Long Phàm hơi nheo mắt.
“Tiền bối nhận ra?”
Ngô Khải Sơn không trả lời ngay.
Ông ta bước tới bên thi thể tên Hiển Ảnh viên mãn, trước tiên quan sát vết thương, sau đó đặt hai ngón tay lên cổ tay đối phương.
"Kim hệ chân tức còn sót lại."
"Lôi ý vẫn chưa hoàn toàn tiêu tán."
Ngô Khải Sơn khẽ cau mày.
“Song Nguyên Căn Kim – Lôi.”
Sau đó, ông ta nhìn sang thi thể thứ hai.
“Thủy hệ.”
“Tu ám khí.”
Cuối cùng, ánh mắt Ngô Khải Sơn dừng trên tên sát thủ Phong hệ lâu hơn một chút.
Ông ta cúi xuống, kiểm tra quần áo và thân thể đối phương.
Không có bất kỳ dấu hiệu nào chứng minh thân phận.
Quá sạch.
Ngô Khải Sơn đứng dậy.
“Hắn bị đặt cấm chế cấm khẩu?”
Long Phàm đáp:
“Ta vốn định tra hỏi.”
“Nhưng cấm chế trong cơ thể hắn đã tự kích nổ.”
"Ta nghĩ, hai tên còn lại cũng vậy."
Ngô Khải Sơn nhìn hắn.
“Ngươi hỏi được gì?”
Long Phàm không trả lời ngay.
Mấy nhịp sau hắn mới nói:
“Ta chỉ hỏi hắn có phải do người Ngô gia phái tới hay không.”
“Phản ứng thế nào?”
“Có phản ứng.”
Không khí xung quanh lập tức lạnh xuống.
Mấy tên hộ viện đứng sau Ngô Khải Sơn đồng thời biến sắc.
Nhưng bản thân ông ta lại bình tĩnh hơn tất cả.
“Hắn có nói ai phái tới không."
Long Phàm nhìn thẳng vào mắt ông ta.
“Ngô Khải Sơn.”
“Ngươi.”
“Ngô Tẫn.”
“Ngô Chấn Hạc."
"Nhưng cả ba cái tên đều không có phản ứng."
Ngô Khải Sơn hơi nheo mắt.
Hai người nhìn nhau.
Một lúc lâu sau, Ngô Khải Sơn mới lên tiếng:
“Chuyện này…”
“ta sẽ tra.”
Long Phàm khẽ cười.
“Tiền bối nghĩ ta sẽ tin?”
“Không cần tin.”
Ngô Khải Sơn lạnh nhạt đáp.
“Nhưng nếu người trong Ngô gia thật sự dám tự ý phái người giết ngươi trong lúc Ngô Tẫn vẫn còn cần ngươi…”
Ánh mắt ông ta lạnh hẳn xuống.
“Thì chuyện này đã không còn chỉ là chuyện của riêng ngươi.”
Long Phàm hiểu.
Một phe trong Ngô gia tự ý ám sát người đang được Ngô Tẫn sử dụng để xử lý Cửu U Minh Hỏa.
Đó không chỉ là muốn giết một ngoại nhân.
Mà còn là phá hoại kế hoạch của một phe khác trong gia tộc.
Nói cách khác, mâu thuẫn bên trong Ngô gia đã bắt đầu lộ ra ngoài.
Ánh mắt Ngô Khải Sơn lướt qua phần áo rách trên vai trái của Long Phàm.
“Ngươi bị thương?”
Long Phàm khẽ gật đầu.
Ngô Khải Sơn tiếp tục hỏi:
“Bản Mệnh Chi Ảnh của chúng là gì?”
“Hắc Phong Dực.”
“Hàn Vũ Châm Ảnh.”
“Thập Nhị Kim Lôi Nhận.”
Ngô Khải Sơn im lặng một nhịp.
Phía sau ông ta, mấy tên hộ viện Ngô gia cũng đồng thời im bặt.
Ánh mắt bọn họ nhìn Long Phàm đã hoàn toàn thay đổi.
Ba Hiển Ảnh.
Không phải ba tán tu bình thường.
Mà là ba người có con đường chiến đấu cực kỳ rõ ràng.
Một người dựa vào thân pháp.
Một người chuyên dùng độc và ám khí.
