Lạc Hồn Thôn Nguyên Quyết

Chương 12: Hắc Nham Thành



Phía trước là một tòa thành đen như thép đang sừng sững dựng lên giữa đất trời. Từng dòng người ra vào không ngớt, tiếng nói cười, tiếng quát tháo, tiếng mặc cả, tiếng bánh xe nghiến trên mặt đường hòa vào nhau, tạo thành một loại náo động rất đỗi xa lạ mà cũng rất chân thực.

Âm thanh của nhân gian.

Long Phàm đứng nhìn rất lâu.

Khóe môi hắn khẽ cong lên.

“Hắc Nham thành…”

Ba chữ ấy rơi xuống rất khẽ, nhưng lại giống như một dấu mốc vô hình, lặng lẽ cắt đôi quãng đường hắn vừa đi qua. Phía sau lưng là Sâm Lâm Sơn Mạch, là truy sát, là cơ duyên, là máu và chết chóc. Phía trước mặt là tường thành, là dòng người, là thế giới của tu sĩ chân chính.

Hắn không lập tức bước vào.

Chỉ đứng trên sườn dốc thấp, lặng lẽ nhìn tòa thành trước mắt.



Tường thành Hắc Nham cao hơn mười trượng, toàn thân được xây từ loại nham thạch màu đen sẫm, dưới ánh mặt trời phản ra thứ quang mang lạnh lẽo như kim loại. Trên bề mặt còn lưu lại vô số vết xước, vết cháy cùng dấu đao kiếm mờ cũ, chứng tỏ nơi này đã từng trải qua không ít lần công kích, nhưng cuối cùng vẫn đứng vững đến hôm nay. Trên đỉnh thành, từng đạo trận văn mờ nhạt ẩn hiện, như những mạch máu khổng lồ đang chìm trong giấc ngủ, chỉ cần bị đánh thức là sẽ bộc phát ra lực lượng đủ bảo hộ cả một vùng trời.



Long Phàm nhìn thấy điều đó, ánh mắt khẽ động.

Một tòa thành có thể đứng vững bên rìa Sâm Lâm Sơn Mạch, đối diện với yêu thú và đủ loại tu sĩ liều mạng, đương nhiên không thể đơn giản.

Hắn thu lại ánh mắt, chậm rãi bước xuống.

Con đường dẫn vào thành không rộng, nhưng người qua lại lại cực nhiều. Có kẻ ngự kiếm mà đến, đến gần cổng thành mới hạ xuống đất, thần sắc lạnh nhạt. Có người cưỡi yêu thú. Cũng có những tán tu áo bào rách nát, trên người còn mang theo mùi máu chưa tan, hiển nhiên vừa từ trong sơn mạch trở ra.

Không ai chú ý đến Long Phàm.

Hoặc nói chính xác hơn, hiện tại hắn không đáng để người khác chú ý.

Hắn đã sớm thay bộ áo da thú đơn giản, khí tức toàn thân cũng bị hố đen trong đan điền thu liễm đến cực thấp. Nhìn qua, hắn chỉ giống một tán tu trẻ tuổi vừa từ trong núi trở về. Giữa Hắc Nham Thành này, loại người như vậy thực sự không hiếm.



Đến trước cổng thành, Long Phàm càng cảm nhận rõ hơn một loại áp lực vô hình.

Hai bên cổng thành có tu sĩ canh giữ, tu vi không tính quá cao, nhưng ánh mắt lại cực kỳ sắc bén. Bọn họ không ngăn người ra vào, cũng không cố tình tra hỏi quá nhiều, nhưng mỗi ánh mắt quét qua đều như cân nhắc rất nhanh giá trị và mức nguy hiểm của đối phương.

Long Phàm lặng lẽ bước qua.

Ngay khi chân hắn vượt qua cổng thành, nguyên khí quanh người lập tức xuất hiện một loại biến hóa vi diệu. Không phải nồng đậm hơn trong sơn mạch, nhưng lại ổn định hơn, trơn tru hơn, giống như trong thành có một bàn tay vô hình điều chỉnh, khiến nguyên khí nơi này vận hành theo một trật tự rõ ràng hơn hẳn bên ngoài.

“Trận pháp hộ thành…”

Long Phàm thầm nghĩ, nhưng sắc mặt không đổi.

Hắn tiếp tục đi về phía trước.

Bên trong Hắc Nham Thành, đường đá trải rộng, các cửa tiệm nối tiếp nhau thành từng dãy, bảng hiệu treo san sát, người người đi lại, không khí náo nhiệt hơn hẳn bên ngoài. Nhưng thứ khiến hắn chú ý nhất không phải sự đông đúc, mà là khí tức của nơi này.

