Lạc Hồn Thôn Nguyên Quyết

Chương 11: Rời Đi



Sáng sớm trong sâm lâm vẫn còn phủ một lớp sương mỏng. Ánh nắng từ phía chân trời phải xuyên qua vô số tầng lá rậm rạp mới có thể rơi xuống mặt đất, nhưng đến khi chạm được vào nền rừng ẩm lạnh, cũng chỉ còn lại những vệt sáng nhạt như bị xé vụn. Trong thứ ánh sáng chập chờn ấy, Long Phàm bước chậm giữa rừng, không nhanh, không gấp, mỗi bước chân đều nhẹ đến mức gần như không phát ra bất kỳ tiếng động nào.

Hắn không còn đi như một người chỉ biết dựa vào may mắn.

Hai tháng trong sâm lâm không đủ để biến một người thành tu sĩ chân chính, nhưng lại đủ để dạy cho hắn cách sống, cách quan sát, cách kiên nhẫn, cách nhận ra nơi nào có nguy hiểm, nơi nào có cơ hội, và quan trọng nhất là biết mình nên ra tay vào thời điểm nào.

Thần thức của hắn đã lặng lẽ lan ra từ trước. Không trải rộng quá xa, mà chỉ như một làn sương vô hình phủ lên khu vực trước mặt, chỉ để dò xét những sinh linh thật sự có thể uy hiếp đến hắn.

Một lúc sau, bước chân Long Phàm khẽ dừng lại.

Phía trước, cách khoảng hơn ba mươi trượng, trong một khoảng trống giữa rừng cây, một con yêu thú đang cúi đầu gặm dở đoạn xương thú. Thân hình nó to lớn như một con trâu thành niên, toàn thân phủ một lớp da dày màu xám đen, cứng cáp đến mức nhìn qua như giáp đá. Trên lưng nó mọc đầy gai xương, mỗi khi cử động, những chiếc gai ấy lại cọ vào nhau, phát ra âm thanh khô khốc khiến người nghe không khỏi rợn da gà.

Thạch Giáp Man Ngưu.

Yêu thú tứ giai hậu kỳ, xét về chiến lực đã đủ sánh ngang với tu sĩ Hiển Ảnh hậu kỳ.

Loại yêu thú này nổi danh vì nhục thân cực mạnh, lực phòng ngự kinh người. Nếu không có thủ đoạn phá giáp thật sự sắc bén, tu sĩ cùng cấp phần lớn cũng chỉ có thể đánh tiêu hao, rất khó kết liễu trong thời gian ngắn.

Ánh mắt Long Phàm dừng lại ở cổ nó.

Hắn không vội ra tay ngay.

Với thực lực hiện tại, tứ giai hậu kỳ không còn là đối thủ không thể chạm tới, nhưng đây là lần đầu tiên hắn muốn đem toàn bộ những thứ mình vừa luyện thành ra kiểm chứng trong thực chiến. Hắn không muốn có bất kỳ sơ suất nào.

Cho nên, hắn đứng im.

Quan sát nhịp thở của con thú.

Quan sát hướng dồn lực của bốn chân.

Quan sát thói quen quay đầu mỗi khi nghe thấy động tĩnh nhỏ.

Quan sát cả khoảng trống xung quanh, những rễ cây nhô lên khỏi mặt đất, những bụi cỏ thấp, những thân cây có thể che chắn tầm nhìn.

Một nhịp.

Hai nhịp.

Ba nhịp.

Ngay khoảnh khắc Thạch Giáp Man Ngưu cúi thấp đầu xuống lần nữa, để lộ phần cổ hơi nghiêng ra ngoài, đồng tử Long Phàm khẽ co lại.

Hắn động.

Thân ảnh hắn ở vị trí cũ chợt méo đi, rồi trực tiếp biến mất.

Một khắc sau, hắn đã xuất hiện ở bên sườn trái con yêu thú, khoảng cách gần đến mức có thể ngửi thấy mùi tanh nồng trong hơi thở của nó.

Tay phải hắn hạ xuống.

Chân tức trong kinh mạch bị ép thành một đường mảnh cực hạn, rồi hòa vào tử diễm đang nén trong lòng bàn tay.

Liệt Diễm Trảm.

