Lam Vãn

Chương 20



CHƯƠNG 20: SÂN GA MUỘN

Thần c.h.ế.t rất công bằng, ông ta không nhận hối lộ. Dù anh có mang cả giang sơn Kinh Thành, dùng trăm vạn vinh hoa hay quỳ gối đ.á.n.h đổi bằng cả danh dự tự tôn, một khi sợi chỉ sinh mệnh đã đứt, thứ anh nhận lại vĩnh viễn chỉ là một cái vỏ rỗng tàn nhẫn.

Sự trừng phạt tàn độc nhất chính là bắt hắn tự tay nhặt lấy đống tro tàn do chính mình đốt lên.

Bốn giờ rưỡi sáng. Giông bão ngoài rìa thị trấn Ninh Hải đã ngớt, nhưng những dải mây xám xịt vẫn sà xuống thấp, nuốt chửng cả bầu trời vùng biên thùy nghèo nàn. Sân ga nhỏ vắng lặng chìm trong một không gian mờ mẫn, đục ngầu hơi nước. Làn mưa phùn mỏng dính bám vào những cột đèn đường rỉ sét, khiến thứ ánh sáng vàng hiu hắt đổ xuống mặt đường ray cứ nhòe đi, loang lổ như những vệt nước mắt chưa kịp khô.

Ầm ầm ầm—

Tiếng cánh quạt trực thăng tư nhân xé rách tầng mây đặc, gầm rú kinh hoàng từ phía bãi đất trống sau ga tàu dội lại.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Cánh cửa sắt rỉ sét của phòng chờ bị một lực thô bạo đạp tung, phát ra một tiếng rầm ch.ói tai, rùng rợn. Phó Lương Đình lao vào. Hắn chạy điên cuồng, đôi giày da đắt tiền dẫm lên những vũng nước bẩn ngoài sân ga, bùn đất và nước mưa b.ắ.n tung tóe lên gấu quần âu đặt may riêng nhăn nhúm. Hắn không có ô, mái tóc rậm bị nước mưa quật bết vào vầng trán góc cạnh, hai mắt đỏ ngầu, dại đi vì một nỗi hoảng loạn tột cùng.

Ba tiếng bay chạy đua với t.ử thần, điện thoại của hắn đổ chuông hàng trăm cuộc nhưng đầu dây bên kia chỉ là những tiếng tút... tút... khô khốc của một số máy công cộng đã bị ngắt kết nối.

Hắn băng qua dãy hành lang trống trải, đôi mắt phượng hẹp dài đảo đảo liên tục như một con thú điên bị dồn vào đường cùng. Và rồi, bước chân dồn dập của vị tân chủ tịch đột ngột khựng lại, đôi giày da trượt dài trên nền xi măng ẩm ướt, phát ra một tiếng ma sát ch.ói tai.

Trên chiếc băng ghế gỗ dài đặt sát bờ rào sắt, nơi ánh đèn vàng hiu hắt rọi thẳng vào, một bóng dáng nhỏ nhoi đang ngồi đó.

Khương Lam Vãn.

Cô ngồi im lặng, đầu hơi nghiêng sang một bên, tựa nhẹ vào chiếc cột sắt hoen rỉ của mái che sân ga. Chiếc áo măng tô thô dày màu xám chuột vẫn cài kín cổ, gấu áo rộng thùng thình che khuất đi cơ thể gầy rộc trơ xương. Bên cạnh chân cô, chiếc vali cá nhân màu xám tro được đặt ngay ngắn, sạch sẽ, không có lấy một hạt bụi. Hai bàn tay gầy gộc của cô đan chéo vào nhau, ôm c.h.ặ.t lấy một chiếc hộp thiếc cũ kỹ rỉ sét trước n.g.ự.c — chiếc hộp thiếc từng bị hắn thô bạo gạt đổ dưới sàn phòng ngủ chính một tuần trước.

Mái tóc dài của cô xõa tung, những lọn tóc mai dính bết vào vòm n.g.ự.c phẳng lặng, bất động.

"Vãn Vãn..."