Ở đây, gần như ai cũng là tu sĩ.

Dẫn Căn có.

Khởi Nguyên có.

Tụ Hoàn cũng có.

Các loại khí tức giao thoa lẫn nhau, tạo thành một loại áp lực âm thầm mà người phàm tuyệt đối không thể chịu nổi. Hắc Nham Thành nhìn qua chỉ là một tòa thành lớn ở rìa sơn mạch, nhưng đối với tu sĩ bình thường, nơi này đã là một thế giới hoàn toàn khác.

Long Phàm không đi quá nhanh.

Ánh mắt hắn lướt qua hai bên đường, âm thầm quan sát từng nơi.

Không lâu sau, bước chân hắn khẽ chậm lại.

Ở phía trước, một tòa lầu ba tầng đứng lặng lẽ nơi đầu phố. Không quá phô trương, không quá hoa lệ, nhưng người ra vào nơi đó lại nhiều hơn hẳn các cửa tiệm xung quanh. Trước cửa không hề có kẻ canh giữ, song không ai dám gây ồn, càng không ai dám tùy tiện làm loạn. Một mùi dược hương nhàn nhạt lan ra từ bên trong, chỉ cần hít một hơi cũng cảm thấy tinh thần hơi rung nhẹ.

Trên bảng hiệu chỉ có hai chữ đơn giản.

Đan Tháp.

Phía dưới là một hàng chữ nhỏ hơn.

Hắc Nham Thành phân tháp…

Long Phàm nhìn một lúc, ánh mắt hơi động.

Nơi này, hắn biết.

Đây là chỗ tụ tập của luyện đan sư, cũng là nơi giao dịch đủ loại thứ liên quan đến đan đạo: từ linh dược, hạt giống, đan phương, đan lô cho đến thành phẩm đan dược. Người cần chữa thương tới đây, người cần mua đan phá cảnh tới đây, người muốn khảo hạch phẩm cấp luyện đan sư cũng tới đây. Có thể nói, chỉ cần còn là tu sĩ, gần như không ai hoàn toàn tránh được quan hệ với Đan Tháp.

Hắn dời mắt đi.

Cách đó không xa, một tòa lầu khác lại mang cảm giác hoàn toàn trái ngược. Nơi ấy không có mùi dược hương, cũng không có ánh sáng rực rỡ, chỉ lặng lẽ đứng đó như một cái bóng. Người ra vào không nhiều, nhưng mỗi người bước vào đều rất bình thường, còn khi đi ra, thần sắc phần lớn đều khác đi ít nhiều.

Bảng hiệu nơi đó cũng rất ngắn gọn.

Thiên Cơ Điện.

Phía dưới là hàng chữ:

Hắc Nham Thành phân điện.

Long Phàm chỉ nhìn một nhịp, trong đầu đã hiện lên mấy mảnh ký ức vụn của Lộc Phàm.

Đây là nơi bán tin tức tình báo của tu sĩ. Từ tung tích của một người, vị trí của một động phủ, thời gian mở ra của bí cảnh, phân bố thế lực trong một vùng, đến cả những bí mật không nên để người ngoài biết tới — chỉ cần trả đủ giá, Thiên Cơ Điện gần như đều có thể cho ngươi một câu trả lời.

Tin tức ở đây, có lúc còn đáng giá hơn cả mạng sống.

Hắn tiếp tục đi thêm một đoạn.

Một tòa các lâu rộng lớn hiện ra. Bên trong nguyên quang mờ ảo, đủ loại vật phẩm được bày biện ngay ngắn sau những tầng cấm chế mỏng, từ linh dược, tài liệu luyện khí, yêu hạch, nội đan, đan dược, binh khí cho đến những món kỳ vật hiếm gặp hơn. Người qua lại nơi này đông nhất, nhưng trật tự cũng rõ ràng nhất.

Trên bảng hiệu là ba chữ:

Vạn Bảo Các.

Phía dưới là hàng chữ nhỏ hơn.

Hắc Nham Thành phân các.

Khóe mắt Long Phàm khẽ hạ xuống.

Nếu Đan Tháp chuyên về đan, Thiên Cơ Điện chuyên về tin, thì Vạn Bảo Các chính là nơi buôn bán thiên tài địa bảo lớn nhất. Chỉ cần ngươi có thứ đáng tiền, nơi này dám thu. Chỉ cần ngươi có đủ nguyên thạch, nơi này gần như cái gì cũng dám bán. Từ tài liệu luyện khí, linh dược quý hiếm, thi thể yêu thú, pháp khí, phù lục, đến cả một số vật cổ không rõ lai lịch, phần lớn đều có thể tìm thấy trong Vạn Bảo Các.