Một đường tử quang mỏng như lưỡi đao xé gió lao ra.

“Xoẹt—”

Vết cắt xuất hiện trên lớp giáp da dày cộm của Thạch Giáp Man Ngưu.

Máu phun ra.

Nhưng không sâu.

Long Phàm không hề bất ngờ.

Phòng ngự của loại yêu thú này vốn nổi tiếng. Nếu chỉ bằng một kích đầu tiên mà đã chém đứt cổ nó, vậy thì suốt hai tháng qua, đám tán tu ở vòng ngoài sơn mạch cũng không đến mức vừa nghe thấy tên đã đổi sắc mặt.

Thạch Giáp Man Ngưu gầm lên giận dữ. Toàn bộ thân hình đồ sộ xoay ngang, móng sau đạp mạnh xuống đất, đất đá bắn tung tóe, cả thân thể nó như một khối núi nhỏ lao thẳng về phía Long Phàm.

Tốc độ không nhanh bằng loài sói hay báo.

Nhưng một khi bị cặp sừng kia húc trúng—

hậu quả tuyệt đối không nhẹ.

Long Phàm không đón.

Hắn đã sớm dự liệu được phản ứng này.

Ngay trước khi cặp sừng đen nhọn của con thú lao tới, thân ảnh hắn lại biến mất thêm lần nữa.

Thuấn di.

Lần này, hắn xuất hiện phía sau lưng đối phương.

Vừa đặt chân xuống đất, tay trái hắn đã áp mạnh lên mặt đất.

Sinh Mộc Trấn Sát Thuật.

Mộc hệ chân tức từ đan điền lặng lẽ chảy xuống như nước. Từ nơi bàn tay hắn chạm xuống, một luồng lực lượng xanh ngọc thấm sâu vào lòng đất, đánh thức những rễ cây và dây leo đang nằm ngủ yên bên dưới.

Trong chớp mắt, mặt đất dưới chân Thạch Giáp Man Ngưu rung lên.

Từng sợi dây leo phá đất lao vụt ra với tốc độ cực nhanh.

Chúng quấn lấy chân trước, khóa lấy chân sau, rồi chồng lên nhau như những con rắn xanh đang điên cuồng siết chặt con mồi.

Thạch Giáp Man Ngưu điên cuồng vùng vẫy. Cơ bắp dưới lớp giáp đá phồng lên, lực lượng bộc phát khiến từng sợi dây leo phát ra tiếng răng rắc.

“Rắc! Rắc! Rắc!”

Một vài sợi bị kéo đứt.

Nhưng ngay khi chúng đứt ra, những sợi khác lại lập tức quấn lên.

Không mạnh theo kiểu bùng nổ.

Mà dai dẳng.

Bền bỉ.

Không chịu buông.

Đó chính là bản chất đáng sợ của Bất Diệt Thanh Liên Tâm. Nó không tranh một hơi để phân thắng bại. Nó chỉ bám lấy, siết lấy, kéo dài, cho đến khi đối phương không thể chịu thêm được nữa.

Ngay khoảnh khắc Thạch Giáp Man Ngưu bị chậm lại—

Long Phàm động thần thức.

Nhiếp Hồn Mang.

Một tia thần thức mỏng như kim đâm thẳng vào ý thức của con yêu thú, khiến ý thức nó chao đảo trong một nhịp ngắn ngủi.

Chỉ một nhịp.

Nhưng đối với Long Phàm—

đã đủ.

Thân ảnh hắn đã xuất hiện ngay trước mặt con thú.

Lần này, tay phải hắn nhắm thẳng vào vị trí vết thương cũ ở cổ.

Tử diễm trong lòng bàn tay bộc phát lần nữa.

“Xoẹt—!”

Liệt Diễm Trảm xuyên thẳng qua máu thịt đã bị xé mở từ trước. Không còn lớp giáp đá ngăn cản, đường tử quang này trực tiếp cắt đứt phần lớn cổ họng con thú. Một mảng máu thịt như bị xóa khỏi thế gian, vừa chạm vào tử diễm đã lập tức hóa thành tro tàn.

Thạch Giáp Man Ngưu gầm lên một tiếng cuối cùng, thân thể đồ sộ run bắn một trận rồi đổ sầm xuống mặt đất.

