CHƯƠNG 4: NHÀNH HOA NHÀI RỤNG DƯỚI HIÊN
Tình yêu mười năm suy cho cùng cũng chỉ giống như một đống lá khô nhóm ngoài vườn vào ngày mưa phùn. Nhìn thì khói bay nghi ngút, tưởng như thiêu đốt được cả một khoảng trời, nhưng thực chất bên trong chỉ toàn là tro lạnh và sự nghẹt thở.
Khi chiếc xe Rolls-Royce dừng lại trước cổng ngôi biệt thự cũ của Khương gia, đập vào mắt tôi đầu tiên là hai dải băng niêm phong màu trắng dán chéo qua cánh cửa gỗ lim lớn.
Hai dải băng giấy thô ráp, in những dòng chữ đỏ loang lổ của tòa án, bị nước mưa thấm đẫm đến mức mép giấy hơi quăn lại, dính c.h.ặ.t vào lớp sơn bong tróc. Nơi này từng là biểu tượng của sự phồn hoa bậc nhất Kinh Thành, nay lại lặng lẽ đứng chịu trận dưới làn mưa bụi xám xịt, hệt như một cái xác già nua không còn sinh khí.
Phó Lương Đình che ô bước xuống trước. Hắn vòng qua đầu xe, mở cửa cho tôi.
Tôi không bám vào cánh tay hắn đưa ra. Tôi tự mình bước xuống, đôi chân trái tập tễnh khẽ giẫm vào một vũng nước đọng ngay thềm cửa, khiến gấu quần len dính một vệt bùn xám.
"Em có hai tiếng." Hắn đứng dưới hiên, đóng ô lại, tiếng vải dù rũ nước vang lên bạch bạch khô khốc.
Hắn lùi lại một bước, tựa lưng vào cây cột đá cẩm thạch ngoài hiên, rút từ trong túi áo khoác ra một chiếc bật lửa Dupont mạ bạc. Tiếng tách giòn giã vang lên, ngọn lửa xanh bùng lên rồi nhanh ch.óng bị dập tắt bởi hơi ẩm, để lại một làn khói t.h.u.ố.c mỏng thoảng qua mùi bạc hà đắng ngắt. Hắn không có ý định vào nhà cùng tôi. Hắn đứng đó, đứng ở vị trí cao nhất của thềm đá, tỉnh táo và lạnh lùng giám sát một kẻ bại trận vào thu dọn tàn cuộc.
Tôi ôm một chiếc thùng các-tông trống bước qua lối đi nhỏ bên hông nhà.
Căn nhà này đã bị cắt điện từ ba ngày trước. Khi bước qua những dãy hành lang tối tăm, tôi có thể ngửi thấy mùi ẩm mốc của t.h.ả.m len và mùi gỗ lâu ngày không có hơi người. Tôi không lên lầu, cũng không vào phòng khách lớn — nơi có chiếc két sắt mà cha tôi từng dùng để chứa những hợp đồng bạc tỷ. Tôi đi thẳng đến căn phòng nhỏ ở cuối dãy hành lang tầng trệt, phòng ngủ cũ của tôi thời con gái.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Đồ đạc trong phòng gần như đã bị đội kiểm toán niêm phong toàn bộ, chỉ còn lại vài thứ vụn vặt không đáng giá nằm lăn lốc trên sàn.
Tôi cúi người, nhặt một vài cuốn sách ngoại văn bìa mềm, mấy cây b.út máy đã cạn mực và chiếc cúc áo sơ mi sứt sẹo của cha mà tôi tìm thấy trong giỏ rác của hắn đêm qua. Tôi bỏ tất cả vào chiếc thùng các-tông. Khi tôi bê chiếc thùng bước ra ngoài lối đi hành lang dẫn ra vườn sau, phần đáy thùng do thấm nước mưa bên ngoài hắt vào từ lúc nào bỗng nhiên rách toạc.
Xoạt.
Sách vở, b.út thước rơi tung téo xuống nền đất ẩm ướt ở rìa sân vườn.
Tôi đứng sững lại nhìn đống đồ lộn xộn dưới chân. Từ phía sau, tiếng bước chân thong thả của Phó Lương Đình dừng lại cách tôi ba bước. Tiếng bật lửa của hắn lại vang lên tách một tiếng. Hắn đang đợi tôi khóc. Hắn đang đợi sự sụp đổ của một vị đại tiểu thư từng được nuông chiều hết mực, đợi tôi lao vào n.g.ự.c hắn mà cầu xin hắn mua lại ngôi nhà này, hoặc ít nhất là giữ lại chút tôn nghiêm cuối cùng cho Khương gia.
