Lam Vãn

Chương 24



CHƯƠNG 24: TIẾNG SÚNG TRIỆT HẠ VÀ BẢN ÁN CÂM LẶNG

Có những hình phạt tàn nhẫn hơn cả cái c.h.ế.t. Đó là khi anh tước đi tất cả những gì đối phương trân quý nhất — tiền tài, địa vị, lòng tự tôn — rồi ném họ vào vũng bùn dơ bẩn, bắt họ phải sống tiếp để nếm trải sự nhục nhã ê chề.

Nhưng bản án câm lặng lớn nhất, vĩnh viễn là bản án mà anh tự giăng ra để giam cầm chính linh hồn mình.

Ba giờ sáng, phòng VIP của viện dưỡng lão cao cấp Saint-Mary ngập trong ánh sáng vàng nhạt, sa hoa nhưng lạnh lẽo của hệ thống đèn sưởi âm trần. Tiếng máy hâm sữa và tiếng máy đo nhịp tim phát ra những âm thanh tít... tít... đều đặn, vô cảm. Bên ngoài cửa kính sát đất, trận giông bão của ngoại ô vẫn đang cuồng loạn quét qua những ngọn thông già, để lại những vệt nước loang lổ như những vệt x.á.c c.h.ế.t.

Cạch.

Phó Lương Đình đẩy cửa bước vào. Bước chân của hắn nhẹ bẫng, dứt khoát, không mang theo một chút tiếng động dông dài.

Phó đại thiên — lão già tàn phế nửa thân dưới đang ngồi trên chiếc xe lăn điện đắt tiền — giật mình quay đầu lại. Khi nhìn thấy bộ dạng hốc hác, đôi mắt phượng hẹp dài đỏ ngầu những tia m.á.u và n.g.ự.c áo sơ mi trắng phẳng phiu dính vũng m.á.u tươi đã khô khốc của con trai mình, đồng t.ử lão già lập tức co rụt dữ dội, một tầng hoảng hốt bủa vây lấy gương mặt đầy nếp nhăn.

"Lương Đình... đêm hôm thế này em đến đây làm gì?" Lão già lắp bắp, giọng nói run rẩy của kẻ chột dạ.

Phó Lương Đình không đáp. Hắn điềm nhiên bước đến bên chiếc bàn trà bằng đá cẩm thạch, thẳng tay ném tập hồ sơ bệnh án gốc dính m.á.u tươi và xấp thư tay của mẹ hắn lên mặt bàn. Tiếng xấp giấy dày chạm vào mặt đá phát ra một tiếng bịch trầm đục, tàn nhẫn.

"Tự xem đi." Giọng hắn phẳng lặng không một chút gợn sóng, lạnh ngắt như băng đá dưới lòng sông mùa đông.

Phó đại thiên run rẩy lật xem trang giấy đầu tiên, gương mặt già nua lập tức biến sắc, trắng bợt nhợt nhạt không còn một giọt m.á.u. Bản báo cáo độc chất thạch tín hai mươi năm trước vạch trần sạch sẽ bộ mặt của gã sát nhân m.á.u lạnh núp bóng một người cha đức độ. Lão già ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào khẩu s.ú.n.g lục mạ bạc Colt 45 đang nằm im lìm trong tay Phó Lương Đình, hơi thở hụt hơi, hổn hển:

"Em... em muốn g.i.ế.c cha ruột của mình sao? Vì một con đàn bà nhà họ Khương?"

"G.i.ế.c anh?" Phó Lương Đình khẽ nhếch khóe môi, một nụ cười nhạt nhẽo, thanh thản vô cùng hiện ra trên gương mặt góc cạnh. Hắn chậm rãi nhét khẩu s.ú.n.g mạ bạc trở lại túi áo khoác dạ đen dài, dứt khoát rút từ túi trong ra một văn bản pháp lý có dấu đỏ của tập đoàn Phó thị.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

"Cha cô ấy nợ anh một mạng, tôi trả bằng cả cuộc đời của tôi. Còn anh nợ mẹ tôi, nợ Khương gia... tự đi mà xuống địa ngục đòi."

Hắn thản nhiên đặt tờ văn bản xuống bên cạnh vũng m.á.u khô. Đó là lệnh tước đoạt toàn bộ quyền thừa kế, đóng băng vĩnh viễn tất cả các tài khoản ngân hàng, thẻ tín dụng ẩn danh đứng tên Phó đại thiên. Hắn không nổ s.ú.n.g tước đoạt mạng sống của lão già này. Hắn thấu hiểu sáu năm qua, loại người như Phó đại thiên coi trọng tiền tài và danh vọng hơn cả mạng sống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Hắn dứt khoát xoay xe lăn của lão già, đẩy mạnh ra phía cửa hậu của viện dưỡng lão — nơi mở trực tiếp ra con đường lộ rách nát, ngập ngụa nước mưa bẩn thỉu của ngoại ô thành phố. Hắn thẳng tay hất lão già tàn phế ngã khuỵu xuống vũng bùn đen, lạnh lùng nhìn chiếc xe lăn điện đắt tiền bị ngắt nguồn điện, trơ trọi dưới màn mưa bão. Hắn muốn lão phải sống tiếp, quỳ lết dưới đáy xã hội để nếm trải chính cái cảm giác phá sản, bị sỉ nhục mà sáu tháng qua Khương gia đã phải chịu đựng.

