Đêm ở Hắc Nham Thành không thật sự yên tĩnh.
Chỉ là so với ban ngày, những tiếng động của nhân gian bị ép xuống thấp hơn, nhường chỗ cho một loại tĩnh mịch khác.
Tiếng bánh xe yêu thú nghiến trên đường đá xa xa.
Vài tiếng mặc cả muộn ngoài khu chợ tán tu.
Thỉnh thoảng lại có một luồng khí tức lướt qua nóc nhà rồi nhanh chóng biến mất.
Một tòa thành của tu sĩ, dù về đêm cũng chưa bao giờ thật sự ngủ.
Nhưng trong đêm ấy, thứ Long Phàm cảm nhận được không phải sự náo động bình thường của Hắc Nham Thành.
Mà là sát ý.
Rất nhạt.
Rất kín.
Nhưng có thật.
Long Phàm ngồi khoanh chân trong tĩnh thất của Thanh Tùng Quán, hai mắt khép hờ, chân tức trong cơ thể vận chuyển chậm rãi.
Từ ngoài nhìn vào, hắn giống như đang điều tức bình thường sau lần xuống Tầng Cửa Thứ Ba.
Khí tức ổn định.
Hơi thở đều.
Không có bất kỳ dấu hiệu cảnh giác nào.
Nhưng từ nửa canh giờ trước, thần thức của hắn đã không còn hoàn toàn thu trong cơ thể.
Một phần cực nhỏ, mỏng như sương, lặng lẽ phủ ra ngoài khách điếm.
Không quét.
Không dò xét mạnh.
Chỉ chạm rất nhẹ lên những nơi khả nghi rồi thu lại.
Sâu trong thức hải, Mạc Dược Sinh cũng đã tỉnh từ lâu.
“Ba người.”
Lão thấp giọng.
“Ta biết.”
“Mái phía đông một kẻ.”
“Hiển Ảnh hậu kỳ.”
“Phong hệ.”
“Khí tức ép rất thấp, ngay cả dao động Nguyên Căn cũng gần như hòa vào gió.”
Long Phàm không động.
Mạc Dược Sinh tiếp tục:
“Một kẻ khác ở thấp hơn về phía tây bắc.”
“Cũng Hiển Ảnh hậu kỳ.”
“Thủy hệ.”
“Nhưng chân tức có độc.”
“Có lẽ đi theo hướng dùng ám khí.”
Lão dừng một nhịp.
“Còn tên cuối cùng…”
Giọng Mạc Dược Sinh trầm xuống.
“Hiển Ảnh viên mãn.”
“Song Nguyên Căn.”
“Kim.”
“Lôi.”
Long Phàm chậm rãi mở mắt.
Trong đồng tử hắn, một tia lạnh thoáng qua rồi biến mất.
Cuối cùng cũng tới.
Hắn không bất ngờ.
Ngược lại, nếu sau từng ấy chuyện vẫn không có ai động thủ, hắn mới thật sự thấy kỳ lạ.
Tới mức này, Long Phàm không còn là một đan sư ngoại lai đặc biệt nữa.
Mà đã trở thành một biến số thật sự.
Ngô Tẫn cần hắn.
Ngô Khải Sơn vẫn đang quan sát.
Ngô Chấn Hạc chưa quyết định xử lý hắn.
Nhưng Ngô gia không chỉ có ba người ấy.
Một thất cấp thế gia tồn tại nhiều năm—
không thể chỉ có một tiếng nói.
Chắc chắn sẽ có người nghĩ rằng:
Một ngoại nhân biết quá nhiều.
Tiến quá nhanh.
Lại còn được Cửu U Minh Hỏa phản ứng.
Nếu không thể khóa, vậy cách an toàn nhất chính là xóa đi trước khi hắn chạm sâu hơn.
Long Phàm đứng dậy.
Hạ mắt nhìn xuống nền phòng.
Mạc Dược Sinh hỏi:
“Ngươi định để bọn chúng vào?”
