Làm Chủ Vận Mệnh

Chương 8



“Nhưng từ hồi cấp ba tôi từng chưa từng gặp cậu dù chỉ một lần, tôi còn đi hỏi thăm tình hình của cậu nữa.” Giọng của hắn rõ ràng trầm xuống, như là tiếc nuối khổ sở, hắn nói: “Khi đó tôi nghe nói cậu trốn học, cả ngày chỉ đi theo sau một tên hoa hoa công t.ử, còn cầu xin tình yêu của hắn, tôi lúc ấy…” Không biết vì sao hắn dừng lại một chút, mới tiếp tục lắp bắp nói:



“Thật… thật tiếc cho cậu.”



“Cho đến khi nhìn thấy số hiệu của cậu, tôi đột nhiên hiểu ra cậu đã gặp phải chuyện gì.”



Sau đó hắn không vội đi tìm kí chủ, mà cứ lang thang trong tế bào thần kinh đó, có lẽ vì hứng thú, hắn đã nghiên cứu số hiệu tồn tại của mình --- đến khi hắn thấy tôi công lược thất bại, có lẽ là vì xúc động cho nên đã đã cố gắng sửa đổi số hiệu nhiệm vụ của mình, không ngờ lại thành công, sau đó hắn thay thế hệ thống ban đầu của tôi và trở thành hệ thống của tôi.



Đây là những chuyện hắn đã trải qua, thật khó tin và phi lý làm sao.



Nhưng so với những điều chúng tôi đã trải qua thì còn điều gì phi lý hơn chứ?



Hắn đã cứu tôi.



Việc chuyễn đổi sinh mạng sang dạng dữ liệu đã được các nhà khoa học trên khắp quốc gia nghiên cứu cách đây vài năm, bởi xét về khoa học kỹ thuật ngày nay mà nói, việc chuyển đổi sinh mạng sang dạng dữ liệu là con đường ngắn nhất và có khả năng nhất trong việc duy trì sự bất t.ử của con người.



Khoa học kỹ thuật mỗi ngày đều tiến bộ, ngay cả điện toán lượng t.ử cũng sắp hết thời, cả tôi và 0412 đều không biết được nguyên do vì sao hắn lại có cơ hội được chuyển hóa ý thức sang dữ liệu, nhưng chúng tôi có thể chắc chắn một điều rằng, mã lệnh số hiệu này có thể thay đổi được.



Tôi và 0412 giống nhau, đều rất quan tâm đến vấn đề này.



Tôi đã xem qua rất nhiều tư liệu, gần nhất có tư liệu công khai về việc đại học Johns Hopkins đã công bố một phương pháp tiếp cận mang tính đổi mới gọi là điện toán sinh học, có thể khám phá khả năng phát triển của máy tính chạy trên tế bào não…



Vì thế khoảng thời gian đó, ngay cả ăn cơm, tôi cũng đều cầm tài liệu, vừa ăn vừa cùng 0412 trao đổi.



Nhưng trước đó, tôi cần phải có một nền tảng tốt trước đã.



Tôi bắt đầu tự học [C++primer]



Đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy thời gian không đủ dùng, tôi quý trọng mỗi giây mỗi phút cho việc học, tựa như miếng bọt biển khô dưới ánh mặt trời và được thả vào một cái ao lớn, tham lam hấp thụ từng giọt nước.

Tôi và 0412 hoàn toàn đắm chìm trong thế giới của chính mình.



Cho nên đối với chuyện bên ngoài, tôi hoàn toàn không biết gì cả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -



Ở trong trường học đều sẽ có người liếc nhìn, đều cảm thán có lẽ vì tôi bị Đoạn Cảnh Tắc bỏ rơi, chịu đả kích quả lớn cho nên đã điên mất rồi.



Ờ thì….. Cái này cũng rất khó nói, bọn họ vui là được.



Trên thực tế, tâm tư lẫn tâm tình của tôi sớm đã không còn đặt ở trường học nữa rồi, giống như là một vết nứt mở ra hai thế giới khác, tôi ở bên này, bọn họ ở bên kia.



Lần tôi được lôi kéo trở về thế giới của bọn họ cũng chỉ là một lần ngoài ý muốn.



Nguyên nhân là khi ở căn tin ăn cơm, tôi vô tình nhìn qua cửa sổ lầu hai và vô tình chứng kiện một màn “bắt nạt”, Hạ Vãn Tình kiêu ngạo đứng trước mặt Đoạn Cảnh Tắc đang ở cùng với một nữ sinh nhỏ nhắn đáng yêu, giơ tay hất khay đồ ăn lên đầu nữ sinh nhỏ nhắn đáng yêu đó.



Từ xa, tôi nhìn thấy Đoạn Cảnh Tắc hất cô ấy ra, Hạ Vãn Tình loạng choạng, lảo đảo lùi lại hai bước, cô ấy giống như không thể tin được, nhìn chằm chằm Đoạn Cảnh Tắc vài giây, sau đó che mặt bỏ chạy.



Tôi còn nghe thấy được người xung quanh mình đang khẽ nói nhỏ:



“Trời ạ, Hạ Vãn Tình trở thành chính thất chưa được bao lâu mà Đoạn Cảnh Tắc nhanh như vậy đã chán nản rồi à?”



“Nhỏ đó xứng đáng bị vậy, trước khi hẹn hò với Đoạn Cảnh Tắc, chẳng phải đã biết rõ con người cậu ta rồi sao? Hơn nữa, nhỏ đó không phải đã cướp Đoạn Cảnh Tắc khỏi tay Trì Ngưng Vi sao?”



“Tại sao chỉ nói mỗi con gái chứ, theo tôi thấy Đoạn Cảnh Tắc chính là cái loại ch.ó không ăn được cứt, không hiểu sao một thứ hời hợt rác rưởi như Đoạn Cảnh Tắc lại có nhiều người thích đến vậy?”



Tôi đặt khay đồ ăn của mình vào chỗ để lại, sau đó đi vào nhà vệ sinh.



Đứng ở bên ngoài nhà vệ sinh, tôi bỗng dưng nghe thấy một giọng nói quen thuộc.



Chủ nhân của giọng nói này là Hạ Vãn Tình, khác hẳn với giọng điệu cao ngạo thích ra vẻ với người khác, giọng nói của cô ấy lại tràn đầy chán ghét, giống như đang nói chính mình: “M ẹ k i ế p, mình còn phải chịu đựng cái sự ghê tởm của cái tên Đoạn Cảnh Tắc bao lâu nữa mới có thể thành công đây?” 



Cô ấy dường như đang tự phát tiết chính mình, không còn là kiểu nữ thần tao nhã cao ngạo nữa, tôi nghe thấy cô ấy thở dài ai oán một tiếng, sau đó nói: “M ẹ k i ế p ---- càng ngu hơn là mình phải giả vờ như một đứa ngốc trước mặt người khác, mà còn là cái loại não yêu đương ngu ngốc nữa chứ…”



Những câu c.h.ử.i dài xuyên quốc gia của cô ấy khiến tôi bỗng nảy ra một ý nghĩ, tôi đẩy cửa ra, đứng ở cửa buồng vệ sinh, cùng Hạ Vãn Tình đang nổi điên bốn mắt nhìn nhau.