Bốn giờ rưỡi sáng. Căn hộ chung cư cũ ngập mùi hương hoa nhài và nến trắng.

Phó Lương Đình lái xe trở về, bước chân gót giày da dính bùn đất nện xuống sàn gỗ nghe trơ trọi. Hắn bước vào phòng khách, đứng trước linh cữu bằng gỗ t.ử đàn đen kịt của Khương Lam Vãn. Bộ váy cưới màu trắng của cô vẫn lánh lên thứ ánh sáng kiêu ngạo dưới ánh đèn dầu leo lét.

Hắn cúi đầu nhìn xuống ngón tay áp út bàn tay trái của mình — nơi dính vết bỏng phồng rộp chưa lành, nơi từng đeo chiếc nhẫn đính hôn dối trá sáu năm trước.

Rắc.

Một tiếng xương gãy giòn giã, bén ngót vang lên giữa khoảng không câm lặng.

Phó Lương Đình dùng toàn bộ tàn lực của bàn tay phải, dứt khoát tự bẻ gãy đốt xương ngón tay đeo nhẫn của chính mình. Cơn đau buốt rát thấu tận tâm can dội lên đại não, nhưng cơ mặt hắn không hề co rút, hàng lông mày rậm không một lần nhíu lại. Máu tươi đỏ hớn từ lớp da nứt vỡ rỉ ra, tuột dọc xuống lòng bàn tay, lạnh ngắt.

Hắn biết, sự trừng phạt dành cho Phó đại thiên không cách nào rửa sạch được tội lỗi của hắn. Hắn bẻ gãy ngón tay đeo nhẫn, là để triệt để đóng đinh bản án phản bội lên chính thể xác này.

Hắn loạng choạng quỳ sụp xuống bên cạnh chiếc ghế bành bằng gỗ — nơi chiếc khung thêu bằng tre bị hắn vứt vỡ góc chiều qua vẫn nằm trơ trọi dưới đất. Mảnh lụa trắng muốt dính những nét thêu dở hình con đường mòn dẫn vào nghĩa trang Ninh Hải vương vất vài giọt nước mưa.

Phó Lương Đình vươn bàn tay trái dính đầy m.á.u tươi, ngón tay đeo nhẫn gãy gập vặn vẹo, run rẩy nhặt cây kim thép nhỏ dưới sàn lên.

Hắn không biết thêu. Nhưng hắn vẫn cố chấp đ.â.m cây kim thép qua mặt vải lụa trắng, kéo theo sợi chỉ xanh chàm dở dang của cô. Đốt xương gãy rạn khiến đầu ngón tay hắn không thể giữ vững trọng tâm, cây kim thép bén ngót liên tục đ.â.m trật mục tiêu, cắm thẳng vào lòng bàn tay, vào đầu ngón tay trơ khấc của hắn.

Sột soạt. Phập. Phập.

Mỗi một nhát kim đ.â.m là một dải m.á.u tươi mới từ tay hắn rỉ ra, thấm đẫm vào nền vải lụa trắng muốt. Hắn điên cuồng đ.â.m kim, dùng chính m.á.u tươi đỏ thẫm của mình để nhuộm rực lên những cánh hoa nhài, hoa t.ử đinh hương đang thêu dở trên tấm vải, biến bức tranh thanh khiết của cô thành một mảng màu huyết dụ kinh hoàng. Hắn muốn dùng sự tự tàn hại thể xác này để làm một lễ tạ tội muộn màng, cầu xin linh hồn cô đang bay lơ lửng ngoài kia quay đầu nhìn hắn một lần.

Cạch.

Cửa phòng khách bị đẩy nhẹ ra. Trợ lý Giang bước vào với xấp tài liệu báo cáo hậu sự, nhưng khi gã nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, toàn thân lập tức đóng băng tại chỗ, hơi thở nghẹn ứ nơi cổ họng vì kinh hoàng tột độ.

Dưới ánh đèn dầu leo lét, vị chủ tịch quyền lực nắm giữ huyết mạch Kinh Thành đang quỳ sụp bên linh cữu, gương mặt hốc hác phẳng lặng như một x.á.c c.h.ế.t, đôi mắt phượng hẹp dài không một gợn sóng. Hắn đang điên cuồng, dứt khoát nện từng mũi kim thêu dính m.á.u vào đôi bàn tay hoại t.ử của mình, m.á.u chảy ròng ròng dọc theo cổ tay, thấm đẫm mảng váy cưới voan trắng của cô dưới đất, nhưng trên môi hắn, một nụ cười nhạt nhẽo, thanh thản hệt như Khương Lam Vãn ngày hôm qua từ từ hiện ra. Hắn hoàn toàn mất đi tri giác đau đớn, linh hồn hắn, rốt cuộc đã bị sợi xích bạc câm lặng khóa c.h.ặ.t vào nấm mồ của cô đời đời kiếp kiếp.