Nhưng tôi chỉ chậm rãi ngồi xổm xuống, dùng đôi bàn tay gầy gò, lộ rõ những đường gân xanh do thiếu m.á.u để nhặt nhạnh từng món đồ.
Ngay bên cạnh đống sách, dưới bụi cây nhài xơ xác của mẹ tôi ngày xưa, có một nhành hoa nhài rụng. Nhành hoa bị trận mưa phùn dập nát, nằm thoi thóp trong vũng bùn đen, những cánh hoa trắng muốt vốn dĩ thanh sạch giờ đây bị giẫm lên vằn vại, chuyển sang màu nâu úa tàn nhẫn.
Tôi đưa tay nhặt nhành hoa ấy lên. Ngón tay tôi khẽ gạt đi lớp bùn đất bám trên đài hoa, động tác tỉ mỉ và chậm rãi như thể đang lau chùi một báu vật vô giá. Sau đó, tôi cẩn thận cất nhành hoa vào túi áo khoác dạ của mình, ngay cạnh chiếc cúc áo của cha.
"Chỉ giữ lại những thứ này?" Giọng Phó Lương Đình từ trên đỉnh đầu truyền xuống, mang theo một tầng áp lực vô hình và sự mất kiên nhẫn ẩn hiện. Hắn nhìn chiếc thùng các-tông rách đáy và nhành hoa héo trong tay tôi.
Tôi chống tay vào đầu gối, chật vật đứng dậy vì cái chân trái lại bắt đầu lên cơn đau buốt. Tôi quay đầu nhìn hắn, gương mặt phẳng lặng như một mặt gương không phản chiếu bất kỳ cảm xúc nào.
"Nhà mất rồi, giữ lại vài cọng rác cũng chẳng để làm gì." Tôi nói, giọng nhẹ bẫng, giống như đang nói về thời tiết của một ngày không quan trọng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hắn nheo mắt, điếu t.h.u.ố.c kẹp giữa hai ngón tay khẽ run lên, làm rơi một mẩu tàn t.h.u.ố.c nóng bỏng xuống nền đất ẩm. Hắn không thích câu trả lời này. Hắn thà rằng tôi hận hắn, thà rằng tôi c.h.ử.i bới hắn là kẻ vong ơn bội nghĩa, còn hơn là nhìn thấy tôi thản nhiên xem mười năm gắn bó giữa hai nhà chỉ là "vài cọng rác".
Tôi bước qua người hắn, tập tễnh đi về phía khoảng sân sau.
Ở góc vườn, gã làm vườn cũ của nhà chúng tôi trước khi nghỉ việc đã gom toàn bộ lá khô trong khuôn viên thành một đống lớn, dự định sẽ đốt bỏ. Đống lá gặp mưa phùn nên ẩm ướt, chỉ có ngọn lửa âm ỉ cháy ở phần lõi, tỏa ra làn khói xám đùng đục, cay xè mắt.
Tôi đứng trước đống lửa, lật mở ngăn khóa kéo nhỏ bên hông chiếc vali cá nhân mà tôi mang theo từ căn hộ của hắn.
Bên trong là một xấp ảnh dày. Đó là ảnh chụp chung của tôi và Phó Lương Đình suốt từ năm mười tám tuổi đến năm hai mươi sáu tuổi. Có bức ảnh hắn mặc chiếc áo sơ mi trắng sờn gấu che ô cho tôi dưới cổng trường đại học; có bức ảnh hắn thức trắng đêm cùng tôi ôn thi thạc sĩ bên ly cà phê giấy đã móp méo; và có cả bức ảnh hai chúng tôi đứng trước bờ sông, hắn cười rạng rỡ đeo vào tay tôi chiếc nhẫn tết bằng cỏ khô.
Mười năm thanh xuân, toàn bộ những minh chứng cho việc hắn từng yêu tôi bằng cả mạng sống, tất cả nằm gọn trong lòng bàn tay tôi.
Tôi không nhìn kỹ từng bức. Tôi cầm cả xấp ảnh, dứt khoát ném thẳng vào lõi đống lửa đang bốc khói nghi ngút.
Xèo.
