Lạc Hồn Thôn Nguyên Quyết

Chương 34: Phản Sát



Long Phàm lao ngang.

Không trực tiếp áp thẳng.

Mà kéo một đường xiên quanh mái ngói vỡ.

Tên sát thủ không truy đuổi nóng vội.

Thập Nhị Kim Lôi Nhận sau lưng xoay.

Năm lưỡi đao lập tức thu về quanh thân.

Bảy lưỡi còn lại tản ra.

Ba thủ.

Bốn khóa.

Ba ép.

Hai chờ.

Công thủ toàn diện, gần như không có khoảng trống.

Thần thức của hắn cũng khóa chặt Long Phàm.

Rõ ràng hắn đã nhìn ra.

Thứ thân pháp quỷ dị của Long Phàm, là thứ nguy hiểm nhất.

“Ngươi khó giết hơn dự tính.”

Hắn nói.

Long Phàm cố ý buông lời khiêu khích.

“Nhảy vào cắn ta đi, làm sát thủ mà lắm miệng thế."

Nói xong, thân ảnh hắn biến mất.

Thuấn di.

Nhịp thứ nhất hắn xuất hiện bên trái.

Thần thức đối phương lập tức khóa.

Ba Kim Lôi Nhận đổi hướng.

Nhịp thứ hai, là phía bên phải.

Đối phương lại khoá lệch.

Bốn Kim Lôi Nhận lập tức kéo ngang.

Nhịp thứ ba—

Long Phàm xuất hiện thẳng vào khoảng giữa.

Đồng tử tên sát thủ co lại.

“Chém!”

Năm lưỡi đao quanh thân hắn đồng thời bổ xuống.

Long Phàm không né hết.

Tay trái chạm mái.

Sinh Mộc Trấn Sát Thuật!

Ầm!

Mộc hệ chân tức bùng lên từ các khe gỗ tạo thành một mạng cản mỏng—

cản đúng vào quỹ đạo của hai lưỡi đao.

Xoẹt!

Mộc khí lập tức bị Kim Lôi Nhận cắt nát.

Không đủ chặn.

Nhưng đủ làm lệch.

Nửa tấc.

Chỉ như thế.

Khoảng hở đã xuất hiện.

Tử diễm bùng lên.

Liệt Diễm Trảm!

Một đường tím cực mảnh cắt thẳng qua khoảng trống giữa ba lưỡi đao còn lại.

Tên sát thủ lập tức lùi.

Kim Hệ Nguyên Căn rung mạnh.

Kim hệ chân tức bùng lên.

Lôi quang quấn quanh chân cương.

“Kim Lôi Giáp!”

Ông!

Một tầng chân cương ám bạc phủ lên thân thể.

Bên ngoài, lôi quang đỏ sẫm chạy liên tục.

Ầm!

Liệt Diễm Trảm va vào Kim Lôi Giáp.

Tử diễm cắt.

Kim khí chống.

Lôi lực đánh ngược.

Ầm!

Hai luồng lực nổ tung.

Đường tử diễm cắt rách lớp ngoài.

Vạt áo trước ngực đối phương bị xé một đoạn.

Nhưng cùng lúc, một tia lôi lực cũng theo Liệt Diễm Trảm phản ngược lên cánh tay Long Phàm.

Tê!

Năm ngón tay hắn tê rần.

Khí tức tên sát thủ rung mạnh.

Nhưng hắn vẫn đứng vững.

Long Phàm không truy.

Bởi phía sau hắn.

Tên Hiển Ảnh hậu kỳ đầu tiên đã quay lại.

Hắc Phong Dực phía sau mở rộng.

Thân ảnh hắn gần như hòa vào bóng đêm.

“Vô Thanh Phong Sát!”

Vù—

Không tiếng xé gió.

Không sát ý bộc phát.

Chỉ một thanh đoản đao đen lướt tới từ góc chết.

Cùng lúc, tên Thủy hệ bị đánh văng trước đó cũng chống người đứng lên.

Máu chảy bên khóe miệng.

Hàn Vũ Châm Ảnh đã mờ đi một phần.

Nhưng vẫn chưa tan.

Hắn cắn răng.

Hai tay hợp lại.

Toàn bộ phi châm còn lại đồng thời bay lên.

Thủy hệ chân tức kéo thành từng sợi mảnh giữa các mũi châm.

“Thiên Vũ Độc Võng!”

Xuy!

