Ngô Chấn Hạc nâng tay.
Bản mệnh chi vân lập tức cuộn lên.
Bóng huyền nhạc xám sẫm hiện ra giữa vân khí, kéo thiên địa nguyên khí xung quanh tụ lại, ngưng thành một chưởng ấn nặng nề.
“Huyền Nhạc Trấn Thiên Thủ!”
Ầm!
Chưởng ấn đánh xuống.
Long Phàm lập tức lao khỏi góc tối.
Hố đen trong đan điền ngừng kéo.
Khí tức Hiển Ảnh sơ kỳ bùng lên trở lại.
Ảnh Bộ!
Thân ảnh hắn lướt sát vách đá, tránh khỏi trung tâm chưởng ấn.
Ầm!
Nền đá phía sau lập tức lõm xuống.
Từng vết nứt lan ra bốn phía.
Long Phàm tuy đã tránh khỏi chính diện, nhưng lực trấn áp vẫn quét trúng vai phải.
Rắc!
Lớp hộ thể chân tức lập tức vỡ ra.
Cả cánh tay Long Phàm trầm xuống, thân hình bị ép lệch sang một bên. Khí huyết trong lồng ngực đồng thời chấn động, hơi thở vừa ổn định đã trở nên rối loạn.
Mộc hệ chân tức lập tức dâng lên.
Sinh cơ xanh ngọc men theo kinh mạch lan tới vai phải, nhanh chóng hóa giải phần lực lượng còn sót lại.
Cánh tay phải hắn trở nên nặng nề.
Kinh mạch quanh bả vai truyền ra từng cơn đau âm ỉ.
Quan trọng hơn… ngay khi Mộc hệ chân tức vận chuyển, vị trí của Long Phàm cũng hoàn toàn hiện rõ trong Vân thế.
Ngô Chấn Hạc không cần dùng mắt nhìn.
Bản mệnh chi vân đã truyền về từng thay đổi nhỏ nhất quanh Long Phàm.
Hai tay lão đổi ấn.
Chưởng thứ hai lập tức ngưng tụ.
Long Phàm vừa ổn định thân hình đã nâng tay phải.
Hỏa hệ chân tức tràn ra.
Tử diễm đỏ tím cùng một vệt hỏa quang đen tím nhanh chóng ép sát lòng bàn tay.
“Liệt Diễm Trảm!”
Xuy!
Một đạo hỏa nhận hình trăng khuyết vắt ngang trước người, chém thẳng vào chưởng ấn đang ép xuống.
Ầm!
Hai luồng lực lượng va chạm.
Vân khí xám sẫm rung mạnh.
Cánh tay phải Long Phàm lập tức tê dại.
Lực phản chấn xuyên qua lòng bàn tay, đánh thẳng vào kinh mạch. Thân hình hắn bị ép trượt lùi hơn một trượng, lưng va mạnh vào vách đá.
Khí huyết trong lồng ngực dâng ngược.
Một vệt máu lập tức tràn khỏi khóe miệng.
Nhưng chưởng ấn của Ngô Chấn Hạc cũng không hoàn toàn nguyên vẹn.
Liệt Diễm Trảm chỉ có thể kéo lệch phần lớn lực lượng trong chưởng.
Tia Cửu U Minh Hỏa ẩn trong hỏa nhận lại bám lên tầng Vân thế xám sẫm.
Không bùng cháy.
Cũng không trực tiếp thiêu hủy chưởng ấn.
Chỉ có một tầng âm ý lạnh buốt âm thầm lan ra.
Ngay khi âm ý men theo Vân thế truyền về bản mệnh chi vân, thần thức Ngô Chấn Hạc lập tức nhói lên.
Chưởng ấn vốn đang tiếp tục ép xuống bỗng chậm lại một nhịp.
Ánh mắt lão thay đổi.
Bản nguyên chân tức của Sinh Vân trung kỳ lập tức tràn ra, cưỡng ép tách phần Vân khí đã bị Minh Hỏa xâm nhập khỏi bản mệnh chi vân.
Phần Vân khí ấy vừa bị cắt đứt đã nhanh chóng chuyển thành màu xám đen rồi tan đi.
