[Mặc dù Lam Tinh vẫn là một hành tinh nhỏ xơ xác, nhưng sư trồng trọt cấp S đã đến rồi, huhu cảm động quá đi!]
[Như vậy có nghĩa là Lam Tinh từ nay về sau sẽ do Nguyên soái tối cao bảo kê phải không?]
[Xin lỗi, tôi chỉ quan tâm xem liệu bà chủ Sở có thể giữ Từ đại sư ở lại làm nông không thôi [Đầu ch.ó].]
[Tôi cũng vậy! Tôi còn muốn xem Từ đại sư trong một giây vung tay biến ra cả một tòa thành thực vật tự nhiên cơ, không biết bà chủ Sở có thể thỏa mãn tâm nguyện của chúng ta không.]
Dương Mễ Tuyết liếc mắt nhìn bình luận, thầm nghĩ: Các bạn cứ yên tâm, chưa vặt sạch lông cừu trên người Từ An, bà chủ Sở sao có thể thả ông ấy về.
Lúc này, Sở Thu đang dẫn Từ An đi tham quan những căn nhà trúc của họ. Đây là cảnh sắc đặc trưng mà toàn Liên bang chỉ riêng Lam Tinh mới có, rất đáng để chiêm ngưỡng.
Hơn nữa, phòng khách dùng để tiếp đãi cũng nằm ở đó.
Chưa bước vào sân, Từ An đã ngửi thấy một mùi hương quyến rũ. Mũi ông khẽ động: "Mùi thơm gì vậy?"
Sở Thu đáp: "Là đồ kho tẩm vị đấy."
Cô làm động tác mời. Từ An lập tức đổi hướng mũi giày, cả đoàn thuận thế đi về phía chiếc nồi siêu to khổng lồ dựng giữa sân.
"Dạo này bận quá, chẳng có thời gian làm đồ ăn ngon cho Bánh Trôi. Hôm nay hiếm khi rảnh rỗi, tôi lấy cổ vịt, khung xương vịt, cánh gà, nội tạng, khoai tây, rong biển... đem kho thành một nồi đồ mặn, một nồi đồ chay, để Bánh Trôi ăn vặt."
Vừa nói, họ đã bước vào trong sân.
Động vật biến dị có kích thước quá lớn, không thể dùng loại nồi cơm điện nhỏ bé để kho được. Vì vậy, Chu Tu Viễn đã đặc chế hai chiếc nồi siêu to với đường kính hai mét.
Sở Thu mở vung nồi. Hơi nóng và sương trắng lập tức phả vào mặt. Cô lấy chiếc muôi lớn múc ra hai muôi đầy, chia thành hai âu lớn, một cho Ngôn Tư Niên, một cho Từ An: "Tiên sinh Từ nếm thử chứ?"
Món kho tẩm vị quả là một thứ kỳ diệu. Dù có công thức rõ ràng, nhưng có người làm ra đậm đà ngon miệng, có người lại làm nhạt nhẽo như nước ốc.
Tuy vẻ ngoài trông giống nhau, nhưng chỉ cần nếm thử, bất kỳ ai cũng sẽ lập tức khuất phục trước sức hấp dẫn của nó.
Từ An nhìn cái đầu vịt dữ tợn nằm trên cùng của âu đồ ăn, thực sự không thốt nổi lời đồng ý. Nhưng mùi hương mê người vương vấn quanh mũi lại khiến ông không thể chối từ ngay.
Ngôn Tư Niên muốn giữ Từ An ở lại thêm vài ngày, vặt thêm vài mớ lông cừu, nên lập tức vớ lấy một cái cánh vịt gặm ngon lành.
Dùng đũa gắp món kho khổng lồ này rất khó dùng sức, thế nên anh quyết định dùng móng vuốt. Thịt vịt dính đẫm nước sốt, c.ắ.n một miếng, thớ thịt hiện ra rõ ràng. Nước dùng thấm vị, khâu sơ chế lại khéo léo nên bên trong không hề bị đọng m.á.u, vô cùng sạch sẽ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chu Tu Viễn cũng tự lấy cho mình một âu.
Dùng tay bốc sẽ bị dính nước sốt, mà anh nhất thời chưa tìm được găng tay, bành dùng đũa gắp nội tạng để ăn.
"Chà, món này ngon thật!"
Sở Thu vốn thích ăn nội tạng, thấy âu của Chu Tu Viễn đa phần là nội tạng cũng không khách sáo, lựa lấy mề vịt và cuống họng vịt bỏ vào miệng: "Loại này nhai giòn sần sật, rất đã miệng."
Từ An: "..."
Thấy cả ba người đều đã bắt đầu ăn, chẳng ai màng tới mình, ông liền dè dặt cầm lấy một miếng cuống họng vịt mà Sở Thu vừa khen nức nở.
Ông không biết đây là bộ phận nào của con vịt, nhưng thấy mọi người ăn ngon lành như vậy, lại ngại làm phiền nên c.ắ.n thử một miếng. Cái vị mằn mặn, cay tê cùng kết cấu dai giòn sần sật khiến người ta muốn ngừng mà không được.
Cả đám hoàn toàn quên bẵng việc chính, xúm xít trong sân gặm đồ kho, rôm rả bàn luận xem làm sao để ăn cho tiện. Ai thấy cay quá thì làm một ngụm Coca, không thích thì có sữa đậu nành, hoa quả tươi, nước ép trái cây... luôn có thứ đồ uống phù hợp.
Đang ăn dở, Sở Thu như chợt nhớ ra điều gì: "Lần này Từ tiên sinh đến đây để làm gì vậy?"
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Từ An đang bận rộn gặm chân gà: ?
Cúi xuống nhìn vệt nước sốt b.ắ.n tung tóe lên áo sơ mi và quần âu, hình tượng đã đi tong thế này thì ông cũng chẳng buồn giữ kẽ nữa: "Kỳ Nguyên soái bảo chỗ cô đang thiếu người nên phái tôi đến giúp một tay khoảng hai ngày."
Sở Thu: "Chỉ hai ngày thôi sao?"
Ngôn Tư Niên tiện tay đẩy âu thịt heo chiên giòn mà Sử Trấn vừa mang tới sang.
Từ An rất tự nhiên nhón lấy một miếng bỏ vào miệng: "Vậy ba ngày đi."
Sở Thu quay sang hỏi Chu Tu Viễn: "Khi nào tàu tuần tra mang hải sản cho tôi mới đến nhỉ?"
Chu Tu Viễn mỉm cười: "Ba ngày nữa."
Sở Thu thở dài: "Tiếc quá, tôi vốn định cho Từ tiên sinh nếm thử món hàu nướng siêu tươi, món đó mà uống kèm bia mới ủ thì tuyệt cú mèo."
Từ An: !!!
"Cũng... cũng không phải là không thể nán lại thêm một chút."