CHƯƠNG 5: KHOẢNG CÁCH HAI MÉT TRÊN SÔ PHA
Cách tàn nhẫn nhất để hạ bệ lòng tự tôn của một người đàn ông không phải là sự oán hận, mà là khi hắn đứng trên đỉnh cao của tiền tài và danh vọng, dâng mọi thứ lộng lẫy nhất đến trước mặt bạn, nhưng đổi lại chỉ nhận được một cái liếc mắt dửng dưng.
Lúc đó, hắn sẽ nhận ra bản thân chẳng khác nào một gã hề đang ra sức diễn kịch trước một khán đài không người.
Màn hình tivi LED sáu mươi lăm inch đặt ở trung tâm phòng khách đang phát sóng trực tiếp đêm tiệc ký kết hợp tác chiến lược giữa tập đoàn Phó thị và Bạch thị. Ống kính máy quay lướt qua những ánh đèn flash sáng ch.ói, những ly champagne pha lê lấp lánh và cả những nụ cười đầy tính toán của giới tài phiệt Kinh Thành. Bạch tiểu thư — thiên kim nhà họ Bạch, mặc chiếc váy dạ hội đuôi cá màu bạc đính kim cương sa hoa, đứng cạnh Phó Lương Đình. Họ trông như một cặp trời sinh.
Ngay góc dưới màn hình, dòng chữ chạy tóm tắt tin tức liên tục nhấp nháy: "Đám cưới thế kỷ sắp tới giữa hai gia tộc lớn nhất ngành tài chính..."
Trong phòng khách, tiếng phát thanh viên đều đều vang lên, nhưng không làm loãng được sự ngột ngạt đang bủa vây.
Tôi và Phó Lương Đình ngồi trên chiếc sô pha dài màu xám tro. Khoảng cách giữa hai chúng tôi vừa vặn hai mét, đủ để đặt vừa một chiếc vali lớn mà tôi từng cố mang đi vào đêm mưa đó, nhưng lại quá xa để bất kỳ hơi ấm nào có thể vượt qua.
Hắn không mặc âu phục dạ tiệc, chỉ khoác chiếc áo len mỏng màu sẫm, một tay tựa lên thành sô pha, tay kia cầm máy tính bảng, lướt qua lướt lại các bài báo đưa tin về hôn sự của chính mình. Tiếng lướt màn hình xoạch, xoạch vang lên đều đặn.
Hắn đang đợi tôi.
Cái cách hắn cố tình bật tivi đúng kênh này, cái cách hắn thong thả lướt từng bài báo ngay trước mặt tôi, tất cả đều là một cái bẫy tâm lý được giăng sẵn. Hắn muốn thấy tôi nổi điên, muốn thấy tôi lộ ra chút yếu đuối, uất ức, hay ít nhất là một cái cau mày ghen tuông của người đàn bà nhìn vị hôn phu mười năm của mình sánh đôi bên kẻ khác. Hắn cần một phản ứng để chứng minh rằng, cho dù Khương thị có sụp đổ, cho dù hắn có giam lỏng tôi, thì tôi vẫn bị hắn xoay vần trong lòng bàn tay.
Tôi nâng chiếc ly thủy tinh lên, nhấp một ngụm nước lọc.
Nước lạnh ngắt, trượt xuống cuống họng, làm dịu đi cơn râm rát âm ỉ đang cào xé trong tủy xương. Từ lúc từ ngôi nhà cũ trở về, những vết bầm tím nhỏ như hạt đậu trên mu bàn tay tôi đã bắt đầu sậm màu hơn, dấu hiệu của một cơ thể đang tự hoại t.ử từ bên trong mà chính tôi cũng lười kéo dài. Tôi đặt ly nước xuống mặt bàn kính, tiếng động khẽ khàng đến mức gần như bị tiếng ồn từ tivi nuốt chửng.
Tôi nhìn màn hình, rồi nhìn sang Phó Lương Đình. Ánh mắt tôi điềm tĩnh, trong veo như mặt nước giếng cạn vào mùa đông, không một chút gợn sóng.
Sự thờ ơ của tôi giống như một dòng nước đá, âm thầm tràn qua khoảng cách hai mét, bóp nghẹt lấy lòng tự tôn kiêu ngạo của hắn. Hắn lướt máy tính bảng nhanh hơn, các đốt ngón tay siết c.h.ặ.t lại đến mức hơi trắng bợt.
