Lam Vãn

Chương 21



CHƯƠNG 21: NỬA CHIẾC NHẪN CỎ DÍNH HUYẾT LỆ

Đàn ông thường nghĩ giang sơn có thể đổi lấy mỹ nhân, quyền lực có thể sửa sai mọi lỗi lầm trong quá khứ. Cho đến khi họ mang bộ váy cưới lộng lẫy nhất khoác lên một cái xác không hồn, họ mới hiểu ra thế nào là sự tuyệt vọng của kẻ chiến thắng.

Khương Lam Vãn đi rồi, không mang theo một chút hận thù nào, bởi vì cô ấy đã dùng cái c.h.ế.t để biến tình yêu của tôi thành một bản án chung thân giam cầm hắn đến đời đời kiếp kiếp.

Bốn ngày sau khi đưa xác cô từ sân ga Ninh Hải trở về.

Căn hộ chung cư cũ rộng một trăm mười bốn mét vuông — nơi sáu năm trước hắn gom góp từng đồng nhuận b.út và tiền làm thêm để mua tặng cô — giờ đây biến thành một nhà tang lễ câm lặng. Toàn bộ đồ nội thất xa xỉ bị dọn sạch, thay vào đó là một màu trắng xóa, ngập ngụa của hàng ngàn nhành hoa nhài hoang dại được vận chuyển bằng chuyên cơ từ miền Nam về. Mùi hương hoa nhài nồng nặc, thanh khiết trộn lẫn với mùi nhang trầm lạnh lẽo, tạo thành một bầu không khí ngột ngạt đến mức bóp nghẹt lòng người.

Linh cữu bằng gỗ t.ử đàn màu đen nằm im lìm chính giữa phòng khách.

Phó Lương Đình ngồi quỳ bên cạnh thành linh cữu, gương mặt góc cạnh sắc sảo giờ đây xám xịt như tro tàn, đôi mắt phượng hẹp dài lõm sâu, bủa vây bởi những tia m.á.u đỏ ngầu dữ tợn. Hắn đang cầm chiếc lược sừng cũ, cẩn thận chải lại từng lọn tóc dài khô khốc, mát lạnh của người đàn bà nằm bên trong.

"Vãn Vãn, em xem, chiếc váy cưới em thích nhất, tôi mang đến cho em rồi." Giọng hắn khàn đặc, đứt quãng như tiếng hai thanh sắt rỉ rét cọ vào nhau.

Hắn buông chiếc lược, vươn hai bàn tay bọc đầy những vết sẹo bỏng co rút, cẩn thận nâng cơ thể gầy rộc, nhẹ bẫng của tôi dậy. Hắn tự tay khoác lên người tôi bộ váy cưới màu trắng tinh khôi đặt may riêng từ Paris ba năm trước — thứ vốn được cất giấu trong tủ kính bảo mật của phòng ngủ chính, chờ đợi một ngày đính hôn chính thức chưa bao giờ tới.

Chiếc váy cưới làm bằng vải voan cao cấp đính hàng ngàn viên pha lê nhỏ lấp lánh, nhưng khi mặc lên cái xác của tôi, cổ áo rộng thùng thình để lộ toàn bộ vùng da cổ và xương quai xanh đã chuyển sang màu tím xám vì các vết xuất huyết nội của chứng suy tủy xương. Bộ váy cưới lộng lẫy nhất trần đời, lúc này trông hệt như một chiếc khăn liệm xa xỉ.

Hắn cúi người, dùng lực thô bạo dời đôi bàn tay đã đông cứng, co quắp trước n.g.ự.c tôi ra để lấy chiếc hộp thiếc cũ kỹ rỉ sét. Khi những ngón tay trơ khấc xương guốc của tôi rời khỏi thành hộp, chiếc nắp bằng sắt bật mở.

Lạch cạch.

Nửa chiếc nhẫn cỏ năm hai mươi tuổi rơi ra, nằm trơ trọi trên lòng bàn tay thô ráp của hắn.

Chiếc nhẫn cỏ bện từ những cọng cỏ mật dại bên bờ sông sau trường đại học, sáu năm qua đã khô héo, mủn ra thành một màu nâu xỉn bám đầy bụi đất. Nhưng điều khiến đồng t.ử của Phó Lương Đình đột ngột co rút một biên độ cực lớn, chính là vết cắt sắc ngọt ngay chính giữa chiếc nhẫn.

Nó đã bị một lưỡi d.a.o bén ngót cắt đứt làm đôi từ rất lâu trước đây. Trên vạt vải lụa trắng lót dưới đáy hộp, có một dòng chữ nhỏ bằng mực mực tàu đã phai màu do chính tay tôi viết năm hai mươi hai tuổi — năm đầu tiên tôi phát hiện ra tập hồ sơ thù hận của hắn giấu dưới gầm giường phòng làm việc cũ:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Tình yêu của chúng ta, từ ngày đầu tiên, vốn dĩ đã là một đường thẳng bị c.h.ặ.t đứt."

Phó Lương Đình nhìn chằm chằm vào nửa chiếc nhẫn cỏ dính vụn đất, rồi nhìn dòng chữ mực tàu nhạt nhòa kia.

