Lạc Hồn Thôn Nguyên Quyết

Chương 30: Vượt Qua Tầng Cửa Thứ Hai



Đêm thứ hai sau khi Mạc Dược Sinh chuyển vào thức hải, người của Bắc viện lại tới.

Vẫn là Ngô Thanh Trúc.

Vẫn ba tiếng gõ cửa rất nhẹ.

Cốc.

Cốc.

Cốc.

Long Phàm mở mắt.

Trong tĩnh thất, ánh đèn dầu chỉ còn một ngọn nhỏ. Trận pháp cách âm và ngăn thần thức quanh phòng vẫn vận hành đều đặn, từng đường trận văn chìm dưới nền phát ra nguyên quang nhàn nhạt.

Sâu trong thức hải, đoàn sương xám nơi rìa hơi động.

Giọng Mạc Dược Sinh vang lên:

“Đến rồi.”

Long Phàm không đáp.

Hắn đứng dậy, phất tay giải đi lớp cấm chế ngoài cùng.

Cửa mở.

Ngô Thanh Trúc đứng bên ngoài.

Trường bào tím nhạt.

Tóc dài buộc gọn.

Sắc mặt vẫn thanh lãnh như mọi lần.

Nhưng ánh mắt nàng khi nhìn Long Phàm đã khác trước rất nhiều.

Không còn là ánh mắt nhìn một đan sư ngoại lai mới được Ngô gia để mắt tới.

Cũng không hoàn toàn là đề phòng.

Mà giống như đang nhìn một người đã bước quá sâu vào một chuyện mà ngay cả chính nàng cũng chưa chắc hiểu hết.

“Ngô trưởng lão đang chờ.”

Nàng nói.

Long Phàm gật đầu.

“Đi thôi.”

Hắn không hỏi hôm nay phải làm gì.

Bởi từ hôm qua, Ngô Tẫn đã nói rất rõ.

"Bậc thứ ba."

Lần trước, hắn đã bước qua bậc thứ nhất.

Đứng được trên bậc thứ hai.

Và ở chính nơi đó, Cửu U Minh Hỏa đã lần đầu tiên truyền ý niệm cho hắn.

“Lại đây.”

Hai chữ ấy đến giờ vẫn chưa hoàn toàn biến mất khỏi ký ức, vì cảm giác đi cùng hai chữ đó là-

Lạnh.

Và Sâu.

Giống như một thứ đã ngủ dưới bóng tối quá lâu, đột nhiên nhận ra bên ngoài có một người mà nó muốn nhìn thêm một lần.

Đêm nay hắn sẽ bước thêm một bậc.

Đường vào Bắc viện đã không còn xa lạ.

Hai người xuyên qua cổng bắc, đi dọc dãy tường đá đen, vòng qua thạch điện ngoài rồi tiến vào hành lang bí mật sau bức tường kín.



Ngọc phù trong tay Ngô Thanh Trúc lóe lên.

Trận văn trên tường đá lần lượt sáng.

Một đường khe thẳng hiện ra.

Bức tường chậm rãi tách sang hai bên.

Luồng khí nóng mang theo âm ý quen thuộc lập tức phả ra.

Ngay khoảnh khắc ấy, hố đen trong đan điền Long Phàm khẽ rung.

Không mạnh.

Nhưng rất rõ.

Căn hạch hỏa hệ đỏ tím cũng hơi động theo.

Hạt nhân xanh ngọc của Mộc hệ Dị Nguyên Căn lập tức lan ra một tầng sinh cơ rất mỏng, tự nhiên chảy quanh các kinh mạch trọng yếu.

Không cần Long Phàm chủ động thúc giục.

Cơ thể hắn đã bắt đầu tự phản ứng với nơi này.

Mạc Dược Sinh trầm giọng trong thức hải:

“Ba ngày trước nó mới gọi ngươi.”

“Hôm nay xuống lại, phản ứng của hố đen đã nhanh hơn.”

“Ta biết.”

Long Phàm đáp.

“Cho nên mới phải xem cho rõ.”

