Lạc Hồn Thôn Nguyên Quyết

Chương 15: Lò Đan Đầu Tiên



Sáng hôm sau, khi tia nắng đầu tiên xuyên qua lớp trận pháp mỏng bên ngoài cửa sổ, Long Phàm đã mở mắt.

Hắn không ngủ quá sâu.

Ở một nơi như Hắc Nham Thành, khách điếm chỉ là chỗ dừng chân tạm thời, không phải nơi có thể thật sự thả lỏng.

Long Phàm chậm rãi thở ra một hơi, rồi đứng dậy.

Trên mặt bàn, tiểu đỉnh xám đen vẫn nằm lặng lẽ như một món đồ bỏ đi vô hại.



Nhưng ngay khi hắn vừa chạm tay vào nó, một làn khói mỏng đã bay lên. Hư ảnh Mạc Dược Sinh hiện ra trên miệng đỉnh, râu tóc bạc trắng, gương mặt già nua vẫn còn mang theo vẻ mệt mỏi của tàn hồn, nhưng thần thái rõ ràng sáng hơn tối qua đôi chút.

Hiển nhiên, chỉ cần được tiếp xúc với khí tức của Long Phàm, lão cũng có thể duy trì trạng thái tốt hơn.

“Đi thôi.”

Mạc Dược Sinh lên tiếng.

Long Phàm không đáp.

Hắn thu tiểu đỉnh vào tay áo, mở cửa bước ra ngoài.



Buổi sáng ở Hắc Nham Thành không hề yên tĩnh hơn ban ngày là bao. Người trên đường vẫn đông, các cửa tiệm hai bên phần lớn đều đã mở cửa từ sớm. Kẻ bán đan dược, người thu mua xác yêu thú, tiếng mặc cả và tiếng gọi nhau vang lên không ngớt, như thể cả tòa thành này chưa từng thật sự chìm vào giấc ngủ.



Long Phàm không đi về phía Vạn Bảo Các nữa.

Theo lời Mạc Dược Sinh, thứ hắn cần chỉ là một đan đỉnh sơ cấp để nhập môn và một vài vị thảo mộc đơn giản, không cần phải tốn nguyên thạch ở nơi quá lớn. Loại đồ như vậy, ở các phường thị bình thường của tu sĩ đã có thể mua được.

Đi một lúc lâu, hắn mới dừng lại trước một cửa hàng chuyên bán pháp khí và đồ dùng phụ trợ cho tu sĩ. Trên bảng hiệu đề bốn chữ giản đơn: Bách Khí Đường.



Bên trong cửa hàng bày không ít đồ vật hỗn tạp, từ pháp khí, binh khí, phù chú cho đến mấy chiếc đan đỉnh đủ kích cỡ đặt ở góc trái.

Long Phàm đi thẳng tới đó.

Mấy cái đan đỉnh kia phần lớn chỉ là hàng sơ cấp, chất liệu cũng bình thường, dùng để luyện đan cấp thấp thì được, nhưng nếu muốn luyện đan cao hơn chút nữa, e rằng chưa chắc chịu nổi hỏa lực.

Mạc Dược Sinh từ trong tiểu đỉnh truyền âm vào thức hải hắn:

“Cái đen thứ ba.”

Long Phàm đưa mắt nhìn qua.

Đó là một chiếc đan đỉnh cao chừng nửa người, toàn thân màu xám sẫm, không có hoa văn gì đặc biệt, chỉ ở phần thân có vài đạo trận văn trợ hỏa đơn giản. Chất liệu không tính là quý, nhưng thành đỉnh khá dày, nền đỉnh cũng vững, nhìn qua có vẻ chịu được nhiệt.

“Cái này thì sao?”

Long Phàm hỏi người bán hàng.

Người bán là một nam tử béo thấp, thấy hắn chọn đan đỉnh liền tươi cười bước tới.

“Đạo hữu thật có mắt nhìn. Cái đan đỉnh này tuy không phải bảo bối gì, nhưng tuyệt đối thích hợp để luyện đan nhập môn. Thân đỉnh dùng hắc thiết hòa với hỏa sa đúc thành, chịu nhiệt tốt, trận văn trợ hỏa cũng ổn định. Giá không đắt, chỉ tám mươi khối nguyên thạch hạ phẩm.”

Long Phàm nghe xong, thần sắc không đổi.