Một người chính diện áp sát, lấy Kim – Lôi hai hệ ép chết đối thủ.
Ngoài ra còn có Phong Không Trận, chuyên dùng để gây nhiễu không gian, tạo kết giới phong toả con mồi.
Vậy mà Long Phàm vẫn đứng ở đây.
Tụ Hoàn Viên mãn.
Một mình xử lý gọn ba tên sát thủ, không để bất kỳ kẻ nào thoát được.
Ngô Khải Sơn không biểu lộ quá nhiều.
Ông ta từng tận mắt chứng kiến Long Phàm giao thủ với Ngô Vương.
Nhưng một trận tỷ đấu trong sân Bắc viện hoàn toàn khác với một cuộc ám sát đã được chuẩn bị từ trước.
Ngô Vương còn có thể giữ tay.
Sát thủ thì tuyệt đối không.
“Một mình ngươi giải quyết cả ba?”
“Vốn không định như vậy.”
Long Phàm đáp.
“Nhưng bọn chúng tới để giết ta.”
Ngô Khải Sơn không nói thêm.
Ông ta quay sang đám người phía sau.
“Dọn sạch nơi này.”
“Kiểm tra kỹ từng thi thể.”
“Tra Nguyên Căn tàn tức.”
“Tra lai lịch của thuật pháp.”
“Đặc biệt là ba loại Bản Mệnh Chi Ảnh kia.”
“Không được bỏ sót bất kỳ thứ gì.”
“Trước khi Bắc viện tra xét xong, không được để người của thành chủ phủ bên ngoài xen vào.”
“Vâng.”
Mấy người lập tức tản ra.
Nghe những lời ấy, ánh mắt Long Phàm khẽ động.
Dựa vào Nguyên Căn tàn tức để tìm người thì rất khó.
Nhưng thuật pháp thường có truyền thừa.
Bản Mệnh Chi Ảnh càng không thể hoàn toàn không để lại dấu vết.
Nếu ba tên này từng xuất hiện tại Hắc Nham Thành, Ngô gia chưa chắc không thể tra ra được gì.
Mà Ngô Khải Sơn muốn Bắc viện tự mình xử lý chuyện này, càng chứng minh ông ta cũng nghi ngờ vụ ám sát bắt nguồn từ nội bộ Ngô gia.
“Long Phàm.”
Ngô Khải Sơn gọi.
“Đêm nay đừng tiếp tục ở lại Thanh Tùng Quán.”
Long Phàm hơi nhướng mày.
“Vì sao?”
“Ngươi nghĩ chỉ có một nhóm sát thủ?”
Một câu ấy khiến bầu không khí xung quanh lạnh thêm vài phần.
Long Phàm không đáp.
Ngô Khải Sơn tiếp tục:
“Vào Bắc viện.”
“Ở lại đó cho tới lần tiếp theo xuống phong cấm.”
“Ít nhất ở bên trong Bắc viện…”
“Không ai dám ngang nhiên động thủ.”
Trong thức hải, Mạc Dược Sinh cười lạnh:
“Bọn chúng muốn nhốt sói vào chuồng.”
Long Phàm nhìn Ngô Khải Sơn.
“Các ngươi muốn theo dõi ta?”
Ngô Khải Sơn không hề phủ nhận.
“Đúng.”
Ông ta đáp thẳng.
Long Phàm khẽ cười.
“Được.”
Mạc Dược Sinh khựng lại.
“Ngươi thật sự muốn vào?”
Long Phàm đáp trong lòng:
“Càng gần tế đàn…”
“càng tốt.”
Mạc Dược Sinh im lặng.
Một lát sau, lão bỗng bật cười.
“Ta quên mất.”
“Ngươi đang muốn trộm đồ ngay trong nhà người ta.”
Trước khi rời khỏi Thanh Tùng Quán, Long Phàm quay đầu nhìn căn phòng mình đã ở suốt những ngày qua.
Cửa sổ vẫn còn mở.
Trận pháp trong tĩnh thất đã tắt.
Một nơi vốn được xem như chỗ nghỉ chân tạm thời, giờ đã không còn an toàn.
Nhưng Long Phàm không hề tiếc nuối.
Ngược lại, đêm ám sát này đã giúp hắn xác nhận một chuyện quan trọng hơn.
Trong Ngô gia thật sự có người muốn hắn chết.
Một khi bước đầu tiên thất bại.