Lớp giấy ảnh bóng loáng chạm vào than hồng lập tức quăn lại, tiếng nhựa cháy khét lẹt vang lên nhỏ vụn. Hình bóng hai đứa trẻ mười tám tuổi cười rạng rỡ dưới hiên trường đại học nhanh ch.óng bị ngọn lửa đen ngòm l.i.ế.m qua, biến dạng, rồi rụi thành những mảng tro xám bợt.
"Khương Lam Vãn! Em điên rồi sao?"
Phó Lương Đình gầm lên một tiếng kinh hoàng. Sự tỉnh táo tàn nhẫn, phong thái ung dung tự tại của một vị chủ tịch nắm giữ huyết mạch kinh tế Kinh Thành hoàn toàn vỡ vụn trong cái chớp mắt đó. Hắn vứt chiếc ô sang một bên, bước chân dài lao đến như một con thú bị dẫm phải đuôi.
Hắn không màng đến việc đống lá đang bốc khói độc, không màng đến việc nước mưa trộn lẫn tàn tro bẩn thỉu. Hắn quỳ một bên gối xuống vũng bùn, dùng đôi bàn tay trần lao thẳng vào lõi đống lửa đang cháy âm ỉ để bới tìm xấp ảnh.
"Buông tay!" Hắn hét lên khi thấy tôi định dùng một cành củi khô đẩy xấp ảnh sâu hơn vào lòng lửa.
Mùi thịt da bị bỏng rát bốc lên mùi khét khẽ. Lửa than nóng bỏng c.ắ.n vào lòng bàn tay thô ráp của hắn, để lại những vệt bỏng đỏ rực, rớm m.á.u. Nhưng hắn như một kẻ phát cuồng, mặc kệ nỗi đau thể xác, điên cuồng cào bới đống tro tàn, chỉ để cứu lấy vài mảnh giấy ảnh đã cháy đen mất một nửa.
Hắn nhặt lên được một góc ảnh cháy dở — nơi có hình chiếc nhẫn cỏ năm hai mươi tuổi đã bị lửa thiêu rụi chỉ còn lại một màu đen than hóa.
Tôi đứng trên cao, che chiếc ô màu xanh da trời cũ kỹ, tỉnh táo nhìn người đàn ông đang quỳ dưới đất, toàn thân lấm lem bùn đất và tàn tro. Bộ âu phục cao cấp giá hàng trăm triệu của hắn giờ đây bẩn thỉu, rách nát vì vết than cào. Bàn tay hắn rớm m.á.u, những giọt m.á.u tươi nhỏ xuống đống tro tàn, phát ra tiếng xèo xèo nhỏ bé.
Hắn ôm vài mảnh ảnh cháy dở vào n.g.ự.c, ngước đầu nhìn tôi, đôi mắt phượng đỏ ngầu những tia m.á.u, hơi thở hỗn hển vì khói và vì một nỗi sợ hãi tột cùng đang bóp nghẹt l.ồ.ng n.g.ự.c.
"Tại sao lại đốt?" Giọng hắn run lên bần bật, khàn đặc đến mức gần như mất giọng. "Đây là những thứ duy nhất còn lại... Em hận tôi đến mức ngay cả quá khứ cũng muốn xóa sạch sao?"
Tôi nhìn vết bỏng rớm m.á.u trên tay hắn, nhìn sự t.h.ả.m hại của một kẻ vừa thắng trọn vẹn một ván cờ thương trường nhưng lại đang quỳ gối dưới chân một kẻ trắng tay.
Tôi khẽ lắc đầu, che ô xoay người bước đi. Đôi chân trái tập tễnh của tôi dẫm lên những chiếc lá khô ẩm ướt, phát ra tiếng động trầm đục.
"Tôi không hận anh, Phó Lương Đình." Tôi không quay đầu lại, giọng nói phẳng lặng hòa vào tiếng mưa phùn lạnh lẽo. "Tôi chỉ thấy, những thứ đã c.h.ế.t rồi, giữ lại làm gì cho bẩn tay anh."
Tôi tập tễnh bước ra xe, mở cửa và ngồi vào hàng ghế sau, đóng sập cửa lại. Qua lớp kính xe dính đầy nước mưa nhòe nhoẹt, tôi thấy Phó Lương Đình vẫn quỳ im lìm giữa đống tro tàn ngoài vườn, bàn tay rớm m.á.u nắm c.h.ặ.t mảnh ảnh cháy dở đặt trước n.g.ự.c, bóng lưng cao lớn của hắn chìm trong làn khói xám đùng đục, cô độc và hoang tàn như một phế tích vừa trải qua một trận đại nạn.