“Lần nào tiên sinh thấy người cũng dặn ta không được tới gần người, không được tin lời người nói.”
“Còn bảo mỗi câu người nói đều đừng để trong lòng.”
Tay ta khựng lại một chút.
“Hắn… còn nói gì nữa?”
“Còn nói người sẽ hại ta.”
Tiểu công t.ử chớp chớp mắt, đột nhiên bật cười.
“Ta thấy tiên sinh lo quá rồi.”
“Phụ vương thường nói, ai mà chẳng muốn sống một đời thể diện.”
“Nhưng thế đạo gian nan, không phải ai cũng được sống thể diện.”
“Làm kỹ nữ hay ăn mày đều là số mệnh, chẳng liên quan gì tới sang hèn.”
Sống mũi ta bỗng chua xót.
“Lạc di, lúc người hát rất giống mẫu thân ta.”
“Ta cảm thấy người là người tốt.”
Ta mỉm cười với tiểu công t.ử:
“Ta không sánh được với Vương phi.”
“Chỉ là hát xướng vốn là sở trường của ta mà thôi.”
Tiểu công t.ử đột nhiên vỗ trán.
“Không còn sớm nữa, ta phải mau tới chỗ tiên sinh rồi.”
“Hôm nay còn phải chép sách nữa.”
Lời còn chưa dứt, đầu hành lang đã vang lên tiếng bước chân.
Bùi Huyền Cẩn — người mà ta tránh suốt nửa tháng — đang đi tới.
Ánh mắt hắn lướt qua tiểu công t.ử rồi dừng trên mặt ta trong thoáng chốc, sau đó lại dời đi.
“Giờ học hôm nay đã muộn rồi.”
Hắn nắm tay tiểu công t.ử, giọng điệu xa cách.
“Lạc cô nương, bệnh của tiểu công t.ử đã gần khỏi hẳn.”
“Vương gia đã cho người học khúc thôi mộng kia, sau này tự có người hát cho tiểu công t.ử nghe.”
“Cô nương có thể tự xin rời phủ rồi.”
Ta siết c.h.ặ.t cây đàn trong lòng.
Vẫn còn thiếu ba mươi lượng bạc.
Chỉ cần thêm ba ngày nữa thôi, tiền chuộc thân của ta sẽ đủ.
“Ba ngày nữa.”
“Sau ba ngày, ta sẽ tự mình rời đi.”
Bùi Huyền Cẩn gật đầu, dẫn tiểu công t.ử xoay người rời đi.
Đợi tiểu công t.ử quay lại, ta hát cho hắn nghe xong, nhìn hắn ngủ rồi mới xoay người đi về phía cửa phủ.
Một chân vừa bước ra ngoài, phía sau đã có người đuổi theo.
“Lạc cô nương! Lạc cô nương!”
Là tiếng tiểu tư, chạy tới thở hồng hộc.
Ta quay đầu lại.
Tên tiểu tư đứng trong cửa, gãi gãi đầu, có chút khó xử.
“Vương gia bảo tiểu nhân nhắn cô nương một tiếng…”
“Ngày mai cô nương không cần tới nữa.”
Ta vội hỏi:
“Không phải đã nói đủ hai mươi ngày sao? Vẫn còn ba ngày nữa…”
Đầu hắn cúi thấp hơn, giọng cũng nhỏ dần.
“Bùi công t.ử nói… gần đây bài vở của tiểu công t.ử sa sút nhiều.”
“Chắc là… chắc là ở cạnh người ngoài quá lâu, ảnh hưởng tâm tính…”
Hắn lắp bắp không nói tiếp được nữa.
Thì ra là vậy.
Đúng là phong cách của Bùi Huyền Cẩn.
Hắn luôn thích dồn người khác vào đường cùng.
“Ta biết rồi.”
Ta đáp.
Lần này, Thẩm Phóng dường như đã quyết tâm thật.
Hắn lên tiếng không cho bất kỳ ai gọi khúc nhạc của ta nữa.
Ai gọi, chính là đối nghịch với hắn.
Trong kinh thành, ai dám đắc tội Thế t.ử phủ Định An Hầu?
Thế là tên của ta bị gạch khỏi bảng hiệu Túy Xuân Phong.
Ngay cả chiếc đèn l.ồ.ng treo ngoài hành lang cũng bị người tháo xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Bên phía Tiểu Lạc Đường thì làm ăn vô cùng náo nhiệt.
Nàng trẻ tuổi, lại có vài phần giống dáng vẻ năm xưa của ta, còn hát khúc nhạc mới.
