Lạc Hồn Thôn Nguyên Quyết

Chương 19: Tiếng “Bốp” Trước Cửa Đan Tháp



Ba ngày sau, Hắc Nham Thành vẫn náo nhiệt như cũ.

Từ sáng sớm, quanh khu vực Đan Tháp đã có không ít người lui tới hơn bình thường. Người mua đan, kẻ bán dược, tán tu nghe ngóng tin tức, thậm chí có cả vài kẻ không liên quan gì đến đan đạo cũng cố ý đứng ngoài đại sảnh, chỉ để xem hôm nay đám đan sư trẻ trong thành sẽ làm ra trò gì.

Long Phàm đến rất đúng giờ.

Hắn vẫn mặc trường bào đen đơn giản, khí tức toàn thân thu liễm vừa đủ, không quá nổi bật, nhưng cũng không còn mang dáng vẻ vô danh của ngày đầu vào thành. Trước ngực hắn là tấm nhất phẩm đan sư lệnh màu xám bạc, dưới ánh sáng ban mai phản lên một tầng quang mang rất nhạt.

Trong tay áo, tiểu đỉnh xám đen nằm lặng yên.

Giọng Mạc Dược Sinh khẽ vang lên trong thức hải:

“Nhớ kỹ.”

“Hôm nay ngươi không chỉ tới để thắng.”

“Mà là để khiến người ta nhớ.”

Long Phàm không đáp.

Hắn bước lên bậc đá trước đại điện Đan Tháp, nhưng ngay lúc còn cách cửa không tới mười trượng, một thân ảnh đã từ bên phải bước ra, chắn ngang đường.

Là Ngô Viêm.

Sắc mặt hắn nhìn qua vẫn lạnh như thường, nhưng đáy mắt rõ ràng có một tầng lệ khí bị nén xuống. Từ lần giao lưu trước tới nay, cục tức kia hiển nhiên vẫn chưa tiêu được chút nào.

Quanh sân không ít người vừa thấy hắn bước ra thì ánh mắt đều khẽ động.

Hiển nhiên—

người nên tới, đã tới rồi.

Ngô Viêm đứng chắn trước mặt Long Phàm, khóe môi nhếch lên lạnh lẽo:

“Ta còn tưởng ngươi không dám tới.”

Long Phàm dừng bước.

Ánh mắt chỉ lướt qua hắn một nhịp.

“Tránh ra.”

Ngô Viêm cười nhạt:

“Ngươi thật sự nghĩ thắng được vài câu miệng lưỡi ở buổi giao lưu hôm trước, là có tư cách bước vào tầm mắt Ngô gia sao?”

“Nhất phẩm đan sư?”

“Trong mắt người ngoài có lẽ còn đáng tiền một chút.”

“Nhưng ở trước mặt người Ngô gia…”

Hắn hơi cúi đầu, nhìn thẳng Long Phàm, từng chữ đều như ép xuống:

“Ngươi vẫn chỉ là một tán tu không rõ lai lịch.”

Bốn phía bậc đá đã bắt đầu có người dừng lại.

Không ai lên tiếng.

Nhưng ai cũng hiểu—



đây không còn là vài câu châm chọc thông thường nữa.

Ngô Viêm cố ý chặn đường Long Phàm ngay trước cửa Đan Tháp, rõ ràng là muốn ép hắn mất mặt trước đám đông.

Mạc Dược Sinh cười lạnh trong thức hải:

“Tới rồi.”

“Loại người này, không đánh đau một chút sẽ không nhớ.”

Long Phàm vẫn đứng yên, sắc mặt bình thản.

“Ngươi nói xong chưa?”

Ngô Viêm nheo mắt.

Hiển nhiên hắn không thích nhất chính là vẻ mặt này của Long Phàm.

Không sợ.

Không giận.

Không nóng.

Giống như từ đầu đến cuối, hắn căn bản không thật sự coi Ngô Viêm là thứ gì đáng để lọt vào mắt.

Mà chính loại bình tĩnh đó mới là thứ làm người ta nổi điên nhất.

Ngô Viêm cười lạnh thêm một tiếng, đang định mở miệng lần nữa—

thì Long Phàm động.

Không có báo trước.

Không có khí thế bộc phát.

Không có một tia dấu hiệu nào giống như sắp ra tay.

Chỉ trong khoảnh khắc, thân ảnh hắn ở chỗ cũ chợt méo đi.

Thuấn di.

