Sau khi rời khỏi khu vực động phủ cổ, Long Phàm không tiếp tục đi sâu vào sơn mạch nữa, mà men theo một dãy núi đá bị cây rừng che khuất, tìm được một khe hẹp nằm giữa hai vách núi dựng đứng. Khe đá ấy không lớn, bên trên còn có dây leo phủ kín, nếu không đến gần quan sát kỹ thì rất khó phát hiện. Hắn bước vào trong, đưa mắt nhìn một vòng, xác định không có dấu vết của yêu thú lớn mới chậm rãi ngồi xuống.
Đến lúc này, khi thật sự có chỗ dừng chân, hắn mới cảm nhận rõ cơ thể mình mệt mỏi đến mức nào.
Lần cưỡng ép thuấn di cuối cùng để thoát khỏi trưởng lão Dựng Tức của Thanh Mộc Tông đã khiến kinh mạch hắn nứt vỡ một đoạn, ngũ tạng chấn động, chân tức trong cơ thể tuy chưa loạn nhưng cũng không còn trôi chảy như trước. Dù thân thể hắn đã được Hồn Thể Nguyên Tinh rèn luyện, lại thêm thể tu bước vào Tứ Chuyển hậu kỳ, nhưng chênh lệch giữa Tụ Hoàn và Dựng Tức quá lớn. Có thể sống sót rời đi đã là may mắn cực lớn.
Long Phàm dựa lưng vào vách đá, chậm rãi nhắm mắt, tâm thần chìm xuống đan điền.
Bên trong đan điền, hố đen vẫn chậm rãi xoay tròn như cũ, trầm ổn, âm u, như một vực sâu không đáy. Bao quanh nó là hai căn hạch Nguyên Căn.
Một viên căn hạch hỏa hệ đỏ tím, bề mặt ẩn hiện những đạo văn hỏa diễm đang nhảy múa, chính là Hỏa Nguyên Căn đầu tiên hắn tạo ra sau khi luyện hóa nội đan của Tử Viêm Huyền Ưng. Từ trong viên căn hạch ấy, từng tia chân tức đỏ tím lưu chuyển, mang theo khí tức nóng bỏng và một cảm giác sắc bén đầy uy hiếp.
Còn bên kia là hạt nhân xanh ngọc của Mộc hệ Dị Nguyên Căn, trong suốt như ngọc lưu ly, trên bề mặt quấn quanh những đường vân mảnh mai, uốn lượn như dây leo cổ, mỗi lần khẽ xoay đều tỏa ra một luồng sinh cơ bền bỉ, liên miên không dứt.
Một hỏa, một mộc.
Một bạo liệt, một dai dẳng.
Một bên mang ý hủy diệt.
Một bên mang ý sinh trưởng bất diệt.
Long Phàm lặng lẽ cảm nhận thật lâu.
Hắn nhận ra hai loại chân tức này tuy không xung đột kịch liệt, nhưng cũng chưa thể hòa hợp hoàn toàn. Chúng giống như hai con thú mạnh đang cùng bị nhốt trong một lồng sắt, tạm thời chấp nhận sự tồn tại của nhau vì có hố đen làm trung tâm cân bằng, nhưng nếu hắn sơ suất điều khiển, rất có thể cả hai sẽ đồng thời mất khống chế.
Nghĩ đến đây, Long Phàm không khỏi thở ra một hơi dài.
“Muốn mạnh hơn… trước hết phải thật sự hiểu chúng.”
Hắn bắt đầu vận chuyển Lạc Hồn Thôn Nguyên Quyết để điều tức. Hỏa hệ chân tức được dẫn sang một bên, mộc hệ chân tức được ép về một bên khác, cả hai đều đi qua hố đen rồi mới chảy vào kinh mạch. Dưới sự điều tiết ấy, chấn động trong nội thể dần dần lắng xuống.
Khoảng hơn nửa canh giờ sau, hắn mới mở mắt.
Bầu trời bên ngoài đã tối hẳn.
Ánh trăng lạnh lẽo xuyên qua lớp dây leo mỏng, rọi xuống nền đá những vệt sáng nhạt. Long Phàm khẽ giơ tay phải ra trước, ý niệm vừa động, một đốm lửa tím nhỏ lập tức hiện lên trên đầu ngón tay.
Đó là tử diễm.
