Đường hầm hoàn toàn yên tĩnh.
Long Phàm đứng nguyên tại chỗ.
Hỏa nhận trên tay chậm rãi tiêu tán.
Vô Tướng Đạo Ảnh phía sau cũng dần trở nên trong suốt.
Hai cánh tay hạ xuống.
Điểm hồn quang giữa trán tắt đi.
Những dấu vết Đan Đỉnh, Trận Bàn, Hỏa Luân và Thanh Liên lần lượt chìm vào trong lớp sương tối.
Cuối cùng, toàn bộ Đạo Ảnh hoàn toàn biến mất.
Ngay khi Vô Tướng tan đi, một tầng mệt mỏi lập tức dâng lên.
Chân tức trong cơ thể Long Phàm đã tiêu hao hơn nửa.
Thần thức cũng truyền tới từng cơn đau nhức.
Điểm Minh Hỏa trong Hỏa hệ Dị Nguyên Căn vẫn đang rung nhẹ, nhưng hắn không tiếp tục điều động.
Thái Hư Dị Cốt càng lặng xuống, những đường văn màu đen trên bề mặt trở nên mờ nhạt hơn trước.
Mạc Dược Sinh lên tiếng:
“Ngươi hiểu chưa?”
“Vô Tướng rất mạnh.”
Lão dừng lại một nhịp.
“Nhưng tu vi hiện tại của ngươi còn quá thấp để phát huy toàn bộ sức mạnh của nó.”
Long Phàm không phản bác.
Độ ngưng quá thấp.
Đạo Ảnh vừa thành.
Hắn chưa đủ lực để duy trì trạng thái toàn hiện quá lâu.
Nhưng qua trận chiến vừa rồi, Long Phàm đã xác định được ít nhất ba chuyện.
Thứ nhất—Vô Tướng Đạo Ảnh có thể thống nhất những loại lực lượng khác nhau trong cơ thể hắn.
Thứ hai—Nó có thể giúp hai Dị Nguyên Căn đồng thời vận hành, gần như không cần quá trình đổi nhịp.
Và thứ ba—Nó có thể tạo thành ảnh áp đối với bản mệnh khác.
Ngay cả bản mệnh Huyền phẩm thượng đẳng cũng bị ảnh hưởng.
Nhưng mức độ ảnh hưởng còn tùy vào cảnh giới đối phương, phẩm cấp bản mệnh và trạng thái hiện tại của Vô Tướng.
Nó chưa thể trấn áp hoàn toàn Xích Viêm Thiên Lang.
Chỉ có thể khiến bản mệnh chi tức lệch khỏi nhịp trong khoảnh khắc.
Nhưng trong một trận chiến sinh tử, một nhịp đã đủ quyết định kết quả.
Long Phàm khẽ hạ mắt.
“Địa phẩm?”
Mạc Dược Sinh biết hắn đang nghĩ gì.
“Không biết.”
“Thiên phẩm?”
“Cũng không biết.”
“Vậy là gì?”
Mạc Dược Sinh im lặng một lúc rồi mới chậm rãi đáp:
“Có lẽ…”
“Không nên dùng năm phẩm cấp bản mệnh của Thiên Long Tinh để đo nó.”
Long Phàm không hỏi thêm.
Hắn cúi xuống, nhanh chóng thu lấy nhẫn trữ vật của ba người.
Trường thương của Ngô Liệt Sơn cũng bị hắn thu vào nhẫn.
Không phải lúc để kiểm tra chiến lợi phẩm.
Hắn chỉ có thể mang đi trước rồi xử lý sau.
Đúng lúc ấy, sắc mặt Long Phàm đột nhiên thay đổi.
Hai luồng thần thức từ hai hướng khác nhau đồng thời quét tới.
Mạnh hơn Ngô Liệt Sơn rất nhiều.
Sinh Vân!
Mạc Dược Sinh lập tức quát:
“Đi!”