“Cửu U Minh Hỏa…”
Ngô Chấn Hạc nhìn tia hỏa quang đen tím còn sót lại trong không khí.
Lão đã biết Long Phàm lấy được một phần bản nguyên hỏa chủng.
Nhưng chỉ đến khi trực tiếp giao chiến, lão mới cảm nhận rõ sự cổ quái của loại hỏa diễm này.
Nó không chỉ mang theo sức hủy diệt.
Âm ý bên trong còn có thể men theo chân tức tác động tới thần thức và bản mệnh chi vân.
Nếu Ngô Chấn Hạc chỉ có cảnh giới Dựng Tức, một tia âm hỏa vừa rồi đã đủ khiến bản mệnh chịu ảnh hưởng.
Nhưng lão là Sinh Vân trung kỳ.
Bản mệnh chi vân đã hóa thành Vân thế, có thể liên tục dẫn động thiên địa nguyên khí bổ sung lực lượng.
Tia Minh Hỏa chỉ khiến lão chậm lại một nhịp.
Không đủ gây thương tổn.
Nhưng một nhịp ấy… đã đủ cho Long Phàm.
Hắn nuốt ngược phần máu đang dâng lên, lập tức vận chuyển Ảnh Bộ lao về phía bức tường vừa bị chưởng ấn đánh trúng.
Những đường văn đã tắt trên vách bỗng sáng lên.
Chỉ một nhịp rất ngắn.
Nhưng phần bản nguyên trong Hỏa hệ Dị Nguyên Căn lập tức rung theo.
Long Phàm vừa tới gần đã cảm nhận được dao động ấy.
Nó không đến từ tia Cửu U Minh Hỏa hắn vừa sử dụng.
Mà truyền ra từ phía sau bức tường.
Rất sâu.
Rất xa.
Nhưng mang cùng một nguồn gốc với phần bản nguyên trong người hắn.
Long Phàm còn chưa kịp chạm vào đường văn, giọng Ngô Chấn Hạc đã truyền tới từ phía sau:
“Ngươi đang tìm thứ gì?”
Hai tay lão đổi ấn.
Trọng Vân Trấn Vực tăng thêm một tầng.
Vân khí từ hai bên đồng thời ép tới, muốn đẩy Long Phàm rời khỏi bức tường.
Hắn không trả lời.
Điểm Minh Hỏa đen tím nằm sâu trong Hỏa hệ Dị Nguyên Căn vẫn đang rung.
Một nhịp.
Hai nhịp.
Mỗi lần rung đều tương ứng với một luồng dao động cực mờ phía sau lớp đá.
Long Phàm lập tức truyền một ý niệm vào phần bản nguyên:
“Ngươi nghe thấy không?”
Không có lời đáp.
Chưởng thứ ba của Ngô Chấn Hạc đã ngưng tụ.
Ầm!
Huyền Nhạc Trấn Thiên Thủ xuyên qua Vân thế, đánh thẳng tới.
Long Phàm vận chuyển Ảnh Bộ, lướt sang phải.
Chưởng ấn lập tức đổi hướng theo hắn.
Trong phạm vi bản mệnh chi vân, chưởng pháp của Ngô Chấn Hạc không còn phụ thuộc hoàn toàn vào tầm mắt.
Chỉ cần Vân thế vẫn phủ kín nhánh chết, chưởng ấn có thể liên tục điều chỉnh theo dao động chân tức của đối thủ.
Long Phàm đột ngột dừng lại.
Tay trái ấn xuống.
“Sinh Mộc Trấn Sát Thuật!”
Hàng chục nhánh mộc khí lập tức bật lên từ nền đá.
Nhưng chúng không lao về phía Ngô Chấn Hạc.
Tất cả đồng loạt đâm vào những điểm Vân thế đang liên kết.
Rắc!
Mộc khí vừa chạm tới đã bị sức nặng nghiền nát.
Từng nhánh mộc khí liên tiếp vỡ vụn.
Nhưng sự va chạm ấy vẫn khiến một số điểm liên kết trong Vân thế dao động.
Chưởng ấn lập tức lệch khỏi quỹ tích ban đầu.