Cả khu rừng khẽ rung lên.

Lá khô trên cành rơi lả tả.

Sau đó, mọi thứ trở về yên tĩnh.

Long Phàm không tiến lại ngay.

Hắn đứng yên, thần thức lặng lẽ quét qua xác thú, xác định sinh cơ đã tắt hẳn rồi mới bước tới gần.

Không có vẻ hưng phấn.

Không có vẻ tự mãn.

Ánh mắt hắn chỉ có suy tính.

“Phòng ngự mạnh… nhưng phản ứng chậm.”

“Thanh Liên giữ chân được.”

“Hồn kỹ chỉ cần một nhịp.”

“Hỏa… kết thúc.”

Hắn khẽ gật đầu.

Trận này đối với hắn bây giờ không tính là quá nguy hiểm, nhưng cũng tuyệt đối không dễ dàng. Nếu vừa rồi Liệt Diễm Trảm đầu tiên chém lệch hơn một chút, nếu dây leo giữ không nổi đúng một nhịp kia, hoặc Nhiếp Hồn Mang không đủ làm chấn động ý thức đối phương, thì thế cục rất có thể đã đảo ngược.

Hắn ngồi xuống, bắt đầu xử lý xác thú.

Lột da.

Cắt gân.

Lấy thịt.

Phân loại xương.

Từng động tác đều gọn gàng đến mức gần như cơ giới.

Yêu thú tứ giai bình thường không có nội đan, nhưng vẫn là tài nguyên quý. Yêu hạch có thể bán, gân có thể dùng để luyện khí, máu thịt có thể làm dược liệu hoặc lương thực, thậm chí xương cốt còn có thể nấu thành dịch thể cường thân. Trong mắt đám tán tu ngoài kia, một cái xác yêu thú nguyên vẹn đã đủ đáng giá để liều mạng.

Long Phàm thu toàn bộ xác thú vào không gian trữ vật.

Đây chỉ là bắt đầu.

Từ ngày đó, hắn không còn xem việc săn yêu thú là “thử tay” nữa.

Mà là cuộc sống.

Ban đầu, hắn chỉ chọn những con tứ giai trung kỳ và hậu kỳ, từng trận một để rèn cho quen nhịp chiến đấu. Sau đó, dần dần hắn bắt đầu thử đối mặt với hai con cùng lúc, học cách dùng địa hình để chia cắt, dùng dây leo ghim một con, dùng hồn kỹ làm con còn lại khựng đi trong đúng một nhịp.

Có những ngày, hắn tiêu diệt được ba bốn con.

Cũng có những ngày, bị đuổi chạy suốt nửa canh giờ.

Có lần, hắn sơ suất để một con Hắc Ảnh Lang phục kích từ phía sau. Móng vuốt nó xé toạc lưng hắn, máu chảy đầm đìa ướt cả áo da thú. Nếu không phải hắn phản ứng đủ nhanh, kịp dùng dây leo quấn chân đối phương rồi thuấn di rời khỏi tầm cắn, thì lần đó đã thật sự mất mạng.

Nhưng hắn sống.

Và ba ngày sau, cũng chính hắn lần theo mùi máu của con sói kia, dùng Nhiếp Hồn Mang khiến nó chậm lại, rồi một trảm cắt đứt đầu.

Dần dần, sâm lâm không còn là nơi hắn chỉ biết tránh né nữa.

Mà trở thành chiến trường của hắn.

Hai tháng trôi qua trong những trận săn giết liên tiếp, Long Phàm thay đổi rõ rệt.

Động tác hắn ngày càng ít đi.

Mỗi bước dịch chuyển đều có mục đích.

Mỗi lần ra tay đều nhắm vào điểm yếu.

Không còn một tia chân tức nào bị lãng phí.

Tử diễm cũng dần từ chỗ khó khống chế trở nên nghe lời hơn. Hắn học được cách nén nó thật mỏng, thật sắc, dùng như lưỡi đao thay vì như ngọn lửa. Hắn cũng học được cách bộc phát nó trong một nhịp cực ngắn, không để nó lan ra vô ích.