Sẽ có bước thứ hai.
Bước thứ ba.
Cho tới khi một trong hai bên hoàn toàn biến mất.
Long Phàm theo Ngô Khải Sơn rời khỏi khu phố.
Trước khi đi, hắn khẽ lấy ra một lá trận kỳ đen từ nhẫn trữ vật.
Phong Không Trận.
Một trận pháp nhỏ.
Cấp bậc không cao.
Nhưng ý tưởng vận hành lại cực kỳ thực dụng.
Tạo kết giới khoá không gian.
Gây nhiễu dao động.
Trong đầu Long Phàm, toàn bộ cách bố trí của trận pháp vừa rồi nhanh chóng hiện lại.
Bốn trận kỳ.
Bốn phương vị.
Lực phong tỏa của nó nằm ở việc cưỡng ép đóng kín toàn bộ không gian, và tạo ra một tầng nguyên khí hỗn loạn bao phủ khu vực bên trong.
Mỗi khi Thái Hư Dị Cốt kéo động không gian, trận pháp sẽ lập tức sinh ra phản chấn.
Không thể hoàn toàn ngăn cản thuấn di.
Nhưng có thể kéo ngắn khoảng cách dịch chuyển.
Làm chậm một nhịp.
Mà trong sinh tử chiến, một nhịp đã đủ để lấy mạng người.
Mạc Dược Sinh hỏi:
“Ngươi lại đang nghĩ gì?”
“Trận pháp này có thể sửa.”
“Để làm gì?”
Long Phàm nhìn về phía Bắc viện.
“Khóa người.”
Mạc Dược Sinh lập tức hiểu ra.
“Chuẩn bị cho lúc đoạt hỏa?”
“Có thể.”
Long Phàm đáp.
“Đường lui của ta cần phải mở.”
“Nhưng đường của người khác…”
“Có lúc phải khóa lại.”
Khi Long Phàm bước qua cổng Bắc viện lần nữa, trời đã gần sáng.
Hỏa tức dưới lòng đất vẫn âm thầm chảy qua từng nhánh hỏa mạch.
Trận văn khắc trên nền đá vẫn tỏa sáng đều đặn.
Mọi thứ nhìn qua đều không khác trước.
Nhưng Long Phàm biết, kể từ đêm nay - cục diện đã hoàn toàn thay đổi.
Sau khi trở về Bắc viện, Ngô Khải Sơn trực tiếp sắp xếp cho hắn một gian tĩnh thất nằm ở khu ngoài phía đông bắc.
Nơi này không thuộc khu vực cốt lõi.
Cũng không nằm gần những địa thất trọng yếu.
Nhưng so với khách điếm bên ngoài, mức độ phòng bị rõ ràng cao hơn rất nhiều.
Hai đầu hành lang đều có người của Bắc viện tuần tra.
Bên dưới nền đá là trận văn cảnh giới.
Trên bốn bức tường còn ẩn giấu một tầng cấm chế, có thể ngăn thần thức từ bên ngoài tùy ý dò xét vào trong.
Nói là bảo vệ hắn, không sai.
Nói là thuận tiện giám sát, cũng không sai.
Long Phàm hiểu rất rõ.
Cho nên hắn không phản đối.
Ít nhất hiện tại, ở lại Bắc viện còn có một lợi ích mà Thanh Tùng Quán không thể mang lại.
Gần tế đàn.
Gần Tầng Cửa Thứ Ba.
Cũng gần những nhánh hỏa mạch mà hắn đang muốn nhìn thấu.
Cửa tĩnh thất vừa khép lại, Long Phàm lập tức kích hoạt cấm chế có sẵn.
Hắn tiếp tục lật tay, ba lá trận kỳ nhỏ xuất hiện.
Đó chính là những lá trận kỳ hắn từng mua tại Vạn Bảo Các.
Long Phàm đặt chúng vào ba góc phòng, sau đó lấy thêm một khối trận bàn nhỏ, giấu bên dưới bồ đoàn.
Mấy đường trận văn âm thầm nối liền với nhau.
Một tầng nguyên quang mờ nhạt lóe lên rồi nhanh chóng biến mất.
Trận pháp này không đủ để ngăn cản một người thật sự muốn cưỡng ép dò xét.
Nhưng chỉ cần có thần thức lạ chạm vào, Long Phàm sẽ lập tức cảm nhận được.
