Rời khỏi thạch điện ngầm, Long Phàm đi theo sau ba người Ngô gia, men theo hành lang đá hun hút trở lại tầng ngoài Bắc viện.
Ngô Tẫn đi trước.
Ngô Khải Sơn cách lão nửa bước.
Ngô Thanh Trúc ở giữa.
Còn Long Phàm, vẫn lặng lẽ đi cuối cùng.
Không ai nói chuyện.
Chỉ có tiếng bước chân vang lên giữa hành lang ngầm.
Đều.
Chậm.
Nặng hơn rất nhiều so với lúc đi xuống.
Mạc Dược Sinh ở trong thức hải cũng không nói gì từ lúc rời thạch điện.
Mãi tới khi bọn họ vượt qua hồ hỏa dịch phía ngoài, giọng lão mới chậm rãi vang lên:
“Ba đạo ấn.”
“Đạo thứ nhất đổi nhịp trận.”
“Đạo thứ hai khóa mười hai cột.”
“Đạo thứ ba mới thật sự mở trận nhãn.”
Long Phàm bước đều.
“Lão chắc chứ?”
“Bảy phần.”
Mạc Dược Sinh đáp.
“Ba phần còn lại nằm trong khối ngọc bội của lão già kia.”
Long Phàm khẽ hạ mắt.
Quả nhiên.
Hắn cũng đã đoán như vậy.
Nếu chỉ ba đạo thủ ấn là có thể mở Tầng Cửa Thứ Ba, vậy hệ phong cấm của Ngô gia đã không thể giữ bí mật lâu như thế.
Ngọc bội của Ngô Tẫn mới là chìa khóa thật sự.
Hoặc ít nhất là một trong những chìa khóa.
“Có cách giả được không?”
Long Phàm hỏi trong lòng.
Mạc Dược Sinh bật cười.
“Ngươi vừa mới nhìn thấy cửa đã muốn tự mở?”
“Không.”
Long Phàm đáp rất nhạt.
“Ta chỉ không thích đường sống của mình nằm trong tay người khác.”
Mạc Dược Sinh im lặng một nhịp.
Sau đó lão mới khẽ cười.
“Được.”
“Vậy từ hôm nay bắt đầu nghiên cứu.”
Long Phàm không nói thêm.
Nhưng sâu trong mắt, một tầng lạnh đã chậm rãi lắng xuống.
Đi hết hành lang ngầm dẫn từ thạch điện ra ngoài, bức tường đá phía trước chậm rãi tách ra.
Luồng khí mát của đêm Hắc Nham Thành lập tức tràn vào.
So với hơi nóng pha âm hàn dưới lòng đất, không khí bên ngoài gần như khiến thần thức người ta nhẹ hẳn.
Ngô Thanh Trúc bước ra trước.
Ngô Khải Sơn theo sau.
Long Phàm vừa định bước qua…
“Long Phàm.”
Giọng Ngô Tẫn bất chợt vang lên.
Hắn dừng chân.
Quay đầu.
Ngô Tẫn vẫn đứng phía trong bức tường đá.
Ánh sáng đỏ tối từ hành lang ngầm rọi lên khuôn mặt già nua của lão, khiến đôi mắt vốn sâu lại càng khó nhìn thấu.
“Chuyện đêm nay…”
“đừng nói ra ngoài.”
Long Phàm hỏi:
“Bao gồm cả Tầng Cửa Thứ Ba?”
Ngô Tẫn nhìn hắn.
“Đặc biệt là Tầng Cửa Thứ Ba.”
Long Phàm hơi nhếch môi.
“Ta tưởng người Ngô gia đều biết?”
“Không.”
Ngô Tẫn trả lời rất thẳng.
“Nhiều người biết bên dưới tế đàn còn có phong cấm.”
“Nhưng biết có cửa đi xuống…”
“thì không nhiều.”
“Biết cửa nằm chính xác ở đâu…”
“càng ít.”
Ánh mắt Long Phàm hơi động.
Hắn nhìn sang Ngô Thanh Trúc.
Nàng không lên tiếng.
Nhưng sắc mặt đã nói rõ—
Trước đêm nay, nàng cũng chưa từng tận mắt thấy Tầng Cửa Thứ Ba mở ra.
Ngô Khải Sơn thì bình tĩnh hơn.
Hiển nhiên người này đã biết nhiều hơn.
Nhưng cũng chỉ dừng ở mức biết.
Long Phàm thu ánh mắt.
“Hiểu.”
Ngô Tẫn nhìn hắn thêm vài nhịp.