Ngô Thanh Trúc đi phía trước hơi nghiêng đầu, nàng rõ ràng cảm nhận được khí tức Long Phàm vừa thay đổi rất nhẹ.

Nàng không hỏi.

Chỉ tiếp tục dẫn đường.

Hành lang ngầm kéo dài sâu xuống dưới.

Hai bên là đá đỏ sẫm.

Tinh thạch màu cam gắn cách quãng trên tường phát ra ánh sáng mờ, khiến bóng người kéo dài trên nền như những vệt tối méo mó.

Càng xuống sâu, nhiệt độ càng cao.

Nhưng vẫn như những lần trước.

Thứ đáng sợ nhất không phải nóng.

Mà là luồng âm hàn ẩn bên trong hỏa tức.

Nó không chạm vào da thịt trước.

Mà bám lên thần thức.

Từng lớp.

Từng lớp.

Như sương lạnh vô hình.

Long Phàm không chống cự.

Chỉ để mộc hệ chân tức rất mỏng lưu chuyển quanh rìa thức hải, giữ cho ý thức luôn tỉnh táo.

Từ khi Mạc Dược Sinh chuyển vào thức hải, khả năng cảm nhận biến hóa thần hồn của hắn cũng rõ hơn trước.

Vừa có một tia âm ý chạm vào, Mạc Dược Sinh đã lên tiếng:

“Nhịp hôm nay hơi khác.”

Long Phàm khẽ nheo mắt.

“Khác ở đâu?”

“Chưa nói được.”

Lão im lặng cảm nhận thêm vài nhịp.

“Nhưng không loạn như lúc đan thất phát biến.”

“Ngược lại…”

“giống như đang đợi.”

Bước chân Long Phàm không đổi.

Nhưng ánh mắt đã hơi trầm xuống.

Đợi?

Đợi ai?

Câu hỏi ấy vừa lướt qua, phía trước đã xuất hiện ánh sáng đỏ tối quen thuộc.

Thạch điện dẫn hỏa.

Đi hết hành lang, không gian trước mắt đột ngột mở rộng.

Mười hai cột đá đen vẫn dựng vòng quanh thạch điện hình tròn.

Trận văn cổ xưa trên thân cột chạy dọc từ chân tới đỉnh, từng đường nguyên quang đỏ tím sáng tối theo một nhịp cố định.

Giữa đại điện, tế đàn đá đỏ sẫm ba tầng vẫn nằm đó.

Ba bậc.

Không nhiều.

Nhưng mỗi một bậc đều giống như một ranh giới.

Trên tầng cao nhất là cổ đỉnh đen tím.

Chín sợi xích đá từ quanh thân đỉnh kéo dài ra chín phương, khóa vào hệ trận quanh tế đàn.

Dưới đáy cổ đỉnh, thỉnh thoảng vẫn lóe lên một tia hỏa quang đen tím cực mảnh.

Mỗi lần nó xuất hiện, hố đen trong đan điền Long Phàm lại rung lên một nhịp.

Ngô Tẫn đã đứng bên dưới tế đàn.

Bên cạnh lão là Ngô Khải Sơn.

Hai người đều đã chuẩn bị kỹ hơn những lần trước.

Bên hông Ngô Tẫn treo hai khối Định Thần Bội đen xám.

Cổ tay trái buộc một sợi Huyền Hỏa Tỏa Mạch Tuyến.

Ngô Khải Sơn cũng mang ngọc bội đen, trong tay còn cầm một khối ngọc phù màu tím sẫm, trên mặt có nhiều đường phù văn nhỏ hơn loại Long Phàm từng dùng.

Ngay cả khí tức của hai người cũng đã được thu liễm tới mức ổn định nhất.

Rõ ràng, bậc thứ ba không phải chuyện đơn giản.

Long Phàm vừa tới, Ngô Tẫn đã nhìn hắn.

Không chào hỏi.

Không vòng vo.

Lão phất tay, một bàn đá hiện ra bên cạnh, trên bàn đá là một khay gỗ đựng ba thứ quen thuộc.

Thanh Tâm Áp Hỏa Đan.