Nói đơn giản hơn —

đây là nơi đổi tài nguyên thành nguyên thạch, rồi lại đổi nguyên thạch thành tài nguyên.



Ở tận cuối con phố, nơi ánh sáng khó chiếu tới, lại có một góc khuất trầm lặng đến lạnh người. Không bảng hiệu rõ ràng, không người đứng đón, không bất cứ thứ gì đặc biệt.

Nhưng chỉ cần liếc qua, Long Phàm đã cảm nhận được.

Một loại khí tức rất lạnh.

Rất nhạt.

Nhưng đủ khiến người ta không muốn tới gần.

Sát khí bị giấu quá sâu, sâu đến mức nếu không thật sự mẫn cảm, gần như không thể nhận ra.

Long Phàm chỉ nhìn đúng một nhịp rồi dời mắt đi.

Trong lòng hắn đã có đáp án.

Sát Điện.

Không cần bảng hiệu.

Nhưng người cần biết, tự nhiên sẽ biết.

Đây là nơi nhận ám sát, truy sát, thanh lý chướng ngại, giải quyết những chuyện không thể bày ra dưới ánh sáng. Chỉ cần có người trả giá nổi, Sát Điện có thể lấy mạng một tán tu vô danh, cũng có thể treo đầu một tu sĩ thành danh. Đương nhiên, loại giá đó phần lớn không phải người bình thường chịu nổi.

Bốn nơi.

Bốn thế lực.

Đan Tháp, Thiên Cơ Điện, Vạn Bảo Các, Sát Điện.

Chúng không thuộc về riêng một gia tộc hay một đại lục nào, mà có phân tháp, phân điện, phân các và phân bộ trải dài khắp Thiên Long Tinh. Bất kể là đại thành hay tiểu thành, chỉ cần nơi đó đủ tư cách để tu sĩ dừng chân, phần lớn đều sẽ có bóng dáng của một trong bốn thế lực, thậm chí có nơi còn hiện diện đủ cả bốn.

Chúng tồn tại quá lâu.

Lâu đến mức ngay cả những gia tộc cổ xưa nhất cũng không dám nói mình biết rõ gốc gác của chúng.

Chúng không tranh lãnh địa.

Không nhúng tay trực tiếp vào ân oán giữa các gia tộc.

Cũng hiếm khi công khai can thiệp vào các cuộc tranh đấu thông thường.

Nhưng cũng chính vì vậy, không ai dám xem thường.

Hắc Nham Thành là thành trì dưới quyền Ngô gia.

Nhưng quyền kiểm soát của Ngô gia cũng chỉ dừng ở hai chữ “thành trì”.

Đối với bốn nơi này, cho dù lá gan của Ngô gia có lớn hơn nữa, cũng tuyệt đối không dám động vào.

Long Phàm thu lại ánh mắt, thần sắc vẫn bình tĩnh như cũ.

Hiện tại, những thứ đó còn chưa phải việc hắn cần quan tâm nhất.

Hắn cần nguyên thạch.

Cần tài nguyên.

Và nơi thích hợp nhất để bắt đầu, hiển nhiên là—

Vạn Bảo Các.



Long Phàm trực tiếp bước về phía tòa các lâu rộng lớn kia. So với phân tháp của Đan Tháp hay phân điện của Thiên Cơ Điện, nơi này thích hợp với hắn hơn cả. Hắn vừa từ trong Sâm Lâm Sơn Mạch đi ra, trên người không thiếu tài nguyên, nhưng những thứ ấy nếu cứ giữ nguyên trong tay thì chỉ là vật chết. Chỉ khi đổi thành nguyên thạch, đan dược, bản đồ, tin tức, chúng mới thật sự biến thành sức mạnh.



Hơn nữa—

trong hai tháng ở Sâm Lâm Sơn Mạch, ngoài việc săn giết yêu thú và rèn luyện vũ kỹ, Long Phàm cũng liên tục rèn luyện trận đạo.

Dựa vào ký ức và tạo nghệ trận pháp của Âm Hoàng Tán Nhân, hắn đã nhiều lần tự vẽ đường văn, thử dẫn động nguyên khí, bố trí cảnh giới trận quanh nơi nghỉ ngơi. Ban đầu thất bại liên tục, nhưng về sau hắn đã có thể dựng được một Cảnh Giới Trận đơn giản trong phạm vi nhỏ.



Uy lực không đáng kể.