Chỉ một khe hở nhỏ xuất hiện.
Long Phàm lập tức xuyên qua.
Ảnh Bộ vận chuyển tới cực hạn.
Thân ảnh hắn lướt qua vùng Vân thế đang khép lại, xuất hiện trước bức tường đá.
Tay phải lập tức ấn lên một đường văn vừa sáng.
Điểm Minh Hỏa trong Hỏa hệ Dị Nguyên Căn rung mạnh.
Ông!
Thần thức Long Phàm lập tức chấn động.
Một hình ảnh vụn vỡ lóe qua thức hải.
Ba lớp trận văn khổng lồ chồng lên nhau.
Lớp ngoài cùng bị hệ dẫn hỏa đỏ sẫm của Ngô gia xuyên qua.
Tám nhánh phụ cùng một nhánh dẫn hỏa trung tâm liên kết với lớp trận văn ấy, liên tục rút lực lượng từ nơi sâu hơn.
Long Phàm chỉ vừa nhìn rõ lớp phong cấm ngoài cùng, Vân thế phía sau đã ép tới.
Hắn lập tức rút tay, nghiêng người lướt khỏi vị trí cũ.
Ầm!
Chưởng ấn đánh thẳng vào bức tường.
Đá vụn đổ xuống.
Những đường văn cổ đồng loạt chớp tắt.
Lực chấn động quét trúng lưng Long Phàm.
Lớp hộ thể chân tức vừa ngưng tụ lập tức tan ra.
Hắn loạng choạng bước tới hai bước.
Khí huyết lại dâng lên.
Vệt máu nơi khóe miệng càng rõ hơn.
Nhưng điểm Minh Hỏa trong căn hạch vẫn còn rung.
Một ý niệm đứt quãng từ sâu dưới lòng đất truyền tới:
“Ngươi…”
“Đã nhận.”
Long Phàm vừa tiếp tục di chuyển vừa truyền ý niệm:
“Một phần bản nguyên hỏa chủng?”
“Đúng.”
Chỉ một chữ.
Mối liên hệ lập tức bị Vân thế ép yếu xuống.
Ngô Chấn Hạc bước ra.
Vân khí dưới chân ngưng thành một cánh hạc mờ.
“Vân Hạc Độ Không Bộ!”
Thân ảnh lão xuyên qua Vân thế, lập tức xuất hiện bên trái Long Phàm.
Một chưởng đánh ngang.
Long Phàm nâng cánh tay trái.
Mộc hệ chân tức dâng lên, hóa thành ba tầng mộc quang chắn trước người.
Ầm!
Tầng thứ nhất vỡ.
Tầng thứ hai tan.
Tầng thứ ba bị ép sát vào cánh tay.
Lực lượng của Sinh Vân trung kỳ xuyên qua lớp mộc quang cuối cùng, đánh thẳng vào cánh tay Long Phàm.
Cả cánh tay trái lập tức mất cảm giác.
Long Phàm bị đánh văng.
Lưng hắn va mạnh vào bức tường đá.
Ầm!
Đá vụn rơi xuống.
Hơi thở Long Phàm đột ngột nghẹn lại.
Mộc hệ chân tức trong kinh mạch cũng bị chấn tán hơn một nửa.
Nếu không có nhục thân Tứ Chuyển hậu kỳ cùng Thái Hư Dị Cốt gia cố thân thể, một chưởng vừa rồi đã đủ khiến hắn mất khả năng tiếp tục chiến đấu.
Nhưng dù cưỡng ép chịu được, thương thế vẫn không nhẹ.
Khí tức Hiển Ảnh sơ kỳ bắt đầu dao động.
Hai cánh tay đều trở nên nặng nề.
Từng cơn đau liên tục truyền ra từ kinh mạch.
Long Phàm không có thời gian chữa thương.
Ngay khi lưng va vào vách, bàn tay phải của hắn đã quét qua một đoạn đường văn khác.
Ông!
Hình ảnh thứ hai truyền vào thức hải.
Phía dưới lớp trận văn ngoài cùng là chín sợi xích đá.
Chúng xuyên qua lớp phong cấm thứ hai rồi kéo sâu xuống một vùng hỏa quang đen tím.