"Bạch thị vừa nhượng lại ba mươi phần trăm cổ phần của chuỗi trung tâm thương mại cũ thuộc Khương thị cho tôi." Hắn đột ngột lên tiếng, phá vỡ sự im lặng bằng một thông tin thương trường lạnh lùng, nhưng tông giọng lại mang theo một sự khiêu khích kín kẽ. Hắn tắt màn hình máy tính bảng, ném nó lên bàn kính phát ra một tiếng bộp nặng nề. "Nếu em muốn, ngày mai tôi có thể bảo trợ lý sang tên toàn bộ chuỗi đó cho em. Coi như... quà bù đắp cho việc ngôi nhà cũ bị dán niêm phong."
Hắn đang dùng tiền để dỗ dành tôi. Hoặc đúng hơn, hắn đang dùng cách của một chủ nhân ban phát đặc ân cho một con thú cưng ngoan ngoãn.
Tôi nhìn vết bỏng đỏ rực, dính chút tàn tro chưa rửa sạch trên mu bàn tay phải của hắn — vết tích từ việc hắn lao vào đống lửa nhặt những mảnh ảnh cháy dở chiều nay. Vết thương bắt đầu phồng rộp lên, trông có vẻ đau đớn, nhưng hắn lại vờ như không thấy, cố chấp dùng sự độc đoán để che đậy sự t.h.ả.m hại của chính mình.
"Món quà của Phó tổng lớn quá." Ánh mắt tôi trống rỗng, đến mức vương vất chút ánh sáng rực rỡ cũng không thể đọng lại nổi. "Có điều, một kẻ đứng tên trên danh sách nợ xấu của ngân hàng như tôi, ký tên vào giấy chuyển nhượng tài sản lớn như vậy, có phải là hơi quá quy trình rồi không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Phó Lương Đình nheo mắt lại, đôi mắt phượng hẹp dài tỏa ra luồng khí áp lạnh lẽo. Hắn không thích cách tôi dùng hai chữ "Phó tổng" để vạch rõ ranh giới, lại càng ghét cái vẻ mặt bất cần đời này của tôi. Hắn muốn một đại tiểu thư Khương gia biết đau, biết hận, chứ không phải một Khương Lam Vãn coi mọi danh lợi trên đời như cỏ rác.
Hắn đứng dậy, bước chân dài giẫm lên tấm t.h.ả.m lông cừu, thu hẹp khoảng cách hai mét giữa chúng tôi. Hắn đứng sừng sững trước mặt tôi, che khuất toàn bộ ánh sáng hắt ra từ màn hình tivi, ném cái bóng cao lớn, thâm trầm của mình bao phủ lấy thân hình gầy gò của tôi.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
"Khương Lam Vãn, em đừng có dùng cái giọng điệu đó để nói chuyện với tôi." Hắn cúi người xuống, một tay chống vào thành sô pha ngay sát bên vai tôi, ép sát khoảng cách. Mùi t.h.u.ố.c lá đắng ngắt trộn lẫn mùi rượu ngoại thoang thoảng xộc thẳng vào mũi. "Tôi đang cho em một đường lui danh giá nhất. Em ký tên, em liền có lại một nửa giang sơn của Khương gia. Em không cần phải diễn vai một kẻ thanh cao bị tổn thương trước mặt tôi. Sáu năm qua, loại người nào của em mà tôi chưa từng thấy?"
Tôi ngước đầu lên, nhìn thẳng vào gương mặt góc cạnh, sắc sảo đang vặn vẹo vì tức giận của hắn.
Trong ống kính tivi phía sau hắn, người đàn ông tên Phó Lương Đình kia đang mỉm cười lịch lãm nâng ly cùng quan khách, tỉnh táo và hoàn hảo không một tì vết. Còn người đàn ông trước mặt tôi lúc này lại giống như một kẻ sắp phá sản về mặt cảm xúc, cố dùng sự thô bạo để che giấu sự bất lực trong việc kiểm soát trái tim của một người đàn bà.
