Lam Vãn

Chương 25



CHƯƠNG 25: PHẾ TÍCH CÔ ĐỘC BÊN BẬU CỬA SỔ (KẾT TRUYỆN)

Nước mưa rơi xuống đất rồi, vĩnh viễn không thể nhặt lại vào mây. Tình nghĩa đã vỡ vụn thành tro bụi, cho dù anh có dùng cả một đời dằn vặt, dùng vinh hoa tột đỉnh để chắp vá, thì người con gái năm mười tám tuổi đứng dưới mưa năm ấy, cũng vĩnh viễn không bao giờ quay đầu lại nữa.

Chiến thắng oanh liệt nhất của Phó Lương Đình, chung quy chỉ là một bản án chung thân câm lặng, giam cầm hắn cho đến hơi thở cuối cùng.

Mười năm sau.

Mười một giờ đêm, văn phòng Chủ tịch trên tầng 80 của tòa cao ốc Phó thị chìm vào một khoảng không tối đen như mực. Căn phòng rộng lớn không bật một ngọn đèn trần, chỉ có dải ánh sáng rực rỡ, lạnh lẽo từ những ánh đèn led của thành phố Kinh Thành phía dưới hắt qua hệ thống kính cường lực sát đất, đổ lên chiếc sô pha hai mét màu xám tro những vệt sáng loang lổ, xám xịt.

Ngoài kia, một trận giông bão lớn bất ngờ quét qua thành phố, từng vệt nước mưa kéo dài, dày đặc bám vào mặt kính cường lực, tiếng sấm sét nổ vang rạch ngang tầng mây đen đặc nghe rầm rập, nhức nhối.

Tiếng thở dốc của người đàn ông trên chiếc sô pha mỗi lúc một mỏng manh, đứt quãng như một sợi chỉ mục sắp đứt.

Phó Lương Đình c.h.ế.t ở tuổi ba mươi tám.

Căn bệnh u.n.g t.h.ư dạ dày nghiêm trọng giai đoạn cuối đã triệt để gặm nhấm sạch sẽ chút tàn lực cuối cùng của vị chủ tịch quyền lực nắm giữ huyết mạch kinh tế Kinh Thành. Suốt mười năm qua, kể từ ngày chiếc linh cữu bằng gỗ t.ử đàn hạ huyệt, hắn không chạm vào một món sa hoa sơn hào hải vị nào của giới thượng lưu. Hắn chỉ ăn độc một món: mì gói đại trà rẻ tiền, ăn cho đến mức dạ dày loét m.á.u, nát vụn.

Hắn điên cuồng ăn mì, chỉ để cố chấp tìm lại một chút nhiệt độ ấm áp của bát mì năm mười hai tuổi mà cô từng nấu cho hắn. Hắn muốn dùng sự tự tàn hại thể xác này để chuộc tội, nhưng dạ dày đã nát, lòng người đã c.h.ế.t, thứ hắn tìm thấy mỗi đêm chỉ là vị chát đắng khét lẹt của ký ức.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Cạch. Rầm!

Cánh cửa gỗ gụ của văn phòng Chủ tịch bị lực thô bạo từ bên ngoài đẩy mạnh ra. Trợ lý Giang — lúc này tóc đã điểm hoa râm — bàng hoàng lao vào cùng đội ngũ bác sĩ y tế.

Ánh sáng từ đèn bão trên tay gã trợ lý quét qua góc phòng khách, lập tức đóng băng mọi chuyển động tại chỗ.

Phó Lương Đình nằm im lìm trên chiếc sô pha xám tro, sống lưng thẳng tắp hệt như một cây tre già c.h.ế.t đứng giữa mùa đông lạnh. Gương mặt góc cạnh sắc sảo từng khiến giới thương trường Kinh Thành kinh sợ, giờ đây gầy rộc, trắng bợt nhợt nhạt không còn một chút hơi ấm. Đôi mắt phượng hẹp dài của hắn nhắm nghiền, khóe mắt đã khô khốc vệt huyết lệ mười năm cũ.

Năm ngón tay dính đầy sẹo co rút của bàn tay trái đeo nhẫn gãy gập năm xưa, lúc này đang nắm c.h.ặ.t đến mức xương ngón tay trắng bợt. Bên trong lòng bàn tay hắn, nửa chiếc nhẫn cỏ năm hai mươi tuổi dính vụn đất khô héo, vào giây phút tim hắn ngừng đập, đã triệt để mục nát thành những hạt bụi nâu mịn, tuột qua kẽ tay rơi xuống sàn nhà trơ trọi.

Vòng tay gầy gộc của hắn ôm c.h.ặ.t trước n.g.ự.c một bức tranh thêu hoa nhài dính m.á.u đã hoàn chỉnh — bức tranh thêu dở hình con đường mòn dẫn vào nghĩa trang Ninh Hải năm xưa, nay đã được hắn dùng mười năm dứt khoát tự đ.â.m kim rách thịt, dùng chính m.á.u tươi của mình để nhuộm đỏ rực từng cánh hoa lụa trắng.