Mạc Dược Sinh cười lạnh trong thức hải.

“Bớt nghe hắn ba phần.”

Long Phàm không mặc cả quá nhiều, chỉ ép xuống một chút rồi mua luôn. Hắn lại thuận tay mua thêm mấy vị thảo mộc cơ bản mà tối qua Mạc Dược Sinh đã nhắc tới, cùng một ít vật liệu phụ trợ như bình ngọc, dao dược, hộp gỗ giữ dược tính.

Sau khi thu xếp xong, hắn trở về khách điếm.



Vừa vào phòng, Long Phàm lập tức kích hoạt Cảnh Giới Trận như cũ, còn cẩn thận gia cố thêm một tầng chân tức lên mấy khối trận bàn sơ cấp. Chỉ sau khi xác nhận mọi thứ ổn định, hắn mới đặt đan đỉnh lên chính giữa căn phòng.

Chiếc đỉnh vừa chạm đất liền phát ra một tiếng trầm khẽ.

Mạc Dược Sinh bay ra từ tiểu đỉnh, lơ lửng quanh chiếc đan đỉnh, nhìn qua nhìn lại một vòng rồi hừ một tiếng.

“Cũng tạm.”

Long Phàm không phản ứng với giọng điệu ấy.

Hắn chỉ lấy linh dược ra, bày từng thứ một lên mặt bàn.

Hồi Nguyên Thảo, Thanh Tủy Căn, Ngưng Sương Diệp, thêm vài vị phụ trợ khác. Tất cả đều là loại linh dược khá cơ bản, phẩm chất không cao, nhưng đủ để dùng luyện loại đan dược nhập môn.

Mạc Dược Sinh chắp tay sau lưng, hư ảnh già nua đứng bên đỉnh, giọng điệu cũng trở nên nghiêm hẳn.

“Nghe cho kỹ.”

“Luyện đan chia ra mấy bước lớn: nhận dược, xử lý dược, khai đỉnh, luyện dịch, dung dược, ngưng đan, thu đan.”

“Người mới nhập môn, bước nào cũng có thể sai.”

“Chỉ cần sai một bước, đan đỉnh này hôm nay của ngươi có khi thành phế thiết.”

Long Phàm gật đầu.

“Ta sẽ nhớ.”

Mạc Dược Sinh liếc hắn.

“Không phải nhớ.”

“Là phải làm đúng.”

Nói xong, lão chỉ tay vào đống linh dược trên bàn.

“Bước đầu tiên, xử lý dược liệu.”

“Linh dược mang từ ngoài về không thể thả vào đỉnh ngay. Có thứ cần bỏ rễ, có thứ cần bóc lá già, có thứ chỉ lấy nhựa, có thứ lại chỉ dùng phần lõi.”

Lão lần lượt chỉ rõ từng loại một, đồng thời bắt Long Phàm tự tay làm.

Ban đầu động tác của hắn không chậm, nhưng rõ ràng còn cứng. Một cây Thanh Tủy Căn bị hắn cắt lệch mất một đoạn quan trọng khiến Mạc Dược Sinh lập tức quát dừng.

“Ngươi đang cắt rau sao?”

“Thanh Tủy Căn dùng là phần tủy giữa thân, bỏ đi lớp xơ ngoài, nhưng phải chừa lại một phần gốc để giữ dược tính. Ngươi chém một cái như vậy, dược lực đã mất gần hai phần.”

Long Phàm nhìn đoạn rễ trong tay, im lặng vài nhịp rồi bỏ sang một bên.

“Làm lại.”

Giọng hắn rất bình thản.

Không cãi.

Không bực.

Mạc Dược Sinh thấy vậy thì hơi bất ngờ.

Lão vốn tưởng loại người như Long Phàm, sát khí nặng, tâm tính lạnh, lại có cơ duyên lớn, ít nhiều cũng phải có vài phần ngạo khí. Không ngờ khi bị chỉ sai, hắn lại nhận rất gọn.



Từ đó trở đi, lão giảng càng nghiêm hơn.

Từng loại linh dược đều được hắn phân ra, phân tích dược tính, cách xử lý, chỗ cần bỏ, chỗ cần giữ. Chỉ riêng phần “xử lý dược” đã ngốn của Long Phàm gần nửa canh giờ.

Đến khi tất cả được bày ra ngay ngắn, Mạc Dược Sinh mới gật đầu.