“Ba ngày này, đừng xuống dưới.”
“Ta sẽ gọi ngươi khi chuẩn bị xong.”
Long Phàm hỏi:
“Chuẩn bị cho việc xuống Tầng Cửa Thứ Ba?”
Lão không phủ nhận.
“Phải.”
“Cần lâu như vậy?”
“Ba ngày đã rất nhanh.”
Ngô Tẫn khàn giọng.
“Ngươi tưởng mở cửa là có thể đi xuống?”
“Bên dưới không giống tế đàn.”
“Ba bậc phía trên chỉ là tầng dẫn.”
“Từ sau cánh cửa…”
Lão hơi dừng.
“mới thật sự bắt đầu chạm tới phong cấm.”
Long Phàm không hỏi thêm.
“Được.”
Ngô Tẫn gật đầu.
Bức tường đá chậm rãi khép lại sau lưng lão.
Trận văn tắt.
Mọi dấu vết của hành lang ngầm biến mất.
Long Phàm nhìn bức tường thêm một nhịp.
Sau đó xoay người.
Ngô Thanh Trúc dẫn Long Phàm trở lại lối ngoài.
Hai người đi qua mấy dãy viện thấp.
Đêm đã sâu.
Bắc viện không hoàn toàn yên tĩnh.
Một số đan thất vẫn còn sáng.
Hỏa tức từ dưới lòng đất theo trận văn dẫn lên, chảy âm thầm dưới những con đường đá đen.
Long Phàm vừa đi vừa âm thầm cảm nhận các nhánh hỏa dưới chân.
Mạc Dược Sinh lên tiếng:
“Ngươi có nhận ra không?”
“Cái gì?”
“Từ lúc Tầng Cửa Thứ Ba mở ra tới giờ…”
“nhịp hỏa của Bắc viện hơi thay đổi.”
Bước chân Long Phàm chậm đi nửa nhịp.
Hắn không lập tức trả lời.
Thần thức thả ra rất mỏng, bám vào hỏa tức chạy dưới nền.
Một nhịp.
Hai nhịp.
Ba nhịp.
Quả nhiên.
Rất nhỏ.
Nhưng có.
Hệ hỏa mạch vốn chảy tương đối đều, giờ thỉnh thoảng lại có một đoạn hạ xuống rất ngắn.
Giống như một thứ gì đó bên dưới đang kéo ngược lại.
Không mạnh tới mức làm đan thất phát loạn.
Nhưng trước đây chưa từng rõ như vậy.
Long Phàm khẽ nheo mắt.
“Mở cửa một lần…”
“đã ảnh hưởng tới hệ dẫn?”
“Có thể.”
Mạc Dược Sinh đáp.
“Cũng có thể không phải vì cửa.”
“Vậy vì cái gì?”
Lão im lặng một nhịp.
Rồi nói:
“Vì ngươi.”
Long Phàm không đáp.
Nhưng hố đen trong đan điền lại khẽ xoay nhanh hơn đúng lúc ấy.
Một nhịp.
Rồi trở lại bình thường.
Mạc Dược Sinh cười lạnh.
“Thấy chưa?”
“Cái thứ dưới kia nhớ ngươi rồi.”
Long Phàm khẽ hạ mắt.
Không phủ nhận.
Hai người vừa đi tới một hành lang nối giữa khu đông và bắc viện thì Ngô Thanh Trúc đột nhiên dừng lại.
Long Phàm cũng dừng theo.
Phía trước có một người đang đứng.
Không biết đã đứng ở đó từ lúc nào.
Không có tiếng bước chân.
Không có khí tức bộc phát.
Thậm chí trước khi nhìn thấy bằng mắt, thần thức của Long Phàm cũng không cảm nhận được có người ở phía trước.
Một lão giả.
Tóc hoa râm.
Trường bào nâu đen.
Thân hình cao nhưng hơi gầy.
Hai tay đặt sau lưng.
Gương mặt không có gì quá nổi bật, chỉ là đôi mắt hẹp và sâu, giống như lúc nào cũng đang nhìn vào một thứ xa hơn nơi người khác có thể thấy.
Lão chỉ đứng giữa hành lang.
Không làm gì.
Nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy người này, toàn thân Long Phàm bất giác căng lên, vì hắn không nhìn thấu.
Một chút cũng không.
Người trước mặt nhìn qua giống một lão nhân bình thường.
Nhưng càng nhìn, càng có cảm giác khoảng không quanh lão đang tự nhiên chìm xuống.
Không cần phóng uy áp.
Không cần vận chân tức.