Hơn hai mươi cây phi châm kết thành một tấm lưới.

Một bên là Vô Thanh Phong Sát.

Một bên là Thiên Vũ Độc Võng.

Chính diện là Thập Nhị Kim Lôi Nhận.

Ba người vẫn chưa mất khả năng phối hợp.

Mạc Dược Sinh trầm giọng:

“Giải quyết nhanh.”

“Ta biết.”

Long Phàm hạ mắt.

Chân tức trong đan điền được đẩy tới cực hạn.

Hỏa Hệ Nguyên Căn rung.

Mộc Hệ Dị Nguyên Căn cũng đồng thời đáp lại.

Tên Hiển Ảnh viên mãn nâng tay.

Thập Nhị Kim Lôi Nhận tụ lại.

Tên Phong hệ ép tới từ góc chết.

Tên Thủy hệ kéo Thiên Vũ Độc Võng phủ ngang.

Ba hướng.

Một lần nữa khóa sạch.

Long Phàm không né ngay.

Hắn đang đợi.

Một nhịp.

Nửa nhịp.

Tên Phong hệ vào trước.

Thiên Vũ Độc Võng khóa sau.

Thập Nhị Kim Lôi Nhận khống chế vòng ngoài.

Ngay khi ba tầng công kích cùng tiến vào phạm vi gần nhất, thần hồn Long Phàm đột nhiên chấn động.

Nhiếp Hồn Mang.

Một đạo hồn lực cực ngắn đánh thẳng vào tên Hiển Ảnh viên mãn.

Long Phàm hoàn toàn không trông chờ một kích hồn kỹ có thể đánh tan thức hải đối phương, vì chênh lệch cảnh giới quá lớn.

Hắn chỉ cần một nhịp.

Đồng tử tên sát thủ đột nhiên co rút.

"Hồn tu."

Hắn vừa dứt lời thì thức hải đau nhói.

Thập Nhị Kim Lôi Nhận rung nhẹ.

Chỉ như vậy.

Nhưng đã đủ.

Long Phàm biến mất.

Thuấn di.

Vô Thanh Phong Sát chém hụt.

Thiên Vũ Độc Võng phủ qua vị trí hắn vừa đứng.

Tên Phong hệ lập tức biến sắc.

“Tránh đi!”

Nhưng đã muộn.

Long Phàm xuất hiện sát trước tên mạnh nhất.

Quá gần.

Tử diễm bùng lên.

Liệt Diễm Trảm!

Tên sát thủ vừa thoát khỏi ảnh hưởng của Nhiếp Hồn Mang, lập tức kéo ba Kim Lôi Nhận về chắn.

Ầm!

Tử quang va vào Kim hệ chân tức.

Rắc!

Hai lưỡi kim lôi nhận còn lại bị đánh lệch sang hai bên.

Thập Nhị Kim Lôi Nhận phía sau tên sát thủ lập tức rung mạnh.

Bản mệnh chi ảnh bị thương tổn, khiến hắn chịu phản phệ, cả người văng mạnh ra xa. Sắc mặt vốn lạnh lùng thoáng chốc trắng bệch, khí tức cũng xuất hiện một nhịp hỗn loạn.

Long Phàm không dừng.

Thuấn di!

Thân ảnh hắn biến mất khỏi mái nhà.

Gần như cùng lúc, không gian phía trước tên Hiển Ảnh viên mãn khẽ dao động.

Thân ảnh Long Phàm hiện ra.

Tử diễm ép sát lòng bàn tay.

Một đường tử diễm chém thẳng vào vị trí Kim Lôi Giáp vừa bị phá.

Ầm!

Tên Hiển Ảnh viên mãn bay bật khỏi mái nhà.

Khí tức rối loạn dữ dội.

Thập Nhị Kim Lôi Nhận phía sau mờ đi.

Nhưng chưa tan.

Tên sát thủ nghiến răng.

Kim Hệ Nguyên Căn cùng Lôi Hệ Nguyên Căn đồng thời bùng lên.

Ba lưỡi đao còn lại tụ trước ngực.

Muốn phản kích.

Nhưng Long Phàm đã tới.

Thuấn di.

Liệt Diễm Trảm lần thứ hai chém tới.

Tử quang lóe lên.

Tên sát thủ cố nghiêng người tránh.

Kim Lôi Giáp tái hiện.

Nhiếp Hồn Mang.

Thần thức hắn lập tức chậm lại một nhịp. Đối với Long Phàm như vậy đã đủ.