Định Thần Phù.

Huyền Hỏa Tỏa Mạch Tuyến.

Nhưng đều khác lần trước.

Viên đan màu bạc lần này có thêm một đường vân xanh xám ở giữa.

Ngọc phù dày hơn.

Sợi Huyền Hỏa Tỏa Mạch Tuyến cũng không còn đen thuần, mà xen từng đoạn đỏ sẫm như máu khô.

Long Phàm nhìn qua.

“Loại mạnh hơn?”

Ngô Tẫn gật đầu.

“Bậc thứ ba khác với bậc thứ hai.”

“Thứ lần trước không đủ.”

Long Phàm cầm Thanh Tâm Áp Hỏa Đan lên.

“Khác thế nào?”

Ngô Tẫn không trả lời ngay.

Lão nhìn lên tế đàn.

“Bậc thứ nhất chỉ có nhiệt áp.”

“Bậc thứ hai bắt đầu có âm hỏa chạm vào thần thức.”

“Còn bậc thứ ba…”

Lão dừng lại.

“sẽ khiến ngươi thật sự chạm vào hệ dẫn.”

Ánh mắt Long Phàm khẽ động.

Ngô Tẫn quay lại nhìn hắn.

“Ba ngày trước, ngươi đứng ở bậc thứ hai và nghe thấy nó.”

“Đêm nay ta không cần ngươi nghe.”

“Ta cần biết…”

“ngươi có thể chạm được tới đâu.”

Mạc Dược Sinh khẽ nói trong thức hải:

“Lão già này đang đổi cách thử.”

“Ừ.”

Long Phàm đáp trong lòng.

“Lần trước thử xem ta có bị nó nhìn thấy hay không.”

“Lần này…”

“là thử xem ta có thể trở thành cầu nối hay không.”

Mạc Dược Sinh cười rất khẽ.

“Hiểu là tốt.”

Long Phàm không hỏi thêm.

Hắn nuốt Thanh Tâm Áp Hỏa Đan.

Đan dược vừa tan, một luồng thanh ý lập tức lan lên thức hải.

So với lần trước, lớp bảo hộ lần này rõ hơn hẳn.

Không chỉ là một tầng mỏng.

Mà giống như một màn nước lạnh phủ vòng quanh thần thức, khiến những tia âm ý đang bám ngoài rìa lập tức bị đẩy lùi.

Hắn dán Định Thần Phù lên cổ tay trái.

Sau đó quấn Huyền Hỏa Tỏa Mạch Tuyến ba vòng quanh cổ tay phải.

Sợi dây vừa siết, một cảm giác liên kết quen thuộc lập tức nối hắn với tế đàn.

Nhưng lần này sâu hơn.

Rõ hơn.

Giống như từ cổ tay hắn kéo ra một sợi dây vô hình, xuyên thẳng vào ba tầng đá phía trước.

Ngô Tẫn nói:

“Lần này không cần thử lại bậc thứ nhất và thứ hai.”

“Ngươi đã qua.”

“Nhưng vẫn phải đi từng bậc.”

“Không được nhảy trực tiếp lên bậc thứ ba.”

Long Phàm khẽ gật đầu.

“Còn bậc ba?”

Ngô Tẫn nhìn thẳng hắn.

“Đứng vững trước.”

“Sau đó ta mới nói tiếp.”

Long Phàm bước tới chân tế đàn.

Không khí trong thạch điện như chậm lại.

Ngô Thanh Trúc đứng dưới cách hắn vài trượng.

Ngô Khải Sơn đứng chếch sang phải.

Ngô Tẫn ở chính giữa.

Ba người đều nhìn hắn.

Long Phàm ngẩng đầu.

Ba bậc đá đỏ sẫm nối lên cổ đỉnh.

Ba ngày trước, hắn đã dừng ở bậc thứ hai.

Đêm nay, hắn phải vượt qua giới hạn đó.

Mạc Dược Sinh chậm rãi nói:

“Đi.”

Long Phàm bước lên.

Bậc thứ nhất.