Khách nhân lập tức ùn ùn kéo sang bên đó.
Những kẻ từng ngồi dưới cửa sổ phòng ta nghe hát, giờ đều chen chúc dưới lầu các của Tiểu Lạc Đường, giơ bạc lên gọi lớn:
“Tiểu Lạc Đường, hát thêm một khúc nữa đi!”
Chỉ trong một tháng ngắn ngủi, kinh thành chỉ còn biết tới Tiểu Lạc Đường, không còn ai nhắc tới Lạc Đường năm xưa nữa.
Những khúc nhạc mới do ta viết cũng bị Hứa ma ma đem cho Tiểu Lạc Đường.
“Giờ ngươi bị Thẩm thế t.ử chặn đường, khúc nhạc cũng không truyền ra ngoài được, để không cũng phí.”
“Tiểu Lạc Đường dùng được thì cứ dùng.”
Ta không nói gì.
Hôm ấy, ta đẩy cửa sổ ra hít thở.
Ngoài phố bỗng náo nhiệt hẳn lên.
Tiếng pháo nổ đì đùng vang dội, người người chen từ đầu phố tới cuối phố, đông tới mức nước cũng không lọt nổi.
Có người lớn tiếng hô:
“Trạng nguyên lang tới rồi!”
“Trạng nguyên lang tới rồi!”
Ta khựng lại một lúc mới nhận ra.
Khoa cử đã kết thúc rồi.
Đã tới ngày yết bảng.
Ta tựa bên cửa sổ, nhìn đoàn người từ cuối phố chậm rãi đi tới.
Cờ xí tung bay, chiêng trống vang trời.
Người ngồi trên con ngựa cao lớn đi đầu, mũ cài hoa vàng, dáng người thẳng như tùng bách.
Là Bùi Huyền Cẩn.
Hắn cuối cùng cũng đạt được điều mình mong muốn.
Bốn phía đều là tiếng hoan hô.
Hắn ngồi trên ngựa hơi gật đầu đáp lễ, ánh mắt hờ hững quét qua những lầu các hai bên đường, rồi nhìn thấy ta đang tựa bên cửa sổ.
Ánh mắt chúng ta chạm nhau trong thoáng chốc.
Hắn không dừng lại dù chỉ một chút, lập tức dời mắt đi.
Ta đóng cửa sổ lại.
Đúng lúc ấy, cửa phòng bị người đá tung.
“Lạc Đường!”
Thẩm Phóng sải bước xông vào, một tay nắm c.h.ặ.t cổ tay ta, kéo mạnh ra ngoài.
Vừa kéo vừa gầm lên:
“Hôm nay nàng không theo ta cũng phải theo!”
Ta bị kéo tới lảo đảo.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Hứa ma ma chạy từ dưới lầu lên, chặn ở cầu thang, cuống quýt kêu lớn:
“Thế t.ử gia, Lạc Đường không muốn, ngài đợi thêm chút nữa đi…”
“Đợi?”
Hai mắt Thẩm Phóng đỏ ngầu.
“Lão t.ử đợi lâu như vậy rồi!”
“Cho dù nàng ta là tiên nữ, hôm nay lão t.ử cũng phải kéo xuống mang về!”
“Huống hồ nàng ta chỉ là một kỹ nữ!”
Hắn lôi ta xuống lầu.
Ta giằng khỏi tay hắn, loạng choạng chạy ra ngoài.
Không cẩn thận bị vấp cửa, cả người ngã nhào xuống đường.
Lòng bàn tay bị cọ rách một mảng da, đau rát như lửa đốt.
Ta ngẩng đầu lên.
Con ngựa cao lớn kia vừa lúc dừng lại trước mặt ta.
Bùi Huyền Cẩn kéo cương ngựa, từ trên cao nhìn xuống ta.
Thẩm Phóng đuổi tới, tát mạnh vào mặt ta một cái.
Hắn túm lấy cổ áo sau lưng ta, vừa kéo vừa quát đám tiểu tư phía sau:
“Về lấy bạc cho Hứa ma ma!”
“Hôm nay người này ta nhất định phải mang đi!”
“Khoan đã.”
Thẩm Phóng dừng bước, quay đầu nhìn Bùi Huyền Cẩn trên ngựa, nhướng mày cười nhạt:
“Sao vậy?”
“Bùi đại nhân hôm nay cưỡi ngựa dạo phố vinh quy, còn muốn tiện tay lưu lại một đoạn giai thoại, chuộc thân cho kỹ nữ này sao?”