Chỉ đứng đó thôi, đã khiến nguyên khí xung quanh bị bóp méo.
Mạc Dược Sinh trong thức hải lập tức im tiếng.
Mấy nhịp sau, lão mới chậm rãi nói:
“Sinh Vân.”
Giọng lão nặng hơn hẳn.
“Ít nhất trung kỳ.”
Ánh mắt Long Phàm hơi trầm xuống.
Ngô Thanh Trúc phía trước đã chắp tay.
“Chấn Hạc trưởng lão.”
Lão giả khẽ gật đầu.
Ánh mắt lướt qua nàng.
Rồi dừng trên người Long Phàm.
“Ngươi đi trước.”
Ngô Thanh Trúc hơi khựng.
Nàng nhìn lão.
Rồi lại nhìn Long Phàm.
“Trưởng lão…”
“Ta chỉ nói vài câu.”
Giọng lão không nặng.
Nhưng không có chỗ để từ chối.
Ngô Thanh Trúc im lặng hai nhịp.
Cuối cùng nàng vẫn cúi đầu.
“Vâng.”
Trước khi rời đi, nàng nhìn Long Phàm một cái.
Không phải bảo hắn cẩn thận.
Cũng không có cách nào để nàng nói điều đó trước mặt Ngô Chấn Hạc.
Nhưng ánh mắt ấy đã đủ.
Long Phàm không phản ứng.
Chỉ đứng yên.
Đợi tới khi bóng Ngô Thanh Trúc khuất hẳn sau khúc hành lang, lão giả trước mặt mới chậm rãi mở miệng:
“Long Phàm.”
“Vãn bối gặp qua tiền bối."
“Nghe nói ngươi rất khó giữ quy củ.”
Long Phàm hơi nhướng mày.
“Không biết tiền bối đang nói chuyện nào?”
Ngô Chấn Hạc nhìn hắn.
“Đánh Ngô Trì.”
“Tát Ngô Vương.”
“Tự đi khắp Bắc viện nhìn hỏa mạch.”
Lão nói rất chậm.
Mỗi một chuyện đều được lão nói ra rõ ràng, không sót chuyện nào.
Long Phàm nghe xong chỉ hỏi:
“Vậy tiền bối muốn hỏi chuyện nào?”
Khóe miệng Ngô Chấn Hạc hơi động.
Không rõ là cười.
Hay chỉ thấy thú vị.
“Không hỏi chuyện nào cả.”
“Ta chỉ muốn thăm dò ngươi.”
Lại là câu này, Long Phàm đã nghe qua không chỉ một lần. Nhưng người trước mặt lại khác.
Những kẻ trước muốn thăm dò, đánh giá hắn xem hắn có dùng được không.
Còn Ngô Chấn Hạc giống như đang cân nhắc xem có cần xử lý hắn hay không.
Mạc Dược Sinh ở trong thức hải lạnh giọng:
“Lão già này không đơn giản."
Long Phàm không trả lời.
Ngô Chấn Hạc bước lên một bước.
Chỉ một bước.
Không khí lập tức thay đổi.
Ầm—
Một luồng áp lực vô hình phủ xuống, nguyên khí trong toàn bộ hành lang đột nhiên trở nên nặng gấp mấy lần.
Vai Long Phàm khẽ trầm xuống.
Kinh mạch toàn thân đồng thời căng lên.
Thức hải rung nhẹ.
Sinh Vân trung kỳ.
Không cần xuất thủ.
Chỉ một tầng khí thế, đã hoàn toàn khác Dựng Tức.
Như một khoảng cách giữa đất và trời.
Hạt nhân Mộc hệ Dị Nguyên Căn lập tức phát ra từng tia sinh cơ.
Căn hạch hỏa hệ đỏ tím khẽ rung.
Hố đen trong đan điền cũng muốn xoay nhanh hơn.
Long Phàm gần như lập tức vận chuyển Lạc Hồn Thôn Nguyên Quyết, ép tất cả phản ứng xuống mức thấp nhất.
Không chống lại.
Không bộc phát.
Chỉ giữ.
Ngô Chấn Hạc tiếp tục bước tới.
Bước thứ hai.
Áp lực tăng thêm.
Rắc—
Nền đá dưới chân Long Phàm phát ra một tiếng cực nhỏ, đế giày hắn bị ép sát xuống mặt đá.
Long Phàm vẫn đứng thẳng.
Không lùi.
Ngô Chấn Hạc nhìn hắn.
“Không tệ.”
Rồi bước thứ ba.
Ầm.
