Sau khi rời khỏi con hẻm nhỏ, Long Phàm lặng lẽ đi dọc theo những con phố của Hắc Nham Thành, bước chân không nhanh không chậm, thần thức cũng không khuếch tán quá rộng, chỉ duy trì trong một phạm vi vừa đủ để cảnh giác. Mấy tháng gần đây đã khiến hắn hiểu rất rõ một điều: càng là nơi náo nhiệt, càng không thể sơ suất. Trong sơn mạch, nguy hiểm đến từ yêu thú và con người, còn trong thành, nguy hiểm lại thường ẩn dưới vẻ ngoài bình thường nhất.
Ánh mắt hắn lướt qua từng dãy cửa tiệm, từng bảng hiệu treo trước cửa, từng luồng khí tức mạnh yếu đan xen giữa dòng người.
Hắc Nham Thành rộng lớn như vậy, đối với hắn lúc này, điều quan trọng nhất là phải có một nơi đủ yên ổn để dừng chân.
Một lúc lâu sau, hắn mới dừng lại trước một tòa khách điếm nằm lệch khỏi con phố chính.
Khách điếm không lớn, nhưng cũng không đến nỗi tồi tàn. Bảng hiệu bằng nguyên mộc màu nâu sẫm treo trước cửa, trên đó có khắc ba chữ: Thanh Tùng Quán. So với những nơi phô trương khác, chỗ này có vẻ yên tĩnh hơn, người ra vào cũng ít hơn. Và quan trọng hơn, Long Phàm cảm nhận được có trận pháp đơn giản bố trí quanh toàn bộ khách điếm, tuy không tính là cao minh, nhưng ít nhất cũng đủ ngăn thần thức thăm dò tùy tiện từ bên ngoài.
Hắn bước vào.
Người tiếp khách là một nam tử trung niên mặc áo xám, tu vi Khởi Nguyên trung kỳ, gương mặt bình thường, giọng nói cũng không nóng không lạnh.
“Đạo hữu thuê phòng?”
Long Phàm khẽ gật đầu.!
“Phòng thường hay tĩnh thất?”
Long Phàm liếc hắn một nhịp, hỏi lại:
“Phòng thường và tĩnh thất khác nhau như thế nào?”
Nam tử trung niên không tỏ vẻ khó chịu, chỉ đều giọng đáp:
“Phòng thường chỉ để nghỉ chân, không có trận pháp riêng. Tĩnh thất có cấm chế cách âm, trận pháp phòng hộ đơn giản, thích hợp cho tu luyện ngắn hạn hoặc chữa thương. Giá đắt hơn.”
Long Phàm suy nghĩ rất nhanh.
“Cho ta một tĩnh thất.”
"Đạo hữu muốn ở trong bao lâu.?"
"Trước mắt là khoảng một tháng."
Nam tử trung niên gật đầu, báo giá thuê. Long Phàm không mặc cả, trực tiếp giao nguyên thạch. Hiện tại hắn không thiếu khoản này, không cần vì mấy khối hạ phẩm nguyên thạch mà dây dưa vô nghĩa.
Rất nhanh sau đó, hắn được dẫn lên tầng ba, đi qua một hành lang yên tĩnh, cuối cùng dừng lại trước một căn phòng ở góc cuối. Nam tử trung niên lấy ra lệnh bài, đặt lên chỗ lõm bên cửa. Một tầng nguyên quang khẽ lóe lên rồi tan biến.
“Đây là tĩnh thất của đạo hữu. Trận pháp cách âm và phòng hộ chỉ ở mức cơ bản, nếu muốn gia cố thêm thì phải trả thêm nguyên thạch.”
“Không cần.”
Nam tử trung niên nghe vậy cũng không nhiều lời, xoay người rời đi.
Đợi hắn đi xa, Long Phàm mới bước vào trong, khép cửa lại.
Căn phòng không lớn, nhưng rất gọn gàng. Chính giữa có một tấm bồ đoàn, bên trái là một giường đá nhỏ, bên phải có bàn gỗ thấp và giá nến. Nguyên khí trong phòng quả thật ổn định hơn bên ngoài một chút, hiển nhiên dưới nền có khảm một đường nguyên mạch rất nhỏ, đủ duy trì việc tu luyện cơ bản.