Bất Diệt Thanh Liên Tâm thì bộc lộ sức mạnh theo một cách khác. Nó không bộc phát kinh người như tử diễm, nhưng càng dùng lâu hắn càng nhận ra cái đáng sợ của nó. Dây leo không chỉ dùng để trói. Chúng còn có thể tạo thành một lớp phòng ngự mềm, hấp thu lực va đập, kéo dài thương thế của đối thủ, thậm chí âm thầm rút lấy sinh lực của những yêu thú bị trói quá lâu.

Còn hồn kỹ, tuy chỉ là sơ cấp, nhưng trong thực chiến lại cực kỳ nguy hiểm.

Một nhịp đình trệ.

Một nhịp mất tập trung.

Với tu sĩ bình thường, đó chỉ là một thoáng sơ suất.

Nhưng với Long Phàm—

đó là ranh giới sinh tử.

Hai tháng không dài.

Nhưng đủ để một kẻ từ chỗ chỉ vừa thoát chết trong động phủ, trở thành một người thật sự quen với cuộc sống của một tán tu.

Ngày thứ sáu mươi ba.

Long Phàm di chuyển dần về phía bắc của sâm lâm.

Hắn không vội.

Chỉ là—

đã đến lúc phải rời đi.

Hắn không thể ở mãi trong sơn mạch. Tài nguyên ở đây tuy nhiều, nhưng quá phân tán. Muốn tiến xa hơn, hắn cần đan dược, cần nguyên thạch, cần tin tức, cần nơi đổi chác những thứ mình săn được. Mà tất cả những thứ đó, chỉ có thể tìm được ở thế giới của con người.

Đúng lúc ấy, thần thức hắn chợt động.

Không phải khí tức của một con yêu thú.

Mà là nhiều người.

Kèm theo máu.

Kèm theo sát khí.

Long Phàm lập tức dừng lại.

Hắn không lao tới ngay, mà lặng lẽ đổi hướng, vòng qua một thân cây cổ thụ lớn, ẩn mình sau lớp rễ nổi chằng chịt. Thần thức thu lại, chỉ giữ ở phạm vi vừa đủ để quan sát mà không bị phát hiện.

Phía trước, trong một khoảng rừng trống không lớn, một đoàn thám hiểm hơn mười người đang bị ép vào thế thủ. Đội hình của họ đã hoàn toàn rối loạn. Có người bị thương ở vai, máu nhuộm đỏ nửa cánh tay; có người thở dốc, chân tức dao động hỗn loạn; thậm chí có hai người đã ngã xuống, sinh cơ yếu ớt, không còn khả năng tiếp tục chiến đấu.

Bao vây họ là ba con yêu thú tứ giai đỉnh phong.

Một con Thiết Bối Hổ đứng chính diện, thân hình vạm vỡ như một khối thép đúc, lớp da dày phản xạ ánh sáng lờ mờ. Mỗi bước nó tiến lên, mặt đất lại rung nhẹ, tạo thành áp lực vô hình đè lên tinh thần đám người.

Bên phải là một con Độc Giác Mãng, thân thể dài hàng chục trượng quấn quanh một gốc cây lớn. Đầu nó ngẩng cao, chiếc sừng nhọn phát ra ánh sáng u ám, lưỡi đỏ thè ra liên tục, phát ra âm thanh “tê tê” khiến người ta rợn gáy.

Trên không trung, một con Huyết Nha không ngừng lượn vòng. Đôi mắt đỏ của nó chăm chăm nhìn xuống, mỗi lần sà thấp đều nhắm vào những người yếu nhất, chỉ chờ một sơ hở để lao xuống xé xác.

Đây không phải giao chiến ngang sức.

Mà là một cuộc săn.

Ánh mắt Long Phàm lướt qua từng người trong đoàn.

Phần lớn đều đã đến cực hạn.

Nếu không có biến cố—

không quá nửa nén nhang, tất cả sẽ bị giết sạch.

Nhưng khi ánh mắt hắn dừng lại ở một người, đồng tử hắn hơi co lại.

Một thiếu nữ.

Tu vi không phải là cao nhất.

Nhưng ánh mắt lại cực kỳ ổn định.

Không hoảng loạn.

Không mất kiểm soát.

Nàng đang liên tục di chuyển, kéo những người còn có thể chiến đấu tụ lại thành một điểm, giảm góc vây của yêu thú, đồng thời cố giữ khoảng cách với con mãng xà bên phải. Dù động tác đã bắt đầu chậm lại vì kiệt sức, nhưng mỗi quyết định của nàng đều rất chính xác.