Ngọn lửa này vốn sinh ra từ nội đan của Tử Viêm Huyền Ưng, một loại thú hỏa cao cấp. Sau khi bị Lạc Hồn Thôn Nguyên Quyết thôn phệ và dung hợp, nó không còn hoàn toàn mang khí tức của yêu thú nữa, mà đã trở thành một phần lực lượng của hắn. Nhưng dù vậy, bản tính hung bạo của nó vẫn còn đó.
Long Phàm lặng lẽ quan sát.
Tử diễm này không giống hỏa hệ chân tức bình thường. Hỏa hệ chân tức bình thường chỉ cần dẫn ra là sẽ cháy, cháy xong thì tắt. Còn tử diễm thì khác. Nó co lại thành một điểm, nhỏ đến mức gần như vô hại, nhưng chính vì bị nén đến cực hạn như vậy, một khi bộc phát thì lực phá hoại sẽ kinh người hơn nhiều lần.
Hắn cầm một chiếc lá khô ném tới.
Chiếc lá còn chưa chạm vào ngọn lửa, đã “phụt” một tiếng, trực tiếp hóa thành tro bụi.
Long Phàm khẽ nheo mắt.
“Không phải thiêu đốt… mà là hủy diệt.”
Đây cũng chính là lý do tử diễm mạnh hơn hỏa diễm bình thường. Hỏa bình thường còn cần quá trình cháy, còn tử diễm thì có thể trong khoảnh khắc phá hủy cấu trúc vật chất. Loại lực lượng này nếu dùng đúng cách, sức sát thương sẽ vô cùng đáng sợ.
Nhưng muốn dùng đúng cách, trước hết phải khống chế được nó.
Long Phàm đứng dậy, đi tới trước một thân cây khô nằm ngoài khe đá, chậm rãi hồi tưởng lại ký ức của Lộc Phàm trong Tàng Kinh Các. Khi còn ở Lộc gia, hắn từng đọc qua không ít vũ kỹ hỏa hệ để giết thời gian. Có những loại cấp cao, hiện tại chưa dùng được, nhưng cũng có vài môn vừa đủ để khởi đầu.
Môn vũ kỹ đầu tiên hiện lên trong đầu hắn là Liệt Diễm Trảm, Hoàng cấp cực phẩm vũ kỹ.
Không phải vũ kỹ quá cao cấp, nhưng thắng ở chỗ đơn giản, trực tiếp, rất thích hợp dùng để luyện khống chế hỏa lực.
Long Phàm không nóng vội. Hắn đứng yên tại chỗ, dẫn động Lạc hồn thôn nguyên quyết, bắt đầu dẫn tử diễm từ đan điền lên cánh tay phải, kinh mạch hắn nóng bừng lên, như thể đang bị nung bằng than đỏ.
Hắn siết răng, không dừng lại.
Chân tức được hội tụ nơi lòng bàn tay.
Tử diễm bị ép thành một đường mỏng.
Nhưng ngay khi hắn chuẩn bị xuất chưởng, ngọn lửa tím lại đột ngột rung mạnh, suýt chút nữa bùng ra ngoài kiểm soát.
Long Phàm lập tức thu tay, hít một hơi sâu.
“Không được.”
Vấn đề không nằm ở vũ kỹ.
Mà ở chỗ hắn đang dùng thú hỏa để thi triển vũ kỹ vốn được tạo ra cho hỏa hệ chân tức bình thường.
Nói cách khác, muốn thi triển Liệt Diễm Trảm bằng tử diễm, hắn không thể sao chép nguyên xi cách vận hành cũ, mà phải điều chỉnh.
Hắn nhắm mắt lại, bắt đầu thử lần nữa.
Lần thứ hai, hắn điều chỉnh cường độ chân tức thấp xuống ngay trước khi xuất chưởng.
Lần này ổn định hơn.
Nhưng khi đánh ra, ngọn lửa tím lại tản ra thành một mảng, thiêu cháy vỏ cây chứ không tạo được lực cắt.
Long Phàm tiếp tục điều chỉnh.
Lần thứ ba, lần thứ tư, lần thứ năm…
Mồ hôi dần rịn ra trên trán.
Kinh mạch cánh tay phải nóng rát.
Nhưng hắn vẫn không dừng.
Cho đến tận khi trăng đã lên cao, Long Phàm mới lần nữa vung tay.
“Xoẹt—”
Một đường tử quang mỏng như lưỡi đao xé gió lao ra chém thẳng vào thân cây.
Phần gỗ bị chạm tới lập tức hóa thành một vệt đen nhánh, rồi rơi xuống thành tro tàn.