“Không.”
“Vậy?”
Khóe môi Long Phàm hơi cong lên.
“Ta muốn chủ động…”
“thịt bọn chúng.”
Ba bóng người ngoài Thanh Tùng Quán vẫn không động.
Bọn chúng rất kiên nhẫn.
Không thả thần thức dò xét quá mức.
Không phóng sát ý.
Không truyền âm liên tục.
Thậm chí khí tức cũng được ép xuống gần như hòa vào bóng tối của thành trì.
Rõ ràng không phải lần đầu làm chuyện này.
Nếu mục tiêu chỉ là một Tụ Hoàn viên mãn bình thường—
có lẽ đến lúc chết vẫn chưa chắc biết mình đã bị khóa từ lúc nào.
Nhưng Long Phàm khác.
Không chỉ thần thức của hắn mạnh hơn tu sĩ cùng cảnh giới rất nhiều.
Mà sâu trong thức hải, còn có Mạc Dược Sinh.
Một tàn hồn từng là Thất phẩm luyện đan sư.
Sống đủ lâu.
Gặp đủ nhiều.
Càng biết rõ—
những kẻ chuyên giết người thích ẩn ở đâu.
Long Phàm bước tới cửa sổ sau phòng.
Bàn tay đặt lên khung gỗ.
Rất nhẹ.
Thái Hư Dị Cốt trong lồng ngực khẽ rung.
Những đường văn mờ trên xương sáng lên trong một nhịp.
Không gian quanh thân vặn nhẹ.
Thuấn di.
Thân ảnh biến mất.
Gần như cùng lúc ấy—
trên mái phía đông của Thanh Tùng Quán—
một đôi mắt đang giấu trong bóng tối bỗng co lại.
“Không—”
Hắn còn chưa kịp truyền âm.
Một thân ảnh đen đã xuất hiện chếch sau lưng.
Tử diễm lóe lên thành một đường cực mảnh.
Liệt Diễm Trảm.
Xoẹt—
Nhưng tên sát thủ kia cũng không chậm.
Ngay khoảnh khắc tử quang xuất hiện, Phong Hệ Nguyên Căn trong đan điền hắn đã rung lên.
Phía sau lưng, một đạo hư ảnh mỏng lập tức hiện ra.
Giống một đôi cánh.
Lại giống hai tầng phong nhận xếp chồng.
**Bản Mệnh Chi Ảnh — Hắc Phong Dực.**
Hiển Ảnh vừa hiện, toàn bộ khí tức của tên sát thủ lập tức trở nên nhẹ đi.
“Ảnh Phong Bộ!”
Vù!
Thân thể hắn nghiêng sang một góc cực quái dị.
Liệt Diễm Trảm vốn nhắm vào điểm hiểm, lập tức lệch khỏi vị trí ban đầu.
Xoẹt!
Lớp chân cương hộ thể vẫn bị tử quang rạch vỡ.
Một đường cháy tím kéo dài từ vai xuống lưng.
Nhưng không trúng chỗ hiểm.
Tên sát thủ mượn chính lực chém của Long Phàm, lao vọt về phía trước.
Hai chân vừa chạm mái, Hắc Phong Dực sau lưng lập tức rung.
Ầm!
Một tầng phong áp bùng ra.
Ngói dưới chân vỡ thành từng mảnh.
Thân ảnh hắn lập tức kéo thành ba đạo tàn ảnh tản về ba hướng khác nhau.
Mạc Dược Sinh nói ngay:
“Phong hệ.”
“Thân pháp rất tốt.”
Long Phàm không truy.
Bởi hắn biết—
hai người còn lại đã động.
Quả nhiên.
“Bị phát hiện!”
Một tiếng truyền âm lạnh lẽo vang lên.
Tên thứ hai ẩn ở góc thấp hơn lập tức lao ra.
Áo đen bó sát.
Mặt che nửa dưới.