Đồng tử Ngô Viêm co rút lại.

Hắn phản ứng cực nhanh, gần như theo bản năng đã nghiêng người, hỏa hệ chân tức tụ về bên mặt để phòng ngự.

Nhưng—

vẫn chậm nửa nhịp.

“Bốp—!”

Một tiếng tát giòn và vang bất ngờ nổ tung ngay trên bậc đá trước cửa Đan Tháp.

Cả khoảng sân bỗng lặng phắc.

Thân thể Ngô Viêm bị đánh lệch sang một bên.

Không ngã.

Không bị thương nặng.

Thậm chí chân tức quanh thân hắn còn chưa kịp bộc phát ra hết.

Nhưng trên gò má trái—

một dấu tay đỏ rực đã hiện lên rõ ràng.

Mà người đứng đối diện hắn, lại là Long Phàm.

Tựa như từ đầu đến cuối hắn chỉ bước lên một bước rất bình thường.

Toàn bộ quá trình diễn ra quá nhanh.

Nhanh đến mức rất nhiều người xung quanh chỉ thấy thân ảnh Long Phàm mờ đi một thoáng, rồi tiếng bạt tai đã vang lên.

Một cái tát.

Không đủ làm Ngô Viêm trọng thương.

Nhưng đủ—

để sỉ nhục.

Đủ—

để tất cả những người đang đứng quanh đó nhớ suốt một thời gian rất dài.

Ngô Viêm đứng sững tại chỗ.

Nửa bên mặt nóng rát.

Trong đầu hắn thậm chí còn trống rỗng trong một chớp mắt.

Bởi hắn không thể tin được—

chính mình lại bị một tên Tụ Hoàn tát ngay trước cửa Đan Tháp.

Ngay trước mặt bao nhiêu người.

Ngay trước khi buổi tỷ đan bắt đầu.

Sắc mặt hắn từ trắng chuyển sang đỏ, rồi từ đỏ chuyển sang tím tái. Sát ý trong mắt gần như muốn tràn ra ngoài.

“Ngươi—”

Chân tức quanh thân hắn vừa chấn động, một giọng nói lạnh nhạt từ trên bậc đá cao hơn đã rơi xuống:

“Ngô Viêm.”

Chỉ hai chữ.

Nhưng lại khiến toàn bộ hỏa khí trên người hắn khựng lại một nhịp.

Ngô Thanh Trúc đã đứng ở đó từ lúc nào không biết.

Bên cạnh nàng là một nam tử trung niên mặc trường bào đen thêu vân bạc, sắc mặt trầm tĩnh, ánh mắt như giếng sâu. Ông ta đứng đó rất yên, nhưng quanh thân lại có một loại cảm giác trầm ổn khó tả.

Đó là Ngô Chấn Đình, tu vi Dựng Tức sơ kỳ.

Ông ta không lên tiếng.

Chỉ đứng đó.

Nhưng sự hiện diện của ông đã đủ khiến toàn bộ bậc đá trước điện trở nên im hẳn.

Ngô Thanh Trúc nhìn Ngô Viêm, giọng thanh lãnh:

“Muốn mất mặt đến bao giờ?”

Câu nói không nặng.

Nhưng đủ lạnh.

Ngô Viêm nghiến răng đến mức quai hàm nổi gân.

Hắn không ngu.

Hắn biết, nếu lúc này còn tiếp tục xuất thủ trước cửa Đan Tháp, vậy thì chuyện hôm nay sẽ không còn là hắn bị tát một cái nữa.

Mà sẽ thành hắn thật sự biến thành trò cười.

Long Phàm thì như chưa có gì xảy ra.

Hắn phủi nhẹ tay áo, giọng nhàn nhạt:

“Miệng bẩn thì nên giữ khoảng cách.”

Nói xong, hắn vượt thẳng qua người Ngô Viêm, bước lên bậc đá, đi vào đại điện.

Phía sau lưng hắn, không ai dám ngăn nữa.

Mà cũng chính từ khoảnh khắc ấy—

tất cả mọi người có mặt đều hiểu một chuyện.

Hôm nay, bất kể tỷ đan thắng thua ra sao, chỉ riêng cái bạt tai vừa rồi thôi—

Long Phàm cũng đã thật sự bước vào tầm mắt của Hắc Nham Thành.

Bên trong đại điện, không khí còn yên tĩnh hơn bên ngoài vài phần.