Long Phàm chậm rãi thả lỏng bàn tay.
Thành công.
Đây mới thật sự là Liệt Diễm Trảm của hắn, một thức đao hỏa mang theo lực hủy diệt cực mạnh của tử diễm. Phạm vi không lớn, nhưng sát thương được nén đến cực hạn.
Hắn nhìn thân cây bị chém, trong mắt thoáng qua vẻ hài lòng.
Sau khi quen với tử diễm, Long Phàm không dừng lại mà tiếp tục nghiên cứu Bất Diệt Thanh Liên Tâm.
Hắn ngồi xuống, tay trái chạm nhẹ vào mặt đất.
Không giống tử diễm, mộc nguyên lực của Bất Diệt Thanh Liên Tâm không mang tính phá hoại trực diện. Nó mềm, nó chậm, nhưng lại có một loại ý chí vô cùng ngoan cường. Nếu tử diễm là một lưỡi đao chém giết, thì thanh liên mộc lực lại giống như vô số sợi dây leo âm thầm quấn lấy con mồi, siết chặt từng chút một cho tới khi đối phương ngạt thở.
Từng tia mộc hệ chân tức xanh ngọc lan xuống nền đất.
Những dây leo quanh khe đá khẽ rung lên.
Hắn khẽ động ngón tay.
Một sợi dây leo bò ra khỏi lớp đất, chậm rãi vươn lên, quấn quanh cánh tay hắn như thử thăm dò.
Nó không siết mạnh, không mang sát khí, nhưng lại cực kỳ bám dính.
Long Phàm thử tăng chân tức.
Ngay lập tức, sợi dây leo siết chặt hơn.
Không bùng nổ.
Không thô bạo.
Mà từ từ tăng lực, giống như một bàn tay lạnh lẽo đang chậm rãi bóp nát mọi thứ.
Hắn quay tay, để sợi dây leo quấn sang một khối đá gần đó.
“Rắc…”
Khối đá nứt ra.
Long Phàm khẽ gật đầu.
Đây mới là điểm đáng sợ của Bất Diệt Thanh Liên Tâm.
Nó không cần mạnh ngay lập tức.
Chỉ cần đã bám vào được, thì sẽ không ngừng siết, không ngừng sinh trưởng, không ngừng quấn chặt. Muốn thoát, hoặc là dùng lực mạnh hơn hẳn để xé đứt, hoặc là dùng dị hỏa cấp cao hơn để thiêu sạch bản nguyên của nó. Còn lửa thường… căn bản vô dụng.
Để kiểm chứng, hắn gọi ra một tia tử diễm, cho nó chạm thử vào một đoạn dây leo.
Dây leo cũng chỉ khẽ run lên một thoáng rồi hoàn toàn không bị tổn hại.
Ánh mắt Long Phàm lóe lên.
“Tử diễm xem ra không thể thiêu cháy được kỳ mộc.”
Như vậy có nghĩa, Bất Diệt Thanh Liên Tâm là một loại kỳ mộc chân chính, sánh ngang với dị hỏa, có tính bất diệt rất cao. Nó mạnh ở dẻo dai, trói buộc và tính bền bỉ, bám dính, muốn thiêu được nó, chỉ có thể dùng loại dị hoả cao cấp hơn.
Một đoạn ký ức từ Âm Hoàng Tán Nhân chậm rãi hiện lên trong thức hải hắn.
Là một môn vũ kỹ.
Sinh Mộc Trấn Sát Thuật - Huyền cấp cực phẩm vũ kỹ.
Long Phàm đặt tay trái xuống đất.
Mộc hệ chân tức từ Bất Diệt Thanh Liên Tâm chậm rãi lan ra, thấm xuống mặt đất, những rễ cây, dây leo vốn tồn tại trong tự nhiên bắt đầu bị đánh thức.
Một sợi.
Hai sợi.
Ba sợi.
Chúng chậm rãi bò lên khỏi lớp đất.
Long Phàm khẽ động ý niệm.
“Quấn.”
Một sợi dây leo lập tức vươn tới thân cây phía trước, nó bám chặt-
rồi từ từ co lại.
“Rắc…”
Vỏ cây nứt ra.
Hắn tiếp tục vận chuyển Lạc Hồn Thôn Nguyên Quyết.
Sinh Mộc Trấn Sát Thuật bắt đầu thể hiện bản chất thật sự.
Nhiều sợi dây leo liên tiếp sinh ra, Chúng đan vào nhau, Chồng lên nhau, liên miên không dừng.