Ngay khi xuất hiện, Thủy Hệ Nguyên Căn trong cơ thể hắn đã vận chuyển.
Một tầng lam quang rất nhạt phủ lên hai cánh tay.
Nhưng trong màu lam ấy, lại có từng tia xanh sẫm như mực độc lan ra.
Sau lưng hắn, một bản mệnh chi ảnh mơ hồ hiện lên, đó là Một màn mưa.
Từng giọt nước hư ảo treo lơ lửng giữa không trung.
Mỗi giọt đều dài và nhọn như kim.
**Bản Mệnh Chi Ảnh — Hàn Vũ Châm Ảnh**
Tay phải hắn vừa lật—
ba cây phi châm đã xuất hiện giữa những ngón tay.
Thủy hệ chân tức lập tức quấn lên, ép sát quanh thân châm—
khiến ba cây phi châm gần như mất hoàn toàn tiếng xé gió.
“Âm Vũ Châm.”
Xuy!
Ba đạo hàn quang biến mất.
Không phải thật sự biến mất.
Mà quá nhanh.
Quá mảnh.
Lại được Thủy hệ chân tức bao phủ, gần như hòa vào hơi ẩm trong màn đêm.
Long Phàm nghiêng người.
Không gian khẽ vặn.
Thuấn di cực ngắn.
Ba đạo hàn quang xuyên qua vị trí hắn vừa đứng ghim xuống mái ngói.
Xì—
Phần đá quanh đó nhanh chóng chuyển xám.
Sau đó vỡ vụn ra.
Có độc.
Không chỉ độc.
Long Phàm nhìn ba lỗ nhỏ trên mái.
Quanh miệng lỗ, còn có một tầng sương mỏng.
Hàn độc.
Ánh mắt hắn lạnh thêm.
Một kẻ Phong Hệ Nguyên Căn.
Bản mệnh Hắc Phong Dực.
Chuyên thân pháp cùng tập sát.
Một kẻ Thủy Hệ Nguyên Căn.
Bản mệnh Hàn Vũ Châm Ảnh.
Chuyên ám khí cùng hàn độc.
Hai Hiển Ảnh hậu kỳ.
Và một Hiển Ảnh viên mãn vẫn chưa thật sự ra tay. Trận này chứng tỏ bọn chúng thật sự muốn hắn chết.
Mạc Dược Sinh nói:
“Còn tên cuối.”
“Ta biết.”
Ngay khoảnh khắc ấy, một luồng thần thức nặng như lưới thép đột nhiên ép xuống, trực tiếp khóa lấy khoảng không quanh Long Phàm.
Một thân ảnh cao gầy chậm rãi đáp xuống mái nhà đối diện.
Áo choàng xám đen.
Gương mặt tái lạnh.
Hai tay đeo một đôi bao tay kim loại màu ám bạc.
Khí tức không còn che giấu.
Hiển Ảnh viên mãn.
Trong cơ thể hắn, hai luồng chân tức khác nhau cùng vận chuyển.
Một sắc bén.
Một cuồng bạo.
Kim Hệ Nguyên Căn.
Lôi Hệ Nguyên Căn.
Song Nguyên Căn.
Tên sát thủ nhìn đồng bạn Phong hệ vừa bị Long Phàm ép khỏi vị trí.
Sau đó mới nhìn Long Phàm.
Hai tay hắn kết ấn.
“Phong toả.!"
Ầm!
Bốn phương quanh Thanh Tùng Quán đồng thời lóe sáng.
Bốn đạo nguyên quang mờ từ các nóc nhà lân cận dựng lên, nhanh chóng nối với nhau thành một lớp kết giới phong tỏa lớn.
Trận kỳ.
Long Phàm chỉ nhìn một cái đã nhận ra.
Không phải trận pháp cao cấp.
Nhưng được bố trí rất thực dụng.
Nó giống như một chiếc lồng vô hình khóa chặt không gian, nội bất xuất, ngoại bất nhập.
