Rời khỏi Đan Tháp, Long Phàm không lập tức quay về khách điếm.
Hắn chỉ đi dọc theo con phố đá trước cửa phân tháp, bước chân không nhanh không chậm, thần sắc vẫn bình tĩnh như cũ. Nhưng bên trong sự bình tĩnh ấy, hắn đã hiểu rất rõ một chuyện: từ khoảnh khắc nhận lấy đan sư lệnh, vị trí của hắn ở Hắc Nham Thành đã bắt đầu thay đổi.
Trước đó, hắn chỉ là một tán tu từ Sâm Lâm Sơn Mạch bước ra.
Có tài nguyên.
Có chút thực lực.
Nhưng vẫn chỉ là một người vô danh.
Còn hiện tại, hắn đã là nhất phẩm luyện đan sư được Đan Tháp chứng nhận. Danh hiệu này ở những nơi lớn hơn có lẽ chưa tính là gì, nhưng tại Hắc Nham Thành, ít nhất cũng đủ để khiến người khác phải nhìn hắn thêm một lần.
Mạc Dược Sinh trong tiểu đỉnh dường như cũng cảm nhận được suy nghĩ của hắn, chậm rãi lên tiếng trong thức hải:
“Ngươi đã cầm được chìa khóa đầu tiên.”
Long Phàm không đáp.
Lão tiếp tục:
“Nhưng chìa khóa chỉ dùng để mở cửa.”
“Muốn bước vào trong, ngươi vẫn phải tự mình đi.”
“Buổi giao lưu đan đạo ba ngày sau, nhất định ngươi phải tham dự.”
“người của Ngô gia cũng sẽ có mặt.”
Lão dừng một chút, rồi bổ sung thêm:
“Hắc Nham Thành nằm ở phía bắc khu vực Sâm Lâm Sơn Mạch, thuộc cực đông Đông Hoang Đại Lục. Mà nơi này lại là thành trì dưới quyền Ngô gia.”
“Ngô gia tuy chỉ là thất cấp thế lực, nhưng ở vùng phía bắc cực đông này, địa vị vẫn cực nặng.”
“Muốn bước vào một gia tộc lớn, có nhiều cách. Nhưng đối với ngươi bây giờ, cách sạch nhất chính là để bọn chúng chủ động nhìn thấy giá trị của ngươi.”
Ánh mắt Long Phàm khẽ trầm xuống.
Hắn hiểu ý.
Tự tìm đến Ngô gia là hạ sách.
Bị nghi ngờ, bị điều tra, bị thử là chuyện chắc chắn.
Nhưng nếu thông qua Đan Tháp, thông qua thân phận luyện đan sư, từng bước tiến vào tầm mắt của người Ngô gia, vậy thì mọi thứ sẽ khác.
Không phải kẻ đi mò đường.
Mà là người có giá trị để kéo vào.
Nghĩ đến đây, hắn liền quay người, trở về khách điếm.
Ba ngày tiếp theo, Long Phàm gần như không ra khỏi phòng.
Ban ngày, hắn tiếp tục luyện đan.
Ban đêm, hắn đọc lại ngọc giản về Ngô gia, đồng thời nghe Mạc Dược Sinh giảng thêm về thế cục Hắc Nham Thành.
Theo lời lão, ở tòa thành này, người của Ngô gia không phải một khối sắt thống nhất.
Ngược lại, bên dưới vẻ ngoài ổn định ấy là không ít dòng chảy ngầm.
Có phe chủ trương mở rộng ảnh hưởng vào Sâm Lâm Sơn Mạch, dùng Hắc Nham Thành làm bàn đạp để hút thêm tài nguyên.
Có phe lại muốn giữ ổn định, tránh va chạm quá sâu với các thế lực còn lại quanh sơn mạch.
Có nhánh coi trọng võ lực.
Có nhánh coi trọng đan đạo.
Có nhánh bám chặt thành chủ phủ.
Cũng có nhánh thích thông qua Đan Tháp, Vạn Bảo Các để âm thầm kết giao nhân tài.
Long Phàm nghe xong, chỉ gật đầu.