Nhưng chỉ cần có yêu thú hoặc tu sĩ lạ bước vào phạm vi trận văn, hắn sẽ lập tức có cảm ứng.

Đối với trận sư chân chính, đó chỉ là thứ nhập môn.

Nhưng đối với Long Phàm mà nói, như vậy đã đủ để hắn chính thức bước vào hàng ngũ Nhất cấp trận sư.

Hiện tại, nếu muốn tiếp tục học trận pháp, hắn cần vật liệu trận pháp, và một số nguyên thạch cấp thấp để làm nguồn duy trì trận pháp.

Những thứ ấy, ở Vạn Bảo Các là chắc chắn có.



Trước cửa Vạn Bảo Các, dòng người ra vào liên tục, nhưng không hề hỗn loạn. Mỗi người bước vào đều tự giác thu liễm khí tức, loại trật tự này khiến người ta hiểu rõ hơn bất kỳ lời cảnh cáo nào, rằng nơi đây không phải chỗ để làm loạn.



Long Phàm bước vào trong.

Không gian bên trong lập tức trở nên khác hẳn bên ngoài. Tiếng ồn ào của phố xá bị ngăn cách bởi trận pháp, chỉ còn lại một loại yên tĩnh vừa phải, đủ để người ta nói chuyện, cũng đủ để người ta cảm thấy áp lực vô hình. Đại sảnh rất rộng, sàn lát đá sáng bóng, từng quầy trưng bày được dựng bằng nguyên mộc quý, bên trên đặt đủ loại tài nguyên: linh dược, yêu hạch, tài liệu trận pháp, pháp khí, phù lục, thậm chí cả những khoáng thạch hiếm gặp mang theo dao động nguyên khí không tầm thường.

Ánh mắt Long Phàm lướt qua tất cả, nhưng không dừng lại quá lâu.

Một thiếu nữ áo vàng nhạt tiến lên, cúi đầu vừa đủ lễ, giọng nói nhẹ nhàng nhưng không hề thân cận quá mức.

“Đạo hữu muốn mua hay bán?”

Long Phàm đáp ngắn gọn.

"Ta muốn bán tài liệu yêu thú."

Thiếu nữ khẽ gật đầu, không hỏi thêm, chỉ nghiêng người dẫn đường.

“Xin mời theo ta.”

Long Phàm đi theo nàng xuyên qua đại sảnh, rẽ vào một hành lang yên tĩnh hơn, cuối cùng dừng trước một căn phòng riêng. Thiếu nữ đưa tay khẽ đẩy, cửa phòng mở ra. Nhìn bên ngoài bài trí có vẻ đơn giản, nhưng bên trong không gian cực kỳ rộng lớn. Vừa bước vào, Long Phàm đã cảm nhận được trận pháp cách âm cùng cấm chế ngăn thần thức lập tức khép kín sau lưng.



Trong phòng đã có một người trung niên đứng chờ sẵn.

Người này mặc trường bào xám đậm, khuôn mặt không có gì đặc biệt, nhưng đôi mắt lại rất trầm, giống như loại người đã nhìn qua vô số sinh tử, vô số trân bảo, nên rất ít thứ có thể làm hắn thật sự động dung.

Thiếu nữ áo vàng nhạt hơi cúi người, cung kính nói:

“Tần quản sự, vị đạo hữu này muốn bán tài nguyên yêu thú.”

Người trung niên khẽ gật đầu.

Long Phàm nghe vậy, ánh mắt hơi động.

Quản sự của Vạn Bảo Các.

Hơn nữa, khí tức không yếu.

Hiển Ảnh.

Tần quản sự liếc nhìn hắn một cái, không dò xét quá sâu, chỉ mở miệng rất ngắn gọn:

“Bán gì?”

Long Phàm không trả lời ngay, chỉ giơ tay lên.

Một đạo nguyên quang lóe qua.

“Ầm.”

Một cái xác yêu thú nặng nề rơi xuống sàn đá.

Thạch Giáp Man Ngưu.

Ngay sau đó, lại thêm một cái.

Rồi thêm một cái nữa.

Chỉ trong vài nhịp thở, trước mặt hai người đã xuất hiện mấy cái xác yêu thú tứ giai, có lớn có nhỏ, nhưng đều có một điểm giống nhau: vết thương chí mạng cực kỳ gọn. Gần như mỗi con đều bị kết liễu chỉ bằng một hai đòn chính xác, không hề có dấu hiệu giằng co quá lâu.

Tần Quản Sự ban đầu vẫn rất bình thản, nhưng đến khi nhìn kỹ những vết thương kia, ánh mắt ông ta mới hơi sâu lại.