Lần này áp lực không còn chỉ đặt lên thân thể.
Một luồng cảm giác nặng nề trực tiếp chạm tới thức hải, rõ ràng đang thử thần hồn hắn.
Mộc hệ chân tức tự nhiên lan lên.
Long Phàm không để nó bộc phát quá rõ.
Chỉ dùng một phần vừa đủ.
Trán hắn bắt đầu rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.
Nhưng hai chân vẫn không lùi.
Ánh mắt vẫn bình tĩnh.
Ngô Chấn Hạc dừng lại cách hắn ba bước.
“Ngươi biết ta là cảnh giới nào không?”
Long Phàm nhìn lão.
“Sinh Vân.”
“Cụ thể?”
Long Phàm hơi nheo mắt.
“Trung kỳ.”
Lần đầu tiên, trong mắt Ngô Chấn Hạc hiện lên một tia thay đổi thật sự.
“Ngươi nhìn ra?”
“Ta đoán.”
“Dựa vào đâu?”
“Tiền bối muốn ép ta.”
Long Phàm đáp rất bình thản.
“Nhưng không muốn làm ta bị thương.”
“Dựng Tức không thể ép tới mức này mà vẫn thu lực gọn như vậy.”
“Còn Sinh Vân hậu kỳ…”
“nếu thật sự muốn thử, ta e mình đã không còn đứng thẳng.”
Không khí im lặng hai nhịp.
Sau đó áp lực đột nhiên biến mất.
Không giảm từ từ.
Mà tan sạch.
Như chưa từng tồn tại.
Long Phàm vẫn đứng.
Chân không động.
Nhưng sâu trong cơ thể, kinh mạch đã căng đến mức hơi tê.
Hắn âm thầm điều động mộc hệ chân tức đi qua một vòng, không để lộ ra ngoài.
Ngô Chấn Hạc nhìn hắn rất lâu.
“Miệng của ngươi cũng cứng đó chứ.”
Long Phàm đáp:
“Tiền bối chưa hỏi chuyện cần phải mềm miệng lại.”
Lão giả bật cười.
Lần này, thật sự cười.
Nhưng chỉ rất khẽ.
“Khó trách Chấn Hải nói ngươi không phải loại biết cúi đầu.”
Long Phàm không đáp.
Ngô Chấn Hạc chậm rãi xoay người, nhìn dãy hành lang tối phía trước.
“Ngô Tẫn dẫn ngươi xuống bao sâu rồi?”
Câu hỏi tới rất đột ngột.
Ánh mắt Long Phàm không đổi.
“Tiền bối có thể hỏi Ngô trưởng lão.”
Ngô Chấn Hạc hơi nghiêng đầu.
“Ta đang hỏi ngươi.”
“Vậy vãn bối chỉ có thể nói…”
Long Phàm dừng một nhịp.
“đến chỗ Ngô trưởng lão cho phép.”
Ngô Chấn Hạc nhìn hắn.
Hai người im lặng.
Không khí vừa nhẹ đi lại như âm thầm căng lên.
Rất lâu sau, lão mới nói:
“Ngươi thông minh.”
“Nhưng đôi khi thông minh quá…”
“sống không lâu.”
Long Phàm hỏi:
“Tiền bối đang nhắc ta?. Hay cảnh cáo ta?”
Ngô Chấn Hạc lại nhìn hắn.
“Có khác nhau sao?”
“Có.”
“Khác ở đâu?”
Long Phàm bình tĩnh đáp:
“Nếu là nhắc…”
“ta sẽ nhớ.”
“Nếu là cảnh cáo…”
“ta phải biết mình đã chạm vào thứ gì khiến tiền bối thấy cần cảnh cáo.”
Không khí lại yên lặng.
Ngô Chấn Hạc nhìn hắn mấy nhịp.
Cuối cùng lão chậm rãi nói:
“Ngươi chưa chạm.”
“Nhưng ngươi đang đi tới.”
Một câu rất nhẹ.
Sắc mặt Long Phàm không đổi.
Nhưng trong lòng đã lập tức hiểu.
Lão biết.
Không nhất thiết biết tối nay Tầng Cửa Thứ Ba đã mở.
Nhưng ít nhất—
Ngô Chấn Hạc biết Ngô Tẫn đang dẫn hắn tới đâu.
“Ngô gia tồn tại ở Hắc Nham Thành nhiều năm như vậy.”
Lão chậm rãi nói.
“Có những thứ có thể cho người ngoài xem.”
“Có những thứ có thể cho người ngoài dùng.”