Đường tử diễm xuyên qua tầng phòng hộ cuối cùng.

Ầm!

Bản mệnh chi ảnh phía sau vỡ thành vô số điểm sáng nhỏ.

Khí tức tên sát thủ lập tức suy sụp.

Thân thể hắn rơi xuống phần mái thấp hơn, sinh cơ đoạn tuyệt.

Tên Thủy hệ phía sau biến sắc.

Hàn Vũ Châm Ảnh lập tức thu về.

“Rút!”

Không còn ý định ám sát nữa.

Hai Hiển Ảnh hậu kỳ đồng thời chia hai hướng.

Một người lao về phía đông.

Phong Hệ Nguyên Căn toàn lực bộc phát.

Hắc Phong Dực mở rộng.

Ảnh Phong Bộ!

Một người về phía tây.

Thủy hệ chân tức tràn xuống hai chân.

“Hàn Lưu Bộ!”

Hai người.

Hai hướng.

Long Phàm chỉ nhìn lướt qua.

Hắn quyết định truy sát tên thủy hệ trước.

Hắn biến mất.

Thuấn di.

Ngay sát na sau, hắn xuất hiện sau lưng tên Thủy hệ.

Đối phương lập tức phát hiện.

Hắn không quay đầu, chỉ ném một viên cầu đen ngược ra sau.

Long Phàm Thuấn di lần nữa.

Ầm!

Viên cầu phát nổ.

Khói đen lan rộng.

Hàn độc hòa vào sương.

Tên sát thủ vừa mừng thì mái ngói dưới chân đã rung.

Sinh Mộc Trấn Sát Thuật!

Mộc khí từ dưới mái nhà quấn lên chân hắn.

“Phá!”

Thủy hệ chân tức bùng nổ.

Nhưng chiến lực của hắn đã giảm quá nhiều.

Hàn Vũ Châm Ảnh sau lưng rung mạnh.

Chưa kịp giải, Long Phàm đã tới.

Tấm khiên xám vừa dựng, Liệt Diễm Trảm đã chém xuống.

Ầm!

Khiên vỡ nát.

Tử diễm cắt qua thân thể.

Hàn Vũ Châm Ảnh phía sau tên sát thủ vỡ thành vô số điểm sáng.

Cả người hắn ngã khỏi mái.

Khí tức của hắn nhanh chóng đoạn tuyệt.



Chỉ còn lại tên Phong hệ.

Hắc Phong dực phía sau hắn luôn được mở tới cực hạn.

Phong hệ chân tức toàn lực vận chuyển.

Ảnh Phong Bộ liên tục bộc phát.

Tốc độ nhanh hơn hai người kia rất nhiều.

Hắn lao thẳng về phía rìa Phong Không Trận.

Trong tay hắn là một khối ngọc phù màu đen.

Rõ ràng hắn muốn rạch một đường nhỏ trên lớp kết giới để thoát thân.

Long Phàm không truy ngay.

Mạc Dược Sinh lập tức hiểu.

“Ngươi muốn giữ sống?”

“Ừ.”

“Để hỏi?”

“Ít nhất phải biết ai phái tới.”

Long Phàm bước xuống mái.

Tên sát thủ Phong hệ vừa chạm tới rìa Phong Không Trận thì toàn bộ trận pháp đột nhiên sụp đổ.

Long Phàm ngay lập tức xuất hiện phía sau lưng hắn.

Hắn sững người, lúc này mới nhìn thấy trong tay Long Phàm có một lá trận kỳ.

Chính là trận kỳ đã bị Long Phàm nhổ khỏi góc mái trong lần thuấn di trước đó.

Sắc mặt tên sát thủ lập tức trắng đi.

“Ngươi…”

Long Phàm nhìn lá trận kỳ.

“Trận pháp không tệ.”

“Nhưng bày lộ quá.”

Mạc Dược Sinh trong thức hải bật cười.

Đối với người không hiểu trận pháp, muốn tìm chính xác trận kỳ giữa lúc ba Hiển Ảnh liên thủ vây giết là gần như không thể.

Nhưng Long Phàm lại khác, hắn vốn đã là Nhất cấp trận sư.

Từ lúc trận pháp dựng lên, hắn đã quan sát.

Mỗi lần thuấn di bị áp chế đều là một lần hắn cảm nhận hướng lực phản chấn.

Bốn lần đủ để xác định bốn điểm trận kỳ.