Hắn không cần nhớ hết tên từng phe.
Điều hắn cần nhớ chỉ có một việc: Ngô gia rất lớn, mà càng lớn, bên trong càng không thể hoàn toàn yên ổn.
Chính loại khe hở ấy, mới là cửa để người ngoài chen vào.
Tới ngày thứ ba, Long Phàm rời khách điếm, đến chi nhánh đan tháp tại Hắc Nham Thành theo lời mời.
Buổi giao lưu lần này tổ chức ở tầng hai của phân tháp, trong một sảnh đường tương đối rộng. Nơi này không có vẻ trang nghiêm như khu khảo hạch, ngược lại được bày trí nhẹ hơn đôi chút. Mùi trà dược thoang thoảng trong không khí, giữa sảnh có bày mấy bàn dài, bên trên đặt linh quả, trà nóng và vài loại đan dược thông dụng dùng để trao đổi quan sát.
Khi Long Phàm bước vào, trong sảnh đã có hơn mười người.
Phần lớn đều khá trẻ.
Có người mặc trường bào đan sư của Đan Tháp.
Có người mặc trang phục gia tộc.
Có người lại chỉ mặc đồ tu sĩ bình thường, nhưng trước ngực cũng đeo đan sư lệnh.
Ánh mắt không ít người lướt về phía hắn.
Hiển nhiên, một gương mặt lạ xuất hiện ở đây rất khó không bị chú ý.
Ngay trong khoảnh khắc ấy, một giọng nói ôn hòa đã vang lên:
“Vị này chắc là Long đạo hữu?”
Long Phàm quay đầu nhìn.
Người lên tiếng là một thanh niên mặc trường bào lam nhạt, tướng mạo tuấn tú, khí tức ở Tụ Hoàn trung kỳ, trước ngực có đeo nhất phẩm đan sư lệnh. Khác với sự ngạo khí thường thấy ở đan sư trẻ, nụ cười của hắn khá tự nhiên, giọng điệu cũng mang theo vài phần thiện ý.
“Ta là Tạ Vân Trạch, hiện ở lại Đan Tháp làm việc.”
Long Phàm khẽ gật đầu.
“Long Phàm.”
Tạ Vân Trạch cười nhẹ.
“Trương chấp sự đã nhắc tới đạo hữu. Người mới khảo hạch mà có thể luyện ra Thanh Tâm Đan khá ổn, ở Hắc Nham Thành cũng không nhiều.”
Lời này vừa rơi xuống, trong sảnh lập tức có vài ánh mắt thay đổi.
Rõ ràng, không ít người ở đây trước đó chỉ biết có một người mới tới, nhưng chưa biết chi tiết hắn vượt khảo hạch bằng loại đan dược gì.
Thanh Tâm Đan.
Loại đan này tuy chỉ là nhất phẩm, nhưng rõ ràng khó hơn Hồi Khí Đan hay Tụ Nguyên Đan cơ bản một bậc.
Vừa vào đã chọn loại này để khảo hạch, hơn nữa còn qua được—
đủ để khiến người khác xem trọng hơn vài phần.
Nhưng đồng thời—
cũng đủ để gây khó chịu cho vài kẻ.
Quả nhiên, chưa đầy một lát sau, ở bên phải sảnh đã vang lên một tiếng cười nhạt.
“Khá ổn?”
“Trương chấp sự dạo này đúng là càng lúc càng dễ nói.”
Người lên tiếng là một thanh niên áo đỏ sẫm, lông mày mảnh, ánh mắt hơi hất lên, thần sắc không giấu nổi ngạo khí. Trước ngực hắn cũng có nhất phẩm đan sư lệnh, nhưng bên hông còn treo một ngọc bài màu đen có khắc chữ “Ngô”.
Ngô gia.
Long Phàm chỉ liếc một cái đã nhận ra.
Mà không chỉ nhận ra thân phận.
Hắn còn nhìn ra tu vi của đối phương.
Hiển Ảnh sơ kỳ.
Ở tuổi này, lại có thể bước vào Hiển Ảnh, đủ thấy địa vị của người này trong lớp trẻ Ngô gia không thấp.