Làm xong tất cả, hắn mới ngồi xuống bồ đoàn.
Vừa thả lỏng hơi thở, một luồng tanh ngọt đã lập tức dâng lên cổ họng.
“Phụt!”
Một ngụm máu sẫm phun xuống nền đá.
Sắc mặt Long Phàm nhạt đi một tầng.
Vết thương ngoài vai trái không tính là nghiêm trọng.
Nhưng đòn Kim – Lôi của tên sát thủ Hiển Ảnh viên mãn vẫn để lại một phần dị lực sắc bén trong kinh mạch.
Ban nãy, trước mặt Ngô Khải Sơn và đám người Bắc viện, Long Phàm vẫn luôn cưỡng ép giữ cho khí tức ổn định.
Hiện tại không còn người ngoài, phản chấn mới thật sự bộc phát.
Mạc Dược Sinh chậm rãi lên tiếng:
“Ta còn tưởng ngươi không biết đau.”
Long Phàm dùng tay áo lau vệt máu nơi khóe môi.
“Chết rồi mới không biết đau.”
“Miệng vẫn còn cứng.”
Mạc Dược Sinh hừ lạnh.
“Trong nhẫn của tên dùng ám khí có một bình đan dược màu đen.”
“Lấy ra.”
Long Phàm không hỏi nhiều.
Thần thức lập tức tiến vào chiếc nhẫn trữ vật vừa thu được.
Một lát sau, một bình ngọc màu đen xuất hiện trong tay hắn.
Nắp bình vừa mở, mùi dược liệu nồng đậm lập tức lan ra.
Long Phàm đổ một viên đan dược vào lòng bàn tay.
Viên đan có màu xám nhạt.
Bên ngoài hiện lên hai đường đan văn mờ.
Hắn chỉ nhìn qua một lần, rồi trực tiếp nuốt xuống.
Dược lực nhanh chóng tan ra.
Một dòng nhiệt lưu ấm áp chảy dọc theo kinh mạch, bao phủ những nơi bị Kim – Lôi chân tức làm tổn thương.
Nhưng Long Phàm không hoàn toàn dựa vào đan dược.
Hạt nhân xanh ngọc của Mộc hệ Dị Nguyên Căn khẽ rung.
Mộc hệ chân tức lập tức lan ra, từng chút một quấn lấy phần dị lực còn sót lại trong kinh mạch.
Cùng lúc đó, hắn thôi động Lạc Hồn Thôn Nguyên Quyết.
Một vòng.
Hai vòng.
Ba vòng.
Dị lực Kim – Lôi bị Mộc hệ chân tức bao vây, sau đó từng chút một bị vòng xoáy thôn phệ bào mòn.
Gần nửa canh giờ sau, luồng sắc bén cuối cùng trong kinh mạch mới hoàn toàn tan biến.
Long Phàm chậm rãi mở mắt.
Sắc mặt hắn đã trở lại bình thường.
Nhưng ánh mắt, lạnh hơn trước rất nhiều.
Ba sát thủ.
Hai Hiển Ảnh hậu kỳ.
Một Hiển Ảnh viên mãn.
Có trận pháp được bố trí riêng để hạn chế không gian.
Có độc dịch.
Có ám khí.
Có cấm chế cấm khẩu.
Một đội hình như vậy, tuyệt đối không thể chỉ là trò trả thù của Ngô Viêm.
Cũng không thể do vài tên trẻ tuổi trong Bắc viện nhất thời nổi giận, tùy tiện thuê người tới giết hắn.
Phía sau chuyện này, có người thật sự muốn hắn biến mất.
Mạc Dược Sinh hỏi:
“Ngươi vẫn cho rằng là người Ngô gia?”
“Chắc chắn có liên quan.”
Long Phàm đáp.
“Nhưng người trực tiếp ra lệnh chưa chắc ở trong Ngô gia.”
“Ngô Khải Sơn?”
“Không biết.”
“Ngô Tẫn?”
“Khả năng rất thấp.”
“Ngô Chấn Hạc?”
Long Phàm im lặng hai nhịp, sau đó hắn lắc đầu.
“Cũng chưa đủ.”
Mạc Dược Sinh hơi bất ngờ.
“Lão già đó rõ ràng là người đề phòng ngươi nhất.”