Trên chiếc bàn làm việc làm bằng gỗ óc ch.ó ở vị trí trang trọng nhất, chiếc hộp kính bảo mật chứa bộ váy cưới bằng vải voan trắng dính vết rượu vang thẫm màu năm xưa vẫn đặt ở đó, tĩnh lặng dưới dải ánh sáng đèn thành phố hắt lên.

Giây phút cuối cùng trước khi đại não tắt ngấm hoàn toàn, Phó Lương Đình không nghĩ đến khối tài sản khổng lồ của tập đoàn Phó thị, không nghĩ đến giang sơn thương trường hắn đã dùng cả đời để cướp đoạt.

Trong lăng kính mờ mẫn của linh hồn, hắn thấy một sảnh sương mù dày đặc của sân ga muộn Ninh Hải mười năm trước. Cô gái mười tám tuổi Khương Lam Vãn mặc chiếc áo khoác thô gầy gò đứng dưới làn mưa phùn mỏng dính, khóe môi ngậm nét cười nhạt nhẽo, thanh thản như nước lọc, nhẹ nhàng nhìn hắn.

Hắn loạng choạng lao đến, muốn ôm cô, muốn cầu xin cô một câu tha thứ.

Nhưng Khương Lam Vãn chỉ lặng lẽ nhìn hắn, đôi mắt lạnh tanh như mặt giếng cạn không một gợn sóng. Cô dứt khoát quay lưng bước lên toa tàu số 3, cánh cửa chớp bằng gỗ đóng sập lại bén ngót. Đoàn tàu chuyển bánh, rầm rập lướt vào bóng tối bão bùng, vĩnh viễn không ngoảnh đầu nhìn lại đứa con tội lỗi của nhà họ Phó dù chỉ một lần. Cô mang theo sự giải thoát vĩnh viễn của mình đi vào lòng đất, bỏ lại hắn một mình giữa sảnh ga hoang tàn.

Phó Lương Đình khẽ cong môi, một nụ cười mãn nguyện, nhẹ bẫng từ từ hiện ra trên bờ môi đã lạnh ngắt. Hắn chấp nhận bản án này. Hắn chấp nhận xuống địa ngục, chấp nhận đời đời kiếp kiếp chịu tội thiêu đốt dưới vũng bùn dơ bẩn, vĩnh viễn không bao giờ có tư cách được gặp lại cô ở thế giới bên kia nữa. Như vậy, mới là sự đền tội sạch sẽ nhất dành cho Khương gia.

Hắn nhắm mắt, một hơi thở mỏng manh như sợi chỉ lọt qua kẽ răng, thì thầm vào khoảng không vô định của văn phòng tối tăm:

"Lam Vãn, mưa xuống đất rồi... anh xuống địa ngục tìm em đây."

Ngoài kia, mưa đêm thành phố vẫn rơi lã chã, xối xả quật vào mặt kính cường lực tầng thứ 80.

Phó Lương Đình dùng cả một đời mười năm thanh xuân nuôi thù hận nhầm người, dùng sáu năm dịu dàng để lừa dối, cuối cùng tự biến mình thành một phế tích cô độc, c.h.ế.t đi trong cái bẫy hận thù do chính m.á.u mủ của mình giăng sẵn. Tiếng máy đo nhịp tim trên tay gã trợ lý vang lên một tiếng tít— kéo dài, lạnh lùng định đoạt tàn cuộc đẫm m.á.u của một triều đại Phó thị, chấm dứt toàn bộ mười năm nợ m.á.u giữa hai gia tộc vào lòng đất tăm tối.

------------ HOÀN-----------

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nếu câu chuyện này khiến bạn rung động, hãy tiếp tục ở lại. Vì phía trước vẫn còn nhiều câu chuyện khác đang chờ bạn khám phá.

Cảm ơn bạn đã đi cùng câu chuyện này. Và nếu bạn muốn, hãy cùng bước sang một câu chuyện khác.

Các bạn có thể tìm tên mình “Tịch Mặc Tĩnh Du” hoặc tên truyện để đọc tiếp nha.

BẾN CẢNG TÀN DƯƠNG (港上残阳)  - Tác giả: Mặc Du

Thể loại: Hiện đại, Trinh thám, Xuyên không (Vòng lặp), Nam nữ cường, Ám muội, Ngược tâm, HE.

Năm 2046, tôi bị sát hại bởi phát s.ú.n.g găm thẳng vào l.ồ.ng n.g.ự.c.

Năm 2026, tôi tỉnh dậy trong thân xác của một cô thực tập sinh cảnh sát phế vật vừa tự sát hụt. Kẻ vu khống cô ấy, gã bạn trai đá cô ấy, đám đồng nghiệp khinh rẻ cô ấy... tôi đều sẽ thay cô ấy vả mặt từng người một.

Với bộ não thiên tài hình sự của tương lai, tôi nghĩ mình là kẻ duy nhất làm chủ bàn cờ này. Cho đến khi tôi bị Hoắc Triều Nghiêm—đội trưởng đội trọng án, kẻ điên tàn nhẫn nhất ngành hành pháp ép vào góc tường tối.