Một người như vậy, tuyệt đối không phải ngẫu nhiên.

Long Phàm không ra tay ngay.

Hắn chờ.

Không phải vì do dự.

Mà là đang xác nhận.

Xác nhận xem—

có đáng để ra tay hay không.

“Cẩn thận bên trái!”

Thiếu nữ đột nhiên quát lên.

Nhưng đã muộn.

Thiết Bối Hổ đột ngột tăng tốc, một trảo đánh thẳng vào một nam tu đứng ngoài rìa. Tiếng xương gãy vang lên rợn người, thân thể người kia bay ngược ra sau, lồng ngực lõm xuống, máu phun ra thành vòi.

Khoảnh khắc đó—

đội hình hoàn toàn vỡ.

Độc Giác Mãng lập tức chớp thời cơ, thân thể khổng lồ trượt đi như một dòng nước đen, há miệng định nuốt trọn một người khác đang không kịp phản ứng.

Ngay giây đó—

Long Phàm động.

Không gian phía sau con mãng xà khẽ méo đi.

Một thân ảnh xuất hiện.

Không ai nhìn thấy rõ.

Chỉ có một tia tử quang lóe lên trong tầm mắt.

“Xoẹt—!”

Đầu Độc Giác Mãng lệch hẳn sang một bên, máu đen phun ra như suối, thân thể khổng lồ đập mạnh xuống đất, kéo theo tiếng chấn động nặng nề.

Mọi người chưa kịp phản ứng—

Long Phàm đã ở phía sau Thiết Bối Hổ.

Tay trái hắn áp xuống đất.

Mộc hệ chân tức lan ra.

Mặt đất dưới chân con hổ bỗng rung lên.

Những sợi dây leo phá đất lao ra, quấn chặt lấy bốn chân nó.

Không mạnh theo kiểu bộc phát.

Nhưng cực kỳ nhanh.

Thiết Bối Hổ gầm lên, toàn thân bộc phát lực lượng.

“Rắc! Rắc!”

Một vài sợi dây leo bị kéo đứt.

Nhưng ngay lập tức, những sợi khác mọc lên, quấn chặt hơn, siết mạnh hơn.

Không dứt.

Không buông.

Càng giãy—

càng bị trói chặt.

Ngay lúc đó, Long Phàm thi triển thuấn di, xuất hiện trước mặt Thiết Bối Hổ.

Tử diễm bộc phát.

“Xoẹt—!”

Một đường tử quang chém ngang cổ.

Thân thể khổng lồ run lên rồi đổ xuống.

Hai con—

chết.

Còn lại—

Huyết Nha.

Con yêu thú trên không lập tức vỗ cánh bay cao, hoảng loạn muốn thoát khỏi khu vực.

Nhưng ánh mắt Long Phàm đã khóa chặt nó từ trước.

Thần thức trong thức hải lập tức ngưng tụ thành một tia cực mảnh.

Nhiếp Hồn Mang.

“Vút.”

Một tia thần thức vô hình xuyên thẳng lên không trung, đâm vào ý thức của Huyết Nha.

Đôi cánh đang vỗ gấp của nó bỗng khựng lại.

Chỉ một nhịp.

Nhưng một nhịp ấy đã đủ.

Thân ảnh Long Phàm biến mất khỏi mặt đất.

Thuấn di.

Một khắc sau, hắn xuất hiện trên một nhánh cổ thụ cao gần đó, tay phải vung lên.

Tử diễm ngưng thành lưỡi đao.

Liệt Diễm Trảm.

“Xoẹt—!”

Một đường tử quang xé ngang không trung.

Cánh trái của Huyết Nha bị chém đứt, thân thể nó mất thăng bằng rơi thẳng xuống mặt đất.

ẦM!

Không đợi nó giãy giụa, dây leo từ mặt đất lập tức phá đất vươn ra, quấn chặt lấy thân thể nó.

Long Phàm xuất hiện bên cạnh.

Tay phải hạ xuống.

Tử quang lóe lên lần nữa.

Đầu Huyết Nha lăn xuống đất.

Ba con yêu thú tứ giai đỉnh phong—

đều chết.