Muốn thoát chỉ có hai cách, một là phá trận, hai là đánh vỡ kết giới.
Trong phạm vi của kết giới, dao động không gian bị ép nhiễu loạn.
Giảm hiệu quả thân pháp dịch chuyển.
Quan trọng nhất là thu hẹp được chiến trường.
Mạc Dược Sinh thấp giọng:
“Với cấp độ của trận pháp này, ít nhất phải có tu vi Dựng Tức trung kỳ mới đủ sức phá vỡ kết giới.” “Lại còn ép nhiễu loạn không gian, chứng tỏ trận pháp này được chuẩn bị riêng để đối phó với ngươi.”
Long Phàm đáp:
“Vậy càng chứng tỏ người thuê chúng biết ta rất rõ.”
Một câu này vừa hiện trong lòng—
ánh mắt hắn càng lạnh.
Biết hắn có thân pháp quỷ dị.
Biết hắn ở Thanh Tùng Quán.
Biết hắn vừa từ Bắc viện trở về chưa lâu.
Biết hắn chỉ có tu vi Tụ Hoàn viên mãn.
Và biết phải dùng ba Hiển Ảnh phối hợp cùng Phong Không Trận mới bảo đảm giết hắn.
Người đứng sau rất có thể không xa Bắc viện.
Nhưng hiện tại chưa phải lúc nghĩ chuyện đó.
Tên sát thủ Thủy hệ đã động.
Hai tay vung liên tục.
Hàn Vũ Châm Ảnh phía sau đồng thời rung lên.
Mấy chục giọt mưa hư ảo kéo dài ra.
Hóa nhọn.
Từng cây phi châm thật trong tay hắn được Thủy hệ chân tức dẫn động—
lẫn vào giữa vô số châm ảnh.
“Vũ Châm Phong Sát!”
Xuy—
Xuy—
Xuy—
Mấy chục đạo ô quang bắn lên trời rồi tản ra như mưa đen.
Nhưng giữa thật và giả gần như không thể phân biệt bằng mắt thường.
Mỗi cây châm thật đều mang một tầng độc quang xanh sẫm.
Mỗi đạo châm ảnh lại mang theo hàn ý, nhiễu loạn cảm nhận.
Cùng lúc ấy—
tên Hiển Ảnh viên mãn nâng hai tay.
Ầm!
Kim hệ chân tức bùng lên.
Lôi hệ chân tức lập tức quấn vào.
Phía sau hắn—
một bản mệnh chi ảnh khổng lồ dần hiện ra.
Một vòng đao.
Mười hai thanh.
Đen bạc.
Từng tia lôi quang đỏ sẫm bò dọc trên lưỡi.
**Bản Mệnh Chi Ảnh — Thập Nhị Kim Lôi Nhận**
Mạc Dược Sinh khẽ nói:
“Bản mệnh đã gần ngưng thực.”
“Không hổ Hiển Ảnh viên mãn.”
Tên sát thủ nâng tay.
Bốn thanh đao ảnh trong Thập Nhị Kim Lôi Nhận lập tức tách ra.
Kim hệ ngưng hình.
Lôi hệ gia tốc.
“Kim Lôi Trấn Sát!”
Ầm!
Bốn đạo đao quang bổ xuống từ bốn góc.
Phía trên—
Vũ Châm Phong Sát phủ kín.
Phía trước—
Kim Lôi Nhận ép đường lui.
Một khóa đường tránh.
Một ép vị trí.
Hai người phối hợp cực kỳ nhuần nhuyễn.
Còn tên Phong hệ lúc này đã biến mất.
Long Phàm không cần nhìn cũng biết.
Kẻ đó đang chờ hắn tránh.
Ba người.
Ba vị trí.
Ba chức năng.
Một người phong tỏa.
Một người ép vị trí.
Một người kết liễu.
Long Phàm không lùi.
Chân phải đạp nhẹ xuống mái ngói.