Nhưng Long Phàm không hề thả lỏng.
Hắn đứng yên trong phòng vài nhịp, thần thức chậm rãi quét một vòng, từ trần, tường cho đến nền nhà, xác nhận không có dị thường rõ rệt, hắn mới phất tay một cái, lấy ra vài khối trận bàn sơ cấp và 2 cây trận kỳ vừa mua được trong Vạn Bảo Các.
Long Phàm hiện tại chỉ mới bước vào hàng ngũ Nhất cấp trận sư, nhưng cũng đủ để hắn bố trí Cảnh Giới Trận cơ bản.
Hắn đặt mấy khối trận bàn sơ cấp ở các góc phòng, cắm hai cây trận kỳ mảnh vào khe tường, rồi vẽ vài đường văn cơ bản liên kết trận kỳ và trận bàn. Sau đó, hắn lấy ra mấy khối nguyên thạch hạ phẩm, đặt vào các vị trí trận cơ để làm nguồn duy trì trận pháp.
Khi mọi thứ đã ổn định, Long Phàm mới rót một tia chân tức vào đường văn trung tâm.
Rất nhanh, trận bàn khẽ rung lên. Nguyên khí trong mấy khối nguyên thạch hạ phẩm chậm rãi chảy ra, men theo đường văn lan về phía trận kỳ. Một tầng dao động mỏng như khói lập tức tỏa ra, lặng lẽ phủ lấy cả căn phòng.
Trận pháp của khách điếm là của khách điếm.
Trận pháp của hắn mới là thứ đáng tin.
Sau khi làm xong tất cả, Long Phàm mới thật sự ngồi xuống bồ đoàn, khẽ thở ra một hơi dài.
Lúc này, hắn mới lật tay lấy tiểu đỉnh xám đen ra, đặt lên mặt bàn.
Trong phòng yên tĩnh vài nhịp.
Rồi một làn khói mờ nhạt chậm rãi bay lên từ miệng đỉnh, ngưng tụ thành hư ảnh già nua của Mạc Dược Sinh.
So với lúc trước, vẻ mặt lão đã bớt đi vài phần hoảng loạn, nhưng khi nhìn thấy trận pháp Long Phàm vừa bố trí xong, khóe mắt vẫn không khỏi giật nhẹ.
“Tiểu tử ngươi… cẩn thận quá mức rồi.”
Long Phàm ngồi thẳng trên bồ đoàn, thần sắc bình tĩnh.
“Người chết còn biết tìm đường sống. Người sống như ta, cẩn thận một chút có gì sai?”
Mạc Dược Sinh bị chặn họng, lắc đầu cười khổ.
“Đúng là không sai.”
Long Phàm nhìn lão, không tiếp tục nói chuyện vô nghĩa.
“Lão nói dạy ta luyện đan.”
“Vậy bắt đầu đi.”
Mạc Dược Sinh nhìn hắn, ánh mắt già nua dần nghiêm túc lại.
“Ngươi thật sự quyết định học?”
“Đan đạo không giống đánh nhau. Không phải ngươi có gan liều mạng là đủ.”
Long Phàm đáp rất ngắn gọn:
“Ta biết.”
Mạc Dược Sinh ngắt lời.
“Biết là chưa đủ.”
Lão chắp tay sau lưng, hư ảnh lơ lửng trên miệng đỉnh, giọng nói cũng trầm xuống.
“Muốn bước vào đan đạo, trước tiên ngươi phải hiểu, luyện đan không chỉ là dùng lửa đốt cỏ cây.”
“Đó là một quá trình nhận biết, tách lọc, dẫn dắt và dung hợp.”
“Chỉ cần sai một chút, dược tính lệch đi, cả lò đan có thể phế. Nặng hơn nữa, lò nổ, hỏa phản, người chết.”
Long Phàm không chen ngang.
Mạc Dược Sinh thấy hắn chăm chú lắng nghe, thần sắc mới dịu đi đôi chút.
“Đan đạo có ba thứ làm nền.”
“Thứ nhất là hỏa.”
“Thứ hai là thần hồn.”