Hỏa ý quen thuộc lập tức quấn quanh hai chân.

Nóng.

Nhưng chưa đáng kể.

Hắn chỉ dừng đúng một nhịp rồi tiếp tục.

Bậc thứ hai.

Ầm.

Âm hỏa lập tức ép tới.

Không cần thời gian thăm dò như lần trước.

Vừa bước lên, nó đã chạm thẳng vào thần thức.

Định Thần Phù sáng lên.

Thanh Tâm Áp Hỏa Đan lan ra.

Mộc hệ chân tức trong đan điền cũng đồng thời vận chuyển.

Nhưng khác ba ngày trước, Long Phàm không còn cứng người.

Chỉ hơi dừng.

Một nhịp.

Hai nhịp.

Hơi lạnh bám quanh thức hải.

Nhưng không thể đẩy hắn lùi.

Hố đen trong đan điền xoay nhanh hơn.

Tử diễm khẽ rung.

Căn hạch hỏa hệ cũng phát ra một tầng hỏa ý đỏ tím.

Long Phàm cưỡng ép toàn bộ xuống.

Không để bất kỳ thứ nào bộc phát.

Bên dưới, Ngô Tẫn nhìn thấy cảnh đó, đáy mắt hơi đổi.

Ngô Thanh Trúc cũng nhận ra.

Lần trước, Long Phàm đứng trên bậc thứ hai đã phải chịu áp lực rất lớn.

Còn bây giờ…

hắn đã thích nghi.

Long Phàm không dừng lâu.

Hắn ngẩng đầu nhìn bậc thứ ba.

Khoảng cách chỉ một bước.

Nhưng cảm giác hoàn toàn khác.

Từ bậc đá phía trên, hắn không cảm thấy một luồng nhiệt đơn thuần.

Mà là nhịp.

Rất nhiều nhịp.

Chồng lên nhau.

Mười hai cột trận.

Chín sợi xích.

Cổ đỉnh.

Tế đàn.

Hỏa mạch bên dưới.

Tất cả như cùng nối vào bậc đá cuối cùng ấy.

Long Phàm khẽ hít vào.

Rồi bước lên bậc thứ ba.

Cả thạch điện lúc này như muốn rung mạnh.

Mười hai cột trận quanh đại điện đồng thời sáng lên.

Chín sợi xích đá phát ra những tiếng rung cực nhỏ.

Cổ đỉnh đen tím ở trung tâm chợt lóe lên một tầng hỏa quang tối.

Ngay lập tức, áp lực trên thần thức tăng vọt.

Long Phàm đứng yên.

Hai vai khẽ trầm xuống.

Định Thần Phù trên cổ tay sáng rực.

Huyền Hỏa Tỏa Mạch Tuyến siết chặt thêm một vòng.

Thanh Tâm Áp Hỏa Đan trong cơ thể lập tức tán ra hơn nửa dược lực.

Hạt nhân Mộc hệ Dị Nguyên Căn rung lên.

Từng tia sinh cơ xanh ngọc lập tức bao lấy thức hải.

Nhưng thứ khiến Long Phàm chú ý nhất lại không phải áp lực.

Mà là Cửu U Minh Hỏa lần này không gọi hắn.

Chỉ có sự im lặng.

Một sự im lặng sâu đến đáng sợ.

Mạc Dược Sinh cũng nhận ra.

Lão thấp giọng:

“Nó đang nhìn.”

Long Phàm khẽ nheo mắt.

“Ta biết.”

Không gọi.

Nhưng nó vẫn ở đó.

Cảm giác bị nhìn thấy thậm chí còn rõ hơn lần trước.

Như trong tầng bóng tối rất sâu bên dưới tế đàn, có thứ gì đó đang tỉnh táo quan sát từng phản ứng của hắn.

Ngô Tẫn lúc này mới mở miệng:

“Ổn không?”

Long Phàm không quay lại.

“Còn chịu được.”

“Vậy đứng yên.”

Ba nhịp.

Năm nhịp.

Mười nhịp.

Áp lực không giảm.

Nhưng cũng không tăng thêm.