Thái Hư Dị Cốt rung.
Ầm.
Không gian quanh thân méo đi.
Thuấn di.
Nhưng vừa dịch chuyển, lớp Phong Không Trận xung quanh lập tức rung lên.
Ông!
Một lực vô hình ép ngược vào dao động không gian.
Khoảng cách thuấn di bị rút ngắn gần một nửa.
Đúng như dự đoán.
Không khóa được hắn.
Nhưng đủ để hạn chế.
Vũ Châm cùng bốn đạo Kim Lôi Nhận đồng thời đánh xuống vị trí cũ.
Ầm!
Mái ngói vỡ tung.
Sóng lực quét ra bốn phía.
Khi Long Phàm vừa hiện thân, Mạc Dược Sinh đã quát:
“Sau lưng!”
Không cần quay đầu.
Long Phàm cúi người.
Xoẹt!
Một thanh đoản đao mỏng như cánh ve lướt sát qua tóc.
Tên sát thủ Phong hệ đã tới.
Hắc Phong Dực phía sau hắn ép sát vào cơ thể.
Toàn bộ Phong hệ chân tức dồn vào đoản đao.
“Phong Ảnh Thứ!”
Xuy!
Mũi đao đổi hướng giữa không trung.
Không chém.
Mà đâm.
Nhanh đến mức gần như chỉ còn một đường đen.
Long Phàm nâng tay.
Tử diễm bùng.
Liệt Diễm Trảm.
Ầm!
Tử quang va vào phong nhận.
Tên Phong hệ lập tức xoay người theo lực va.
Ảnh Phong Bộ!
Thân ảnh hắn lướt ngang.
Không đối cứng.
Không dây dưa.
Một kích không thành lập tức lui.
Đúng kiểu sát thủ.
Long Phàm nhìn theo.
“Khó chịu thật.”
Mạc Dược Sinh cười lạnh:
“Người ta Hiển Ảnh hậu kỳ.”
“Ngươi tưởng đứng yên cho ngươi chém?”
Long Phàm không đáp.
Bởi tên Thủy hệ đã tới.
Hai tay hắn kết ấn.
Hàn Vũ Châm Ảnh sau lưng tản ra.
Những đạo châm ảnh vừa rơi hụt, đột nhiên hóa thành từng tia thủy khí mỏng.
Tụ lại.
Xuy!
Sáu cây phi châm từ sáu hướng đồng thời lao tới.
“Lục Vũ Hồi Châm!”
Long Phàm lập tức nhận ra.
Những cây châm vừa rồi có thể quay lại.
Hắn không tránh nữa.
Mộc Hệ Dị Nguyên Căn rung.
Mộc hệ chân tức xanh ngọc trào xuống chân.
Sinh Mộc Trấn Sát Thuật!
Ầm!
Từng sợi mộc khí từ khe ngói bùng lên, kết thành một tầng lưới mỏng trước mặt.
Phập!
Phập!
Phập!
Ba cây phi châm xuyên thủng.
Nhưng tốc độ đã giảm.
Long Phàm nghiêng người tránh.
Ba cây còn lại, hắn trực tiếp thuấn di.
Thân ảnh biến mất.
Lần này, hắn xuất hiện sát bên trái tên Thủy hệ.
Đối phương biến sắc.
Hàn Vũ Châm Ảnh phía sau lập tức co lại.
Một tầng thủy quang xanh lam bao lấy cơ thể.
“Hàn Thủy Y!”
Ông!
Một lớp chân cương như nước xuất hiện.
Long Phàm không cho hắn kịp phòng thủ.
Tử diễm bùng.
Liệt Diễm Trảm.
Xoẹt!
Tử quang chém vào Hàn Thủy Y.
Xì—
Hơi nước bùng lên.
Thuỷ khắc hỏa, nhưng tử diễm của Long Phàm không phải phàm hỏa - Mà là "Thú hoả."