Từng đợt sóng lửa dâng lên.
Nhưng vừa chạm tới lớp trận văn đã bị chín sợi xích đá ép trở lại.
Hình ảnh chỉ hiện lên trong một nhịp.
Long Phàm lập tức hiểu ra.
Phía sau bức tường không chỉ có hệ dẫn hỏa của Ngô gia.
Những đường văn này còn nối với nơi đang phong cấm bản thể Cửu U Minh Hỏa.
“Ngươi muốn thương lượng với ta?”
Ý niệm vừa truyền đi, Vân thế đã ép xuống cánh tay.
Long Phàm buộc phải rời khỏi bức tường.
Không có câu trả lời.
Nhưng điểm Minh Hỏa trong Hỏa hệ Dị Nguyên Căn rung lên một nhịp rõ ràng.
Mạc Dược Sinh lập tức nói:
“Nó đang dùng phần bản nguyên trong người ngươi làm điểm nối.”
“Nơi này bị Trọng Vân Trấn Vực bao phủ. Muốn nghe rõ ý niệm của nó, ngươi phải tiếp xúc với những đường văn kia.”
Long Phàm không đáp.
Ngô Chấn Hạc đã tiếp tục áp sát.
Trấn Không Huyền Ấn xoay giữa lòng bàn tay lão.
Vân khí quanh nhánh chết lập tức co lại.
Phạm vi di chuyển của Long Phàm từ hơn mười trượng bị ép xuống còn chưa tới tám trượng.
Không thể tiếp tục né tránh.
Long Phàm hít sâu một hơi.
Vô Tướng Đạo Ảnh thoáng hiện phía sau.
Không hoàn toàn ngưng tụ.
Chỉ là một bóng người mờ được tạo thành từ vô số lớp sương tối.
Cánh tay trái của Đạo Ảnh nâng lên.
Mộc hệ chân tức lập tức dâng cao.
Tay phải Long Phàm đồng thời tụ hỏa.
Ngô Chấn Hạc hạ ấn.
“Huyền Nhạc Trấn Thiên Thủ!”
Ầm!
Chưởng ấn xuyên qua Vân thế.
Mộc quang xanh ngọc lập tức dựng lên trước người Long Phàm.
Ầm!
Chưởng ấn đánh vỡ tầng chắn.
Ngay khi phần lực còn lại tiếp tục ép xuống, Liệt Diễm Trảm trong tay phải Long Phàm đã chém nghiêng vào cạnh chưởng.
Xuy!
Hỏa nhận đỏ tím xen lẫn đen tím kéo chưởng ấn lệch sang bên trái.
Nhưng khoảng cách cảnh giới giữa hai người quá lớn.
Long Phàm chỉ kéo lệch được một phần lực lượng.
Phần còn lại vẫn xuyên qua hỏa nhận, đánh thẳng vào người hắn.
Ầm!
Long Phàm bị ép lùi sát bức tường.
Vô Tướng Đạo Ảnh phía sau rung mạnh.
Bóng người vừa hiện rõ thêm một tầng đã lập tức trở nên mờ nhạt.
Điểm hồn quang giữa trán cũng liên tục chớp tắt.
Khí tức Long Phàm rối loạn dữ dội.
Một ngụm máu dâng lên nhưng bị hắn cưỡng ép nuốt xuống.
Cùng lúc ấy, tia Cửu U Minh Hỏa trong Liệt Diễm Trảm lại bám vào chưởng ấn.
Âm ý men theo Vân khí lan ra.
Lần này, Ngô Chấn Hạc đã có chuẩn bị.
Bản nguyên chân tức của Sinh Vân trung kỳ lập tức cắt đứt phần Vân khí bị xâm nhập.
Nhưng trước khi hoàn toàn loại bỏ âm hỏa, thần thức lão vẫn bị lạnh buốt.
Sự khống chế đối với Trọng Vân Trấn Vực lập tức xuất hiện một khe hở cực nhỏ.
Long Phàm nắm lấy khe hở ấy.
Bàn tay hắn ấn thẳng lên đường văn đang sáng phía sau.
Điểm Minh Hỏa rung mạnh.