Đến lúc ấy, Ngô Tẫn mới bước lên bậc thứ nhất.

Rồi bậc thứ hai.

Lão dừng thấp hơn một bậc.

“Nhìn thấp xuống.”

Long Phàm nhìn xuống.

Ngay trên mặt bậc thứ ba, cách mũi chân hắn chưa đầy nửa thước, có một vòng trận văn chìm.

Lần trước đứng dưới nhìn lên, hắn hoàn toàn không nhận ra.

Vòng trận này không lớn.

Chỉ rộng hơn hai bàn tay.

Nhưng cực kỳ phức tạp.

Hàng trăm đường trận văn đỏ tối chồng lên nhau, từ bậc đá chạy vào tâm vòng, rồi lại tỏa ngược ra, nối thẳng tới chân cổ đỉnh phía trên.

Kỳ lạ nhất là giữa những trận văn đỏ tối ấy còn xen vài đường màu xám đen rất mảnh.

Cũ hơn.

Sâu hơn.

Gần như đã hòa vào đá.

Long Phàm chỉ nhìn vài nhịp, ánh mắt lập tức thay đổi.

Hai hệ.

Không phải một.

Ngô Tẫn chậm rãi nói:

“Đặt tay lên.”

Long Phàm không làm ngay, hắn hỏi lại:

“Chỉ đặt tay?”

“Chỉ đặt tay.”

“Không truyền hỏa.”

“Không cưỡng ép thần thức.”

“Không dùng bất cứ thủ đoạn thăm dò nào.”

Long Phàm hỏi:

“đã có người từng thăm dò?”

Ngô Tẫn im lặng một nhịp.

“Có.”

“Chết rồi?”

“Không còn xác.”

Long Phàm không hỏi nữa.

Hắn chậm rãi đưa tay trái ra.

Mộc hệ chân tức phủ một tầng cực mỏng quanh lòng bàn tay, bảo vệ kinh mạch và thần thức.

Sau đó bàn tay hắn đặt lên vòng trận văn.

“Ông”

Khoảnh khắc tiếp xúc, toàn thân Long Phàm chợt cứng lại.

Vô số nhịp dao động lập tức tràn vào cảm nhận hắn.

Hắn thấy được mười hai cột trận.

Chín xích đá.

Cổ đỉnh.

Ba tầng tế đàn.

Các nhánh hỏa mạch tỏa ra ngoài.

Tất cả được nối thành một hệ thống hoàn chỉnh.

Nhưng chỉ một nhịp sau, Long Phàm nhận ra không đúng.

Những đường trận văn đỏ tối đang vận hành rất rõ.

Chúng kéo hỏa lực từ giữa tế đàn lên cổ đỉnh.

Sau đó qua mười hai cột trận chia áp.

Rồi tản ra các nhánh.

Đây là hệ dẫn hỏa của Ngô gia.

Thứ hắn đã nhìn ra từ lần đầu tới đây.

Nhưng những đường xám đen kia không vận hành cùng chiều.

Chúng không dẫn ra ngoài.

Cũng không đi lên cổ đỉnh.

Mà đi xuống.

Xuống sâu hơn.

Long Phàm nhắm mắt.

Hắn không phóng thần thức ra ngoài.

Hắn chỉ dựa vào tiếp xúc giữa bàn tay và trận văn để cảm nhận.

Một tầng.

Hai tầng.

Rồi một mạng lưới cực lớn dần hiện lên rất mơ hồ.

Không rõ hình.

Không rõ phạm vi.

Nhưng khổng lồ hơn tế đàn hiện tại rất nhiều.

Trận văn của Ngô gia…

đang đè chồng lên nó.

Không.

Nói chính xác hơn, hệ dẫn hỏa hiện tại được dựng dựa trên một phần cấu trúc cổ đã tồn tại từ trước.

Giống như một tòa nhà mới được xây trên nền móng của một di tích cũ.

Ngô gia đã thêm cột.

Thêm đường dẫn.

Thêm hệ chia áp.

Thêm cổ đỉnh.