“Thứ ba là dược liệu.”
“Thiếu một thứ, đều không thể đi xa.”
Nói đến đây, lão liếc Long Phàm một cái.
“Hỏa của ngươi có.”
“Ngươi còn có thêm cả mộc.”
“Thần hồn so với người cùng cảnh giới còn mạnh hơn nhiều.”
“Nói thật, nếu chỉ xét thiên phú căn bản để luyện đan, ngươi đã hơn quá nhiều người.”
Long Phàm khẽ nheo mắt.
“Nhưng?”
Mạc Dược Sinh cười nhạt.
“Nhưng ngươi không biết gì.”
“Không biết phân biệt dược tính, không biết cách điều hỏa, không biết cách nhìn dược dịch, càng không hiểu nguyên lý dung đan, ngưng đan.”
“Hiện tại nếu cho ngươi một lò đan, một đống linh dược, kết quả tốt nhất là phế dược, kết quả tệ nhất là nổ lò.”
Long Phàm nghe xong, không phản bác.
Bởi vì lão nói đúng.
Hắn có thiên phú nền.
Nhưng đan đạo là một hệ thống tri thức hoàn chỉnh, không phải thứ chỉ cần có hỏa là làm được.
Mạc Dược Sinh thấy thái độ hắn như vậy, trong lòng cũng âm thầm gật đầu. Điều lão sợ nhất không phải là học trò ngu, mà là loại có vài phần thiên phú đã tưởng mình cái gì cũng hiểu.
May mà tên trước mặt này tuy lạnh lùng, nhưng đầu óc vẫn rất tỉnh.
Lão chậm rãi nói tiếp:
“Ta hỏi ngươi một câu trước. Trong mắt ngươi, luyện đan là để làm gì?”
Long Phàm trầm mặc trong chốc lát.
Rồi đáp:
“Để biến linh dược thành thứ có thể sử dụng hiệu quả hơn.”
Mạc Dược Sinh nghe vậy, ánh mắt hơi đổi.
Không phải câu trả lời hoa mỹ.
Nhưng lại rất đúng.
Lão khẽ gật đầu.
“Không sai.”
“Linh dược sinh trong thiên địa, dược lực hỗn tạp, mạnh yếu không đồng đều. Có thứ tính nóng, có thứ tính hàn, có thứ xung đột, có thứ tương sinh. Trực tiếp nuốt vào, không những lãng phí, còn có thể hại mình.”
“Luyện đan, chính là đem những dược tính ấy tách ra, áp chế cái cuồng bạo, giữ lại cái tinh thuần, rồi dùng hỏa và thần hồn dẫn dắt chúng dung hợp thành một thể ổn định hơn.”
“Cho nên, luyện đan sư chân chính không phải người chơi lửa.”
“Mà là người hiểu dược, hiểu tính, hiểu sinh khắc.”
Nói đến đây, lão đưa tay điểm một cái. Một luồng sáng mỏng bay ra từ đầu ngón tay, hóa thành mấy chục cái tên linh dược lơ lửng giữa không trung.
Hồi Nguyên Thảo.
Thanh Tủy Căn.
Huyết Đằng Quả.
Ngưng Sương Diệp.
Xích Hỏa Chi.
Từng tên một hiện ra, kèm theo hình ảnh mờ ảo của dược thảo ấy.
Long Phàm nhìn qua, ánh mắt hơi sâu xuống.
Mạc Dược Sinh nói:
“Bước đầu tiên của đan đạo, không phải luyện đan.”
“Mà là nhận biết thảo mộc.”
“Ngươi không nhận ra dược liệu, không hiểu dược tính, thì có cho ngươi dị hỏa cũng vô dụng.”
Lão chỉ vào Hồi Nguyên Thảo trước tiên.
“Loại này tính ôn, thiên về hồi phục chân tức, là dược liệu nền trong rất nhiều đan phương sơ cấp.”
Rồi chỉ sang Ngưng Sương Diệp.
“Loại này tính hàn, thường dùng để trung hòa hỏa tính quá mạnh.”
Tiếp đó là Huyết Đằng Quả.
“Thứ này thiên về khí huyết, nhưng nếu dùng quá liều sẽ tổn thương kinh mạch.”