“Nhưng cũng có những thứ…”
“người ngoài biết quá sâu, chưa chắc là chuyện tốt.”
Long Phàm im lặng không đáp.
Một lúc sau, lão quay lại.
“Ngươi hữu dụng.”
“Rất hữu dụng.”
“Có thể chịu được âm hỏa.”
“Có thể nhìn ra nhịp dẫn.”
“Có thể cứu nhánh hỏa phát loạn.”
“Cửu U Minh Hỏa còn có phản ứng với ngươi.”
Ánh mắt lão dần sâu xuống.
“Vấn đề nằm ở chỗ…”
“ngươi hữu dụng quá nhanh.”
Long Phàm không nói.
“Người bình thường phải mất mấy năm mới khiến Ngô gia tin một phần.”
“Ngươi chỉ mất chưa bao lâu.”
“Người bình thường muốn vào Bắc viện phải có thân phận.”
“Ngươi không có.”
“Người bình thường muốn tiếp xúc tổ địa phải có huyết mạch Ngô gia.”
“Ngươi cũng không có.”
Lão dừng một chút.
“Nhưng ngươi vẫn đang đi xuống.”
“Ngươi nghĩ người khác sẽ nhìn thế nào?”
Long Phàm đáp rất bình tĩnh.
“Đề phòng ta.”
“Chưa đủ.”
Ngô Chấn Hạc nói.
“Có người sẽ muốn kéo ngươi vào Ngô gia.”
“Có người muốn biến ngươi thành người của mình.”
“Có người muốn chờ ngươi giải quyết xong vấn đề rồi mới tính.”
“Cũng có người…”
Lão nhìn thẳng vào mắt Long Phàm.
“cho rằng biến số không thuộc về mình thì nên xóa trước.”
Mạc Dược Sinh trong thức hải cười lạnh:
“Lão già này cuối cùng cũng nói vào trọng điểm.”
Long Phàm vẫn bình tĩnh.
“Tiền bối thuộc loại cuối?”
Ngô Chấn Hạc không đáp ngay.
Lão nhìn hắn rất lâu.
Rồi bất ngờ hỏi:
“Nếu đúng thì sao?”
Không khí trong hành lang như dừng lại.
Long Phàm không cười.
Không né mắt.
Chỉ rất bình thản nói:
“Vậy tiền bối đã ra tay rồi.”
Đồng tử Ngô Chấn Hạc hơi co lại.
Long Phàm tiếp tục:
“Ngài đứng đây nói với ta lâu như vậy…”
“nghĩa là ít nhất hiện tại…”
“ngài chưa muốn giết ta.”
Mấy nhịp im lặng.
Sau đó, Ngô Chấn Hạc lại bật cười.
“Khá.”
“Chấn Hải đánh giá ngươi còn nhẹ.”
Long Phàm khẽ nheo mắt.
“Ngô Chấn Hải nói gì?”
“Ngươi là dao.”
Ngô Chấn Hạc đáp.
“Một thanh dao rất sắc.”
“Nhưng chưa biết chuôi nằm trong tay ai.”
Long Phàm hơi nhếch môi.
“Có khi chẳng nằm trong tay ai cả.”
Nụ cười trên mặt Ngô Chấn Hạc chậm rãi biến mất.
“Đó…”
“chính là chỗ khiến người ta không yên tâm.”
Lần này, không khí lạnh hẳn.
Long Phàm biết.
Đây mới là câu thật.
Ngô Chấn Hạc không tới để tranh quyền với Ngô Tẫn.
Không tới vì Ngô Trì hay Ngô Vương.
Càng không quan tâm mấy trận đánh trẻ con trong Bắc viện.
Lão tới vì Long Phàm đang trở thành thứ Ngô gia không chắc có thể kiểm soát.
Một ngoại nhân.
Không huyết mạch.
Không gốc rễ.
Không ràng buộc.
Nhưng càng lúc càng tiến sâu vào bí mật nền móng của gia tộc.
Loại người như vậy, bất kỳ thế gia nào cũng phải dè chừng.
Ngô Chấn Hạc nhìn hắn thêm vài nhịp.
Rồi lão chậm rãi nói:
“Ta không cản Ngô Tẫn.”
“Ít nhất hiện tại.”
“Lão ấy cần ngươi.”
“Ngô gia cũng cần.”
“Nhưng Long Phàm…”
Giọng lão trầm xuống.
“Đừng để ta phát hiện ngươi đang tính thứ không nên tính.”
Long Phàm hỏi rất tự nhiên:
“Thứ gì là không nên tính?”