“Được. Bây giờ khai đỉnh.”

Long Phàm đặt tay lên thân đan đỉnh, hỏa hệ chân tức chậm rãi vận chuyển.

Ngay sau đó—

một luồng tử diễm tím sẫm lóe lên nơi đầu ngón tay hắn.

Trong khoảnh khắc nhiệt độ trong phòng tăng vọt.

Mạc Dược Sinh biến sắc.

“Dừng!”

Long Phàm lập tức thu hỏa.

Mạc Dược Sinh nhìn hắn như nhìn kẻ điên.

“Ngươi định dùng thứ đó để luyện Hồi Khí Đan?”

Long Phàm nhíu mày.

“Không được?”

“Không được?”

Mạc Dược Sinh cười khan mấy tiếng.

“Ngươi dùng tử diễm của Tử Viêm Huyền Ưng để luyện loại đan nhập môn này? Ngươi định luyện đan hay thiêu luôn cả đỉnh?”

Lão hít một hơi, cố đè lại xúc động.

“Luyện đan cần là khống hỏa.”

“Không phải chỉ gọi ra hỏa.”

“Ngươi chém giết quen dùng loại hỏa bá đạo này, nhưng luyện đan là chuyện khác. Đối với đan dược sơ cấp, tử diễm của ngươi mạnh quá mức. Nếu không ép xuống được, vừa chạm dược liệu là cháy sạch.”

Long Phàm nghe xong, ánh mắt hơi trầm xuống.

Điều này hôm qua hắn đã lờ mờ nhận ra.

Nhưng đến bây giờ mới thật sự hiểu rõ.

Mạc Dược Sinh thấy thần sắc hắn biến đổi, giọng mới chậm lại đôi chút.

“Ngươi không phải không thể dùng.”

“Chỉ là phải ép nó xuống.”

“Ép đến mức nó chỉ còn giữ lại nhiệt, bỏ bớt hung tính.”

Long Phàm trầm mặc giây lát.

Rồi hắn giơ tay lên lần nữa.

Tử diễm hiện ra.

Nhưng lần này không bốc mạnh, mà được hắn cưỡng ép nén xuống từng chút một. Ngọn lửa tím từ bằng nắm tay dần co lại chỉ còn bằng đầu ngón, rồi tiếp tục mỏng đi, trở nên ổn định hơn hẳn.

Mạc Dược Sinh nhìn chăm chú, ánh mắt khẽ đổi.

Thiên phú khống hỏa này…

quả thật không tệ.

“Đưa vào đỉnh.”

Long Phàm làm theo.

Tử diễm chui vào đáy đỉnh, nhiệt độ trong đỉnh bắt đầu tăng lên từ từ.

Mạc Dược Sinh lập tức chỉ đạo tiếp.

“Không được vội.”

“Đỉnh lạnh nhiều năm, phải nung cho thành đỉnh đều nhiệt trước.”

“Gấp là nứt đỉnh.”

Long Phàm giữ nguyên tư thế, thần thức khóa chặt từng biến hóa nhỏ trong đỉnh. Hắn có thể cảm nhận rõ mặt trong của đan đỉnh đang nóng dần lên, từng đường trận văn mờ trên thành đỉnh cũng bắt đầu sáng nhạt.

Một lúc sau, Mạc Dược Sinh mới nói:

“Cho Hồi Nguyên Thảo vào.”

Long Phàm nâng tay, ném cây linh thảo đã xử lý sạch vào đỉnh.

Chỉ trong khoảnh khắc, dưới nhiệt độ cao của tử diễm bị nén, lá cỏ bắt đầu quăn lại, dược lực bên trong chảy ra thành những tia xanh nhạt.

“Ổn định hỏa!”

Mạc Dược Sinh quát.

Long Phàm siết thần thức, ép hỏa di chuyển chậm hơn, bao lấy linh thảo mà không trực tiếp nuốt nó.

Nhưng ngay sau đó—

“Phụt!”

Cả cây Hồi Nguyên Thảo bỗng bốc cháy thành tro.

Trong đỉnh chỉ còn lại một làn khói xanh mỏng.

Long Phàm trầm mặc.

Mạc Dược Sinh cũng trầm mặc.

Một lúc sau, lão mới vuốt râu, cười lạnh.

“Giỏi.”

“Lão phu bảo ổn định hỏa, ngươi ổn định kiểu đem nó thiêu sạch luôn.”