Tên sát thủ không nói nữa.

Hắc Phong Dực sau lưng co lại.

Hắn không chạy, mà quay lại liều mạng, bởi hắn biết rằng với tốc độ của Long Phàm, tiếp tục chạy cũng vô ích.

Phong Hệ Nguyên Căn toàn lực bộc phát.

Toàn bộ chân tức còn lại dồn vào đoản đao.

Lưỡi đao lập tức rung với tốc độ cực cao.

Từng tầng phong nhận mỏng phủ lên.

“Phong Tuyệt Nhất Thứ!”

Ầm!

Hiển Ảnh hậu kỳ toàn lực bộc phát.

Một kích cuối.

Long Phàm không đối cứng.

Đối phương nhanh.

Vậy… hắn biến mất.

Thuấn di cực ngắn.

Phong Tuyệt Nhất Thứ xuyên qua tàn ảnh.

Tên sát thủ biến sắc.

Hắc Phong Dực vừa muốn xoay… một bàn tay đã đặt lên vai hắn từ phía sau.

Mộc Hệ Dị Nguyên Căn khẽ rung.

Sinh Mộc Trấn Sát Thuật.

Mộc hệ chân tức lập tức xâm nhập kinh mạch.

Không đủ phong bế một Hiển Ảnh hậu kỳ lâu dài.

Nhưng lúc này đối phương đã tiêu hao quá nhiều.

Lại vừa dốc toàn lực vào Phong Tuyệt Nhất Thứ.

Khiến Chân tức của hắn bị phong bế tạm thời.

Hắc Phong Dực mờ đi.

Tên sát thủ cứng người.

Long Phàm không giết.

Tử diễm dừng ngay sát người đối phương.

“Ta hỏi.”

Tên sát thủ thở nặng.

Hắc Phong Dực phía sau đã mờ hoàn toàn.

Nhưng… hắn vẫn không nói.

Long Phàm nhìn hắn.

“Ai phái các ngươi tới?”

Đối phương im lặng.

“Có phải là người Ngô gia?”

Đồng tử đối phương không đổi.

Nhưng Mạc Dược Sinh lập tức nói:

“Thần hồn dao động.”

Long Phàm khẽ hạ mắt.

Quả nhiên.

Ngô gia.

Hoặc ít nhất có liên quan đến người trong Ngô gia.

Long Phàm hỏi tiếp:

“Ngô Chấn Hạc?”

Thần hồn đối phương không phản ứng.

“Ngô Khải Sơn?”

Thần hồn đối phương tiếp tục không phản ứng.

“Ngô Tẫn?”

Vẫn không.

Ánh mắt Long Phàm chậm rãi lạnh xuống.

Không phải ba người ấy?

Mấy tên này được huấn luyện quá kỹ?

Mạc Dược Sinh đột nhiên quát:

“Lùi!”

Long Phàm không hỏi.

Thuấn di.

Ầm!

Tên sát thủ đột nhiên co giật.

Phong Hệ Nguyên Căn trong cơ thể hắn vừa rồi còn bị ép xuống bỗng bùng lên hỗn loạn.

Không phải hắn chủ động vận chuyển.

Mà là một thứ khác.

Một đạo cấm chế nằm sâu trong cơ thể vừa bị kích hoạt.

Ầm!

Chân tức nghịch xung.

Bản mệnh chi ảnh vốn đã cực mờ, bị cưỡng ép hiện lại một thoáng.

Hắc Phong Dực méo mó.

Rồi vỡ thành vô số điểm sáng.

Khí tức tên sát thủ tắt lịm.

Long Phàm xuất hiện cách đó vài trượng.

Ánh mắt lạnh xuống.

Mạc Dược Sinh trầm giọng:

“Cấm khẩu.”

“Cấm chế nối với thần hồn và Nguyên Căn.”

“Một khi chạm tới nội dung không được phép nói…”

“nó tự kích nổ bản mệnh chi ảnh."

Long Phàm nhìn thi thể trên mái.

“Có người không muốn bọn chúng bị bắt sống.”

Đây không phải nhóm người tùy tiện thuê ngoài đường.

Người đứng sau chuẩn bị kỹ hơn hắn tưởng.



Gió đêm thổi qua.

Phong Không Trận đã tắt.

Tiếng giao chiến cũng dần lắng xuống.