Nhưng thứ sâu nhất không phải của Ngô gia.

Mạc Dược Sinh cũng cảm nhận được một phần thông qua thức hải.

Giọng lão lập tức trầm xuống:

“Tiểu tử.”

“Đừng đi sâu hơn.”

“Ta biết.”

Long Phàm đáp.

“Nhưng ta đã nhìn ra rồi.”

“Cái gì?”

“Ba tầng trận.”

Mạc Dược Sinh im lặng.

Long Phàm chậm rãi mở mắt.

Hắn không thu tay.

Chỉ cất giọng:

“Ngô Trưởng lão?.”

Phía sau, lão giả nhìn hắn.

“Nói.”

“Trận văn trên tế đàn…”

“không phải cùng một thời kỳ.”

Không khí quanh tế đàn lập tức lặng ngắt.

Ngô Khải Sơn dưới chân bậc đá khẽ ngẩng đầu.

Ngô Thanh Trúc cũng nhìn sang Ngô Tẫn.

Long Phàm tiếp tục:

“Những đường đỏ tối là hệ dẫn hỏa.”

“Mười hai cột trận, chín xích, cổ đỉnh… đều nối với nó.”

“Nhưng dưới hệ đó còn có một tầng khác.”

“Cổ hơn.”

“Không đi ra ngoài.”

“Mà đi xuống.”

Lần này, Ngô Tẫn không đáp ngay.

Ánh mắt lão già nua nhưng sâu hẳn xuống.

Long Phàm nhìn thấy phản ứng ấy.

Trong lòng lập tức hiểu.

Lão biết.

Ít nhất lão biết phía dưới còn thứ khác.

Long Phàm hỏi:

“Hệ dẫn hỏa này…”

“không phải tổ tiên Ngô gia tự tạo từ đầu?”

Ngô Khải Sơn khẽ động ánh mắt.

Ngô Thanh Trúc cũng nhìn Ngô Tẫn.

Rõ ràng, có những chuyện ngay cả hai người họ cũng chưa chắc biết hết.

Rất lâu sau, Ngô Tẫn mới nói:

“Không.”

Chỉ một chữ.

Nhưng đủ làm cả thạch điện nặng đi.

Long Phàm khẽ nheo mắt.

Ngô Tẫn nhìn lên cổ đỉnh.

“Thứ tổ tiên Ngô gia tìm thấy năm đó…”

“không chỉ là Cửu U Minh Hỏa.”

“Mà còn có phong cấm quanh nó.”

Long Phàm không nói.

Ngô Tẫn tiếp tục:

“Ngô gia không dựng nên toàn bộ hệ thống này.”

“Chúng ta kế thừa một phần.”

“Sau đó sửa.”

“Dẫn.”

“Chia.”

“Ép hỏa ra ngoài.”

Lão hạ mắt nhìn Long Phàm.

“Những gì ngươi nhìn thấy trên mặt…”

“là thứ Ngô gia dựng thêm.”

“Còn những gì nằm sâu phía dưới…”

“đã tồn tại trước khi tổ tiên chúng ta tới đây.”

Cả thạch điện im phăng phắc.

Mạc Dược Sinh cười lạnh trong thức hải:

“Quả nhiên.”

“Bọn chúng chỉ đang sống ké trên một cái phong cấm cổ.”

Long Phàm không đáp.

Hắn tiếp tục cảm nhận.

Không đi sâu.

Chỉ men theo rìa tầng trận cổ.

Càng cảm hắn càng thấy kỳ lạ.

Tầng cổ trận phía dưới không giống một hệ dẫn hỏa.

Nó giống…

"một cái khóa".

Dùng để khóa thứ gì đó sâu hơn rất nhiều.

Long Phàm khẽ siết đầu ngón tay.

Ngay khoảnh khắc ấy, một nhịp rung cực sâu truyền lên từ dưới tế đàn.

Rất nhẹ.

Nhưng toàn bộ đường trận văn xám đen dưới lòng bàn tay hắn đồng thời sáng lên một lần.

Chỉ một lần.

Rồi tắt.