Tạ Vân Trạch hơi nhíu mày, nhưng giọng vẫn ôn hòa:
“Ngô Viêm, hôm nay là buổi giao lưu, không phải nơi nói những lời như vậy.”
Ngô Viêm cười lạnh.
“Ta nói sai sao?”
“Bất kỳ ai luyện ra được vài viên đan nhập môn đều có thể vào đây, vậy thì đan đạo ở Hắc Nham Thành này đúng là càng lúc càng rẻ tiền.”
Không khí trong sảnh khẽ trầm xuống.
Có người cúi đầu uống trà, rõ ràng không muốn dính vào.
Có người lại lặng lẽ nhìn Long Phàm, chờ phản ứng.
Long Phàm không hề đổi sắc.
Ánh mắt hắn chỉ lướt qua Ngô Viêm một nhịp, rồi bình thản hỏi:
“Ngươi nói xong chưa?”
Ngô Viêm khựng lại.
Hiển nhiên, hắn không ngờ người mới như Long Phàm lại đáp trả trực diện như vậy.
“Ngươi có ý gì?”
Long Phàm nhìn hắn, giọng rất nhạt:
“Ta mới vào Hắc Nham Thành, chưa quen quy củ nơi này.”
“Nhưng nếu Đan Tháp mở cửa cho ta vào, vậy thì ít nhất ở đây, lời của Trương chấp sự hẳn còn đáng giá hơn lời của ngươi.”
Trong sảnh lập tức yên tĩnh.
Ngô Viêm sắc mặt đổi hẳn.
Lời này của Long Phàm nhìn như bình thường, nhưng thực chất lại đẩy hắn vào thế khó.
Nếu hắn tiếp tục công kích, chẳng khác nào đang gián tiếp nghi ngờ phán định của Trương chấp sự và Đan Tháp.
Mà ở đây—
hắn chưa đủ tư cách làm chuyện đó.
Tạ Vân Trạch suýt bật cười, nhưng rất nhanh đã nhịn xuống.
Những người khác trong sảnh cũng đồng loạt nhìn Long Phàm khác đi.
Không phải kiểu cứng đầu vô não.
Mà là đủ bình tĩnh để đỡ đòn, đồng thời biết mượn thế.
Ngô Viêm nhìn chằm chằm Long Phàm vài nhịp, rồi cười lạnh:
“Miệng lưỡi cũng được.”
“Nhưng đan đạo không phải chỉ dựa vào miệng lưỡi."
Lần này, Long Phàm không tiếp nữa.
Hắn chỉ nhìn thẳng vào Ngô Viêm, ánh mắt bình tĩnh đến lạnh.
Chính sự bình tĩnh ấy lại khiến đối phương khó chịu hơn nhiều so với một câu phản bác trực diện.
Tạ Vân Trạch lập tức bước lên nửa bước, chuyển chủ đề:
“Được rồi. Hôm nay là giao lưu, đừng làm không khí quá cứng.”
Nói xong, hắn quay sang Long Phàm.
“Long đạo hữu, mời ngồi.”
Long Phàm gật đầu, đi tới một góc bàn.
Nhưng hắn vừa ngồi xuống, liền cảm nhận được một ánh mắt khác từ phía đối diện sảnh đường đang đặt lên người mình.
Hắn ngẩng đầu nhìn.
Đó là một thiếu nữ mặc trường bào tím nhạt, dáng người mảnh, dung mạo không thể nói là diễm lệ chói mắt, nhưng lại rất sạch sẽ và thanh lãnh. Nàng đeo một lệnh bài ngọc mỏng có khắc phù văn đặc trưng của Đan Tháp, đồng thời ở cổ tay còn có một vòng tay màu đen nhạt mang huy hiệu Ngô gia.
Nàng cũng là người của Ngô gia.
Nhưng khác với Ngô Viêm, ánh mắt nàng nhìn Long Phàm không mang địch ý, mà là quan sát.
Rất kỹ.
Rất yên tĩnh.
Long Phàm chỉ nhìn thoáng qua rồi thu mắt lại.