Ngô Chấn Hạc không trả lời.
Chỉ nhìn hắn.
Nhưng cả hai đều biết.
Cửu U Minh Hỏa.
Long Phàm khẽ nhếch môi.
“Tiền bối yên tâm.”
“Ta biết mình đang làm gì.”
Ngô Chấn Hạc khẽ lắc đầu.
“Ta lại thấy chính vì ngươi biết quá rõ mình đang làm gì…”
“mới nguy hiểm.”
Nói xong, lão bước ngang qua Long Phàm.
Không thêm một lời.
Khoảng cách giữa hai người chỉ còn chưa tới một thước.
Ngay khi đi ngang—
Long Phàm bỗng cảm thấy một luồng thần thức cực mảnh lướt qua người mình.
Nhanh.
Kín.
Không mang tính cưỡng ép.
Nhưng tinh tế tới mức gần như muốn dò từng dao động nhỏ nhất trong kinh mạch và thần hồn.
Long Phàm cũng không phản kháng.
Hắn chỉ để mộc hệ chân tức tự nhiên lưu chuyển.
Căn hạch hỏa hệ nằm yên.
Hố đen bị Lạc Hồn Thôn Nguyên Quyết ép xuống gần như hoàn toàn tĩnh lặng.
Luồng thần thức lướt qua.
Một nhịp.
Rồi biến mất.
Bước chân Ngô Chấn Hạc không dừng.
Nhưng ngay lúc đi qua, lão nói rất khẽ:
“Hỏa.”
“Mộc.”
“Thần hồn cũng không yếu.”
“Ba đường đều không tệ.”
Lưng Long Phàm vẫn thẳng.
Ngô Chấn Hạc đi thêm mấy bước.
“Nhưng thứ ta tò mò nhất…”
“vẫn chưa nhìn thấy.”
Ánh mắt Long Phàm lập tức lạnh xuống.
Mạc Dược Sinh lập tức nói:
“Đừng phản ứng.”
Long Phàm đứng yên.
Không quay đầu.
Ngô Chấn Hạc cũng không nói thêm.
Bóng lưng lão chậm rãi biến mất ở cuối hành lang.
Chỉ đến khi khí tức hoàn toàn không còn, Long Phàm mới khẽ thở ra.
Mộc hệ chân tức lập tức vận chuyển thêm một vòng trong kinh mạch.
Mạc Dược Sinh lên tiếng trong thức hải.
“Lão già này…”
“khó chơi hơn mấy tên trước nhiều.”
Long Phàm khẽ hạ mắt.
“Sinh Vân trung kỳ…”
Lần đầu tiên kể từ khi tới Hắc Nham Thành, hắn cảm nhận khoảng cách thật sự giữa mình và tầng tu sĩ phía trên.
Ngô Trì không đáng kể.
Ngô Vương có thể đánh.
Dựng Tức—
hắn đã phải đề phòng.
Nhưng Sinh Vân trung kỳ…
nếu Ngô Chấn Hạc thật sự xuất thủ vừa rồi, hắn gần như không có khả năng đối đầu trực diện.
Thuấn di có thể giúp chạy.
Nhưng chạy được bao xa… không ai biết.
Mạc Dược Sinh chậm rãi nói:
“Không thể kéo dài thêm được nữa."
Long Phàm đáp.
"Câu này, lão đã nói với ta,.."
"Ta cũng đã nói với lão,... không thể kéo dài thêm được nữa."
"Nhưng,..."
Hắn khựng lại một nhịp.
"Ta vẫn chưa thấy có kẻ hở lớn,... đoạt hoả lúc này chắc chắn thất bại."
Mạc Dược Sinh thoáng trầm ngâm.
“Ngô Tẫn muốn dùng ngươi để xuống dưới.”
“Ngô Chấn Hạc đang cân xem có nên để ngươi tiếp tục sống tới lúc đó hay không.”
"Còn chưa kể những tầng trưởng lão cao hơn đã bắt đầu để ý đến ngươi,..."
“Còn ngươi…”
Lão hơi dừng.
“Phải giữ được cái đầu lạnh để tìm ra biến số lớn nhất”
Long Phàm khẽ siết ngón tay.
“Là Tầng cửa Thứ Ba.”
Một lúc sau, lão mới nói:
“Đúng, là Tầng Cửa Thứ Ba."
Lão khẽ cười.
“Cuối cùng cũng chịu dùng đầu thay vì cứ muốn nuốt.”
Long Phàm phản bác.
"Ta thấy lão còn sốt ruột hơn ta."
Mạc Dược Sinh im lặng không đáp.