Chính giữa đại điện có ba đài đá tròn, trên mỗi đài đều đặt một đan đỉnh chuẩn của Đan Tháp. Chung quanh là từng tầng ghế ngồi xếp vòng cung, đủ để người trong điện nhìn rõ mọi biến hóa trên đài.

Long Phàm vừa bước vào, ánh mắt đã lướt qua một vòng.

Tạ Vân Trạch có mặt.

Trương chấp sự có mặt.

Ngô Thanh Trúc cũng ở đó.

Ngô Viêm thì vào sau cùng, nửa bên mặt tuy đã dùng chân tức ép xuống, nhưng nếu nhìn kỹ vẫn còn thấy dấu đỏ nhạt sót lại. Chỉ riêng điều đó thôi cũng đủ khiến không ít người trong điện âm thầm động mắt.

Không khí trong đại điện vốn chỉ hơi ồn, nhưng từ khoảnh khắc Ngô Viêm bước vào, rất nhiều người đã vô thức yên lặng đi.

Không ai nhắc tới chuyện ngoài sân.

Nhưng cũng không ai quên.

Long Phàm chọn một chỗ không quá gần, cũng không quá xa rồi ngồi xuống.

Nhưng hắn vừa đặt chén trà lên bàn, giọng của Ngô Viêm đã vang lên từ phía đối diện, không lớn, nhưng đủ cho cả điện nghe rõ:

“Một kẻ mới lấy nhất phẩm đan sư lệnh chưa được mấy ngày…”

“Cũng dám ngồi ở đây, đúng là Đan Tháp Hắc Nham càng lúc càng rộng cửa.”

Cả đại điện nhất thời khựng lại.

Tạ Vân Trạch hơi nhíu mày.

Ngô Thanh Trúc không nói gì.

Ngô Chấn Đình cũng không mở miệng.

Long Phàm thì chỉ chậm rãi nâng chén trà, nhấp một ngụm, rồi mới ngước mắt nhìn sang.

Ánh mắt hắn bình tĩnh.

Quá bình tĩnh.

“Đây là chỗ giao lưu đan đạo.”

“Ta còn tưởng vào nhầm chỗ nuôi chó.”

Một câu rơi xuống.

Đại điện lập tức yên hẳn.

Ngô Viêm biến sắc.

“Ngươi nói ai?”

Long Phàm đặt chén trà xuống, khóe môi hơi cong lên một chút, không rõ là cười hay khinh.

“Ta nói vu vơ, sao ngươi lại sủa vậy.!"

Không khí trong điện lạnh đi thấy rõ.

Ngô Viêm cười lạnh:

“Miệng vẫn cứng như lúc ngoài sân.”

“Chỉ không biết lát nữa lên đài, bản lĩnh của ngươi có bằng nổi một phần cái miệng này không.”

Long Phàm lười biếng dựa lưng vào ghế, giọng vẫn nhàn nhạt như cũ:

“Chỉ đấu đan thôi thì nhàm.”

“Nếu ngươi thích gây chuyện như vậy…”

“Chi bằng thêm chút cược.”

“Bằng không thắng thua xong, ngoài mấy câu nói nhảm ra thì còn lại gì?”

Đôi mắt Ngô Viêm khẽ co lại.

“Ngươi muốn cược?”

Long Phàm nhìn hắn, giọng không nhanh không chậm:

“Ngươi vừa thích đứng cao nhìn xuống như vậy, ta tưởng ngươi ít nhất cũng phải có gan lấy thứ gì thật ra đặt bàn.”

“Hay là…”

Hắn dừng lại đúng một nhịp.

“Ngươi chỉ dám mở miệng, không dám mất của?”

Lần này, không chỉ Ngô Viêm biến sắc.

Ngay cả không ít người ngồi quanh cũng nhìn Long Phàm khác hẳn.

Tên mới này…

không chỉ cứng.

Mà còn biết ép người tới cùng.

Ngô Viêm lạnh giọng:

“Ngươi muốn cược gì?”

Long Phàm không trả lời ngay.

Ánh mắt hắn chỉ lướt rất nhẹ qua ngọc bài bên hông đối phương.

“Ta nghe nói ngươi vừa được phân một suất dùng Hỏa Vân đan thất của Ngô gia trong 3 ngày."

“Không sai chứ?”

Lần này, sắc mặt Ngô Viêm thật sự trầm xuống.