"Giang sơn?" Tôi khẽ thì thầm, ngón tay vô thức chạm vào nhành hoa nhài héo khô đang giấu trong túi áo khoác dạ. "Cha tôi c.h.ế.t trong tù rồi, giang sơn đó anh định bảo tôi mang xuống dưới đó đốt cho ông ấy sao?"
Hắn khựng lại, cơ mặt khẽ co rút một biên độ cực nhỏ.
Tôi chống tay xuống đệm sô pha, chậm rãi đứng thẳng dậy. Cái chân trái lại lên cơn nhức nhối, nhưng tôi vẫn cố gắng đứng vững, đối diện với hắn qua khoảng cách mười phân ngắn ngủi. Tôi có thể nhìn thấy rõ hình ảnh phản chiếu của mình trong đôi mắt đen sẫm của hắn — một gương mặt trắng bệch không còn sức sống, nhưng đôi mắt thì lạnh tanh.
"Chúc mừng Phó tổng đắc thắng." Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn, từng chữ thốt ra nhẹ bẫng nhưng dứt khoát như một nhát d.a.o rạch đôi mười năm gắn bó. "Bao giờ thì đến lượt tôi ra tòa nhận án?"
Bụp.
Phó Lương Đình đột ngột vươn tay, giật phắt chiếc điều khiển trên bàn ném mạnh vào màn hình tivi. Tiếng thủy tinh vỡ vụn bén ngót vang lên, màn hình LED sáu mươi lăm inch nứt ra thành những đường mạng nhện chằng chịt, ánh sáng rực rỡ của đêm tiệc tài phiệt lập tức tắt phụt, phòng khách rơi vào một khoảng tối tăm, ngột ngạt.
Hắn lao đến, thô bạo đẩy tôi ngã ngược xuống chiếc sô pha màu xám tro.
Hai bàn tay to lớn, thô ráp của hắn siết c.h.ặ.t lấy bả vai gầy gò của tôi, ép c.h.ặ.t tôi xuống lớp đệm mềm. Một bàn tay khác vươn lên, năm ngón tay thô bạo bóp c.h.ặ.t lấy cằm tôi, ép tôi phải ngửa đầu lên nhìn hắn. Vết bỏng đỏ rực trên mu bàn tay hắn ma sát vào làn da cổ mịn màng của tôi, đem theo một cảm giác nóng rát, đau đớn.
"Khương Lam Vãn, em không biết ghen sao?" Hắn gầm lên, giọng nói khàn đặc, đầy rẫy sự cuồng loạn và bất an đến điên cuồng. Hắn bóp mạnh đến mức cằm tôi như muốn vỡ ra, đôi mắt đỏ ngầu găm c.h.ặ.t vào nụ cười nhạt nhẽo trên môi tôi. "Em nhìn thấy tôi đính hôn với người khác, nhìn thấy tôi cưới người khác, em cũng không có một chút cảm xúc nào sao? Em thật sự xem tôi là người dưng rồi?"
Nỗi hoảng loạn của một kẻ sắp mất đi thứ duy nhất mình trân trọng lộ rõ trong từng hơi thở dồn dập của hắn. Hắn thà tôi khóc, thà tôi tát hắn, còn hơn là nhìn thấy tôi thản nhiên đứng ngoài cuộc đời hắn như thế này.
Tôi nằm dưới thân hắn, mái tóc dài xõa tung trên nền sô pha màu xám tro. Dù cằm đau đến mức phát bỏng, tôi vẫn không hề nhíu mày, ánh mắt nhìn hắn vẫn trong veo, dửng dưng đến mức tàn nhẫn.
"Phó Lương Đình," Tôi khẽ gọi tên hắn, giọng nói dịu dàng như một lời nguyền rủa câm lặng bọc trong nhung lụa. "Người dưng... ít nhất còn có thể hận nhau. Còn tôi với anh, ngay cả sự oán hận, tôi cũng lười trao cho anh rồi."
Hắn nhìn tôi, năm ngón tay đang bóp cằm tôi bỗng chốc run lên một biên độ dữ dội, một nỗi sợ hãi kinh hoàng, bất an tột cùng dâng lên trong đáy mắt hắn, siết c.h.ặ.t vòng tay như thể chỉ cần buông lỏng một giây, tôi sẽ biến thành một nắm tro tàn tan biến ngay trong phòng khách tối tăm này.