Anh ta bóp c.h.ặ.t cổ tay rướm m.á.u của tôi, hơi thở nóng hổi đầy tính chiếm hữu bóp nghẹt bầu không khí:

"Em không phải cô ấy. Khương Diệp Lạc, em rốt cuộc là quỷ phương nào?"

Tôi cười lạnh, họng s.ú.n.g giấu sau lưng đã lên nòng: "Đội trưởng Hoắc, biết nhiều quá sẽ c.h.ế.t sớm đấy."

"Nếu em là quỷ, tôi sẽ biến thành địa ngục để giữ em lại."

Kịch bản vĩ đại nhất của tổ chức sát thủ "Hắc Nha" biến tôi thành thanh gươm dọn rác. Nhưng họ không tính được, Hoắc Triều Nghiêm nguyện dùng mạng sống của mình để bẻ gãy bàn cờ đó.

"Tôi là thủy triều bến cảng này, tôi chưa cạn, thì chiếc lá rụng từ tương lai như em không được phép rơi xuống đất bẩn."

---------------------------------------------------

CHƯƠNG 1: CÁI CHẾT CỦA THIÊN TÀI

Mùi m.á.u kiếp trước và mùi t.h.u.ố.c khử trùng kiếp này giao nhau ở giây thứ ba khi tôi mở mắt. Họng s.ú.n.g găm vào tim tôi ở năm 2046 đã biến mất, thay vào đó là những vệt rạch chằng chịt trên cổ tay gầy guộc của một kẻ t.h.ả.m hại. Tôi chưa c.h.ế.t, tôi chỉ vừa tỉnh dậy trong một nấm mồ mang tên quá khứ.

Tầm nhìn của tôi mờ nhòe, trần nhà bệnh viện loang lổ những vệt ố vàng của năm 2026. Một chiếc quạt trần cũ kỹ đang quay những vòng chậm chạp, tiếng rít cơ học của nó cứa vào màng nhĩ tôi thành từng hồi buốt nhói.

Tôi hít một hơi thật sâu. Không có mùi của khói s.ú.n.g đặc đặc trong phòng thí nghiệm ngầm ngập tràn sáp đen biểu tượng đầu quạ. Không có tiếng gầm rú của dòng nước xiết bến cảng đang nuốt chửng mọi thứ. Chỉ có mùi cồn nồng nặc lấp đầy khoang mũi, thứ mùi đặc trưng của sự bất lực và cứu rỗi thô sơ.

Tôi nhấc cánh tay trái lên. Cổ tay bị quấn một lớp băng gạc dày, m.á.u đã thấm ra ngoài thành một vệt hồng nhạt nhòa, ẩm ướt. Cơ thể này quá yếu. Lớp cơ bắp mỏng manh, những đầu ngón tay mềm mại không hề có vết chai sạn của người thường xuyên bóp cò s.ú.n.g.

"Khương Diệp Lạc."

Tôi khẽ mím môi, tự gọi cái tên này trong đầu. Ý thức của tôi và ký ức còn sót lại của chủ nhân cũ của thân xác này đang va vào nhau, châm chích như những dòng điện nhẹ.

Cô ấy là một cảnh sát thực tập tại Đội trọng án Sở Cảnh sát thành phố S. Một kẻ bị coi là bình hoa di động, một kẻ lót đường tội nghiệp bị đám đồng nghiệp nam kỳ cựu dồn vào góc tường bằng những lời mia mai mỗi ngày. Và ba tiếng trước, gã bạn trai—một thiếu gia thuộc một nhánh nhỏ của giới tài phiệt—đã gửi đến một tin nhắn vỏn vẹn mười chữ: “Chia tay đi, loại đàn bà bất tài làm xấu mặt tôi.”

Cô ấy đã chọn cách c.ắ.t c.ổ tay trong phòng tắm của căn hộ thuê giá rẻ. Một cái c.h.ế.t lặng lẽ, ngu ngốc và đầy oán hận.

"Xoạch."

Tiếng rèm che y tế bị kéo mạnh sang một bên. Một người phụ nữ trung niên mặc trang phục y tá bước vào, trên tay bưng một khay t.h.u.ố.c bằng inox. Nhìn thấy tôi đã ngồi dậy, chân mày bà ta nhíu c.h.ặ.t lại, trong mắt không có sự thông cảm, chỉ có một sự chán ghét hằn học lộ rõ.

"Tỉnh rồi à? Cảnh sát thực tập mà lại đi tự sát, cô có biết phòng cấp cứu hôm nay bận thế nào không?" Bà ta đặt mạnh khay t.h.u.ố.c xuống chiếc tủ đầu giường rỉ sét, tiếng kim loại va chạm chan chát. "Huyết áp ổn định rồi. Lau người rồi ký giấy xuất viện đi, giường bệnh ở đây không thừa cho những kẻ rảnh rỗi hành hạ bản thân."

Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát bà ta.