“Đề phòng không có nghĩa là muốn giết ta ngay lập tức.”
Long Phàm bình tĩnh nói.
“Ngô Chấn Hạc từng có cơ hội trực tiếp động thủ.”
“Nhưng lão không làm.”
“Cũng có thể lão không muốn tự mình ra tay.”
“Có thể.”
Long Phàm không phủ nhận.
“Cho nên ta mới nói…”
“Chưa đủ.”
Đêm ám sát này chỉ có thể chứng minh một chuyện.
Trong Ngô gia, hoặc ở một thế lực nào đó đang vây quanh Ngô gia đã có người không muốn Long Phàm tiếp tục đi xuống phong cấm.
Còn người đó là ai, hiện tại chưa phải điều quan trọng nhất.
Điều quan trọng hơn là đối phương đã bắt đầu hành động. Mà một khi đã có lần thứ nhất, sẽ có lần thứ hai.
Lần tiếp theo, chưa chắc chỉ là ba Hiển Ảnh.
Sâu trong thức hải, Mạc Dược Sinh im lặng một lát.
Sau đó lão lại nhắc lại.
“Không thể kéo dài thêm được nữa.”
Long Phàm bật cười.
"Đây là lần thứ ba lão nhắc câu này."
"Xem ra, lão còn sốt ruột hơn ta tưởng."
Nói xong, hắn chậm rãi nhắm mắt.
Tâm thần chìm xuống đan điền.
Hố đen vẫn đang xoay chậm rãi.
Xung quanh nó, căn hạch Hỏa hệ đỏ tím vận hành ổn định.
Ở một phía khác, hạt nhân xanh ngọc của Mộc hệ Dị Nguyên Căn tỏa ra từng vòng sinh cơ nồng đậm.
Chân tức trong đan điền liên tục lưu chuyển.
Từng vòng.
Từng vòng.
Khí tức của hắn đã chạm tới Tụ Hoàn viên mãn, chỉ còn một tầng ngăn cách mỏng manh là bước vào Hiển Ảnh cảnh.
Nhưng Long Phàm hiểu rất rõ, bước vào Hiển Ảnh không thể chỉ dựa vào tích lũy chân tức.
Muốn đột phá - hắn phải khiến căn cơ, Nguyên Căn, chân tức và thần hồn thật sự cộng hưởng.
Từ trong sự cộng hưởng ấy, ngưng tụ ra Bản Mệnh Chi Ảnh thuộc về chính mình.
Nhưng con đường của Long Phàm khác tu sĩ bình thường quá nhiều.
Hắn có hai Nguyên Căn.
Một Hỏa Hệ Nguyên Căn.
Một Mộc Hệ Dị Nguyên Căn.
Ngoài ra, hắn còn đồng thời tu luyện thân thể và thần hồn.
Trong cơ thể có Thái Hư Dị Cốt.
Trong đan điền có hố đen.
Công pháp chủ tu lại là Lạc Hồn Thôn Nguyên Quyết.
Và bên dưới Bắc viện, còn có Cửu U Minh Hỏa đang chờ đợi hắn.
Chỉ cần nhớ tới hai chữ từng vang lên trong thức hải.
“Mở ra.”
Hố đen trong đan điền lập tức rung nhẹ.
Long Phàm chậm rãi mở mắt.
“Ta biết... không thể kéo dài thêm được nữa.”
Hắn nhắc lại lời của lão. Lúc này, lão im lặng không đáp.
Long Phàm tiếp tục:
“Biến số đã xuất hiện, nhưng thời điểm chưa tới."
Trong thức hải, thần hồn Mạc Dược Sinh khẽ động.
“Là khe lệch?”
“Đúng.”
Long Phàm gật đầu.
"Nhưng thời điểm chưa tới."
“Bây giờ ra tay…”
“không khác gì tự sát.”
Hắn nhìn về phía sâu trong Bắc viện.
Dù bị tường đá và vô số trận pháp ngăn cách, hắn vẫn có thể cảm nhận được từng tia hỏa tức đang âm thầm dao động dưới lòng đất.
“Phải bắt đầu chuẩn bị từ bây giờ.”
Mạc Dược Sinh im lặng vài nhịp.
Sau đó lão khẽ cười.
“Cuối cùng…”
“Ngươi cũng đã chịu chuẩn bị.”