[Làm Nông] Gây Dựng Lam Tinh Từ Con Số

Chương 150



 

Công trình tái thiết Lam Tinh có sự gia nhập của Từ An quả thực như hổ mọc thêm cánh.

 

Chỉ qua một cái vung tay của Từ An, một thành phố hoang vu bỗng chốc trở nên rậm rạp xanh tươi. Toàn bộ thực vật tỏa ra từ trung tâm như mạng nhện. Nhìn từ trên cao xuống, cả thành phố tựa như một đóa hoa xanh khổng lồ đang bung nở. Những cánh hoa chính là cây cối nhấp nhô mọc vươn ra ngoài theo từng tầng từng lớp, vô cùng rực rỡ và tinh xảo.

 

Thủ đoạn cỡ này, dù dị năng hệ Mộc của Sở Thu có khôi phục đến đỉnh phong thì cô cũng không làm được.

 

Thứ nhất, cô không rảnh rỗi đến mức vừa trồng cây lại vừa phải tạo hình một bông hoa để nhìn từ trên cao; thứ hai, tinh thần lực và lượng dị năng của cô không đủ để tiêu xài phung phí như vậy.

 

Từ An chỉ giở chút chiêu trò phô diễn trong lần thúc sinh đầu tiên, những lần sau ông đều làm việc rất bình thường.

 

Mãi cho đến khi dị năng hao tổn gần hết, được vài hộ vệ riêng vây quanh hộ tống về nghỉ ngơi, ông mới hỏi Sở Thu: "Cô có cảm nhận được gì không?"

 

Sở Thu đáp lời thật lòng: "Khả năng khống chế cực kỳ chuẩn xác."

 

Cấp bậc và giới hạn dị năng của cô không bằng Từ An. Hôm nay, sau khi sử dụng đến mức chỉ còn lại một chút sức lực cạn kiệt, cô mới quay về xem video Từ An trồng cây nở hoa. Khi chỉnh tốc độ chậm lại, cô có thể quan sát rõ từng nhịp chuyển động của đóa hoa xanh ấy, đồng thời cảm nhận sâu sắc hơn khả năng điều khiển dị năng hệ Mộc của ông.

 

Quả không hổ danh là một trong hai sư trồng trọt cấp S của toàn Liên bang.

 

Từ An: "Muốn học không?"

 

Sở Thu: ?

 

Hóa ra ông lão này phô diễn tài nghệ không phải để làm màu hay khoe khoang, mà là muốn thu hút sự chú ý của cô rồi truyền thụ lại sao? Vì mục đích gì?

 

Robot Ong Mật đã được dời đi quay chỗ khác, chế độ thực tế ảo của Sở Thu cũng đã tắt. Xung quanh ngoại trừ Ngôn Tư Niên thì toàn là người của Từ An, không cần phải dè chừng quá nhiều, Sở Thu đi thẳng vào vấn đề: "Đây là ý của Từ tiên sinh, hay là ý của Kỳ Nguyên soái?"

 

Từ An vừa hé môi định trả lời thì Ngôn Tư Niên - đang lấy ra một gói khô bò tẩm vị cay tê từ túi đồ ăn vặt căng phồng mà Sở Thu chuẩn bị cho - rất hào phóng chia cho Từ An một nửa, sau đó chia sẻ phần còn lại với Sở Thu.

 

Lời sắp ra khỏi miệng Từ An bỗng chốc nghẹn lại. Ánh mắt ông dán c.h.ặ.t vào gói khô bò: "Chia đều, chia đều."

 

Sở Thu: "..."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ngôn Tư Niên lập tức hóa thân thành cỗ máy tiêu diệt khô bò m.á.u lạnh. Sở Thu và Từ An ngồi song song bên cạnh anh, hai người một gấu ăn đến là say sưa, động tác nhai nuốt lại còn có chút đồng điệu đến bất ngờ.

 

Từ An ăn được một nửa mới nhớ ra việc chính còn chưa nói, lại chẳng mảy may xấu hổ vì tội tham ăn quên việc, cứ thế tự nhiên tiếp tục câu chuyện: "Hiện tại cô đang hợp tác với Quân bộ, chúng tôi phải tạo điều kiện thuận lợi cho cô. Tôi ăn đồ của cô, miệng lưỡi mềm đi rồi, đương nhiên sẽ dạy cô."

 

Thì ra là hiệu ứng của "mỹ thực kế".

 

Đuôi chân mày Sở Thu khẽ nhướng lên: "Từ tiên sinh có ăn móng giò nướng không?"

 

Từ An ngẩng lên khỏi miếng thịt bò thơm nức mũi: "Cái gì cơ?"

 

"Móng giò heo chứa lượng collagen rất phong phú. Giữa phần da và xương là một lớp keo dẻo đặc biệt mà các nguyên liệu khác không có. Khi đưa vào miệng sẽ thấy mềm mại nhưng lại cực kỳ đàn hồi. Đem kho rồi mới nướng thì sẽ vừa có được hương vị đậm đà nguyên bản của giò heo kho, lại kết hợp sự bùng nổ của món nướng BBQ, thêm một chút đậu phộng đập dập rắc lên trên..." Nói đến đây, Sở Thu ngưng bặt, để lại một khoảng trống đủ lớn cho trí tưởng tượng bay xa. Quả nhiên, cô thấy hai mắt Từ An sáng rực lên lấp lánh.

 

Từ An hối thúc: "Hương vị thế nào? Có ngon hơn chân gà kho không?"

 

Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.

"Không thể đem ra so sánh được." Sở Thu điềm nhiên lắc đầu.

 

Từ An không thể tưởng tượng nổi một món ăn ngon hơn cả chân gà kho thì rốt cuộc sẽ có hương vị thế nào. Lòng ông ngứa ngáy cồn cào như có móng vuốt cào xé.

 

"Tối nay liệu có được ăn không?"

 

Sở Thu còn định dùng món ngon này làm mồi nhử ông lão lao động miễn phí này, sao có thể dễ dàng đồng ý như thế?

 

Cô vờ làm bộ khó xử: "Theo kế hoạch thì tối nay chúng ta ăn lẩu mỡ bò cay tê, món chính là lòng bò, sách bò và ba chỉ bò cuộn. Nếu ăn lẩu xong mà ông vẫn nhét thêm được thì tôi cũng có thể làm thử."

 

Từ An: "..."

 

Lẩu thì ông muốn ăn, mà móng giò nướng ông cũng thèm. Thế nhưng hôm qua, chỉ mới nếm thử mỗi món kho chay và mặn một lượt thôi mà ông đã no đến mức không bước nổi, cuối cùng phải nhờ mấy người hộ vệ khiêng về phòng.

 

Thế nên cũng có thể mường tượng cảnh tượng tối nay ăn lẩu cũng y hệt như vậy, cái dạ dày vốn chẳng rộng rãi gì của ông sao có thể chừa chỗ trống cho móng giò nướng được.