Toàn bộ cơ thể sừng sững của vị tân chủ tịch tập đoàn Phó thị run lên một biên độ kinh hoàng. Hắn bấu c.h.ặ.t mười ngón tay vào lòng bàn tay rớm m.á.u, đưa nửa chiếc nhẫn cỏ áp c.h.ặ.t vào l.ồ.ng n.g.ự.c trái — nơi trái tim hắn đang đập những tiếng hỗn loạn, nghẹn ứ.

Hắn nghĩ tôi giấu chiếc hộp thiếc này là vì còn luyến tiếc đoạn tình cảm mười năm, nghĩ tôi chọn c.h.ế.t ở Ninh Hải là để trách móc sự lạnh lùng của hắn. Nhưng không, cô ấy đã biết mọi chuyện từ bốn năm trước. Cô ấy nhìn hắn diễn kịch, nhìn hắn dâng lên lời đường mật bọc đường, rồi âm thầm tự tay cắt đứt chiếc nhẫn định tình của hai đứa, điềm nhiên nhìn hắn tự giăng bẫy nuốt chửng Khương gia. Cô ấy dùng cái c.h.ế.t để trả sạch mọi oán thù, biến tình yêu của hắn thành một bản án chung thân giam cầm hắn trong sự hối hận muộn màng này.

Từ khóe mắt khô khốc, đỏ ngầu của Phó Lương Đình, một giọt nước mắt màu đỏ thẫm như huyết lệ đột ngột rỉ ra, chậm rãi trượt dọc theo gò má hốc hác, nhỏ xuống mảng vải voan trắng muốt của chiếc váy cưới.

"Em dùng cái c.h.ế.t để trừng phạt tôi, Khương Lam Vãn, em tàn nhẫn lắm." Hắn gục đầu vào thành linh cữu, khóc nấc lên từng hồi nghẹn ngào t.h.ả.m khốc, tiếng gào xé rách khí quản vang vọng trong phòng khách ngập mùi hoa nhài.

Hắn thắng trọn vẹn ván cờ thương trường, hắn chiếm được cả giang sơn Kinh Thành, nhưng giây phút này, khi ôm nửa chiếc nhẫn cỏ rách nát vào n.g.ự.c, hắn mới hiểu ra thế nào là sự hoang tàn của một kẻ trắng tay. Cô ấy không để lại cho hắn dù chỉ là một lời oán giận, cô ấy mang theo linh hồn kiêu hãnh của nhà họ Khương đi vào lòng đất, triệt để phủi sạch hắn khỏi cuộc đời mình.

Cạch.

Tiếng bước chân gấp gáp của Trợ lý Giang từ phía cửa phòng thay đồ vang lên, phá vỡ không gian câm lặng sặc mùi t.ử khí.

Giang Vũ tay cầm một chiếc túi nilon bảo mật, gương mặt già nua trắng bợt, nhợt nhạt như một x.á.c c.h.ế.t, đôi mắt mở to nhìn vị chủ tịch đang quỳ gối khóc khốn khổ bên linh cữu.

"Phó tổng... trong lúc anh... anh thay váy cưới cho Khương tiểu thư, tôi đã cho người dọn dẹp chiếc vali cá nhân màu xám tro của cô ấy." Giọng gã trợ lý run lên bần bật, lắp bắp không thành tiếng. "Dưới đáy vali... ẩn sâu dưới lớp lót nhung có một ngăn khóa bí mật. Chúng tôi tìm thấy chiếc phong bì này."

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Giang Vũ tiến lại gần hai bước, run rẩy dâng lên một chiếc phong bì da bò dày, cỡ lớn.

Chiếc phong bì được niêm phong bằng ba dấu sáp mật màu đỏ thẫm — loại sáp bảo mật danh tính chỉ có trong hầm bảo hiểm gia tộc họ Khương ngày xưa. Mặt trên của lớp da bò thô nhám, có nét chữ thanh mảnh, dứt khoát quen thuộc của tôi viết bằng mực đen, nét chữ thẳng tắp hệt như sống lưng của tôi dưới ánh đèn tuýp đêm dạ tiệc:

"Gửi Phó Lương Đình - Sự thật sau bức màn."

Phó Lương Đình khựng lại, tiếng khóc nghẹn ngào trong cổ họng đột ngột biến mất. Hắn ngước đầu lên, đôi mắt phượng hẹp dài đỏ ngầu găm c.h.ặ.t vào chiếc phong bì da bò đang nằm trên tay gã trợ lý.

Một luồng điện lạnh ngắt từ thắt lưng đột ngột chạy thẳng lên đại não, khiến toàn bộ các thớ cơ trên gương mặt hắn co rút dữ dội. Bản năng phòng bị của một kẻ săn mồi thương trường báo hiệu cho hắn biết, bên trong chiếc phong bì niêm phong bằng sáp mật kia, ẩn chứa một thứ có sức công phá đủ để nghiền nát toàn bộ nhân sinh quan của hắn suốt ba mươi năm qua. Tim hắn đập liên hồi, tiếng thình thịch, thình thịch nặng nề dội lên l.ồ.ng n.g.ự.c như một điềm báo kinh hoàng về một tàn cuộc t.h.ả.m khốc sắp sửa bắt đầu.