Long Phàm tiếp tục bước tới, hắn đi vòng qua khu đông bắc của Bắc viện.
Hắn không đi quá sâu, chỉ vào những nơi lệnh bài tím đen cho phép.
Hôm nay hắn nhìn trận pháp.
Mỗi một nhánh hỏa mạch dưới Bắc viện đều phải nối về tế đàn.
Mỗi một trận văn dẫn hỏa đều phải chịu sự điều phối của hệ trung tâm.
Nếu Cửa Thứ Ba thật sự nằm trong lớp phong cấm cổ.
Vậy lúc cửa mở, Cả hệ thống phải thay đổi theo.
Long Phàm đi tới một dãy đan thất phía bắc, hắn dừng lại, cảm nhận.
Nhịp hỏa ổn, hắn đi tiếp.
Một khu luyện khí, nhịp hỏa hơi mạnh, nhưng đều.
Hắn lại đi.
Một địa thất đóng kín nằm gần chân tường phía đông, hắn khựng lại.
Hỏa tức dưới nền có một đoạn hụt rất ngắn.
Cứ khoảng vài chục nhịp lại mất một nhịp, rồi trở lại.
Long Phàm đứng yên.
“Lão cảm thấy không?”
“Có.”
Mạc Dược Sinh lập tức đáp.
“Không phải phát loạn.”
“Là bị kéo.”
“Ừ.”
Ánh mắt Long Phàm chậm rãi trầm xuống.
“Hướng nào?”
Mạc Dược Sinh im lặng một lát.
“Dưới.”
Không phải hướng về tế đàn ngang mặt đất.
Mà là xuống sâu.
Long Phàm nhìn cánh cửa địa thất trước mặt.
Không mở.
Không chạm.
Chỉ lặng lẽ ghi nhớ vị trí.
Nếu hỏa lực tại đây có một phần bị kéo xuống, thì có nghĩa phong cấm phía dưới không chỉ khóa thứ ở trong.
Nó còn đang hút ngược lực từ hệ dẫn phía trên để duy trì chính mình.
Đây là một phát hiện nhỏ.
Nhưng rất quan trọng.
Bởi nếu phong cấm cổ cần lực của Bắc viện để duy trì, một ngày nó mất cân bằng…
Cửu U Minh Hỏa sẽ không cần tự phá toàn bộ phong cấm.
Chỉ cần khiến hệ dẫn phía trên loạn.
Toàn bộ cấu trúc sẽ tự yếu đi.
Mạc Dược Sinh chậm rãi nói:
“Có vẻ bàn cờ còn phức tạp hơn.”
Long Phàm khẽ gật đầu.
“Nhưng cũng có thêm đường.”
“Ngươi đang nghĩ phá hệ dẫn?”
“Không.”
Hắn đáp.
“Ít nhất không phải trước khi đoạt được hỏa.”
Nếu phá hệ dẫn quá sớm, Ngô gia sẽ lập tức phong tỏa toàn bộ Bắc viện.
Đến lúc ấy, hắn chưa kịp lấy Cửu U Minh Hỏa đã bị tầng trưởng lão vây chết.
Không thể.
Muốn động, phải đúng lúc.
Một lần.
Dứt khoát.
Khi Long Phàm rời khỏi khu đông bắc, trời đã gần sáng.
Hắn vừa đi tới đoạn hành lang nối ra tầng ngoài thì phía trước có bóng người bước tới.
Ngô Thanh Trúc.
Nàng dường như đã chờ ở đó một lúc.
Long Phàm nhìn nàng.
“Ngươi chưa về?”
“Câu đó nên hỏi ngươi.”
Nàng đáp.
Ánh mắt lướt qua phía sau Long Phàm.
Ngô Thanh Trúc im lặng vài nhịp.
“Chấn Hạc Trưởng lão, lão nói gì?”
Long Phàm nhìn nàng.
“Ngươi muốn biết?”
“Không.”
Nàng đáp rất nhanh.
Rồi hơi dừng.
“Chỉ muốn biết lão có ra tay không.”
“Không.”
Ngô Thanh Trúc như nhẹ đi một tầng rất nhỏ.
Nhưng nàng che giấu rất nhanh.
“Vậy thì tốt.”
Long Phàm khẽ nhướng mày.
“Ngươi lo ta chết?”
Ngô Thanh Trúc liếc hắn.
“Ta lo Ngô trưởng lão mất người dùng.”
Nói xong nàng xoay người.
“Đi thôi.”
Long Phàm nhìn bóng lưng nàng.