Từng câu từng chữ rơi xuống rất rõ ràng.
Không nhanh.
Không chậm.
Giống như lão biết rất rõ, thứ Long Phàm cần không phải là vài câu bí quyết cao siêu, mà là một nền móng thật chắc.
Long Phàm cũng không hề sốt ruột.
Hắn ngồi yên, lặng lẽ ghi nhớ.
Nhờ thần hồn mạnh, trí nhớ của hắn vốn đã hơn người thường. Bây giờ lại tập trung toàn bộ tâm thần, những tri thức Mạc Dược Sinh nói ra gần như vừa nghe qua đã được hắn giữ lại khá rõ ràng.
Mạc Dược Sinh càng nói, trong mắt càng lộ ra vài phần cổ quái.
Tên này…
quả thật tiếp thu rất nhanh.
Không phải kiểu giả vờ thông minh.
Mà là thật sự hiểu.
Sau gần nửa canh giờ, lão mới dừng lại.
Trước mặt Long Phàm lúc này đã lơ lửng hơn trăm loại linh dược hư ảnh, kèm theo tính chất cơ bản, công dụng nền và vài cấm kỵ đơn giản.
Mạc Dược Sinh chắp tay sau lưng, hỏi:
“Nhớ được bao nhiêu?”
Long Phàm nhắm mắt một nhịp.
Rồi bình tĩnh đọc lại.
Từ Hồi Nguyên Thảo đến Xích Hỏa Chi, từ dược tính ôn hàn đến công dụng phối đan, gần như không sai lệch mấy.
Mạc Dược Sinh nghe đến cuối, sắc mặt dù cố giữ bình tĩnh, nhưng ánh mắt vẫn không khỏi biến đổi.
“Ngươi…”
Lão khựng một chút, rồi mới thở ra.
“Thần hồn mạnh đúng là tiện lợi.”
Long Phàm mở mắt, thần sắc vẫn không đổi.
“Như vậy là đủ?”
“Chưa.”
Mạc Dược Sinh lập tức lắc đầu.
“Mới chỉ là bắt đầu.”
Lão giơ lên ba ngón tay.
“Thứ nhất, nhận biết thảo mộc.”
“Thứ hai, hiểu đan phương.”
“Thứ ba, luyện hỏa.”
“Ba cái này, ngươi hiện tại mới chỉ vừa chạm được vào cái đầu tiên.”
Long Phàm hỏi:
“Đan phương là gì?”
Mạc Dược Sinh ánh mắt hơi sáng lên.
Rõ ràng, lão rất thích kiểu hỏi đúng trọng tâm như vậy.
“Đan phương, chính là cách phối hợp dược liệu.”
“Loại nào làm chủ, loại nào phụ trợ, loại nào điều hòa, loại nào dẫn dược.”
“Cùng là một loại đan dược, đổi đi một vị thuốc, đổi thứ tự cho vào lò, đổi nhiệt độ hỏa lực, kết quả có thể hoàn toàn khác.”
“Cho nên, đan phương không chỉ là danh sách dược liệu.”
“Mà là kết tinh của hiểu biết.”
Nói rồi, lão vung tay một cái.
Một tờ đan phương hư ảo hiện ra giữa không trung.
Hồi Khí Đan sơ cấp.
“Đây là đan phương cơ bản nhất.”
Mạc Dược Sinh nói.
“Ba vị chủ dược, hai vị phụ dược, một vị điều hòa.”
“Đan dược loại này phẩm giai không cao, nhưng lại là nền móng cho vô số luyện đan sư nhập môn.”
Long Phàm chăm chú nhìn.
Từng vị thuốc, từng thứ tự, từng yêu cầu về hỏa lực đều được ghi cực kỳ chi tiết.
Mạc Dược Sinh giải thích từng bước, từ lý do vì sao Hồi Nguyên Thảo phải vào trước, vì sao Thanh Tủy Căn phải giảm nhiệt mới được luyện hóa, đến vì sao vị điều hòa phải cho vào sau cùng để ổn định dược dịch.
Nghe đến cuối, Long Phàm mới thật sự hiểu.
Đan đạo…
không hề đơn giản.
