

 

“Thân phận thấp hèn.”

 

“Nếu nuôi lớn lòng tham của nàng ta, sau này lại lấy tiểu công t.ử ra uy h.i.ế.p, muốn nhiều hơn nữa, tới lúc ấy Vương gia cho hay không cho?”

 

Từng câu từng chữ.

 

Ôn hòa nhã nhặn, nhưng câu nào cũng như d.a.o đ.â.m vào tim.

 

Tay ta cứng đờ giữa không trung.

 

Sau đó chậm rãi quỳ xuống.

 

“Vương gia, dân nữ không dám.”

 

Ta không dám ngẩng đầu nhìn sắc mặt Bình Dương Vương.

 

Một người phụ thân vì nhi t.ử, thứ gì cũng có thể cho.

 

Nhưng một vị Vương gia nơi triều đình, điều sợ nhất chính là bị người khác nắm được nhược điểm.

 

Bùi Huyền Cẩn quá hiểu phải đ.â.m vào đâu mới đau nhất.

 

Bốn phía lặng ngắt.

 

Đầu gối ta bắt đầu đau nhức, hơi lạnh từ phiến đá chậm rãi ngấm vào tận xương.

 

“Thôi vậy.”

 

Cuối cùng Bình Dương Vương cũng mở miệng.

 

“Lui xuống đi.”

 

Quản gia bưng khay lui về sau một bước.

 

“Sau này trả theo từng lần.”

 

“Ngươi cứ an tâm hát cho tiểu công t.ử, đừng sinh tâm tư khác.”

 

Trả theo từng lần…

 

Tự do vốn đã ở ngay trước mắt, lại bị đẩy xa thêm một bước.

 

“Vâng.”

 

Dù trong lòng đầy không cam lòng, ta vẫn phải cúi đầu đáp lời.

 

Bình Dương Vương xoay người đi vào trong.

 

Quản gia cùng đám tiểu tư cũng tản đi.

 

Trong sân chỉ còn lại ta và Bùi Huyền Cẩn.

 

Hắn đứng cách ta ba bước, ánh mắt lạnh như băng.

 

“Lạc cô nương.”

 

“Hôm qua những lời cô nương nói với Bùi mỗ, Bùi mỗ trở về suy nghĩ rất lâu, cảm thấy quả thật có lý.”

 

Hắn lấy từ trong tay áo ra một cây trâm, tiện tay ném xuống trước mặt ta.

 

Chính là cây trâm năm đó ta tặng hắn.

 

Hắn lạnh nhạt nói:

 

“Cô nương là hoa khôi chốn hoa lâu, từ trước tới nay mười ngón tay chưa từng dính nước.”

 

“Bùi mỗ thân như cành liễu yếu, cửa nhà nghèo hèn, e là không gánh nổi phần quý giá ấy của cô nương.”

 

“Bùi mỗ… đa tạ cô nương vì đã không chuộc thân theo ta.”

 

Nói xong hắn xoay người định rời đi.

 

Tới cửa viện lại đột nhiên dừng bước.

 

“Kẻ lấy sắc đẹp hầu người, sắc tàn thì tình nhạt, tình nhạt thì ân tuyệt.”

 

“Hôm nay cô nương dựa vào một khúc nhạc mà được Vương gia coi trọng, nhưng ngày sau thì sao?”

 

“Cành cao ấy cuối cùng vẫn là cành cao của người khác.”

 

“Leo càng cao, ngã càng đau.”

 

Hắn hơi nghiêng đầu, đường nét gương mặt lạnh cứng như bị đẽo bằng d.a.o.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Vương gia và tiên Vương phi tình sâu nghĩa nặng, son sắt không đổi.”

 

“Cô nương đừng quá đề cao bản thân mình.”

 

“Một khúc dân ca mà thôi, chẳng qua chỉ là chút thủ đoạn lấy lòng.”

 

“Dù Vương gia nóng lòng vì nhi t.ử tới đâu, cũng tuyệt đối không vì một kỹ nữ hoa lâu mà phá quy củ, động chân tâm.”

 

Những lời cay nghiệt ấy giống hệt giọng điệu của vị Đại đô thống đời trước khi quở trách thuộc hạ.

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Ta cúi xuống nhặt cây trâm lên.

