Làm Chủ Vận Mệnh

Chương 7



Nói xong, mặc cho hắn vẫn còn đang ngơ ngác, tôi quay người lạnh lùng bước vào phòng học.



Tổng điểm của bài kiểm tra lần này được công bố sau một tuần, thành tích của tôi khiến những người khác cứng họng, tôi đã lọt vào top 100, trường chúng tôi là trường trung học trọng điểm, với tỷ lệ đậu đại học là 91% --- đương nhiên là có những người sau khi tốt nghiệp trung học xong đã bị gia đình đưa sang nước ngoài du học.



Vô số người ngạc nhiên trước thành tích của tôi, thậm chí còn có lời đồn rằng do tôi bị kích thích sau khi chia tay Đoạn Cảnh Tắc, nên muốn dùng thành tích xuất sắc này để thu hút sự chú ý của Đoạn Cảnh Tắc, khiến hắn hối hận vì đã chia tay tôi.



Tôi cười nhạt.



Nhưng mà cái thế giới ban đầu kia cũng đã không còn liên quan gì đến tôi nữa.



Bởi vì cô Chu rất mừng cho tôi, sau đó tôi còn lọt vào danh sách dự tuyển, nhưng mà mấy thầy cô khác có hơi phản đối điều này, bởi vì điểm số của tôi ở kỳ thi tháng rất lạ, mà lúc trước tôi còn có một khoảng thời gian không đến lớp.



Đúng, ở cấp hai tôi đã đạt không ít giải thưởng, nhưng dù sao đó cũng là cấp hai, đến cấp ba, tôi cũng không có bất kỳ thành tích gì nổi bật, cho đến khi cô Chu giao cho tôi một bài kiểm tra nhỏ để được xếp vào lớp.



Ngoại trừ môn văn, mỗi bài kiểm tra nhỏ chỉ có mười câu, cô ấy ra đề ngay tại chỗ và tôi cũng làm ngay tại chỗ, sau khi làm xong thì sẽ chấm điểm luôn.



Sau khi có kết quả, những thầy cô lúc này còn phản đối thì bây giờ đã im lặng.



Cô Chu vui mừng nhìn tôi cười, đưa tay vỗ vỗ vai tôi, nói: “Trì Ngưng Vi, cố lên, đừng làm cô thất vọng.”



Tôi trịnh trọng gật đầu với cô ấy, nghiêm túc hứa với cô ấy rằng: “Em nhất định không làm cô thất vọng đâu, cô Chu.”



Nói là vậy nhưng lúc đầu tôi vẫn gặp một chút khó khăn trong việc học.



Tuy có thiên phú, nhưng tôi từ lâu đã vứt bỏ thiên phú này rồi, hơn nữa tiến độ của lớp thực nghiệm rất nhanh, và những gì bọn họ học không chỉ là học theo định hướng để dự thi.



Tôi mỗi ngày đều chăm chú lắng nghe và ghi lại tất cả, buổi tối ở nhà cũng đắm mình trong đại dương của tri thức.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -



Thỉnh thoảng 0412 xuất hiện, nhìn thấy tôi nếm mật nằm gai khổ cực như thế, hắn có vẻ hả hê vui sướng như vừa trả được món nợ lớn, hắn nói: “Trì Ngưng Vi, cậu cũng có ngày này.”



Tôi chưa từng chăm chỉ học tập, tôi nghĩ 0412 hẳn là kiểu học sinh ưu tú, chăm chỉ đọc sách, cho nên hắn rất vui khi thấy tôi gặp bất hạnh như vậy.



Bởi vì tôi chưa bao giờ quên những kiến thức trước đó, suy một ra ba, cho nên đối với tôi mà nói thì việc học là một chuyện rất bình thường, nói trắng ra, so với những học sinh giỏi thức đêm đọc sách thì tôi không cần phải dụng tâm quá mức cho việc này.



Tôi đắm chìm trong thế giới của chính mình, hào hứng vui vẻ với những con số nhàm chán.



Kỳ thi cuối kỳ ba tháng sau, tên của tôi chễm chệ ở vị trí đứng đầu lớp, hoàn toàn bỏ xa vị trí thứ hai, kể từ đó, tôi luôn duy trì thứ hạng này cho đến khi tốt nghiệp trung học, trở thành truyền thuyết của trường trung học số một.



Nhưng mà lúc đó tôi cũng không quan tâm đến chuyện bên ngoài, bởi vì ngay lần đầu tiên giành được vị trí thứ nhất, tôi đã xác định rằng bản thân sẽ không bao giờ… rơi xuống vị trí thứ hai, cho nên tôi đã phân bố thời gian và sức lực, bắt đầu thử nói chuyện với 0412.



Tôi thích gọi hắn là 0412, bởi vì hắn giống như một người máy thông minh của tôi vậy, hắn là một người rất thông minh.



Sau tuần thi đầu tiên, tôi đã tìm được cách để nói chuyện với 0412.



Trước tiên, tôi sẽ ngẫu nhiên tạo ra 3 bảng Polybius 3x3 bao gồm 26 chữ cái tiếng Anh và một ký hiệu, sau đó sẽ viết ra tọa độ ba chiều của đoạn tin nhắn cần mã hõa, các tin nhắn và tọa độ sẽ xếp thành bốn cột, sau đó lấy các số ở hàng ngang và tách chúng thành nhóm ba số, sau đó ghép ba số này làm thành tọa độ, tìm ra chữ cái tương ứng thì sẽ có được mật văn.



(*) bảng mã Polybius: Hình vuông Polybius, hay bảng Polybius, là một phát minh của nhà sử học và học giả Hy Lạp Polybius. Nó là một dạng mật mã thay thế, cho phép mã hóa thông điệp bằng một số ký tự ít hơn bảng chữ cái của thông điệp.



Loại mật văn trao đổi này căn bản cũng không đơn giản, cần tốn rất nhiều thời gian, nhưng cũng may, chỉ cần đủ kiên nhẫn, tôi và 0412 cũng có thể trao đổi được với nhau rồi.



Dựa theo những gì 0412 nói, hắn đã c h ế t sau khi cứu mấy đứa bé, nhưng đến khi hắn khôi phục lại được ý thức, hắn phát hiện bản thân đang bơi giữa một chuỗi số liệu – nó được ví như một tế bào thần kinh khổng lồ, với các đường ống màu xanh lam giống như hệ thống thần kinh não của một sinh vật thông minh thời tiền sử nào đó. Dữ liệu chảy qua hệ thống này như dòng chảy của con sông, và hệ thống này không ngừng tìm kiếm kí chủ để kết nối --- đây là một loại bản năng, đại khái là số hiệu đã được khắc vào hắn.

 

Sau đó hắn nhìn thấy số hiệu của tôi.



“Tôi biết cậu, Trì Ngưng Vi, tuy rằng sau này tôi đã chuyển trường, nhưng thời cấp hai ngẫu nhiên gặp được cậu ở điểm thi, nhưng có lẽ cậu dường như không nhớ ra tôi.”