Thanh Tùng Quán phía dưới đã hoàn toàn náo loạn. Tu sĩ trong khách điếm lần lượt chạy ra, còn từ những khu phố xa hơn, từng luồng thần thức cũng đã bắt đầu quét tới.

Long Phàm biết, hắn không thể ở lại đây quá lâu.

Hắn cúi xuống, thu lấy nhẫn trữ vật của ba tên sát thủ.

Tên tu sĩ Thủy hệ mang theo hơn ba mươi cây phi châm còn chưa sử dụng và hai bình độc dịch.

Tên tu sĩ Phong hệ chỉ có một thanh đoản đao, vài món đồ dùng để che giấu khí tức.

Còn tên Hiển Ảnh viên mãn, ngoài đôi bao tay ám bạc, trong nhẫn trữ vật còn có ba thanh đoản đao dùng để phối hợp với Thập Nhị Kim Lôi Nhận.

Ngoài ra, trong nhẫn của cả ba tên, hắn còn thu được một khối lượng lớn nguyên thạch thượng phẩm để duy trì trận pháp, một vài bình đan dược chữa thương, cùng 3 khối ngọc bài đen, dùng để rạch kết giới trốn thoát nếu thất bại.

Cả ba tên đều không có vật chứng minh thân phận.

Không có lệnh bài thế lực.

Cũng không có bất kỳ thứ gì đủ để truy ngược về người đứng sau.

Sạch đến mức rõ ràng là... tất cả đã được chuẩn bị từ trước.

Long Phàm tiếp tục nhặt những lá trận kỳ còn sót lại.

Tổng cộng bốn lá.

Chất lượng không cao, nhưng cách bố trí lại có mục đích rất rõ ràng:

Hạn chế thuấn di.

Sau đó mới để ba tên sát thủ ra tay kết liễu hắn.

Trong thức hải, Mạc Dược Sinh chậm rãi lên tiếng:

“Người phái chúng tới rất hiểu ngươi.”

“Không chỉ hiểu bình thường.”

Long Phàm nhìn lá trận kỳ đen trong tay.

“Biết ta có thể thuấn di.”

“Biết ta đang ở đâu.”

“Biết cảnh giới của ta.”

“Biết ta vừa đi xuống Tầng Cửa Thứ Ba.”

Hắn nhìn ba thi thể nằm trên mái nhà.

“Còn biết…”

“một Hiển Ảnh viên mãn chưa chắc đã đủ giết ta.”

Mạc Dược Sinh im lặng.

Câu cuối cùng ấy mới thật sự nguy hiểm.

Vụ ám sát xảy ra ngay sau khi Long Phàm rời khỏi phong cấm.

Chỉ có hai khả năng.

Một là đối phương tình cờ lựa chọn đúng thời điểm.

Hai là từng bước đi của Long Phàm trong Bắc viện đều đang bị người khác âm thầm theo dõi.

Mà khả năng thứ hai rõ ràng lớn hơn rất nhiều.

Long Phàm thu bốn lá trận kỳ vào nhẫn trữ vật.

Đúng lúc ấy, Mạc Dược Sinh bỗng nói:

“Có người tới.”

Long Phàm ngẩng đầu.

Một luồng khí tức quen thuộc đang nhanh chóng tiến về phía này.

Sinh Vân sơ kỳ.

Ngô Khải Sơn.

Theo sau ông ta còn có mấy luồng khí tức thuộc cảnh giới Hiển Ảnh của Bắc viện.

Nhanh thật.

Quá nhanh.

Ánh mắt Long Phàm hơi trầm xuống.

Mạc Dược Sinh hỏi:

“Đi?”

“Không.”

Long Phàm bình thản đáp.

“Rời đi lúc này…”

“ngược lại càng giống như ta đang có chuyện phải che giấu.”

Hắn đứng nguyên trên mái nhà.

Chỉ một lát sau mấy bóng người đã xuất hiện.

Ngô Khải Sơn đáp xuống mái nhà đối diện.

Áo đen.

Mặt lạnh.

Ánh mắt đầu tiên của ông ta không nhìn Long Phàm, mà nhìn ba thi thể nằm rải rác trên mái nhà.

Dư âm của ba đạo Bản Mệnh Chi Ảnh vẫn chưa hoàn toàn tan hết.

Sau đó, ánh mắt Ngô Khải Sơn dừng lại trên bốn lá trận kỳ trong tay Long Phàm.

Sắc mặt ông ta lập tức trầm xuống.

“Phong Không Trận Kỳ.”