Hố đen trong đan điền lập tức xoay mạnh.

Căn hạch hỏa hệ rung lên.

Tử diễm gần như muốn bùng ra.

Long Phàm cưỡng ép toàn bộ xuống.

Mộc hệ chân tức lập tức bao lấy thức hải.

Bên dưới, Ngô Tẫn quát:

“Rút tay!”

Long Phàm lập tức làm theo.

Bàn tay vừa rời vòng trận, tất cả cảm giác đột ngột biến mất.

Như một cánh cửa vừa hé ra đã đóng sầm lại.

Long Phàm thở ra một hơi.

Trán đã có một lớp mồ hôi mỏng.

Nhưng sắc mặt vẫn ổn.

Ngô Tẫn kéo hắn xuống bậc thứ hai, lão đứng ngay bên cạnh hắn.

“Ngươi vừa chạm tới đâu?”

Long Phàm nhìn vòng trận dưới chân.

“Không sâu.”

“Chỉ thấy tầng trận cổ đang đi xuống.”

“Giống một lớp khóa.”

Ngô Tẫn hỏi ngay:

“Ngươi thấy lối?”

Câu hỏi vừa rơi xuống, Long Phàm lập tức quay đầu nhìn lão.

Không khí bỗng khựng lại.

Ngô Tẫn cũng nhận ra mình vừa hỏi quá nhanh.

Hai người nhìn nhau.

Mấy nhịp sau, khóe môi Long Phàm hơi nhếch.

“Cho nên…”

“thật sự có lối xuống?”

Ngô Khải Sơn ở dưới khẽ nheo mắt.

Ngô Thanh Trúc cũng chậm rãi nhìn Ngô Tẫn.

Lần này, lão không thể né nữa.

Rất lâu sau, Ngô Tẫn mới thở ra một hơi.

“Có.”

Một chữ.

Rất thấp.

Long Phàm không tỏ ra bất ngờ.

Bởi từ lúc cảm nhận tầng trận cổ đi xuống, hắn đã đoán được.

Ngô Tẫn quay người nhìn cổ đỉnh.

“Ba bậc tế đàn…”

“không chỉ để dẫn hỏa.”

“Cũng là một tầng khảo nghiệm.”

“Người không chịu nổi bậc thứ hai, không có tư cách tiếp tục.”

“Người không đứng được trên bậc thứ ba…”

“càng không thể xuống dưới.”

Long Phàm hỏi:

“Dưới đó là gì?”

Ngô Tẫn không đáp ngay.

Lão đưa tay đặt lên một đường trận văn cạnh vòng trung tâm.

Ngọc bội đen bên hông sáng lên.

Sau đó, lão kết ba đạo ấn thức liên tiếp.

Ầm.

Bậc đá dưới chân Long Phàm rung nhẹ.

Mười hai cột trận quanh đại điện đồng thời tối đi một nhịp.

Chín sợi xích đá kéo căng.

Cổ đỉnh phát ra một tiếng trầm thấp.

Rồi ngay chính giữa bức tường phía sau tế đàn, những đường đá đỏ sẫm bắt đầu chậm rãi tách ra.

Một đường khe đen xuất hiện.

Từ một đường nhỏ, mở rộng dần.

Một thước.

Hai thước.

Ba thước.

Cuối cùng, giữa bức tường phía sau tế đàn và cổ đỉnh xuất hiện một lối xuống tối đen.

Không có cầu thang lộ rõ.

Chỉ thấy từng bậc đá đen chìm vào bóng tối.

Và từ dưới đó, một luồng hỏa ý đen tím lạnh thấu thần hồn chậm rãi phả lên.

Ngô Thanh Trúc vô thức siết chặt ngón tay.

Ngô Khải Sơn lập tức vận chân tức.

Ngay cả Ngô Tẫn cũng lùi nửa bước rồi mới ổn định lại.

Còn Long Phàm, hố đen trong đan điền hắn bỗng xoay nhanh chưa từng có.

Ầm.

Ầm.

Ầm.

Không phải âm thanh thật.

Mà như từng nhịp vọng trong ý thức.