Phó Lương Đình khàn giọng gọi, thanh âm nhỏ lệ, run rẩy một biên độ kinh hoàng xé rách cổ họng. Hắn không dám bước mạnh, từng bước chân của hắn trở nên loạng choạng, nặng nề như đeo đá. Nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt lấy cuống họng hắn, khiến l.ồ.ng n.g.ự.c vị chủ tịch phập phồng những tiếng thở dốc hỗn hển.

Cô không trả lời hắn. Cô vẫn ngồi đó, bình thản và tĩnh lặng như một bức tượng tạc từ băng tuyết, để mặc cho những hạt mưa phùn lạnh ngắt bám vào bờ mi cong dài.

Hắn lao đến, hai đầu gối nện mạnh xuống nền xi măng ẩm ướt, quỳ sụp xuống ngay trước gối cô. Hắn run rẩy vươn hai bàn tay bọc đầy những vết bỏng phồng rộp chưa lành ra, chộp lấy bả vai gầy rộc của cô, điên cuồng kéo cô vào lòng.

"Vãn Vãn, tôi đến rồi! Tôi đưa bác sĩ đến rồi!" Hắn gào lên, giọng nói lạc đi, méo mó. "Giang Vũ đang ở ngoài kia, họ mang theo thiết bị y tế tốt nhất rồi. Em nhìn tôi đi... cầu xin em mở mắt ra nhìn tôi một cái đi..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Hắn ôm ghì lấy thân hình của tôi vào l.ồ.ng n.g.ự.c săn chắc của hắn, dùng hai tay điên cuồng chà xát lên bả vai, lên lưng tôi, cố tìm kiếm chút nhiệt độ cơ thể quen thuộc. Hắn cúi đầu, đôi môi run rẩy của vị tân chủ tịch cuồng nhiệt hôn lên đôi môi dặm son đỏ thẫm của tôi. Hắn muốn dùng hơi thở nóng hổi vương mùi t.h.u.ố.c lá của mình để sưởi ấm cho tôi, muốn truyền sinh mạng của hắn sang cho tôi.

Nhưng ngay khoảnh khắc môi hắn chạm vào môi tôi, toàn bộ thế giới quan độc đoán của Phó Lương Đình hoàn toàn sụp đổ, tan tành thành từng mảnh vỡ vụn.

Làn da của Khương Lam Vãn lạnh ngắt.

Cái lạnh không phải của cơn mưa bão ngoài kia, mà là cái lạnh đanh lại, cứng đờ của một cơ thể đã mất đi những dòng m.á.u nóng từ lâu. Đôi môi dặm son đỏ rực của cô không còn chút độ đàn hồi nào nữa, nó lạnh lẽo và vô cảm như một phiến đá mùa đông. Đôi bàn tay ôm chiếc hộp thiếc cũ trước n.g.ự.c cô đã đông cứng, những ngón tay trơ khấc xương guốc không một chút phản hồi trước lực siết của hắn.

Từ khóe môi cô, một dải m.á.u tươi đặc quánh đã khô khốc từ bao giờ, rỉ ra biến thành một vệt màu nâu sẫm tàn nhẫn, loang lổ trên cổ chiếc áo măng tô thô dày.

Khương Lam Vãn đã đi rồi.

Cô đã rời bỏ thế giới này vào lúc năm giờ sáng — đúng mốc thời gian cô đặt lên trán hắn nụ hôn cuối cùng ở Kinh Thành. Cô mang theo chút hơi tàn cuối cùng của nhà họ Khương, mang theo mười năm thanh xuân, đứa con lưu lạc đêm mưa và cái c.h.ế.t của người cha, triệt để tan vào màn đêm vùng biên thùy Ninh Hải. Cô dùng sự im lặng và cái c.h.ế.t câm lặng này để chấm dứt ván cờ thù hận, vĩnh viễn không để lại cho hắn một cơ hội nào để sửa sai hay bù đắp.

Cạch.

Do lực chuyển động thô bạo của hắn, chiếc hộp thiếc cũ trên tay cô tuột ra, rơi xuống nền xi măng.