Ông!
Hình ảnh thứ ba truyền tới.
Phía sau lớp phong cấm cuối cùng là những luồng sáng trắng thanh khiết đang không ngừng chuyển động.
Linh khí.
Nhưng mỗi khi linh khí dâng lên, lớp phong cấm lại ép chúng xuyên qua vô số đường văn, cưỡng ép chuyển hóa thành nguyên khí trước khi tràn ra bên ngoài.
Ở chính giữa ba lớp phong cấm, bản thể Cửu U Minh Hỏa đang bị chín sợi xích đá khóa chặt.
Một ý niệm truyền tới:
“Đúng, ta với ngươi thương lượng.”
Long Phàm lập tức hỏi:
“Ngươi trao phần bản nguyên cho ta để đưa một phần của mình ra ngoài?”
“Phải.”
“Muốn ta sau này quay lại phá phong cấm?”
Hỏa hải rung lên.
“Phải.”
Mối liên hệ bắt đầu chao đảo.
Ngô Chấn Hạc đã nhận ra dao động thần thức truyền qua bức tường.
Ánh mắt lão lập tức lạnh xuống.
“Đủ rồi.”
Trấn Không Huyền Ấn đập xuống.
Không gian quanh Long Phàm bỗng trở nên nặng nề.
Hắn lập tức rút tay.
Một bóng huyền nhạc từ trên cao ép xuống, chặn giữa hắn và bức tường.
Long Phàm vận chuyển Ảnh Bộ, thân hình lướt sang bên phải.
Nhưng lần này, Ngô Chấn Hạc không đánh thẳng vào hắn.
Lão điều khiển bóng huyền nhạc ép sát mặt đá, hoàn toàn cắt đứt con đường tiếp xúc với những đường văn cổ.
“Ngươi thật sự có thể liên hệ với thứ bị phong cấm bên dưới.”
Long Phàm không trả lời.
Hai cánh tay hắn vẫn còn tê dại.
Mỗi lần vận chuyển chân tức, kinh mạch đều truyền ra cảm giác đau nhói.
Mộc hệ chân tức đang liên tục chữa trị thương thế.
Nhưng tốc độ hồi phục không theo kịp thương tổn do chưởng lực của Ngô Chấn Hạc gây ra.
Ở phía ngoài nhánh chết, luồng thần thức xanh đen của Ngô Khải Sơn cũng đã tiến vào vùng hỏa mạch chết.
Hai Sinh Vân sắp khép vòng vây.
Long Phàm nhìn bóng huyền nhạc đang chắn trước bức tường.
Không thể kéo dài.
Hắn đột ngột lao về phía Ngô Chấn Hạc.
Tay phải tụ hỏa.
Hỏa nhận đỏ tím xen lẫn đen tím lập tức kéo dài.
Ngô Chấn Hạc không lùi.
Trấn Không Huyền Ấn xoay nửa vòng.
Vân khí trước người lão ngưng thành một tầng huyền nhạc hư ảnh.
“Chỉ bằng ngươi?”
Long Phàm chém xuống.
“Liệt Diễm Trảm!”
Xuy!
Hỏa nhận va vào huyền nhạc hư ảnh.
Ầm!
Hai luồng lực lượng nổ tung.
Liệt Diễm Trảm lập tức vỡ ra.
Long Phàm bị đẩy lùi.
Khí huyết vừa bị hắn cưỡng ép giữ xuống lại dâng lên.
Một vệt máu tràn khỏi khóe miệng.
Nhưng mục tiêu của hắn vốn không phải Ngô Chấn Hạc.
Ngay khi thân hình rời khỏi vùng va chạm, Long Phàm lập tức vận chuyển Ảnh Bộ.
Bàn chân đạp nghiêng xuống nền đá.
Hắn mượn lực phản chấn đổi hướng giữa chừng, lướt qua mép bóng huyền nhạc rồi xuất hiện trước bức tường.
Bàn tay trái lập tức ấn xuống.
Ông!
Mối liên hệ với Cửu U Minh Hỏa được nối lại.
Lần này, thứ truyền tới không phải toàn bộ ký ức.
Chỉ là một vài hình ảnh đứt quãng.
