Làm Chủ Vận Mệnh

Chương 4



Cuối cùng cô ấy cũng từ bỏ, chỉ im lặng nhìn tôi đi theo Đoạn Cảnh Tắc, tiếc nuối thở dài rồi lại thở dài.



Tôi lễ phép đứng bên ngoài gõ cửa văn phòng của cô Chu, không biết cô ấy đang soạn bài hay là sửa bài, nghe thấy âm thanh thì ngẩng đầu, nhìn thấy tôi thì có chút ngạc nhiên, nhưng vẫn gật đầu với tôi, bảo tôi bước vào, sau đó hỏi tôi:



“Nghe nói em phải nhập viện một thời gian, thân thể đã hồi phục chưa?”



Tôi gật đầu, trước tiên cảm ơn cô Chu vì đã quan tâm, sau đó mới dứt khoát nói với cô ấy: “Cô Chu, em muốn chuyển lớp.”



Tôi mặc kệ ánh mắt kinh ngạc của cô ấy, tiếp tục nói: “Em biết lớp thực nghiệm có hai danh ngạch mở rộng để chiêu mộ những học sinh có năng lực vào lớp, nếu có tiến bộ vượt trội trong kỳ thi cuối kỳ, học kỳ sau có thể ở lại lớp thực nghiệm, em muốn đăng ký.”



Cô Chu trầm ngâm một hồi, sau đó thở dài, biểu cảm trên mặt có tiếc nuối có thở dài, suy nghĩ một chút mới nói với tôi: “Trì Ngưng Vi, cô rất xem trọng em, em biết rằng cô trước giờ luôn luôn thích em, chỉ là…”



“Không phải cô không cho em cơ hội, chỉ là em phải biết rõ, em đã trì hoãn quá lâu, tiến độ của lớp thực nghiệm đối với em mà nói, ngược lại không phải là một chuyện tốt.”



Tôi nhìn cô ấy một cách chắc chắn, nói: “Cô Chu, em có thể theo kịp, nếu em có thể đạt điểm trên trung bình trong tất cả kỳ thi hàng tháng chỉ với một tuần, em có thể xin cô cho em thêm một cơ hội được không?”



Ánh mắt cô Chu phức tạp nhìn tôi, tôi nhìn thấy cây b.út đang sửa bài của cô gõ gõ trên mặt bàn, tựa như đang suy nghĩ, cô nhìn vào mắt tôi, cuối cùng mỉm cười, sau đó nói: “Được rồi, Trì Ngưng Vi, cô cho em một cơ hội, thể hiện cho cô xem đi.”



Tôi cảm ơn, sau đó lễ phép quay người rời đi, không muốn làm phiền cô ấy nữa, bỗng dưng lại nghe thấy thanh âm vui mừng của cô Chu, cô ấy nói: “Trì Ngưng Vi, mặc kệ em có làm được hay không, cô đều cũng mừng cho em, hoan nghênh trở về.”



Tôi im lặng thật lâu, sau đó khom lưng, kính cẩn cúi đầu chào cô ấy.

Khi tôi rời khỏi văn phòng của cô Chu, thì nghe thấy thanh âm của hệ thống “0412” kia.



Hắn hỏi tôi: “Tiếp theo ngài định làm gì? Không trở về lớp cũ sao?”



Tôi hơi ngạc nhiên, bởi vì hệ thống ban đầu của tôi mỗi lần giao nhiệm vụ cho tôi xong thì biến mất.



Ví dụ như lúc tôi phát hiện bản thân bị bệnh, đó cũng chính là lúc hệ thống xuất hiện và giao cho tôi nhiệm vụ, bảo tôi công lược Đoạn Cảnh Tắc và phải trở thành bạn gái của hắn trong vòng ba năm, sau đó liền biến mất.



Về sau hệ thống đó chỉ xuất hiện đúng hai lần, một lần là lúc tôi trở thành bạn gái của Đoạn Cảnh Tắc, lần còn lại là cái hôm Đoạn Cảnh Tắc đề nghị chia tay với tôi, nó xuất hiện nói nhiệm vụ của tôi thất bại.



Sau đó hệ thống của tôi đã đổi thành “0412” như hiện tại.



Tôi không trả lời hắn, mà hỏi lại: “Bây giờ ngươi nói chuyện với kí chủ thế này thì có bị coi là phạm quy không? 0412, tại sao ngươi có thể trở thành hệ thống của ta? Chẳng lẽ mỗi kí chủ đều có cơ hội đổi hệ thống và nhiệm vụ của mình à?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -



Giọng nói trong đầu tôi lập tức biến mất, nghe như đang tức giận --- hay là hệ thống sẽ có quy tắc im lặng?



Giống như việc tôi không thể nói cho người khác nghe chuyện tôi ở bên Đoạn Cảnh Tắc là bởi vì trên người tôi có hệ thống, sở dĩ tôi trở thành một l.i.ế.m cẩu như vậy chỉ vì đó là nhiệm vụ kéo dài mạng sống mà hệ thống giao cho tôi.



Cho nên việc có quy tắc im lặng giữa kí chủ và hệ thống là chuyện hết sức bình thường.



Phải tìm ra cách nào đó.



Tôi vừa đi về nhà vừa suy nghĩ.



Tôi không trả lời 0412, thực ra trước kì thi tháng một tuần, tôi quả thật không có ý định quay trở về cái lớp kia.



Không phải vì Đoạn Cảnh Tắc hay Hạ Vãn Tình, mà bởi vì bầu không khí học tập ở cái lớp đó không phù hợp với tôi.



Ở tuần cuối cùng này, việc ở lại lớp đó cũng chỉ tổ làm mất thời gian mà thôi.



Tôi phải nhanh ch.óng củng cố lại kiến thức một cách khoa học nhất có thể.



Ba tôi không phản đối yêu cầu của tôi, lúc còn nhỏ, sau khi mẹ tôi qua đời bởi vì căn bệnh thiếu m á u hồng cầu nặng, ông ấy cũng bắt đầu cưng chiều tôi vô điều kiện.



Bởi vì ông biết tôi cũng sống không được bao lâu.



Cho nên ông ấy không có bất kỳ yêu cầu gì ở tôi, chỉ cần mỗi giây mỗi phút mỗi giờ tôi còn sống vui vẻ ở trên đời này thì đã là tốt lắm rồi.



Mặc kệ là việc tôi theo đuổi Đoạn Cảnh Tắc một cách bất thường trước đây, hay là hiện giờ tôi xin ông ấy đến trường xin cho tôi được nghỉ phép một tuần để củng cố lại kiến thức, ông ấy đều không hỏi lý do, trực tiếp làm theo yêu cầu của tôi.



Tôi xem cấu trúc của mỗi môn học.



Thật ra, việc học cũng không phải là chuyện gì khó, chỉ cần bạn có thể sắp xếp các kiến thức rời rạc trong đầu thành một cấu trúc có logic, sau đó dựa vào cấu trúc này thêm thắt vài chi tiết, thì tất cả kiến thức khó hiểu sẽ như những gân lá trên cây, tuy phức tạp nhưng vẫn có trật tự nhất định.



Tôi tiếp thu những kiến thức này chỉ trong ba ngày, bởi vì thời gian quá gấp, trước mắt tôi phải đảm bảo kết quả của kỳ thi cuối tháng thật hoàn hảo, cho nên lúc ôn tập tôi đã dồn toàn bộ trí lực để xem lại kiến thức.