Không phải vì số lượng.

Mà là vì cách giết.

Ông ta tiến lên một bước, bàn tay khẽ lướt qua lớp da, xương cốt và vết thương trên từng thi thể. Chân tức chỉ chạm qua đúng một thoáng, nhưng hiển nhiên đã đủ để ông ta định giá sơ bộ.

“Tài liệu giữ được khá tốt.”

Giọng ông ta vẫn đều đều.

“Ra tay cũng gọn.”

Long Phàm không tiếp lời.

Hắn nhìn Tần Quản Sự một nhịp, sau đó lại nâng tay.

Lần này, dao động từ không gian trữ vật rõ ràng mạnh hơn trước.

Tần Quản Sự dường như cũng nhận ra điều gì đó, ánh mắt hơi ngưng lại.

Ngay sau đó—

“Ầm!”

Một thi thể khổng lồ nện mạnh xuống mặt đất, lớn đến mức gần như chiếm trọn nửa căn phòng.

Đó là xác của Tử Viêm Huyền Ưng.

Thân thể nó đồ sộ như một ngọn núi nhỏ, lớp lông vũ tím sẫm phủ kín toàn thân, dù đã chết vẫn còn phản chiếu thứ quang mang lạnh lẽo như kim loại. Phần đầu dữ tợn, móng vuốt sắc nhọn, thân thể chằng chịt vết thương lớn nhỏ, nhiều nơi huyết nhục cháy sém, xương cốt nứt vỡ, rõ ràng trước khi chết đã trải qua một trận đại chiến vô cùng thảm liệt.

Vị trí nội đan nơi ngực bụng đã trống không.

Nhưng điều khiến Tần quản sự thật sự biến sắc, lại không phải chỗ đó.

Mà là—

đôi cánh của nó.

Tử Viêm Huyền Ưng vốn nổi danh vì đôi cánh được tử diễm hun luyện quanh năm. Khi còn sống, mỗi lần nó đằng không mà chiến, tử diễm sẽ bao phủ hai cánh, khiến tốc độ và sát lực tăng vọt đến mức cực kỳ đáng sợ.

Mà lúc này, dù bản thể đã chết, trên đôi cánh ấy vẫn còn lưu lại những vết hỏa ngân cực lớn. Dọc theo xương cánh và hai mảng bả vai, những đường hỏa văn tím đen vẫn còn hiện rõ, ngoằn ngoèo như mạch máu bị thiêu đốt, thỉnh thoảng còn có từng tia tử quang cực mảnh lướt qua rồi biến mất.

Chỉ cần nhìn vào những dấu vết ấy—

bất kỳ ai hiểu biết một chút về loại yêu vương này đều sẽ lập tức nhận ra.

Đây chính là xác của Tử Viêm Huyền Ưng.

Loại yêu thú ngũ giai nổi danh vì tử diễm, tốc độ và sát lực đều cực kỳ đáng sợ.

Trong khoảnh khắc nhìn thấy cái xác ấy, Tần quản sự đang đứng yên bỗng khựng lại.

Đồng tử ông ta co rút.

Ánh mắt dán chặt lên đôi cánh còn lưu hỏa ngân của cái xác, hô hấp rõ ràng lệch đi một nhịp.

“Tử… Tử Viêm Huyền Ưng?”

Giọng nói ấy không còn giữ được vẻ bình ổn như lúc đầu.

Ông ta bước lên một bước, thần sắc lần đầu tiên thật sự biến đổi.

Không phải vì chưa từng thấy yêu thú ngũ giai.

Mà là vì—

một tu sĩ Tụ Hoàn đứng trước mặt ông ta, lại có thể mang ra xác của một đầu yêu vương như thế này.

Tần quản sự chậm rãi cúi xuống, bàn tay lướt qua lớp lông vũ tím sẫm đã cháy xém, rồi dừng lại ở hai bên cánh, nơi tử diễm từng bộc phát mạnh nhất. Ngay khi chân tức của ông ta vừa chạm vào, những đường hỏa văn tím đen kia bỗng lóe lên rất nhạt, như tàn diễm cuối cùng còn sót lại sau khi bản thể chết đi.

Chỉ một chút phản ứng ấy đã đủ chứng minh tất cả.

Ánh mắt Tần quản sự càng lúc càng sâu.

“Nội đan đã bị lấy đi…”

Ông ta chậm rãi mở miệng, giọng thấp hẳn xuống.

“Nhưng phần bản nguyên tử diễm còn sót trong yêu khu vẫn chưa hoàn toàn tán hết.”