Hàn Thủy Y chỉ giữ được một nhịp, đã bị tử diễm xé mở.
Tên sát thủ lập tức lấy ra một tấm khiên tròn màu xám.
Ầm!
Liệt Diễm Trảm chém lên mặt khiên.
Không vỡ.
Nhưng một đường cháy tím lập tức cắt sâu vào pháp khí.
Tên sát thủ bị ép lui.
Một bước.
Chỉ một bước.
Long Phàm đã cúi người.
Tay trái chạm mái.
Sinh Mộc Trấn Sát Thuật.
Mộc hệ chân tức xanh ngọc theo khe ngói chảy xuống, vài sợi mộc khí cực mảnh đột ngột luồn lên đúng nơi tên kia vừa đặt chân.
Quấn.
Khóa.
Tên sát thủ lập tức phát hiện.
Thủy hệ chân tức bùng xuống chân.
“Hàn Lưu Chấn!”
Ầm!
Một tầng hàn khí nổ ra.
Mộc khí lập tức đóng sương.
Nhưng chậm nửa nhịp.
Long Phàm đã áp vào.
Tử diễm trên tay phải nén thành một tầng hỏa quang cực mỏng quanh quyền.
Ầm!
Một quyền đánh vào lớp chân cương vừa bị Liệt Diễm Trảm phá yếu.
Rắc!
Chân cương vỡ.
Tên Hiển Ảnh hậu kỳ bị đánh bật ra, đập mạnh vào tường ngoài của khách điếm.
Hàn Vũ Châm Ảnh phía sau lập tức méo đi.
Khí tức hỗn loạn.
Chưa chết.
Nhưng chiến lực giảm mạnh.
Long Phàm vừa định tiến thêm… đáy mắt chợt lạnh.
Tên Hiển Ảnh viên mãn không cứu đồng bạn.
Hắn đã chờ chính nhịp này.
Thập Nhị Kim Lôi Nhận phía sau đồng thời sáng.
Không còn bốn.
Mà là mười hai.
Kim Hệ Nguyên Căn vận chuyển tới cực hạn.
Từng đạo Kim hệ chân tức sắc bén được ép vào đao ảnh.
Lôi Hệ Nguyên Căn theo sau.
Xuy!
Xuy!
Từng tia lôi quang đỏ sẫm nhảy giữa mười hai lưỡi đao.
Kim ngưng thành hình.
Lôi lực thúc tốc tới cực hạn.
Hai loại Nguyên Căn không hòa làm một.
Nhưng phối hợp cực kỳ thuần thục.
Mạc Dược Sinh trầm giọng:
“Cẩn thận.”
“Đây mới là sát chiêu của hắn.”
Tên sát thủ lạnh lùng nâng tay.
“Thập Nhị Kim Lôi Sát.”
ẦM!
Mười hai lưỡi đao đồng thời biến mất.
Quá nhanh. Dưới sự thúc đẩy của Lôi hệ chân tức, tốc độ của mười hai lưỡi đao đã đạt tới cực hạn.
Long Phàm lập tức thuấn di.
Nhưng Phong Không Trận rung.
Khoảng cách bị ép.
Tốc độ chậm đúng nửa nhịp.
Xoẹt!
Một lưỡi đao quét qua vai trái.
Trường bào bị rách.
Một vết thương mảnh xuất hiện.
Máu rịn ra.
Không nặng.
Nhưng đủ để Long Phàm hiểu tên này không phải Ngô Vương.
Không phải thiên tài thế gia giao thủ vì thể diện.
Mà là sát thủ thật sự.
Không cần thắng đẹp.
Không cần đấu pháp đường đường chính chính.
Không cần chứng minh ai mạnh hơn.
Chỉ cần… giết.
Mạc Dược Sinh nói nhanh:
“Phá trận trước?”
“Không.”
Long Phàm nhìn tên Hiển Ảnh viên mãn.
“Thịt bọn chúng trước.”