 

“Ta chưa từng nghĩ sẽ để Vương gia chuộc thân cho mình.”

 

Bùi Huyền Cẩn cuối cùng cũng quay người lại.

 

“Vậy cô nương tới đây làm gì?”

 

“Bùi công t.ử tới làm gì, ta cũng tới làm việc ấy.”

 

Đồng t.ử hắn khẽ co lại.

 

Một lúc lâu sau mới lạnh nhạt nói:

 

“Cô nương tự lo cho mình đi.”

 

Ta đứng nguyên tại chỗ, nhìn bóng lưng hắn dần dần đi xa, trong lòng cuối cùng vẫn không cam tâm.

 

Bùi Huyền Cẩn.

 

Ngươi hận ta tới mức ấy sao?

 

Đời trước, chính tay ngươi c.h.ặ.t đứt con đường làm mẹ của ta.

 

Đời này, ngươi lại muốn tự tay c.h.ặ.t đứt con đường chuộc thân của ta.

 

Ta rốt cuộc là thê t.ử của ngươi…

 

Hay là kẻ thù của ngươi?

 

Trở lại Túy Xuân Phong, Hứa ma ma kéo ta lại lải nhải không ngừng.

 

“Tối qua người của Thẩm Phóng chặn Bùi Huyền Cẩn trong ngõ đ.á.n.h cho một trận.”

 

“Mới chỉ đá vào chân hắn một cái, ai ngờ hắn lại ngất đi mất.”

 

“Nhưng ngươi đoán xem thế nào?”

 

“Một cú đá ấy, lại như khai thông đầu óc cho hắn.”

 

“Sáng nay tiên sinh của hắn gặp ai cũng nói văn chương của Bùi Huyền Cẩn như lột xác đổi xương, còn hay hơn trước không biết bao nhiêu lần.”

 

Bà chậc chậc cảm thán:

 

“Con người mà, không chịu chút khổ thì thật chẳng viết nổi thứ gì ra hồn.”

 

Ta chợt hiểu ra.

 

Thì ra là tối qua hắn mới trọng sinh.

 

Suốt nửa tháng sau đó, ngày nào ta cũng vào phủ hát cho tiểu công t.ử nghe.

 

Mỗi ngày vào phủ lúc hoàng hôn, tới khi trăng lên giữa trời mới rời đi.

 

Tinh thần của đứa bé mắt thường cũng có thể thấy dần tốt lên.

 

Đám hạ nhân trong Bình Dương Vương phủ nhìn thấy ta, từ lạnh nhạt dò xét dần biến thành gật đầu chào hỏi.

 

Thậm chí còn có nha hoàn lén nhét cho ta một chén trà nóng.

 

“Lạc cô nương vất vả rồi.”

 

Cuộc sống dường như từng ngày từng ngày tốt lên.

 

Cũng ở trong phủ, ta mới biết Bùi Huyền Cẩn đã trở thành tiên sinh của tiểu công t.ử.

 

Không biết hắn dùng cách gì mà leo được lên vị trí ấy.

 

Mỗi ngày sau giờ ngọ hắn đều vào phủ dạy học một canh giờ, mưa gió không nghỉ.

 

Ta hát ở hậu viện.

 

Hắn giảng bài ở tiền viện.

 

Vốn là hai con đường chẳng giao nhau.

 

Nhưng Vương phủ chỉ lớn đến vậy, cuối cùng vẫn có lúc tránh không khỏi.

 

Huống hồ tiểu công t.ử đôi khi ham chơi, giờ học thường kéo dài tới sau bữa tối.

 

Trời tối xuống, đường hẹp gặp nhau càng không thể né tránh.

 

Mỗi lần từ xa nhìn thấy bóng dáng hắn, ta đều cúi đầu vòng sang đường khác.

 

Hắn chưa từng gọi ta.

 

Ta cũng chưa từng nhìn hắn.

 

Hôm ấy ta vừa tới, tiểu công t.ử bỗng nghiêng đầu hỏi:

 

“Lạc di, người và tiên sinh của ta có phải quen biết nhau không?”

 

Ta cúi đầu chỉnh dây đàn, không nhìn hắn.

 

“Không quen.”

 

“Vậy thật kỳ lạ.”