Long Phàm không nói gì, chỉ lặng lẽ lấy cây thứ hai.

Mạc Dược Sinh lắc đầu.

“Dừng.”

“Ngươi vừa sai ở đâu?”

Long Phàm nhìn vào trong đỉnh, nhớ lại cảm giác khi nãy.

“Hỏa vẫn quá mạnh.”

“Không chỉ mạnh.”

Mạc Dược Sinh nói.

“Mà còn gấp. Ngươi quen dùng hỏa để giết, nên mỗi lần điều động đều mang theo ý ‘đoạt’ và ‘hủy’. Luyện đan thì ngược lại. Hỏa phải dẫn ra dược lực, không phải ép chết nó.”

Long Phàm khép mắt một nhịp.

Câu này khiến hắn hơi sững sờ.

Dẫn ra dược lực.

Không phải ép chết nó.

Hắn mở mắt ra lần nữa, thần sắc đã tĩnh hơn trước.

“Làm lại.”

Lần thứ hai bắt đầu.

Hồi Nguyên Thảo thứ hai được đưa vào đỉnh.

Lần này Long Phàm ép tử diễm xuống thấp hơn nữa, dùng thần thức kéo hỏa chạy vòng quanh linh thảo, không chạm trực tiếp vào phần lõi. Lá ngoài héo dần, dược lực màu xanh từng chút một rỉ ra.

Mạc Dược Sinh gật đầu.

“Đúng rồi.”

“Giữ nhịp đó.”

Nhưng ngay khi Hồi Nguyên Thảo sắp tan hoàn toàn thành dược dịch, Long Phàm lại hơi chậm một nhịp ở khâu thu dược. Dược dịch vừa thành hình liền bị nhiệt dư thiêu khét một phần.

Cuối cùng, mẻ thứ hai vẫn phế.

Mẻ thứ ba, thứ tư… cũng vậy.

Có lần hắn thiêu cháy dược liệu.

Có lần lại ép nhiệt quá thấp, dược lực không tan ra hết.

Có lần thành công giữ được một phần dược dịch, nhưng khi thêm vị thuốc thứ hai vào, hai loại dược lực vừa chạm nhau đã xung đột, nổ thành một tiếng “bộp” nhỏ trong đỉnh, làm mặt Long Phàm ám đen một mảng khói.



Mạc Dược Sinh nhìn bộ dạng đó, cuối cùng cũng bật cười thành tiếng sau cả buổi lạnh mặt.

“Thiên phú tốt không có nghĩa là không phải trả giá.”

“Luyện đan nào dễ như ngươi nghĩ?”

Long Phàm đưa tay lau vệt khói trên mặt, không hề bực bội.

Ngược lại, trong mắt hắn đã có thêm một tia tập trung khác hẳn trước.

Lúc chiến đấu, hắn rất ít khi phạm một sai lầm giống nhau quá hai lần.

Luyện đan cũng vậy.

Qua từng lần thất bại, hắn bắt đầu nắm rõ hơn cảm giác của ngọn lửa, độ chịu đựng của dược liệu, thời điểm nào nên tăng hỏa, lúc nào phải thu lại, lúc nào chỉ cần một chút thần thức dẫn dắt là đủ.

Đến khi phần lớn linh dược đã bị hắn đốt sạch gần một nửa, Mạc Dược Sinh mới khẽ hừ.

“Cuối cùng cũng bắt đầu hiểu.”

“Luyện đan không phải dùng mắt.”

“Mà dùng thần hồn.”

“Dùng thần hồn nhìn biến hóa bên trong đỉnh, chứ không phải nhìn ngọn lửa ở ngoài.”

Câu này vừa dứt, Long Phàm lập tức như bắt được thứ gì đó.

Lần tiếp theo, hắn không chỉ tập trung vào việc điều hỏa nữa, mà để thần thức thâm nhập sâu vào bên trong đan đỉnh. Mỗi biến hóa nhỏ của dược dịch, mỗi dao động rất nhẹ của dược tính va chạm nhau đều bị hắn nắm bắt rõ hơn trước rất nhiều.

Một cây Hồi Nguyên Thảo tan ra.

Một đoạn Thanh Tủy Căn được luyện hóa.

Ngưng Sương Diệp vào sau, hàn tính dịu đi phần hỏa lực nóng bạo còn sót lại.

Từng bước một.

Rất chậm.