Long Phàm không chần chừ.
Ảnh Bộ!
Thân ảnh hắn lao thẳng về phía nhánh hỏa mạch phía tây.
Nhưng chỉ vừa chạy hơn hai mươi trượng, một luồng thần thức đã chạm tới dao động chân tức còn sót lại quanh người hắn.
Chưa hoàn toàn khóa chặt.
Nhưng chỉ cần chậm thêm một nhịp, vị trí của hắn chắc chắn sẽ bị xác định.
Mạc Dược Sinh trầm giọng:
“Bị phát hiện rồi!”
Long Phàm không quay đầu.
Hắn lập tức đổi hướng, không chạy về phía đường rộng mà lao thẳng vào một khe hỏa mạch chỉ rộng hơn vai người.
Mộc hệ chân tức tràn vào vách đá.
“Sinh Mộc Trấn Sát Thuật!”
Ầm!
Những nhánh mộc khí mảnh xuyên qua các khe nứt, kéo một mảng đất đá phía sau sụp xuống.
Hỏa tức trong nhánh nhỏ lập tức bị chấn động.
Những dòng hỏa khí vốn đang vận chuyển ổn định đồng loạt rối loạn, tạo thành vô số dao động hỗn tạp.
Không đủ ngăn cản tu sĩ Sinh Vân.
Nhưng đủ che khuất dấu vết chân tức của Long Phàm trong nửa nhịp.
Hắn lợi dụng nửa nhịp ấy tiếp tục lao sâu vào trong.
Hố đen trong đan điền xoay mạnh.
Khí tức Hiển Ảnh sơ kỳ lập tức bị kéo xuống.
Hỏa tức biến mất.
Sinh cơ lắng xuống.
Dao động thần thức cũng bị ép trở lại thức hải.
Chỉ trong vài bước, khí tức của Long Phàm đã hạ tới mức gần như không còn.
Luồng thần thức Sinh Vân vừa chạm tới vị trí ấy lập tức bị những dao động hỏa tức hỗn loạn che lấp.
“Biến mất?”
Một giọng nói trầm thấp truyền qua tầng đá.
Long Phàm không dừng.
Hắn men theo một dòng hỏa tức tự nhiên, dùng chính dao động của hỏa mạch che giấu bước chân rồi liên tục đổi qua ba nhánh nhỏ.
Phía sau, hai luồng thần thức vẫn không ngừng quét tới.
Nhưng mỗi lần sắp chạm được hắn, hố đen lại kéo toàn bộ khí tức xuống mức thấp nhất.
Không đối kháng.
Không va chạm.
Chỉ khiến dấu vết của hắn chìm vào giữa vô số dao động hỗn loạn dưới lòng đất.
Khoảng cách giữa hai bên dần được kéo ra.
Một lát sau, hai bóng người gần như đồng thời xuất hiện tại chiến trường.
Ngô Khải Sơn.
Ngô Chấn Hạc.
Ngô Khải Sơn nhìn ba người nằm lại dưới đất.
Sắc mặt lập tức trầm xuống.
Ngô Chấn Hạc không nhìn bọn họ trước.
Ánh mắt lão dừng trên vách đá.
Một vệt hỏa quang đen tím cực mảnh vẫn còn lưu lại.
Rất nhạt.
Nhưng khi thần thức vừa chạm tới, một tia âm ý lập tức men theo cảm nhận truyền ngược trở về.
Ánh mắt Ngô Chấn Hạc lạnh xuống.
Ngô Khải Sơn cũng cảm nhận được.
Hai người nhìn nhau.
Không ai lên tiếng.
Rất lâu sau, Ngô Khải Sơn mới khàn giọng:
“Là nó.”
Ngô Chấn Hạc không đáp.
Nhưng sắc mặt đã đủ nói lên tất cả.
Một phần bản nguyên Cửu U Minh Hỏa thật sự đã bị Long Phàm lấy đi.