Bàn tay ông ta khẽ siết lại một chút, như đang cố ép mình bình tĩnh hơn.

“Đặc biệt là phần hỏa văn nơi đôi cánh và xương bả vai…”

“Đây mới là chỗ đáng giá nhất của bộ xác này.”

Ông ta ngẩng đầu lên, nhìn Long Phàm thật sâu.

Lần này, trong ánh mắt đó không còn là đánh giá một khách nhân bình thường nữa.

Mà là—

thận trọng.

Ông ta im lặng một lúc, như đang tự cân nhắc lại toàn bộ giá trị của cái xác trước mặt. Bởi vì thứ nằm trên sàn đá lúc này, tuy đã mất nội đan, huyết nhục cũng tổn hao nặng nề, nhưng lại không thể dùng cách định giá của yêu thú ngũ giai thông thường mà đo lường.

Tử Viêm Huyền Ưng sở dĩ nổi danh, chưa bao giờ chỉ vì nội đan.

Mà là — Tử Diễm.

Loại thú hỏa bá đạo ấy không chỉ tồn tại trong nội đan, mà còn ăn sâu vào yêu khu, thấm vào xương cốt, dung nhập vào từng đường kinh mạch và hỏa văn trên thân thể. Đặc biệt là đôi cánh, nơi nó thường xuyên ngưng tụ tử diễm để đằng không mà chiến, càng là tinh hoa của cả thân xác.

Nội đan có thể mất.

Nhưng loại dấu ấn đó—

không dễ tiêu.

Tần quản sự cúi xuống lần nữa, tay áo khẽ rung, một đạo chân tức mỏng như sợi tơ lướt qua đôi cánh con thú. Ngay khi đạo chân tức ấy chạm vào những vết hỏa ngân tím đen còn lưu lại, từng tia tử quang mờ nhạt lập tức nổi lên, như tàn hỏa bị kinh động mà sống lại trong khoảnh khắc.

Ánh mắt ông ta lập tức sâu thêm vài phần.

“Quả nhiên…”

Ông ta lẩm bẩm rất khẽ.

“Bản nguyên tử diễm trong yêu khu vẫn còn.”

Ông ta chậm rãi đứng dậy, thần sắc cuối cùng cũng trở lại bình ổn, nhưng sự bình ổn đó lại giống như bị cưỡng ép kéo về hơn là vốn dĩ đã có. Ông ta nhìn Long Phàm, lần đầu tiên giọng nói mang theo chút nghiêm túc thật sự.

“Đầu Tử Viêm Huyền Ưng này, nội đan đã mất, tinh huyết cũng hao hụt quá nửa, thân thể còn mang nhiều vết thương cũ, giá trị của nó chí ít đã bị giảm đi hơn phân nửa.”

Nói đến đây, ông ta khẽ dừng lại, ánh mắt lại quét qua đôi cánh đầy hỏa văn của cái xác.

“Nhưng nó không phải yêu thú bình thường.”

“Tử Viêm Huyền Ưng đáng giá nhất… vốn không nằm ở huyết nhục.”

“Mà nằm ở yêu khu đã bị tử diễm hun luyện quanh năm, nhất là đôi cánh và xương bả vai.”

Ông ta nói từng câu rất chậm, như thể không chỉ nói cho Long Phàm nghe, mà cũng đang tự xác nhận lại kết luận của chính mình.

“Nếu đem bộ xác này đi luyện khí, hoàn toàn có thể luyện ra pháp bảo hỏa hệ cực mạnh. Nếu dùng trong luyện đan, cũng có thể tách ra được hỏa tính tinh hoa rất quý.

Tử Viêm Huyền Ưng là loài Vương giả trong yêu thú, dù không còn nội đan, giá trị của nó vẫn vượt xa đa số yêu thú ngũ giai.”



Căn phòng im lặng vài nhịp.

Long Phàm không lên tiếng, chỉ lặng lẽ nghe.

Hắn không biết giá cụ thể.

Nhưng hắn biết—

người trung niên trước mặt mình là người hiểu hàng.

Mà càng hiểu hàng, càng sẽ không dễ ép giá quá mức trong một nơi như Vạn Bảo Các.

Cuối cùng, Tần Quản Sự chậm rãi nói ra con số:

“Bộ xác này…”

“Ta thu 990 khối thượng phẩm nguyên thạch.”

Nói xong, ông ta lại bổ sung thêm một câu, giọng rất ổn.

“Đây đã là giá cao.”