Nắp hộp thiếc bật mở. Bên trong không có tiền bạc, không có những giấy tờ ủy quyền thương mại của Khương thị. Thứ duy nhất rơi ra từ chiếc hộp rỉ sét là một vạt áo sơ mi nam màu trắng cũ kỹ dính vệt vết ố, một tấm vé xem phim thời đại học đã mờ sạch chữ, và nửa chiếc nhẫn cỏ năm hai mươi tuổi đã mủn ra thành những vụn nâu xỉn bám vào vũng nước mưa dưới đất.

Hắn nhìn những món rác rưởi ấy, nhìn vụn nhẫn cỏ mủn ra dưới nền đất bẩn, một giọt nước mắt nóng hổi muộn màng xối xả trượt qua gò má hốc hác của hắn, nhỏ xuống gương mặt thanh thản, nhắm nghiền hai mắt của người đàn bà dưới thân.

Hắn nhận ra, cô không giữ lại viên kim cương mười carat, không giữ lại vinh hoa phú quý hắn ban phát, cô đem cái xác tàn về đây chỉ để ôm theo ký ức của gã nghèo kiết xác năm mươi tuổi cũ — kẻ từng nấu cho cô bát mì năm mười hai tuổi. Hắn của hiện tại, vị chủ tịch cao ngạo chiếm trọn Kinh Thành, đối với cô, chỉ là một kẻ xa lạ mang nợ m.á.u.

"Vãn Vãn, tỉnh lại đi em, anh đưa em về nhà, chúng ta nấu mì... xin em..."

Phó Lương Đình quỳ dưới đất, hai tay ôm c.h.ặ.t lấy cái xác lạnh ngắt của tôi vào l.ồ.ng n.g.ự.c, gục đầu vào bả vai trơ xương của tôi mà khóc nấc lên thành những tiếng kêu t.h.ả.m thiết, đau đớn tột cùng. Tiếng khóc của người đàn ông chưa từng thất bại trên thương trường nghe nghẹn ứ, lạc đi, như một con thú bị khoét rách tim gan giữa sân ga hoang tàn. Hắn lay mạnh cơ thể cứng đờ của tôi, điên cuồng lặp đi lặp lại câu nói ấy như một kẻ tâm thần mất trí.

Hắn muốn đưa tôi về nhà, nhưng tôi làm gì còn nhà để về nữa? Nhà của tôi, chính tay hắn đã dùng sáu năm dịu dàng bọc đường để phá hủy sạch sẽ rồi.

Ù... Ù—

Từ phía cuối đường ray mờ mịt sương mù, đoàn tàu cuối cùng của chuyến hành trình đêm viễn xứ hú lên một tiếng còi dài, trầm đục và lạnh lùng. Tiếng xích sắt va chạm vang lên tiếng keng xoảng bén ngót, rầm rập chuyển bánh lướt qua sân ga nhỏ, hắt lên bóng dáng quỳ gối khốn khổ của hắn những vệt sáng vàng vọt, loang lổ rồi khuất hẳn vào bóng tối bão bùng.

Tiếng gào thét van xin của vị tân chủ tịch hoàn toàn bị nuốt chửng bởi tiếng sấm sét nổ vang trời và tiếng bánh xe xích sắt vô tình lướt qua.

Trợ lý Giang và đội ngũ bác sĩ y tế từ ngoài cửa ga lao vào, nhưng khi họ vừa chạm tay định mang xác tôi đi cấp cứu, Phó Lương Đình đã như một con thú hoang phát cuồng, hắn thô bạo dùng một tay đẩy ngã gã trợ lý xuống sàn, tay kia siết c.h.ặ.t lấy thân hình lạnh ngắt của tôi, đôi mắt phượng hẹp dài đỏ ngầu những tia m.á.u gầm lên một tiếng kinh hoàng, không cho bất kỳ ai lại gần. Hắn ôm c.h.ặ.t lấy cái c.h.ế.t của tôi, ôm c.h.ặ.t lấy phế tích hoang tàn do chính tay mình tạo ra, vĩnh viễn bị giam cầm trong địa ngục dằn vặt của nửa đời còn lại.