Không chỉ lấy được.
Hắn còn có thể sử dụng!
Ngô Khải Sơn nhìn sang Ngô Liệt Sơn.
“Dựng Tức hậu kỳ.”
“Vẫn bị hắn hạ sát.”
Ngô Chấn Hạc nhắm mắt.
Thần thức tản ra, cẩn thận cảm nhận những dấu vết chiến đấu còn sót lại.
Hỏa hệ chân tức.
Mộc hệ chân tức.
Một tia không gian chi lực cực mỏng.
Cùng một tầng dao động bản mệnh mà ngay cả lão cũng chưa từng cảm nhận qua.
Một lát sau, Ngô Chấn Hạc mở mắt.
“Không chỉ có Cửu U Minh Hỏa.”
“Còn một loại bản mệnh chi ảnh rất lạ.”
Ngô Khải Sơn cau mày.
“Hắn thật sự đã bước vào Hiển Ảnh?”
“Ừ.”
Ngô Chấn Hạc nhìn sâu vào nhánh hỏa mạch phía trước.
“Tin báo không sai.”
“Hắn đã phá cảnh ngay dưới hỏa mạch.”
Không khí trong đường hầm lập tức im xuống.
Một người bước vào Bắc viện với tu vi Tụ Hoàn viên mãn.
Xuống Tầng Cửa Thứ Ba.
Lấy đi một phần bản nguyên Cửu U Minh Hỏa.
Trốn vào hỏa mạch.
Phá cảnh Hiển Ảnh.
Sau đó hạ gục hai Dựng Tức sơ kỳ và một Dựng Tức hậu kỳ.
Tất cả xảy ra chưa tới một ngày.
Ngô Khải Sơn chậm rãi siết tay.
“Không thể để hắn ra ngoài.”
“Phong tỏa tất cả nhánh phụ.”
Ngô Chấn Hạc nhìn vệt âm hỏa còn sót lại trên vách đá, nói từng chữ:
“Phải bắt sống hắn bằng mọi giá."
"Để phong toả thông tin... và lấy lại phần bản nguyên đã mất."
Ngô Khải Sơn gật đầu.
Hai người đồng thời lao về hai hướng khác nhau.
Ở một nhánh hỏa mạch cách đó rất xa, Long Phàm vẫn đang chạy.
Chân vừa bước qua một đoạn đường hẹp, hắn lập tức đổi hướng, lao vào nhánh đá nghiêng về phía tây bắc.
Mạc Dược Sinh hỏi:
“Cảm giác thế nào?”
“Cái gì?”
“Đối đầu Dựng Tức hậu kỳ.”
Long Phàm im lặng một nhịp.
“Khó hơn tưởng tượng.”
Mạc Dược Sinh bật cười:
“Ngươi mới Hiển Ảnh sơ kỳ.”
“Người ta là Dựng Tức hậu kỳ.”
“Ngươi còn chê khó?”
Long Phàm không đáp.
Trong đầu hắn vẫn hiện lên khoảnh khắc Vô Tướng Đạo Ảnh mở mắt, khiến Xích Viêm Thiên Lang lệch khỏi nhịp.
Mạc Dược Sinh bỗng lên tiếng:
“Ta vẫn chưa thể kết luận phẩm cấp của Vô Tướng.”
“Nhưng có một chuyện có thể chắc chắn.”
“Chuyện gì?”
“Không nên dùng năm phẩm cấp bản mệnh của Thiên Long Tinh để đo nó.”
Long Phàm im lặng một nhịp.
Khóe môi khẽ nhếch lên.
“Vậy càng tốt.”
Mạc Dược Sinh thở dài:
“Ta biết ngươi sẽ nói vậy.”
Phía sau, hai luồng thần thức Sinh Vân lại quét tới.
Long Phàm lập tức vận chuyển hố đen.
Khí tức toàn thân chìm xuống.