“Nếu ngươi mang nó đến những nơi khác, phần lớn sẽ chỉ nhìn vào việc thiếu nội đan mà ép xuống rất thấp. Nhưng ở Vạn Bảo Các, chúng ta nhìn giá trị thật.”

Ánh mắt Long Phàm khẽ động.

990 khối thượng phẩm nguyên thạch.

Cộng thêm mấy bộ xác tứ giai trước đó—

đây rõ ràng là một khoản tài nguyên không nhỏ, ít nhất đối với hắn ở hiện tại là như vậy.

Nhưng hắn không lộ ra bất kỳ vẻ vui mừng nào.

Chỉ nhìn Tần Quản Sự một lúc, rồi gật đầu.

“Được.”

Rất ngắn gọn.

Không mặc cả.

Không thử ép thêm.

Sự dứt khoát ấy ngược lại khiến Tần Quản Sự hơi nheo mắt, trong lòng đánh giá Long Phàm lại cao thêm một bậc.

Một tán tu trẻ tuổi, có thể mang ra xác của Tử Viêm Huyền Ưng, đối diện với gần một ngàn khối thượng phẩm nguyên thạch mà sắc mặt vẫn gần như không đổi, loại người như vậy nếu không phải từng trải quá mức, thì chính là trong tay còn nắm bí mật lớn hơn con số ấy nhiều.

Bất kể là loại nào—

đều không đáng để xem nhẹ.

Tần Quản Sự khẽ phất tay áo.

Cái xác khổng lồ trên mặt đất lập tức biến mất.

Ngay sau đó, lại thêm mấy bộ xác yêu thú tứ giai lúc trước cũng đồng loạt bị thu vào pháp bảo trữ vật của ông ta.

Một túi trữ vật màu xám nhạt xuất hiện trên bàn.

“Tổng cộng 990 khối thượng phẩm nguyên thạch.”

Long Phàm cầm lấy túi trữ vật, thần thức quét qua.

Bên trong, từng khối nguyên thạch được xếp gọn gàng, nguyên khí dao động tinh thuần mà ổn định. So với nguyên khí phiêu tán giữa thiên địa, loại lực lượng bị nén lại bên trong nguyên thạch rõ ràng dễ hấp thu hơn nhiều, cũng tiện dùng trong giao dịch hơn nhiều.

Trong ký ức của Lộc Phàm, nguyên thạch đương nhiên không xa lạ.

Nhưng biết là một chuyện.

Thật sự nắm một khoản lớn trong tay lại là chuyện khác.

Tần Quản sự nhìn hắn, chậm rãi hỏi:

“Đạo hữu còn cần mua gì không?”

Long Phàm không trả lời ngay.

Hắn suy nghĩ một lát.

Rất nhanh—

đã có quyết định.



“Một bản đồ chi tiết khu vực phía đông Đông Hoang Đại Lục.”

“Ba bình đan dược chữa thương ổn định kinh mạch.”

“Một nhẫn trữ vật tốt hơn loại bình thường ngoài phố.”

“Thêm vài bộ y phục và vật dụng cơ bản.”

Nói đến đây, hắn dừng một chút rồi nói tiếp:

“Một bộ vật liệu trận pháp nhập môn gồm Trận kỳ thô, ngọc phù trống, trận bàn sơ cấp."

“Nếu có ngọc giản nhập môn trận đạo cơ bản, cũng lấy cho ta một phần.”

Cuối cùng, hắn mới nói:

“Nếu có tin tức liên quan đến Hắc Nham Thành và Ngô gia, cũng lấy cho ta một phần.”

Ánh mắt Tần quản sự khẽ động.

Yêu cầu không nhiều.

Nhưng rất rõ ràng.

Những thứ Long Phàm muốn, tất cả đều là thứ có tính thực dụng cực cao.

Bản đồ.

Đan dược.

Nhẫn trữ vật.

Vật liệu trận pháp.

Tin tức.

Mỗi thứ đều phục vụ cho việc sống sót và tiến xa hơn.

Tần quản sự nhìn hắn thêm một nhịp.

“Đạo hữu còn học trận pháp?”

Long Phàm bình tĩnh đáp:

“Biết một chút nhập môn.”

Tần quản sự khẽ gật đầu, không hỏi thêm.

Một lát sau, đồ vật Long Phàm cần đã được chuẩn bị.

Bản đồ được ghi trong một ngọc giản nhỏ, chỉ cần thần thức chạm vào là có thể đọc. Ba bình đan dược đều là loại chữa thương khá ôn hòa, thích hợp để điều trị kinh mạch và nội phủ bị tổn hại. Nhẫn trữ vật mới cũng lớn hơn loại hắn đang dùng lúc mua ở ngoài, nhìn lại vẫn rất bình thường, không dễ gây chú ý.

