Làm Chủ Vận Mệnh

Chương 3



Âm thanh điện t.ử vốn lạnh lùng của hệ thống công lược ở trong người tôi có chút tức giận, sốt ruột nói: 《Ê -- ê, 0412, ngươi làm gì vậy, ngươi phạm quy, ngươi --- tích tích tích ---》



Thanh âm lúc đầu của hệ thống dần biến mất, hỗn loạn một lúc, tôi nghe thấy giọng của hệ thống mới, là một giọng nam điện t.ử trong trẻo nhưng lại lạnh lùng, còn phản phất chút áp lực lẫn phẫn nộ.



《Tích, hệ thống yêu đương đã log out, hệ thống học sinh giỏi xin phục vụ ngài.》



《Nhiệm vụ hàng đầu của học sinh là phải chăm chỉ học tập, mục tiêu công lược của ngài hiện tại chỉ có một, chính là phải đứng nhất lớp.》



Dừng một hồi, hệ thống này thế mà lại gọi tên của tôi, hắn nói:



《Trì Ngưng Vi, ngài phải cố lên.》



Cơn đau sắp c h ế t dần dần biến mất khỏi cơ thể tôi, và tôi dần rơi vào trạng thái mê man sau khi nghe âm thanh đó.



Tỉnh lại vào ngày hôm sau, tôi soi gương, mới biết đây không phải là ảo tưởng trước khi mình c h ế t.



Hệ thống yêu đương trên người tôi đã đổi thành hệ thống học sinh giỏi, chỉ cần tôi đứng đầu lớp cho đến khi kỳ thi tuyển sinh đại học kết thúc, tôi sẽ hoàn thành nhiệm vụ.



Nói cách khác, tôi không cần phải để ý đến Đoạn Cảnh Tắc nữa.

Ngày tôi trở lại trường, rất nhiều người đã đến xem để cười nhạo tôi.



Tôi mặt không biến sắc, bình tĩnh tiêu sái lướt qua ánh mắt trào phúng của bọn họ bước vào lớp học, bước đến chỗ ngồi của mình.



Không biết là ai ở trong lớp cười nhạo, có người chỉ vào thùng rác ở bên cạnh, nói với tôi: “Trì Ngưng Vi, chỗ của cậu ở đó.”



Tôi nhìn qua bên đó, đồ vật của tôi đều bị ném vương vãi khắp nơi bên cạnh thùng rác, nhưng mà bởi vì đều sẽ có nhân viên vệ sinh đến lớp để quét dọn, hơn nữa đang là mùa hè, những loại rác ẩm ướt sẽ không bao giờ được phép vứt ở trong lớp, cho nên cũng không có lộn xộn đến mức tôi đã tưởng tượng.



Tôi bước đến dọn dẹp bàn học, nhét tất cả đồ vật vào trong balo, sau đó xách balo đi ra khỏi lớp.



Đám bạn học vẫn đang nhìn tôi đều rất ngạc nhiên, tôi có thể nghe thấy bọn họ vừa nhìn tôi, lại vừa thì thầm với nhau, còn có những tiếng khịt mũi khinh thường.



Cho đến khi có người lên tiếng, phá vỡ sự tò mò của họ, mỉa mai hỏi: “Không phải chứ, Trì Ngưng Vi, chỉ là thất tình thôi mà, cậu còn định bỏ học luôn à?”



Tôi phớt lờ họi, hiên ngang bước ra khỏi lớp mặc cho bọn họ vẫn đang đùa cợt tôi.



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Khi tôi bước ra đến cửa lớp, vừa hay nhìn thấy Đoạn Cảnh Tắc và Hạ Vãn Tình đang đi đến.



Hạ Vãn Tình nắm lấy cánh tay Đoạn Cảnh Tắc, dường như đã rất quen thuộc với chuyện này, đang nhỏ giọng nói gì đó, thỉnh thoảng lại còn cười rất tươi.



Đoạn Cảnh Tắc hoàn toàn khác với trạng thái lơ đãng, bất cần của mình trước đó, hắn hơi nghiêng người, hướng về phía Hạ Vãn Tình, khóe môi nở nụ cười, chính là bộ dạng vô cùng chuyên chú.



Cho đến khi hắn ngước mắt lên và nhìn thấy tôi.



Hắn dừng lại, vô thức đứng thẳng lên, sắc mặt có chút phức tạp nhìn tôi.



Không biết vì sao, tôi đột nhiên nhớ đến cái hôm hắn đề nghị chia tay, nhớ đến bộ dáng lúc tôi phun một ngụm m á u lên người hắn.



Có lẽ ở trong lòng hắn, tôi bây giờ giống hệt với những bà vợ lớn ở thời cổ đại, luôn chịu thương chịu khó và không so đo tính toán.



Đoạn Cảnh Tắc cho rằng tôi yêu hắn đến tận xương tủy --- bởi vì nghe xong câu chia tay thì liền đau khổ đến mức hộc m á u, đây không phải thâm tình thì là gì.



Tâm lý của một người đàn ông đối với việc có một người phụ nữ say đắm mình luôn luôn phức tạp, một mặt xem thường cô ấy, cho rằng cô ấy sao có thể vì yêu mà trở nên hèn hạ như thế; một mặt lại tự đắc, bởi vì có người yêu mình như thế; mặt khác lại cảm thấy thương hại, haiz, cậu xem đi, người phụ nữ này sao lại thiếu tự trọng lẫn tôn nghiêm như thế, không phải bởi vì quá yêu tôi sao, cũng không thể đối xử với cô ấy quá nhẫn tâm cho nên lúc hắn nhìn thấy tôi, sắc mặt rất phức tạp, nhất thời không biết phải đối mặt với tôi thế nào.



Nhưng thật ra Hạ Vãn Tình bên cạnh hắn vừa khẩn trương vừa có chút trào phúng nhìn tôi, cô ấy ôm c.h.ặ.t Đoạn Cảnh Tắc, áp sát cơ thể vào hắn, như đang ngầm tuyên bố chủ quyền.



Ánh mắt tôi thờ ơ quét qua họ, sau đó mặt không cảm xúc cùng cơ thể cứng ngắc lướt qua Đoạn Cảnh Tắc.



Xa lạ hơn cả xa lạ.



Tôi đi tìm cô Chu, chủ nhiệm của lớp thực nghiệm.



Cô ấy là chủ nhiệm lớp thực nghiệm, đồng thời cũng là giáo sư cấp cao của tỉnh.



Lúc tôi tham gia các cuộc thi ở trường cấp hai, cô ấy vẫn luôn thích tôi, khi trao giải cho tôi còn thường xuyên cười tủm tỉm nói với tôi: “Trì Ngưng Vi, cô rất xem trọng em, khi nào lên cấp ba hãy đến lớp của cô được không?”



Đáng tiếc về sau tôi lại bận việc… Công lược Đoạn Cảnh Tắc để bảo vệ mạng sống, khi chọn lớp cấp ba, tôi đã chọn vào lớp của Đoạn Cảnh Tắc, nơi mà các đại thiếu gia, đại tiểu thư chỉ cần có tiền là vào được, thành tích thì nát bét.



Tuy rằng tôi không phải học trò của cô ấy, nhưng vị lão sư này ngay từ đầu đã muốn cứu vớt tôi, còn tìm tôi nói chuyện rất nhiều lần, nhưng “Não yêu đương”, “Liếm cẩu” như tôi không tiếp thu, phải ở bên cạnh Đoạn Cảnh Tắc hai mươi bốn tiếng chỉ để bảo toàn mạng sống.