Nó không phải thứ chỉ dựa vào thiên phú là thành.
Mà là từng tầng từng tầng tích lũy.
Sai một vị.
Sai một nhịp.
Sai một phần hỏa.
Kết quả đều có thể hoàn toàn khác.
Trong căn phòng nhỏ, thời gian lặng lẽ trôi qua.
Mạc Dược Sinh nói liên tục hơn một canh giờ, từ thảo mộc đến đan phương, từ điều kiện luyện đan đến cấm kỵ của luyện đan sư.
“Luyện đan cần hỏa, nhưng không phải hỏa càng mạnh càng tốt.”
“Ngươi có tử diễm, hỏa lực bá đạo, sát thương rất mạnh, nhưng dùng để luyện đan lại chưa chắc là chuyện tốt.”
“Vì đan đạo cần tính ổn định.”
“Một tia nhiệt thừa có thể thiêu hủy dược tính. Một tia quá yếu lại khiến dược lực không tan.”
“Cho nên, người học luyện đan, trước tiên phải học cách điều hỏa.”
“Khống chế hỏa không phải vì để nó mạnh lên.”
“Mà là vì để nó nghe lời.”
Câu cuối cùng khiến ánh mắt Long Phàm khẽ động.
Nghe lời.
Hai chữ đó, rất chuẩn.
Hiện tại tử diễm trong tay hắn đúng là đủ mạnh, nhưng nếu nói “nghe lời”, còn xa mới đạt.
Mạc Dược Sinh dường như nhìn ra hắn đang nghĩ gì, khóe môi già nua hơi cong lên.
“Ngươi cuối cùng cũng hiểu vấn đề của mình rồi.”
“Ngươi dùng hỏa để chiến đấu có thể không tệ.”
“Nhưng dùng hỏa để luyện đan…”
Lão lắc đầu.
“Còn kém xa.”
Long Phàm không phản bác.
Chỉ hỏi:
“Vậy bước tiếp theo?”
Mạc Dược Sinh nhìn hắn một hồi lâu, mới chậm rãi đáp:
“Ngày mai.”
“Ngươi ra ngoài, đi mua cho ta ba phần Hồi Nguyên Thảo, hai phần Thanh Tủy Căn, một phần Ngưng Sương Diệp, thêm một cái đan đỉnh sơ cấp còn dùng được.”
“Ta sẽ dạy ngươi luyện lò đan đầu tiên.”
Nói đến đây, ánh mắt lão bỗng trở nên sâu hẳn.
“Và cũng là thứ quyết định…”
“Ngươi thật sự có tư cách bước lên con đường đan đạo hay không.”
Căn phòng chìm vào yên tĩnh.
Bên ngoài, Hắc Nham Thành đã về đêm. Tiếng người và chân tức dao động mơ hồ vọng tới, bị trận pháp ngoài phòng ngăn lại chỉ còn như tiếng nước chảy rất xa.
Long Phàm ngồi trên bồ đoàn, ánh mắt bình tĩnh.
Trước mặt hắn là một tàn hồn già nua, một con đường mới, và một thế giới tri thức hoàn toàn xa lạ.
Hắn biết rất rõ, từ đêm nay trở đi, thứ mình phải học sẽ không còn chỉ là cách sinh tồn.
Mà còn là cách tạo ra thứ đủ sức thay đổi vận mệnh tu sĩ.
Đan dược.
Thảo mộc.
Hỏa lực.
Thần hồn.
Tất cả những thứ đó, nhìn như tách rời, nhưng thực chất lại đang chậm rãi mở ra trước mặt hắn một cánh cửa khác.
Một cánh cửa dẫn vào đan đạo.
Long Phàm chậm rãi khép mắt lại.
Trong đan điền, hố đen vẫn lặng lẽ xoay. Bên cạnh nó, hỏa và mộc cùng tồn tại, một bạo liệt, một bền bỉ, như hai cực khác nhau của cùng một con đường.
Rất lâu sau, trong căn phòng yên tĩnh ấy, chỉ còn lại một câu nói rất khẽ của Mạc Dược Sinh.
“Tiểu tử…”
“Đừng để lão phu thất vọng.”