Mộc hệ chân tức chỉ giữ lại một sợi cực mỏng trong kinh mạch.
Ảnh Bộ đổi hướng.
Hắn lao vào một nhánh hỏa mạch nhỏ hơn, sau đó nhanh chóng biến mất giữa những tầng đá đỏ sẫm.
Phía sau, tiếng rung của hỏa mạch càng lúc càng xa.
Nhưng cuộc truy sát mới chỉ bắt đầu.
Từ giờ trở đi, Ngô gia sẽ không còn phái Hiển Ảnh tới nữa.
Thậm chí Dựng Tức sơ kỳ cũng không đủ.
Long Phàm biết điều đó.
Ngô gia cũng sẽ rất nhanh hiểu ra.
Muốn bắt hắn, phải dùng tu sĩ cấp cao thật sự.
Và điều đó cũng có nghĩa, từ khoảnh khắc Ngô Liệt Sơn ngã xuống, cuộc truy sát trong hỏa mạch mới thật sự bước vào phần nguy hiểm nhất.
Nhánh hỏa mạch phía trước liên tục đổi hướng.
Long Phàm lướt qua một khe đá hẹp, chân vừa chạm đất đã lập tức thu Ảnh Bộ.
Hắn không tiếp tục lao nhanh.
Chân tức trong cơ thể đã tiêu hao hơn nửa.
Những đường văn của Thái Hư Dị Cốt cũng đã tối đi rất nhiều sau trận chiến với Ngô Liệt Sơn.
Nếu tiếp tục duy trì tốc độ bằng Ảnh Bộ, không cần người Ngô gia tìm được, chính hắn cũng sẽ để lại một đường dao động chân tức quá rõ ràng.
Long Phàm men sát vách đá.
Chỉ dùng nhục thân giữ tốc độ ở mức vừa đủ.
Hố đen trong đan điền vẫn xoay chậm.
Khí tức Hiển Ảnh sơ kỳ bị kéo xuống gần như không còn.
Hỏa hệ Dị Nguyên Căn lắng xuống.
Mộc hệ chân tức chỉ giữ lại một sợi cực mỏng trong kinh mạch, tiếp tục ổn định thương thế.
Phía sau, hai luồng thần thức Sinh Vân không ngừng quét qua những tầng đá.
Một luồng men theo hệ dẫn hỏa, lúc rõ lúc mờ.
Luồng còn lại phủ rộng hơn, khi xuất hiện bên trái, khi lại vòng sang phía trước.
Hai người không thể trực tiếp khóa được Long Phàm.
Nhưng khoảng cách giữa hai bên vẫn đang chậm rãi thu hẹp.
Long Phàm bước qua một đoạn nền đá nứt rồi dừng lại trước ba nhánh phụ.
Nhánh bên trái có hỏa tức rất mạnh.
Nhánh giữa tối hơn, nhưng nơi sâu bên trong truyền tới dao động trận pháp mỏng.
Nhánh bên phải gần như không có nguyên khí lưu chuyển.
Mạc Dược Sinh hỏi:
“Đi đường nào?”
Long Phàm không đáp ngay.
Một sợi thần thức cực mỏng rời khỏi thức hải, lần lượt lướt qua ba cửa hầm rồi lập tức thu về.
“Bên phải.”
“Có thể là đường chết.”
“Ít nhất nó không nối trực tiếp với hệ dẫn hỏa.”
Long Phàm nghiêng người bước vào nhánh bên phải.
Hắn vừa rời khỏi điểm giao chưa tới mười nhịp, một tầng vân khí xanh đen đã tràn qua khu vực cũ.
Ngô Khải Sơn xuất hiện.
Ông ta không lập tức đuổi theo.
Một bàn tay đặt xuống nền đá.
Bản mệnh chi vân quanh vai chậm rãi tản ra, men theo ba nhánh hỏa mạch rồi hòa vào những đường dẫn hỏa nằm sâu dưới tầng đá.