Long Phàm nheo mắt.
"Đây là một loại vũ kỹ khống chế.”
Hắn thử tăng chân tức. Ngay lập tức toàn bộ khu vực mặt đất trước mặt hắn khẽ rung lên.
Nhiều dây leo đồng loạt lao ra.
Gần như không thể né tránh.
Chúng chỉ cần chạm vào mục tiêu là đủ.
Long Phàm đưa tay siết nhẹ.
Tất cả dây leo cùng lúc co lại.
“Rắc! Rắc! Rắc!”
Thân cây bị nghiền nát từng đoạn.
Hắn chậm rãi thu tay.
Dây leo rút xuống đất.
Ánh mắt hắn trở nên sâu hơn.
"Thanh Liên... để khống chế."
“Tử diễm… để kết thúc.”
Nghĩ tới đây, Long Phàm chợt thử kết hợp cả hai.
Hắn dùng mộc hệ chân tức điều khiển dây leo quấn chặt lấy một thân cây, sau đó mới tung ra Liệt Diễm Trảm.
“Xoẹt—”
Đường tử quang chém tới, phần thân cây trực tiếp bị chém rụng.
Long Phàm lặng lẽ nhìn, trong lòng hắn đã có kết luận.
Nếu dùng thanh liên để trói đối thủ lại, rồi dùng tử diễm bộc phát chém giết, sức sát thương sẽ tăng lên gấp bội.
Sau hỏa và mộc, hắn tiếp tục chuyển sang thần hồn.
Ký ức của Âm Hoàng Tán Nhân về hồn tu cực kỳ hạn chế, lại còn rất rời rạc, vì tỷ lệ tu sĩ hồn tu tại Thiên Long Tinh cực kỳ hiếm. Hắn chỉ tìm thấy một loại hồn kỹ sơ cấp trong ký ức của lão, là Nhiếp Hồn Mang.
Đây là một loại hồn kỹ ngưng tụ thần thức thành một mũi nhọn nhỏ, đâm thẳng vào ý thức đối phương, khiến đối thủ xuất hiện một nhịp đình trệ.
Long Phàm ngồi xuống, nhắm mắt.
Thần thức của hắn chậm rãi ngưng tụ.
Hắn tách thành một tia mỏng như sợi tóc.
Nhưng lại sắc bén hơn hẳn.
Hắn hướng tia thần thức ấy tới một con chuột rừng đang rúc sau bụi cây.
“Vút.”
Con chuột khựng lại.
Đôi mắt mờ đi trong một nhịp.
Rồi lập tức hoảng sợ bỏ chạy.
Long Phàm mở mắt.
Một nhịp—
đã đủ.
Trong chém giết thật sự, chỉ cần khiến đối thủ khựng lại một nhịp, hắn đã có thể dùng tử diễm để kết thúc, hoặc dùng dây leo quấn chặt lấy chân tay.
Ba loại lực lượng, ba cách vận dụng.
Hỏa — công.
Mộc — khống.
Hồn — phá ý thức.
Long Phàm đứng yên giữa rừng, cảm nhận chúng vận hành trong cơ thể.
Lần đầu tiên kể từ khi bước chân vào con đường mới này, hắn thật sự có cảm giác mình đang nắm được sức mạnh, chứ không chỉ bị sức mạnh đẩy đi.
Sau khi thử qua hỏa, mộc và hồn kỹ, Long Phàm lại nhắm mắt, lục tìm sâu hơn trong phần ký ức của Âm Hoàng Tán Nhân.
Lần này, thứ hắn tìm thấy, là tạo nghệ về trận pháp.
Động phủ cổ kia vốn do Âm Hoàng Tán Nhân tự tay bố trí. Dù lão không phải là trận sư cao cấp, nhưng với cảnh giới Chấn Tâm viên mãn năm xưa, hiểu biết về trận pháp cũng không hề nông cạn.
Trong ký ức vụn vỡ của lão, Long Phàm thấy được rất nhiều đường văn, trận cơ, trận nhãn và cách mượn địa thế để dẫn động nguyên khí.
Nhưng ký ức là ký ức.
Hiểu được, không có nghĩa là dùng được.
Long Phàm dẫn động một tia chân tức ổn định tới hai đầu ngón tay, chậm rãi vẽ lên nền đất trước mặt ba đường văn đơn giản nhất.
Một đường dẫn nguyên.
Một đường tụ nguyên.
Một đường cảnh giới.