Cuộc chiến kết thúc chóng vánh.

Mọi thứ lặng ngắt.

Cả khu rừng như bị bóp nghẹt trong một khoảnh khắc.

Không ai nói.

Không ai động.

Chỉ có ánh mắt.

Tất cả ánh mắt đều dồn vào Long Phàm.

Người đầu tiên lấy lại được ý thức là một nam tu trung niên. Hắn nuốt nước bọt, giọng khàn đặc:

“Vừa rồi… là…”

Một người khác thì thào:

“Lửa tím… đó không phải hỏa thuộc tính bình thường… đó là thú hỏa…”

Giọng hắn run nhẹ, không phải vì sợ mà vì không thể tin nổi.

Một tu sĩ Tụ Hoàn—

lại có thể bộc phát sức mạnh như vậy?

Không ai chú ý đến mộc hệ của hắn.

Trong mắt họ, đó chỉ là một loại mộc hệ chân tức cao cấp.

Chỉ có thiếu nữ kia, ánh mắt khẽ co lại.

Nàng nhìn chằm chằm vào mặt đất nơi dây leo vừa rút xuống, rồi chậm rãi ngẩng lên nhìn Long Phàm.

Trong lòng nàng, một cái tên đã hiện ra.

Bất Diệt Thanh Liên Tâm.

Nhưng nàng không dám nói ra.

Người trước mặt, nếu thật sự mang trong mình loại kỳ mộc ấy, vậy thì đã không thể dùng hai chữ “không đơn giản” để hình dung nữa.

Long Phàm đáp xuống đất, không nhìn đám người kia lấy một lần. Hắn chỉ liếc qua xác ba con yêu thú, tiện tay thu toàn bộ chiến lợi phẩm vào không gian trữ vật, rồi quay lưng chuẩn bị rời đi.

“Chờ đã.”

Thiếu nữ lên tiếng.

Giọng không lớn.

Nhưng rất rõ.

Long Phàm dừng lại.

Không quay hẳn người.

Chỉ hơi nghiêng đầu.

“Phía bắc… đi thế nào?”

Không hỏi dư thừa.

Không hỏi xã giao.

Chỉ là xác nhận thông tin.

Thiếu nữ nhìn hắn vài nhịp.

Rồi đáp:

“Đi theo dãy núi này.”

“Ba ngày sau sẽ tới Hắc Nham thành.”

Nàng dừng lại một thoáng, rồi nói tiếp:

“Thành đó… thuộc quyền kiểm soát của Ngô gia.”

Long Phàm khẽ gật đầu.

Không hỏi thêm.

Trước khi đi, hắn nói một câu:

“Các ngươi… không nên vào sâu nữa.”

Không phải khuyên.

Mà là nhắc nhở.

Nói xong, thân ảnh hắn rời đi, không nhanh, không chậm, chỉ vài bước đã hòa vào rừng cây như chưa từng xuất hiện.

Một lúc rất lâu sau, đoàn thám hiểm mới thật sự hoàn hồn.

Một người thở mạnh ra, vẻ mặt vẫn còn đờ đẫn.

“Vừa rồi… là người hay quỷ vậy…”

Người khác cười khổ.

“Ta chỉ biết… nếu hắn muốn giết chúng ta…”

“Chúng ta đã chết từ lâu rồi.”

Không ai phản bác.

Bởi vì đó là sự thật.

Còn thiếu nữ vẫn đứng yên tại chỗ, ánh mắt nhìn về phương hướng hắn rời đi. Ánh mắt nàng càng lúc càng sâu, đến cuối cùng mới thấp giọng nói:

“Người này…”

“Không thể đắc tội.”

Ba ngày sau.

Long Phàm bước ra khỏi rừng.

Khoảnh khắc ấy, hắn dừng lại.

Phía sau—

là sâm lâm.

Phía trước—

là một tòa thành đen như thép đang sừng sững dựng lên giữa đất trời.

Từng dòng người ra vào.

Từng tiếng nói cười, quát tháo, mặc cả, tiếng bánh xe nghiến trên mặt đường.

Âm thanh của nhân gian.

Hắn đứng nhìn rất lâu.

Khóe môi khẽ cong lên.

“Hắc Nham thành…”