Không tìm thấy khí tức.
Không cảm nhận được hỏa ý.
Ngay cả dao động thần thức cũng đã biến mất.
Ngô Khải Sơn mở mắt.
Ánh nhìn lần lượt lướt qua ba nhánh.
Hai nhánh bên trái và chính giữa vẫn còn giữ nguyên lớp bụi mỏng trên nền.
Chỉ có lớp bụi trong nhánh bên phải xuất hiện vài điểm xáo động rất nhỏ.
Một giọng nói trầm thấp truyền tới từ phía sau:
“Bên nào?”
Ngô Chấn Hạc bước ra khỏi khúc ngoặt.
Vân khí xám sẫm quanh người lão chưa hoàn toàn mở, chỉ lượn thành một tầng mỏng sát thân.
“Bên phải.”
Ngô Chấn Hạc nhìn sâu vào nhánh hầm tối.
“Khóa hai nhánh còn lại.”
Ngô Khải Sơn gật đầu.
Hai ngón tay lập tức kết ấn.
Những đường dẫn hỏa dưới nhánh trái và nhánh giữa đồng thời sáng lên.
Hỏa tức vốn chảy xuôi lập tức đổi hướng, dồn về những điểm giao sâu hơn.
Ngô Chấn Hạc bước vào nhánh bên phải.
“Khả năng thu liễm khí tức của hắn rất kỳ dị.”
“Ngay cả bản mệnh chi vân cũng không thể trực tiếp cảm nhận.”
Ngô Khải Sơn cau mày:
“Nếu không có những thủ đoạn ấy, hắn đã không thể sống tới lúc này.”
Ngô Chấn Hạc không đáp.
Vân khí xám sẫm dưới chân chậm rãi tụ thành một cánh hạc mờ.
Thân hình lão lướt sâu vào đường hầm.
Ngô Khải Sơn vẫn đứng tại điểm giao.
Bản mệnh chi vân tiếp tục men theo hệ dẫn hỏa, lần lượt đóng những nhánh đường nằm ở hai bên.
Không cần tìm chính xác Long Phàm đang ở đâu.
Chỉ cần liên tục cắt đường, sớm muộn cũng có thể dồn hắn vào một khu vực không còn lối thoát.
Ở sâu phía trước, Long Phàm khẽ dừng lại.
Một đường dẫn hỏa nằm cách hắn hơn trăm trượng vừa đổi nhịp.
Dòng hỏa tức vốn chảy xuống dưới đột nhiên quay ngược, nhanh chóng dâng lên chắn ngang nhánh hầm phía trước.
Mạc Dược Sinh trầm giọng:
“Ngô Khải Sơn đang điều khiển hệ dẫn hỏa.”
“Ừ.”
“Hắn không tìm được ngươi nên định dùng hỏa mạch lùa ngươi vào đường chết.”
Long Phàm nhìn dòng hỏa tức đang mạnh dần.
Nếu tiếp tục đi thẳng, hắn phải dùng chân tức hộ thể hoặc phá trục dẫn hỏa.
Dù chọn cách nào, khí tức cũng sẽ lộ.
Hắn lập tức quay lại.
Nhưng nhánh vừa đi qua đã xuất hiện một tầng áp lực xám sẫm.
Ngô Chấn Hạc đang tới.
Long Phàm nhìn sang hai bên.
Phía trái là một khối nham thạch nguyên vẹn.
Phía phải có một khe nứt rất nhỏ, nhưng chỉ kéo dài hơn mười trượng rồi khép lại.
Không đủ để đi qua.
“Phá vách?”
Mạc Dược Sinh hỏi.
“Không biết phía sau có gì.”
“Ở lại sẽ bị kẹp giữa hai Sinh Vân.”
Long Phàm đặt tay lên vách đá bên trái.
Mộc hệ chân tức chỉ dâng lên một sợi cực mỏng.