Trước khi vào thành hắn đã cẩn thận đưa những thứ cần bán từ không gian đan điền vào trong nhẫn trữ vật, tránh để ngoại nhân biết được bí mật của hắn…

Y phục và vật dụng hắn mua thì được chuẩn bị gọn gàng, không cầu kỳ nhưng chất lượng rõ ràng cao hơn loại hàng phổ thông.

Ngoài những thứ đó, trên bàn còn có thêm một hộp gỗ dài.

Bên trong là mười hai cây trận kỳ thô màu xám đen, ba mươi sáu miếng ngọc phù trắng chưa khắc trận văn, cùng ba trận bàn trống cỡ nhỏ.

Tần quản sự chỉ vào hộp gỗ, nói:

“Đây là bộ vật liệu trận pháp nhập môn. Đủ để luyện tập trận văn cơ bản, bố trí vài loại trận pháp Nhất cấp đơn giản như Cảnh Giới Trận, Tụ Nguyên Trận nhỏ hoặc Ẩn Tức Trận thô sơ.”

Nói xong, ông ta lại đặt thêm một miếng ngọc giản bên cạnh.

“Đây là Trận Đạo Nhập Môn Giản Lục.”

“Không phải thứ quý hiếm, chỉ ghi chép một số trận văn cơ bản và cách bố trí trận pháp Nhất cấp. Nhưng đối với người mới học trận pháp, là đủ dùng.”

Long Phàm nhìn miếng ngọc giản kia, ánh mắt khẽ động.

Ký ức của Âm Hoàng Tán Nhân tuy có không ít tạo nghệ trận pháp, nhưng phần lớn là ký ức vụn vỡ, lại thiên về kinh nghiệm thực chiến và bố trí trận pháp trong động phủ. Với Long Phàm hiện tại, thứ thiếu nhất không phải là ý tưởng cao thâm, mà là căn cơ hệ thống từ đầu.

Miếng ngọc giản này vừa lúc bổ sung chỗ thiếu đó.

Tần quản sự còn đưa thêm một ngọc giản khác.

“Đây là tin tức cơ bản về Hắc Nham Thành cùng thế lực Ngô gia.”

“Không tính là bí mật.”

“Nhưng đủ để đạo hữu đỡ phải dò hỏi lung tung.”



Long Phàm nhìn ông ta một nhịp.

Sau đó mới nhận lấy.

Giá của toàn bộ số đồ này bị khấu trừ trực tiếp từ nguyên thạch vừa nhận. Ngoài ra, Long Phàm còn đổi một ít nguyên thạch thượng phẩm thành trung phẩm và hạ phẩm để làm nguồn duy trì trận pháp, cũng như tiện cho các loại giao dịch nhỏ.



Theo giá quy đổi thông thường, một khối nguyên thạch thượng phẩm tương đương một trăm khối trung phẩm nguyên thạch, cũng tương đương một vạn khối hạ phẩm nguyên thạch.

Sau khi được khấu trừ và quy đổi, số nguyên thạch thượng phẩm còn lại vẫn là một khoản đủ để rất nhiều tu sĩ Tụ Hoàn phải đỏ mắt.



Sau khi giao dịch xong, Long Phàm khẽ gật đầu.

“Đa tạ.”

Tần quản sự nhìn hắn, rồi nói thêm:

“Nếu sau này còn loại hàng như thế…”

“Có thể trực tiếp tìm ta.”

Long Phàm không đáp ứng ngay.

Nhưng cũng không từ chối.

Hắn chỉ thu toàn bộ vật phẩm vào nhẫn trữ vật mới, sau đó xoay người rời đi.



Khi cánh cửa phòng giao dịch mở ra, tiếng động khe khẽ của đại sảnh lại tràn vào tai. Người tới người đi, nguyên khí dao động, ánh sáng từ các quầy trưng bày phản chiếu lấp loáng trên nền đá, tất cả vẫn như cũ.

Nhưng đối với Long Phàm lúc này—

mọi thứ đã khác.

Lúc bước vào, hắn chỉ là một kẻ vừa từ trong sơn mạch đi ra, trên người mang theo chiến lợi phẩm.

Lúc bước ra—

hắn đã có nguyên thạch, có đan dược, có bản đồ, có tin tức, còn có cả vật liệu trận pháp để tiếp tục tu luyện trận đạo.

Long Phàm bước ra khỏi Vạn Bảo Các, ánh mắt lướt qua con phố đông đúc trước mặt.

Khóe môi hắn khẽ cong lên.