Ba đường văn nhìn qua đơn giản, nhưng trong ký ức của Âm Hoàng Tán Nhân, đây chính là căn cơ nhập môn của trận đạo.
Dẫn nguyên, là dẫn động nguyên khí xung quanh.
Tụ nguyên, là khiến nguyên khí hội tụ tại một điểm.
Cảnh giới, là khiến đường văn sinh ra phản ứng khi có khí tức ngoại lai chạm vào.
Long Phàm đưa một tia chân tức vào đường văn đầu tiên.
Đường văn trên mặt đất khẽ sáng lên.
Nguyên khí xung quanh hơi dao động.
Nhưng chỉ duy trì được vài nhịp thở, đường văn đã “xoẹt” một tiếng rồi tán đi.
Long Phàm nhíu mày.
“Không đủ ổn định.”
Hắn không nản, tiếp tục vẽ lại lần nữa.
Lần thứ hai.
Lần thứ ba.
Lần thứ tư.
Mỗi lần thất bại, hắn lại sửa lại độ cong, điểm giao nhau, hướng dẫn nguyên và vị trí đặt lực.
Dần dần, ánh mắt hắn trở nên nghiêm túc hơn.
Trận pháp khác vũ kỹ.
Vũ kỹ chỉ cần chân tức đủ mạnh, kinh mạch chịu được, lĩnh ngộ đúng nhịp, là có thể thi triển.
Nhưng trận pháp thì khác.
Sai một nét văn, nguyên khí sẽ nghịch chuyển.
Sai một điểm trận cơ, toàn bộ trận thế sẽ sụp đổ.
Sai một vị trí trận nhãn, cả trận pháp sẽ mất cân bằng.
Long Phàm hồi tưởng lại uy lực và tác dụng của trận pháp mà Âm Hoàng Tán Nhân bố trí trong động phủ, nên hắn càng hiểu rõ giá trị của thứ này.
Nếu sau này hắn có thể tự bố trí trận pháp, dù chỉ là trận pháp cấp thấp, cũng đủ để tăng thêm rất nhiều đường lui khi gặp nguy hiểm.
Một lúc lâu sau.
Đường văn thứ ba trên mặt đất cuối cùng cũng ổn định.
Nguyên khí xung quanh khẽ tụ lại.
Một vòng dao động cực nhẹ lan ra.
Ngay khi một con côn trùng bò qua, đường văn lập tức phát ra một tia sáng mỏng.
Long Phàm nhìn cảnh đó, khóe môi khẽ cong lên.
“Cảnh giới văn…”
“Thành rồi.”
Đây chưa phải trận pháp hoàn chỉnh.
Nhiều nhất chỉ xem như hắn vừa vẽ thành một loại trận văn nhập môn đơn giản.
Nhưng đối với Long Phàm mà nói, như vậy cũng đã là tiến bộ lớn, hắn đã chạm vào cánh cửa nhập môn của trận đạo.
Long Phàm chậm rãi xóa đường văn trên mặt đất.
Ánh mắt hắn dần trở nên sâu hơn.
“Trận văn, trận cơ, trận nhãn…”
“Thứ này nhất định phải học sâu hơn.”
Nghĩ tới đây, hắn lại lục tìm trong ký ức của Âm Hoàng Tán Nhân.
Trong đó có một số trận pháp cơ bản:
Tụ Nguyên Trận.
Cảnh Giới Trận.
Ẩn Tức Trận.
Mê Tung Trận giản hóa.
Phong Cấm Trận tàn thức.
Những thứ này chưa thể lập tức tăng chiến lực cho hắn, nhưng lại có thể giúp hắn sống lâu hơn trong sơn mạch.
Hắn hít sâu một hơi, ghi nhớ toàn bộ những đường văn cơ bản ấy vào thức hải.
Luyện vũ kỹ và bước đầu hiểu trận pháp xong, hắn mới xử lý chuyện sinh tồn.
Từ không gian trữ vật, hắn lấy ra xác một con hổ rừng tứ giai vừa săn được trên đường chạy trốn trước đó.
Yêu thú bình thường chỉ có Yêu Hạch. Chỉ những loại vương giả hoặc dị chủng đặc biệt trong yêu thú mới có nội đan, bên trong chứa đựng lực lượng bản nguyên đặc thù của yêu thú đó. Với Tử Viêm Huyền Ưng, thứ Long Phàm thôn phệ được chính là thú hỏa ẩn trong nội đan của nó.