Ngay khoảnh khắc chân tức rời khỏi kinh mạch, khí tức bị hố đen che giấu lập tức lộ ra một tia.
Rất ngắn.
Nhưng đủ.
Phía sau đường hầm, Ngô Chấn Hạc đột nhiên ngẩng đầu.
Vân khí xám sẫm quanh người rung nhẹ.
“Thấy rồi.”
Cánh hạc bằng vân khí dưới chân lập tức mở rộng.
“Vân Hạc Độ Không Bộ!”
Thân hình Ngô Chấn Hạc lướt đi, không chạm nền.
Chỉ qua vài nhịp, lão đã vượt hơn trăm trượng.
Long Phàm cũng cảm nhận được luồng thần thức phía sau đột nhiên tăng tốc.
Hắn không tiếp tục dò xét.
Tay trái lập tức ấn mạnh lên vách đá.
“Sinh Mộc Trấn Sát Thuật!”
Ầm!
Mộc hệ chân tức xuyên vào những khe nhỏ nằm sâu trong nham thạch.
Hàng chục nhánh mộc khí đồng thời bung ra, cưỡng ép kéo vách đá nứt thành nhiều mảng.
Long Phàm đánh thêm một quyền.
Nhục thân Tứ Chuyển hậu kỳ bộc phát.
Ầm!
Vách đá sụp vào trong, để lộ một khoảng rỗng tối đen phía sau.
Long Phàm lập tức lao qua.
Hố đen xoay mạnh.
Sợi khí tức vừa lộ lại bị kéo xuống.
Hắn thu mộc hệ chân tức, không dùng Ảnh Bộ, chỉ dựa vào nhục thân men theo khoảng rỗng vừa xuất hiện.
Nhưng lần này Ngô Chấn Hạc không dừng.
Lão đã xác định được điểm Long Phàm vừa phá vách.
Chỉ cần lần theo những đoạn nguyên khí bị xáo trộn cùng mộc hệ chân tức còn sót lại là đủ.
Vân khí xám sẫm nhanh chóng tràn tới.
Một chưởng ấn ngưng tụ giữa Vân thế, đánh thẳng vào vách đá đã nứt.
Ầm!
Toàn bộ đoạn đường hầm rung mạnh.
Đá vụn bị ép sang hai bên.
Ngô Chấn Hạc bước qua khe hở.
Ánh mắt nhìn thẳng vào vùng tối phía trước.
Long Phàm không còn ở đó.
Nhưng trên nền vẫn lưu lại một đoạn mộc hệ chân tức chưa kịp tan hết.
Ngô Chấn Hạc đưa tay.
Vân khí phủ xuống đoạn chân tức xanh ngọc, sau đó tản thành nhiều sợi, men theo những khe đá phía trước.
Lão không thể cảm nhận Long Phàm.
Nhưng có thể cảm nhận con đường hắn vừa đi qua.
Khoảng rỗng sau vách đá không phải một nhánh hỏa mạch hoàn chỉnh.
Nó chỉ là một khe địa tầng nằm giữa hai khối nham thạch.
Có nơi rộng hơn mười trượng.
Có nơi hẹp tới mức Long Phàm phải nghiêng người mới có thể lách qua.
Phía trước lại chia thành hai đường.
Long Phàm chọn nhánh thấp hơn.
Đi được một đoạn, hắn bỗng dừng lại.
Không có đường.
Phía trước là một bức tường đá xám đen phủ kín những vết cháy đã tắt từ lâu.
Mạc Dược Sinh lập tức nói:
“Quay lại.”
“Không kịp.”
Vân khí xám sẫm đã xuất hiện ở cuối nhánh.
Long Phàm nhìn bức tường trước mặt.
Bên kia không có nguyên khí.
Không có hỏa tức.
Thần thức cũng không thể xuyên qua.
Một nhánh chết.