Nhưng trong lòng đã có phán đoán.
Khí tức của nàng rõ ràng ổn hơn Ngô Viêm không ít.
Không phô trương.
Không gấp gáp.
Không có cảm giác phù động của kẻ vừa phá cảnh chưa lâu.
Hiển Ảnh trung kỳ.
Mạc Dược Sinh truyền âm cho Long Phàm:
“Thiếu nữ kia… không đơn giản.”
Long Phàm hỏi ngược lại:
“Lão nhìn ra gì?”
“Khí tức nàng mạnh hơn tên Ngô Viêm kia một bậc. Hơn nữa ánh mắt rất tĩnh, chứng tỏ không phải hạng chỉ biết dựa thế gia tộc.”
Mạc Dược Sinh dừng một chút rồi nói tiếp:
“Loại người như vậy, hoặc là cực thông minh, hoặc là thật sự có bản lĩnh.”
Trong lúc hai người âm thầm trao đổi, buổi giao lưu cũng bắt đầu.
Ban đầu chỉ là mấy câu thảo luận về đan phương, dược tính và vài ca luyện đan thất bại gần đây của người trong phân tháp. Nhưng Long Phàm rất nhanh nhận ra, đây không chỉ là “giao lưu”.
Mà còn là nơi người trẻ trong thành giành lấy tiếng nói.
Ai hiểu nhiều hơn.
Ai luyện đan tốt hơn.
Ai được Trương chấp sự hoặc người của Đan Tháp chú ý hơn.
Ai có thể kết giao thêm vài người.
Mọi thứ ở đây nhìn thì nhẹ nhàng, nhưng thực chất lại là một loại so kè khác.
Một dạng so kè mềm hơn so với chiến đấu.
Nhưng không kém phần sắc bén.
Long Phàm từ đầu đến cuối nói không nhiều.
Hắn chỉ nghe.
Thỉnh thoảng mới mở miệng một câu.
Nhưng mỗi lần mở miệng đều đánh đúng vào chỗ cốt lõi, khiến ngay cả Trương chấp sự ngồi ở vị trí trên cùng cũng phải liếc nhìn hắn vài lần.
Ngô Viêm nhìn thấy cảnh đó, sắc mặt càng lúc càng khó coi.
Cuối buổi, khi mọi người chuẩn bị tản đi, hắn rốt cuộc cũng không nhịn được nữa.
“Long Phàm.”
Giọng hắn vang lên không lớn, nhưng đủ để người trong sảnh nghe rõ.
Long Phàm quay đầu.
Ngô Viêm nhìn thẳng hắn.
“Ba ngày sau, phân tháp có một buổi luyện đan công khai của giới trẻ chúng ta.”
“Ngươi dám tới không?”
Cả sảnh nhất thời khựng lại.
Tạ Vân Trạch hơi nhíu mày.
Vài người khác thì ánh mắt sáng lên.
Rõ ràng, họ đều hiểu đây là cái gì.
Không phải giao lưu.
Mà là khiêu khích.
Long Phàm nhìn Ngô Viêm một lát, rồi hỏi rất thản nhiên:
“Đây là ý của Đan Tháp, hay là ý của ngươi?”
Ngô Viêm lạnh giọng:
“Ý của ta.”
“Vậy ta tới hay không, có khác gì?”
Long Phàm đáp rất nhẹ.
Ngô Viêm nghe xong, sắc mặt lập tức trầm xuống.
Nhưng trước khi hắn kịp mở miệng, một giọng nữ thanh lãnh đã vang lên từ phía bên phải.
“Ngô Viêm.”
Cả sảnh đồng thời quay đầu.
Thiếu nữ áo tím nhạt khi nãy đã đứng dậy.
Nàng nhìn hắn, ánh mắt không nặng không nhẹ, nhưng lại mang theo một loại áp lực rất kỳ lạ.
“Đủ rồi.”
“Ngươi muốn tranh cao thấp, không ai cản.”
“Nhưng đừng làm mất mặt Ngô gia trước mặt Đan Tháp.”