Không nói gì.
Hai người cùng đi về phía cổng ngoài.
Một đoạn sau, Ngô Thanh Trúc bỗng lên tiếng:
“Ngô Chấn Hạc thuộc trưởng lão viện.”
“Không trực tiếp quản Bắc viện.”
Long Phàm khẽ động ánh mắt.
Nàng tiếp tục:
“Lão rất ít quan tâm chuyện của lớp trẻ.”
“Cũng không quan tâm ai thắng ai thua.”
“Nhưng chuyện nào chạm tới căn cơ gia tộc…”
“lão nhất định sẽ nhìn.”
Long Phàm hiểu.
Đây là nàng đang nhắc hắn.
Ngô Chấn Hạc xuất hiện không phải ngẫu nhiên.
Cũng không phải vì hai cái tát trong Bắc viện.
Mà bởi chuyện Cửu U Minh Hỏa đã bắt đầu khiến tầng Sinh Vân chính thức nhập cuộc.
“Cảm ơn.”
Long Phàm nói.
Ngô Thanh Trúc không quay lại.
“Ta không nói gì cả.”
Khóe môi Long Phàm hơi cong lên.
Không hỏi thêm.
Trở lại Thanh Tùng Quán, trời vừa sáng.
Long Phàm đóng cửa.
Kích hoạt trận pháp.
Gia cố thêm một tầng ngăn thần thức.
Sau đó ngồi xuống bồ đoàn.
Mạc Dược Sinh ở trong thức hải lập tức lên tiếng.
“Ngươi đang bị kẹp giữa hai thứ.”
“Ta biết.”
“Một bên muốn ngươi mở đường xuống.”
“Một bên bắt đầu nghĩ xem nên khóa ngươi thế nào.”
Long Phàm mở mắt.
“Còn bên thứ ba.”
Mạc Dược Sinh khựng lại.
“Cửu U Minh Hỏa?”
“Ừ.”
Long Phàm nhìn về hướng Bắc viện.
“Ngô Tẫn muốn dùng ta.”
“Ngô Chấn Hạc muốn đề phòng ta.”
“Nhưng chưa ai biết…”
“thứ dưới kia muốn gì ở ta.”
Mạc Dược Sinh trầm mặc.
Đúng.
Đây mới là điểm nguy hiểm nhất.
Cửu U Minh Hỏa đã gọi Long Phàm một lần.
Sau đó lại im lặng. Nó dường như vẫn đang nhìn hắn. Vẫn âm thầm phản ứng với hắn.
Nhưng chưa ai biết tại sao.
Mấy nhịp sau, Mạc Dược Sinh mới nói:
“Lần xuống Tầng Cửa Thứ Ba…”
“có lẽ ngươi sẽ biết.”
Long Phàm khẽ hạ mắt.
“Ta cũng đang mong chờ."
Sau đó, hắn chậm rãi vận chuyển Lạc Hồn Thôn Nguyên Quyết.
Chân tức bắt đầu tuần hoàn.
Mộc hệ Dị Nguyên Căn lan sinh cơ quanh thức hải.
Căn hạch hỏa hệ ổn định trở lại.
Hố đen chậm rãi xoay.
Nhưng lần này, Long Phàm không ép nó hoàn toàn lắng xuống.
Hắn để lại một phần cảm ứng cực nhỏ.
Một sợi.
Mỏng tới mức gần như không tồn tại.
Hướng về phía Bắc viện.
Hướng về tế đàn.
Hướng về Tầng Cửa Thứ Ba vừa mở ra đêm qua.
Không có gì đáp lại.
Một nhịp.
Mười nhịp.
Một trăm nhịp.
Vẫn im lặng.
Long Phàm cũng không vội.
Hắn chỉ chậm rãi nhắm mắt.
Trong đầu, hai chữ từng xuất hiện trên bậc thứ hai lại thoáng vang lên.
“Lại đây.”
Lần đầu tiên, nó gọi hắn tới gần.
Còn lần tiếp theo…
Long Phàm không biết nó sẽ nói gì.
Nhưng hắn có cảm giác rất rõ, lần xuống Tầng Cửa Thứ Ba sắp tới sẽ không còn giống bất kỳ lần thử nào trước đó.
Bởi từ nơi đó trở xuống, không còn là hệ dẫn hỏa của Ngô gia.
Mà là phong cấm thật sự.
Là nơi thuộc về Cửu U Minh Hỏa.
Và khi hắn bước vào đó, Ngô gia sẽ không còn là kẻ duy nhất đang nhìn hắn nữa.