Ngô Khải Sơn dùng hệ dẫn hỏa ép hắn rời khỏi đường chính.
Ngô Chấn Hạc lần theo dấu vết gián tiếp, buộc hắn liên tục đổi hướng.
Từ đầu, hai người không cần khóa khí tức của Long Phàm.
Bọn họ chỉ cần thu hẹp từng tầng địa hình.
Mạc Dược Sinh hỏi:
“Thuấn di?”
Long Phàm cảm nhận Thái Hư Dị Cốt.
Những đường văn trong lồng ngực vẫn còn ánh sáng, nhưng dao động không gian quanh đây cực kỳ hỗn loạn.
Hắn không biết bức tường dày bao nhiêu.
Càng không biết phía sau có khoảng trống hay không.
“Không có điểm rơi.”
“Vậy chỉ còn quay lại đánh.”
Long Phàm không trả lời.
Ánh mắt hắn dừng trên những vết cháy xám đen phủ khắp bức tường.
Chúng không phân bố tự nhiên.
Một số kéo dài theo đường thẳng.
Một số uốn thành vòng cung.
Một số lại bị lớp đá bên ngoài che khuất.
Đường văn.
Rất cũ.
Nhưng cách sắp xếp có vài điểm giống loại cổ trận hắn từng nhìn thấy dưới Tầng Cửa Thứ Ba.
Long Phàm đưa tay chạm vào.
Không có phản ứng.
Hắn truyền một tia mộc hệ chân tức vào trong.
Những đường văn vẫn tối.
Phía sau, bước chân Ngô Chấn Hạc đã truyền tới.
Không nhanh.
Không vội.
Lão biết Long Phàm đã bị dồn vào đường chết.
Long Phàm lập tức thu mộc hệ chân tức.
Hố đen kéo khí tức xuống lần nữa.
Hắn lùi sang một bên, đứng sát góc tối của khe đá.
Đây không phải cách trốn lâu dài.
Ngô Chấn Hạc không cảm nhận được hắn, nhưng chỉ cần bản mệnh chi vân phủ kín nhánh chết, mọi thay đổi bên trong đều sẽ truyền ngược về Vân thế.
Quả nhiên, vân khí xám sẫm chậm rãi tràn vào.
Ngô Chấn Hạc xuất hiện ở cửa khe.
Lão không nhìn thấy Long Phàm ngay.
Trong cảm nhận thần thức, nơi này gần như trống rỗng.
Nhưng lão biết Long Phàm chưa rời đi.
Bởi ngoài lối vào sau lưng, nơi này không có đường thứ hai.
Ngô Chấn Hạc dừng lại.
Vân khí quanh thân bắt đầu tản ra.
“Trọng Vân Trấn Vực!”
Ầm!
Thiên địa nguyên khí trong nhánh chết đồng loạt chìm xuống.
Từng tầng bản mệnh chi vân phủ vào vách đá, nền đá và cả không khí.
Phạm vi không lớn.
Nhưng mọi dao động bên trong đều lập tức truyền ngược về bóng huyền nhạc ẩn trong Vân thế.
Long Phàm vẫn không động.
Hố đen giữ toàn bộ khí tức sâu trong đan điền.
Nhưng sức nặng quanh người đang liên tục tăng lên.
Chỉ cần hắn đổi vị trí hoặc vận chân tức chống đỡ, Ngô Chấn Hạc sẽ lập tức phát hiện.
Vân khí tiếp tục lan.
Mười trượng.
Tám trượng.
Năm trượng.
Khi tầng vân chỉ còn cách Long Phàm ba trượng, Ngô Chấn Hạc bỗng quay đầu nhìn thẳng vào góc tối.
Lão vẫn chưa cảm nhận được khí tức.
Nhưng Vân thế vừa truyền về một dao động cực nhỏ.
Lớp bụi dưới chân Long Phàm đã bị sức nặng của cơ thể ép xuống.
“Ở đó.”