Tầng Cửa Thứ Ba.
Khe lệch sắp khép.
Thái Hư Dị Cốt trong lồng ngực Long Phàm sáng lên.
Thân ảnh hắn chuẩn bị thuấn di trở lại tế đàn.
Nhưng điểm rơi phía ngoài đã bị chuyển dịch.
Ngô Chấn Hạc.
Ngô Khải Sơn.
Ngô Tẫn.
Ngô Tố Tâm.
Ngô Thanh Trúc.
Tất cả vẫn còn trong thạch điện.
Nếu trở ra theo tọa độ cũ, hắn sẽ xuất hiện ngay giữa vòng vây.
Khoảnh khắc cuối cùng, Cửu U Minh Hỏa đánh vào khe lệch.
Dao động không gian bị đẩy sang hệ hỏa mạch phụ.
Điểm rơi của lần thuấn di cũng theo đó thay đổi.
Hình ảnh lập tức tan đi.
Long Phàm không có thời gian suy xét.
Trọng Vân Trấn Vực đã ép tới.
Hắn lập tức nghiêng người.
Ầm!
Một chưởng ấn đánh vào bức tường sát bên cạnh.
Lực chấn động quét Long Phàm khỏi mặt đá.
Thân hình hắn lăn một vòng trên nền rồi lập tức chống tay đứng dậy.
Mạc Dược Sinh khàn giọng:
“Thì ra lần thuấn di đó không phải bị nó kéo ngược.”
“Nó đã đẩy ngươi khỏi tế đàn.”
Long Phàm vừa lùi vừa nhìn những đường văn đang chớp tắt.
Cửu U Minh Hỏa đã trao cho hắn một phần bản nguyên.
Cũng đã cứu hắn khỏi vòng vây trong thạch điện.
Nhưng tất cả đều không phải sự ban tặng vô điều kiện.
Nó cần một điểm nối nằm ngoài ba lớp phong cấm.
Cần một người mang phần bản nguyên rời khỏi đất Ngô gia.
Trưởng thành.
Rồi quay lại.
Chưởng ấn tiếp theo đã thành hình.
Long Phàm không né về phía ngoài.
Hắn tiếp tục lướt sát bức tường, năm ngón tay lần lượt chạm qua những đường văn cổ.
Mỗi lần tiếp xúc chỉ duy trì được một nhịp.
Nhưng từng nhịp ấy đã đủ để ý niệm của hai bên truyền qua phần bản nguyên.
“Hiện tại ta không phá được ba lớp phong cấm.”
“Ta biết.”
Một luồng Vân thế quét tới.
Long Phàm nghiêng người tránh khỏi chính diện.
Phần lực còn lại vẫn ép trúng sườn, khiến bước chân hắn lập tức chao đảo.
Một chưởng ấn lướt sát sau lưng, đánh đá vụn bắn qua vai.
“Nếu ta mang phần bản nguyên này rời khỏi đất Ngô gia, từ hôm nay nó sẽ thuộc về căn cơ của ta.”
Hỏa hải bên dưới chậm rãi cuộn lên.
“Ta không trả lại.”
“Cũng không để ngươi điều khiển.”
Long Phàm lại bị Vân thế ép rời khỏi bức tường.
Mối liên hệ lập tức đứt đoạn.
Ngô Chấn Hạc xuất hiện trước mặt hắn.
Một chưởng đánh thẳng tới.
Long Phàm nâng hai tay.
Mộc hệ chân tức dâng lên bảo vệ kinh mạch.
Ầm!
Hắn bị ép lùi hơn một trượng.
Lớp mộc quang trước người vỡ tan.
Hai cánh tay vừa lấy lại một phần cảm giác lại trở nên nặng nề.
Hai chân vừa chạm đất, Ảnh Bộ đã lập tức vận chuyển.
Long Phàm lướt qua chưởng ấn của Ngô Chấn Hạc, một lần nữa đặt tay lên đường văn.
Ý niệm của Cửu U Minh Hỏa truyền tới:
“Được.”
Chỉ một chữ.
Nhưng rất rõ ràng.