Rất vững.

Cho đến khi trong đỉnh cuối cùng cũng xuất hiện một khối dược dịch xanh nhạt, dao động nguyên khí tuy mỏng, nhưng đã thành hình rõ ràng, Mạc Dược Sinh mới lần đầu tiên không quát nữa.

“Được.”

“Bây giờ thu hỏa.”

Long Phàm làm theo.

Tử diễm chậm rãi rút khỏi đỉnh.

Khối dược dịch bên trong run lên mấy nhịp, rồi ngưng lại, cuối cùng hóa thành một viên đan dược méo mó, màu sắc không đồng đều, bề mặt còn có hai vết nứt nhỏ.

Không đẹp.

Không tròn.

Nguyên khí cũng rất yếu.

Nhưng—

đó là một viên đan.

Long Phàm nhìn nó, ánh mắt hơi đổi.

Mạc Dược Sinh bay tới gần, liếc qua một cái rồi hừ nhẹ.

“Hạ phẩm trong hạ phẩm.”

“Ném ra ngoài Đan Tháp, ngay cả chó cũng chê.”

Dù miệng nói vậy, nhưng khóe mắt lão lại khẽ nhếch lên một chút rất khó thấy.

Lò đan đầu tiên.

Từ một kẻ chưa từng chạm vào đan đỉnh, chỉ trong một buổi đã miễn cưỡng luyện ra đan hình.

Loại tốc độ này, nếu không phải chính mắt nhìn thấy, ngay cả lão cũng khó mà tin được.

Long Phàm không để ý giọng châm chọc của lão.

Hắn đưa tay nhặt viên đan lên.

Cảm giác đầu tiên là nóng.

Cảm giác thứ hai là… không ổn định.

Nhưng dù sao, nó vẫn là thành phẩm đầu tiên do chính tay hắn luyện ra.

Rất lâu sau, Long Phàm mới chậm rãi hỏi:

“Ta có tư cách bước vào đan đạo chưa?”

Mạc Dược Sinh nhìn hắn, lần này không cười nhạt nữa.

Lão im lặng vài nhịp.

Rồi nói:

“Có.”

“Nhưng mới chỉ là bước một chân vào cửa.”

Nói xong, lão lại hất cằm về phía đan đỉnh.

“Đan đạo không phải một hai lò là thành.”

“Sau này, ngươi còn phải học nhận biết thảo mộc nhiều hơn, học đan phương phức tạp hơn, học cách luyện dịch tinh hơn, học cách ngưng đan ổn hơn.”

“Muốn thật sự thành luyện đan sư…”

“Con đường còn dài.”

Long Phàm nhìn viên đan méo trong tay, rồi lại nhìn đan đỉnh trước mặt, trong mắt không có nôn nóng, chỉ có một loại tĩnh lặng hiếm thấy.

Hắn biết.

Mình vừa mở ra một cánh cửa mới.

Mà cánh cửa đó—

sẽ không chỉ thay đổi cách hắn tu luyện.

Nó còn có thể thay đổi cách hắn sống giữa thế giới này.

Trong Hắc Nham Thành, tán tu mạnh thì không ít.

Nhưng tán tu vừa mạnh, vừa biết luyện đan, lại là chuyện khác.

Long Phàm chậm rãi siết viên đan trong tay.

Khóe môi hơi cong lên.

Rất nhẹ.

Mạc Dược Sinh nhìn thấy nụ cười ấy, trong lòng không khỏi dâng lên một cảm giác rất lạ.

Lão biết rất rõ.

Từ khoảnh khắc hôm nay, tên tiểu tử trước mặt này đã không còn chỉ là một kẻ có cơ duyên và sát tính.

Mà đang thật sự bắt đầu xây cho mình một con đường.

Một con đường rất có thể—

sẽ đi xa hơn rất nhiều so với tưởng tượng ban đầu của lão.



Bên ngoài khách điếm, mặt trời đã lên cao.

Ánh sáng xuyên qua khung cửa, rơi lên mặt đan đỉnh xám đen và viên đan méo mó trong tay Long Phàm.



Không ai biết rằng, trong căn tĩnh thất nhỏ bé ấy, một luyện đan sư non trẻ đã vừa bước ra khỏi bước đầu tiên của mình.

Và cũng từ đó—

bánh răng của một vận mệnh khác, đã bắt đầu âm thầm chuyển động.