Nhưng Yêu Hạch và da, xương, móng vuốt, gân cốt,... của yêu thú thông thường vẫn là tài nguyên quý, có thể dùng để luyện khí, luyện đan, hoặc đem bán lấy nguyên thạch sau này.
Hắn ngưng tụ chân tức thành một tia tử hoả ở đầu ngón tay, chậm rãi rạch lớp da hổ.
Động tác không nhanh, nhưng rất chuẩn.
Sau hơn nửa canh giờ, bộ da hổ hoàn chỉnh đã được lột ra.
Long Phàm mang nó tới con suối gần đó.
Nước đêm lạnh ngắt.
Hắn trực tiếp bước xuống.
Dòng nước tràn qua thân thể, cuốn đi lớp bụi đất, mồ hôi, máu khô, cả mùi tử khí còn sót lại sau trận truy sát. Nước lạnh chạm vào những vết thương trong kinh mạch và cơ bắp, đau buốt như kim châm, hắn đứng yên và để dòng nước rửa sạch tất cả.
Một lúc lâu sau, Long Phàm bước lên bờ.
Hắn giặt sạch bộ da hổ, rồi dùng tử diễm hong nhẹ, làm khô.
Tử diễm quá mạnh, chỉ cần sơ suất một chút là cả bộ da sẽ thành tro, nên hắn phải khống chế ngọn lửa cực kỳ cẩn thận.
Sau đó, hắn lấy gân hổ, chậm rãi buộc, ghép, cắt tỉa, may thành một bộ áo đơn giản, vừa vặn.
Khi khoác nó lên người, Long Phàm như thay đổi hẳn.
Hắn cúi đầu nhìn mặt nước trong suối.
Ánh trăng phản chiếu xuống mặt nước, hiện lên một gương mặt trẻ tuổi, nhưng ánh mắt lại không còn trẻ. Trong nét mặt ấy có sự tỉnh táo của kẻ từng bị dồn xuống tận cùng, có cơ trí của người đã nhiều lần cận kề cái chết, và cũng có một chút tà dị rất khó gọi tên.
Không còn là thiếu gia của Lộc gia.
Không còn là kẻ phế vật bị đày sau chuồng yêu thú.
Cũng không còn là kẻ vừa xuyên hồn còn bỡ ngỡ.
Hắn của hiện tại—
đã là Long Phàm.
Hắn nhìn thật lâu.
Rồi khẽ mỉm cười.
Một nụ cười rất nhạt.
Đêm đó, Long Phàm không tu luyện nữa.
Hắn trở lại khe đá, nhóm lửa, cắt một phần thịt hổ đem nướng. Thịt yêu thú tứ giai chứa nguyên khí nhàn nhạt, dù không quý bằng Yêu Hạch hay tinh huyết, nhưng với hắn lúc này lại là thứ bổ sung rất tốt.
Mùi thịt nướng chậm rãi lan ra giữa đêm trong rừng.
Long Phàm ăn rất chậm.
Sau đó hắn dập bớt lửa, dựa vào vách đá, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Một đêm hiếm hoi.
Không bị truy sát.
Không phải liều mạng.
Chỉ có gió, đá, lửa và chính hắn.
Sáng hôm sau, khi tia nắng đầu tiên xuyên qua tán cây rọi vào khe núi, Long Phàm đã mở mắt.
Ánh nhìn hắn bình tĩnh hơn hẳn đêm qua.
Không còn nôn nóng.
Không còn hỗn loạn.
Tử diễm đã bước đầu thuần phục.
Bất Diệt Thanh Liên Tâm cũng đã hiểu được vài phần.
Hồn kỹ sơ cấp đủ để dùng.
Trận pháp tuy chỉ mới chạm vào ngưỡng cửa, nhưng ít nhất hắn đã biết cách vẽ đường văn cơ bản, hiểu sơ trận cơ, trận nhãn và cách dẫn động nguyên khí, không còn hoàn toàn mù mờ như trước.
Bộ áo da hổ trên người hắn vừa vặn, gọn gàng, đủ giúp hắn đi lại trong rừng mà không quá chật vật.
Hắn chậm rãi đứng dậy, bước ra khỏi khe đá, nhìn về phía rừng sâu phía trước.
Lúc này, là thời điểm thích hợp để đi săn.
Khóe môi Long Phàm khẽ cong lên.
“Đến lúc để thử chiến lược mới luyện.”
Nói xong, thân ảnh hắn lặng lẽ bước vào rừng sâu.