Ngô Viêm cứng người trong thoáng chốc.
Hiển nhiên, thân phận của thiếu nữ này trong Ngô gia không thấp hơn hắn, thậm chí còn có phần cao hơn.
Hắn nghiến răng, cuối cùng chỉ hừ lạnh một tiếng.
Nhưng lần này hắn không rời đi ngay, mà chỉ đứng đó, sắc mặt rất khó coi.
Không khí trong sảnh lúc này mới dịu xuống.
Thiếu nữ áo tím nhạt bước về phía Long Phàm.
Khoảng cách giữa hai người dần rút ngắn.
Khi đứng lại cách hắn chưa tới ba bước, nàng mới khẽ gật đầu.
“Ngô Thanh Trúc.”
“Long Phàm.”
Nàng nhìn hắn vài nhịp, rồi nói:
“Ngươi mới tới Hắc Nham Thành, lại vừa lấy nhất phẩm đan sư lệnh. Bị chú ý là chuyện sớm muộn.”
“Ngô Viêm chỉ là người đầu tiên.”
Nói đến đây, nàng hơi dừng.
“Nhưng không phải người cuối cùng.”
Long Phàm nhìn nàng, không hỏi ý tứ sâu hơn.
Bởi hắn biết, đối phương còn chưa định nói hết.
Quả nhiên, Ngô Thanh Trúc tiếp tục:
“Nếu ngươi thật sự có bản lĩnh, Hắc Nham Thành này sẽ có người muốn lôi kéo ngươi.”
“Ngược lại, cũng sẽ có kẻ muốn đạp ngươi xuống.”
Ánh mắt nàng hơi hạ xuống một chút, giọng vẫn rất tĩnh:
“Ngô gia cũng vậy.”
Câu nói này vừa đủ.
Không nhiều.
Nhưng đủ để Long Phàm hiểu được ý nàng.
Ngô gia…
đã bắt đầu để ý tới hắn rồi.
Hoặc ít nhất, một bộ phận trong Ngô gia đã bắt đầu nhìn thấy sự tồn tại của hắn.
Long Phàm khẽ gật đầu.
“Đa tạ nhắc nhở.”
Ngô Thanh Trúc không nói thêm nữa.
Nàng chỉ nhìn hắn một lần cuối, rồi nói thêm một câu:
“Ba ngày sau, nếu ngươi đã nhận lời…”
“thì cứ đến.”
Giọng nàng rất bình thường.
Nhưng trong đó lại có một tầng ý khác.
Không khuyên hắn tránh.
Không bảo hắn nhịn.
Mà là bảo hắn cứ tới.
Long Phàm nghe xong, ánh mắt khẽ động, rồi đáp rất ngắn gọn:
“Ba ngày sau, ta sẽ tới.”
Ngô Thanh Trúc nhìn hắn thêm một nhịp, rồi mới xoay người rời đi.
Lần này, khi bóng lưng nàng khuất dần khỏi sảnh đường, Mạc Dược Sinh mới khẽ cười truyền âm cho Long Phàm.
“Nhìn thấy chưa?”
“Cơ hội đã tới rồi.”
Long Phàm đứng yên vài nhịp.
Ánh mắt chậm rãi hạ xuống, cánh cửa tiến vào Ngô gia đã hé ra một khe rất nhỏ.
Hắn không sợ kẻ như Ngô Viêm.
Ngược lại, loại người này càng dễ dùng.
Chỉ cần biết cách, một kẻ coi thường mình đôi khi lại chính là người kéo mình tiến gần bàn cờ nhanh nhất.
Long Phàm chậm rãi xoay người, bước ra khỏi sảnh đường Đan Tháp.
Bên ngoài, ánh chiều đã ngả xuống, phủ lên cả Hắc Nham Thành một lớp vàng sẫm.
Gió thổi qua bậc đá trước cửa.
Trường bào đen của hắn khẽ lay động.
Lần này, khi hắn bước đi trên đường phố của Hắc Nham Thành, trong mắt đã không còn chỉ có sự quan sát lạnh lùng như trước.
Mà còn có thêm một thứ khác.
Tính toán.