Luồng thần thức xanh đen của Ngô Khải Sơn đã tiến vào phạm vi chưa tới ba trăm trượng.
Long Phàm không còn bao nhiêu thời gian.
Hắn vừa tiếp tục đổi vị trí vừa truyền ý niệm:
“Ta cũng không hứa thời gian.”
“Chỉ khi ta còn sống.”
“Chỉ khi ta đủ sức phá trận.”
“Ta mới quay lại.”
Cửu U Minh Hỏa không đáp ngay.
Bản thể của nó vẫn nằm dưới ba lớp phong cấm.
Chín sợi xích đá liên tục siết chặt.
Từng đợt hỏa quang vừa dâng lên đã bị trận văn ép xuống.
Ngô Chấn Hạc tiếp tục thu hẹp Vân thế.
Bảy trượng.
Năm trượng.
Ba trượng.
Khoảng trống quanh Long Phàm không ngừng co lại.
Hơi thở hắn càng lúc càng nặng.
Khí tức Hiển Ảnh sơ kỳ liên tục dao động.
Vô Tướng Đạo Ảnh phía sau đã mờ tới mức gần như không còn nhìn thấy.
Chưởng ấn tiếp theo cũng bắt đầu ngưng tụ.
Long Phàm xoay người.
Tay phải úp xuống.
Tia Cửu U Minh Hỏa trong Hỏa hệ Dị Nguyên Căn bị hắn dẫn ra nhiều hơn trước một phần.
Hỏa nhận đỏ tím nhanh chóng xuất hiện.
Một vệt đen tím kéo dài giữa trung tâm hỏa nhận.
“Liệt Diễm Trảm!”
Xuy!
Hỏa nhận chém vào điểm giao nhau giữa hai luồng vân khí.
Tử diễm lập tức bị sức nặng nghiền nát.
Nhưng tia Minh Hỏa đen tím không tắt.
Âm ý bám vào hai luồng Vân thế, men theo điểm liên kết lan ra.
Thần thức Ngô Chấn Hạc lại lạnh buốt.
Khả năng khống chế Vân thế chậm đi một nhịp.
Một khe hở chỉ rộng hơn nửa thước lập tức xuất hiện.
Long Phàm nghiêng người xuyên qua.
Tia Minh Hỏa vừa rồi đã khiến Hỏa hệ Dị Nguyên Căn chấn động.
Kinh mạch cánh tay phải lại đau nhói.
Nhưng hắn không dừng.
Bàn tay phải lập tức chạm lên vách đá.
Cuối cùng, ý niệm của Cửu U Minh Hỏa truyền tới:
“Sau này.”
“Ngươi quay lại.”
Long Phàm tiếp tục bước dọc theo bức tường.
“Ta sẽ quay lại.”
“Nếu khi đó ta có đủ sức phá trận—”
“Ta sẽ mở ba lớp phong cấm.”
“Đưa bản thể của ngươi rời khỏi đất Ngô gia.”
Hai luồng ý niệm đồng thời truyền vào phần bản nguyên hỏa chủng.
Điểm Minh Hỏa nằm sâu trong Hỏa hệ Dị Nguyên Căn lập tức rung lên.
Một sợi hỏa quang cực nhỏ tách ra, xoay quanh hạt nhân đen tím một vòng rồi khắc xuống một dấu lửa mờ.
Mối liên hệ giữa Long Phàm và bản thể Cửu U Minh Hỏa lập tức trở nên rõ ràng hơn.
Không phải khế ước chủ tớ.
Không có thần phục.
Cũng không bên nào có thể điều khiển tuyệt đối bên còn lại.
Chỉ là một lời ước được hai bên cùng chấp nhận.
Cửu U Minh Hỏa cần Long Phàm mang phần bản nguyên rời khỏi nơi này.
Long Phàm cần Cửu U Minh Hỏa mở cho hắn một con đường sống.
Minh Hỏa Chi Ước.
Giọng nói đứt quãng từ sâu trong hỏa hải truyền tới:
“Ước thành.”
"Ta động..."
"Ngươi phải..."
"Chớp thời cơ."
Ngay sau đó—
Ầm!
Bản thể Cửu U Minh Hỏa đột ngột dâng lên.