Hỏa Vân đan thất là một đan thất dựa vào hỏa mạch nhỏ do Ngô gia nắm giữ ở Hắc Nham Thành. Người ngoài không vào được. Ngay cả trong Ngô gia, người có tư cách dùng cũng không nhiều.

Mà Long Phàm lại nhắm trúng ngay thứ đó.

Ngô Viêm lạnh giọng:

“Ngươi muốn cược suất dùng đan thất của ta?”

Long Phàm gật đầu.

“Ừ.”

Rồi hắn lật tay.

Một túi trữ vật nhỏ rơi xuống mặt bàn.

Nguyên khí dao động từ bên trong truyền ra rất rõ.

năm trăm thượng phẩm nguyên thạch.

Không ít người trong điện ánh mắt lập tức đổi khác, năm trăm thượng phẩm nguyên thạch là một con số khổng lồ, tại sao tên này lại lắm của như vậy.!

Trong lúc mọi người đang xì xào to nhỏ, Long Phàm nhìn thẳng Ngô Viêm, giọng vẫn rất nhạt:

“Ta thua, năm trăm thượng phẩm nguyên thạch là của ngươi.”

“Ngươi thua…”

“Ba ngày dùng Hỏa Vân đan thất là của ta.”

Cả đại điện lúc này thật sự lặng xuống.

Năm trăm thượng phẩm nguyên thạch.

Ba ngày Hỏa Vân đan thất.

Đây không còn là đấu miệng lưỡi nữa.

Mà là ván cược thật sự.

Ngô Viêm nhìn túi trữ vật, rồi lại nhìn Long Phàm.

Nếu không nhận, hắn mất mặt.

Nếu nhận, một khi thua, không chỉ mất mặt mà còn mất thật.

Mà với hắn hiện tại—

sau cái tát ngoài sân—

nếu còn không dám nhận, vậy từ hôm nay về sau ở Hắc Nham Thành hắn thật sự không cần ngẩng đầu nữa.

Đúng lúc hắn còn hơi do dự, Long Phàm lại khẽ cười một tiếng.

Không lớn.

Nhưng đủ sắc để chọc thẳng vào lòng tự tôn của đối phương.

“Nếu không dám…”

“Vậy từ giờ về sau, gặp ta tránh xa một chút.”

“Ta không thích nghe kẻ không có gan đứng gần mà sủa.”

“Được!”

Ngô Viêm gần như nghiến răng.

“Ta cược!”

Một làn xao động âm thầm lập tức lan khắp đại điện.

Trương chấp sự ngồi ở ghế trên cùng, từ đầu tới cuối đều im lặng quan sát, tới lúc này mới mở miệng:

“Đan Tháp không cấm cược.”

“Nhưng đã cược…”

“Thì phải giữ lời.”

Ngô Viêm hừ lạnh.

Long Phàm không nói thêm gì nữa.

Mọi thứ như vậy là đủ.

Từ khoảnh khắc đối phương nói ra hai chữ “ta cược”, thế chủ động đã rơi vào tay hắn.

Không lâu sau, Trương chấp sự đứng dậy.

Chân tức của lão không bộc phát mạnh, nhưng giọng nói vẫn truyền rõ khắp đại điện.

“Hôm nay là tỷ thí luyện đan định kỳ của Hắc Nham phân tháp.”

“Người lên đài gồm: Ngô Viêm, Tạ Vân Trạch, Long Phàm.”

“Đề mục lần này là."!

Một ngọc giản bay lên giữa không trung.

Bốn chữ hiện ra rõ ràng:

Hỏa Tâm Ngưng Mạch Đan.

Ánh mắt Long Phàm khẽ động.

Mạc Dược Sinh lập tức hừ lạnh trong thức hải:

“Đề này không đơn giản.”

“Nhất phẩm thượng đẳng, gần chạm nhị phẩm. Khó nhất không phải ở số lượng dược liệu, mà là ở việc ổn định hỏa tính của Hỏa Tâm Thảo.”

“Ra đề này…”

“Không phải ngẫu nhiên.”

Long Phàm không đáp.

Ba người đồng thời bước lên đài.

Ngô Viêm đứng đài bên phải.

Tạ Vân Trạch đứng đài giữa.

Long Phàm đứng đài còn lại.

Ba đan đỉnh.

Ba phần dược liệu như nhau.

Ba người đứng đối diện với một đề mục đủ khó để phân rõ cao thấp.

Trương chấp sự phất tay.

“Bắt đầu.”