Cửu U Minh Hỏa ở dưới đó.

Không còn nghi ngờ.

Gần hơn.

Rất nhiều.

Mạc Dược Sinh trong thức hải lần đầu tiên im lặng mấy nhịp liền.

Sau đó giọng lão mới chậm rãi vang lên:

“Tiểu tử.”

“Thứ gọi ngươi…”

“ở dưới đó.”

Long Phàm nhìn lối tối thật lâu.

Hắn không bước.

Cũng không phóng thần thức xuống.

Chỉ đứng yên.

Ngô Tẫn lúc này mới nói:

“Ba bậc…”

“ngươi đã qua.”

Long Phàm quay sang lão.

“Vậy đây là gì?”

Ngô Tẫn nhìn xuống bóng tối dưới tế đàn.

Ánh mắt già nua của lão sâu tới mức gần như hòa vào nơi đó.

“Tầng này là tầng cửa thứ hai...”

“là tầng dẫn hỏa.”

"Coi như ngươi đã vượt qua."

Lão dừng lại.

Rồi từng chữ rơi xuống.

“Còn từ đây trở xuống…”

“Là Tầng Cửa Thứ Ba.”

Không khí trong thạch điện như đông cứng.

Long Phàm nhìn xuống lối đi.

Hỏa ý đen tím từ sâu bên dưới vẫn chậm rãi tràn lên.

Không mạnh.

Nhưng càng lâu càng khiến người ta có cảm giác như có một thứ đang nhìn lên.

Mạc Dược Sinh trầm giọng:

“Đừng xuống hôm nay.”

Long Phàm đáp trong lòng:

“Ta biết.”

Ngô Tẫn cũng không có ý cho hắn xuống.

Lão đi xuống, đứng cạnh lối vào thêm một lát, rồi đưa tay kết ấn.

Đường khe giữa bức tường đá bắt đầu khép lại.

Từng chút.

Từng chút.

Cho đến khi bức tường đóng hoàn toàn

Trận văn trên mặt đá nối lại.

Như thể từ đầu chưa từng tồn tại bất kỳ lối đi nào.

Nhưng Long Phàm đã biết, nó ở đó.

Ngay dưới chân cổ đỉnh.

Ngay dưới ba bậc tế đàn.

Cũng ngay trên con đường dẫn tới thứ thật sự bị phong cấm sâu dưới tổ địa Ngô gia.

Ngô Tẫn nhìn hắn.

“Đêm nay tới đây.”

Long Phàm hỏi:

“Bao giờ xuống?”

“Chưa phải bây giờ.”

“Vì sao?”

Ngô Tẫn nhìn vòng trận đã khép kín.

“Bởi mở cửa…”

“không có nghĩa là chịu được thứ sau cửa.”

Lão ngẩng đầu.

“Ngươi cần chuẩn bị.”

“Bọn ta cũng vậy.”

Long Phàm im lặng vài nhịp.

“Bao lâu?”

Ngô Tẫn không trả lời ngay.

“Ta sẽ gọi ngươi.”

Rồi lão quay người bước ra ngoài.

Ngô Khải Sơn theo sau.

Ngô Thanh Trúc đi được vài bước thì dừng lại, quay đầu nhìn Long Phàm vẫn đứng trên bậc thứ hai.

“Ngươi không xuống?”

Long Phàm nhìn cổ đỉnh lần cuối.

Tia hỏa quang đen tím dưới đáy vừa lóe lên rồi biến mất.

Hắn chậm rãi thu mắt và bước khỏi bậc thứ hai.

Rồi bậc thứ nhất.

Mỗi bước xuống, áp lực trên thần thức đều nhẹ đi.

Nhưng cảm giác trong lòng lại càng nặng hơn.

Bởi trước đêm nay, hắn chỉ biết Cửu U Minh Hỏa nằm sâu dưới tổ địa.

Còn bây giờ, hắn đã biết chính xác cánh cửa dẫn xuống đó nằm ở đâu-

Là ngay dưới tế đàn.

Ngay dưới cổ đỉnh.