Lam Vãn

Chương 7



CHƯƠNG 7: QUÂN BÀI LẬT NGỬA TRÊN THƯƠNG TRƯỜNG

Hóa ra, tình yêu sâu đậm nhất trên đời này cũng có thể cân đo đong đếm bằng giá trị của từng mét vuông đất tại trung tâm thương mại. Khi người đàn ông ôm bạn vào lòng và nói câu hứa hẹn, tay kia của hắn rất có thể đang bận lật xem bản cáo bạch tài chính của gia tộc bạn.

Thương trường không có m.á.u mủ, lại càng không có chỗ cho sự ngây thơ.

Mười giờ sáng, trụ sở tập đoàn Phó thị ngập trong ánh sáng trắng lạnh lẽo của hệ thống đèn âm trần. Bản tin dự báo thời tiết nói hôm nay Kinh Thành có mưa ngâu kéo dài, từng vệt nước nhỏ mỏng manh bám vào mặt kính cường lực của tòa cao ốc, khiến cả thành phố bên dưới trông như một bức tranh mực tàu bị nhòe nước.

Tôi bước ra khỏi thang máy chuyên dụng dành cho ban giám đốc, trên tay ôm một xấp tài liệu dày cộp bọc trong bìa da màu xanh đen.

Đôi chân trái của tôi hôm nay đau dữ dội, một cơn đau buốt chạy thẳng từ mắt cá chân lên đến thắt lưng mỗi khi gót giày chạm xuống lớp t.h.ả.m dày hành lang. Phó Lương Đình không muốn tôi rảnh rỗi. Hắn nói nếu tôi đã từ chối ký vào giấy chuyển nhượng ba mươi phần trăm cổ phần trung tâm thương mại ngày hôm qua, thì tôi phải tự mình làm việc như một nhân viên bình thường để "trả nợ" cho Khương gia.

Hành lang dẫn đến văn phòng chủ tịch yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng ma sát từ gấu váy lụa của tôi.

Cửa văn phòng làm bằng gỗ gụ dày, nhưng tấm kính cường lực cách âm bên cạnh lại có một khe hở nhỏ chưa được khép kín hoàn toàn. Khi tôi vừa giơ tay định gõ cửa, giọng nói trầm thấp, phẳng lặng của Phó Lương Đình từ bên trong lọt qua khe hở, dội thẳng vào màng nhĩ tôi.

"Bản thỏa thuận bảo mật của Khương tổng đã nộp lên cục lưu trữ chưa?" Hắn hỏi, tiếng đầu b.út máy gõ lên mặt bàn kính nghe vội vã, vội vã.

"Thưa Phó tổng, đã hoàn tất." Giọng của vị luật sư trưởng tập đoàn, người từng nhận lương của cha tôi suốt mười lăm năm, vang lên đầy cung kính. "Toàn bộ hồ sơ trốn thuế của Phó thị tiền thân đã được chuyển dịch hoàn hảo sang danh nghĩa của Khương thị. Chữ ký của Khương tổng trên giấy nhận tội có hiệu lực pháp lý tuyệt đối."

Tôi đứng sững lại trước cửa. Ngón tay đang co lại để gõ cửa khựng giữa không trung.

"Ông ấy không nghi ngờ gì chứ?" Phó Lương Đình hỏi tiếp, tông giọng bình thản đến mức tàn nhẫn, hệt như đang hỏi về một chỉ số chứng khoán thông thường.

"Không. Khương tổng khi đó rất tin tưởng anh. Lần đầu tiên chúng ta đưa tài liệu cho ông ấy ký là sáu năm trước, tại tiệc đính hôn của anh và Khương tiểu thư. Khương tổng tưởng đó là thỏa thuận đầu tư chung cho dự án Nam Khu để làm sính lễ cho con gái, nên đã ký mà không xem kỹ phụ lục đính kèm." Luật sư khẽ ho một tiếng. "Cộng thêm hai năm qua, khi anh lừa Khương tiểu thư ký vào các giấy tờ ủy quyền danh nghĩa, Khương tổng lại càng nghĩ anh đang dốc sức cứu Khương thị."

Tiếng lật giấy sột soạt vang lên bên trong văn phòng rộng lớn.

"Tốt." Phó Lương Đình nhàn nhạt đáp. "Khương gia nợ mẹ tôi một mạng người. Dùng cả gia sản và danh tiếng của Khương thị để rửa sạch vết nhơ cho Phó thị, coi như cha cô ấy đã trả nợ xong."

Tôi đứng dựa lưng vào bức tường đá cẩm thạch lạnh ngắt ngoài hành lang.

Toàn thân tôi run lên, một sự run rẩy bộc phát từ sâu trong các khớp xương, lạnh buốt. Mười ngón tay tôi siết c.h.ặ.t vào mép tập tài liệu bằng bìa da, siết mạnh đến mức móng tay cái bấm sâu vào lớp da, bật m.á.u. Một giọt m.á.u tươi đỏ thẫm rỉ ra, thấm vào lớp bìa xanh đen, nhanh ch.óng biến thành một vệt sẫm màu tàn nhẫn.

Ánh mắt tôi vô thức lướt qua chiếc sọt rác bằng da đặt ngay cạnh góc hành lang văn phòng Chủ tịch, nơi một tờ giấy chuyển phát nhanh đóng dấu bảo mật của Trại giam số 4 bị vứt vội, nhàu nát.

Trên góc tờ giấy lọt ra dòng chữ in nhiệt đỏ rực: "Bệnh nhân Khương Sơn, nhồi m.á.u cơ tim diện rộng, tình trạng nguy kịch, đề nghị thân nhân ký giấy bảo lãnh y tế."

Phía dưới mục người nhận, có nét chữ ký dứt khoát của Phó Lương Đình từ hai ngày trước.

Hắn biết cha tôi đang nguy kịch. Hắn biết rõ từ hai ngày trước, nhưng hắn chọn cách giấu nhẹm tờ giấy này đi, thản nhiên mang hộp nhãn nhục về dỗ dành tôi, khóa c.h.ặ.t cửa căn hộ để ép tôi ký vào bản nhượng lại cổ phần. Hắn muốn dùng chút hơi tàn của cha tôi để làm quân bài cuối cùng bẻ gãy lòng tự tôn của tôi.

Tôi không khóc, cũng không xông vào phòng để lật bàn hay gào thét.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Sự tỉnh táo lúc này như một cái tát trực diện, đ.á.n.h tỉnh tôi sau một giấc ngủ dài mười năm. Sáu năm trước, tại đêm tiệc đính hôn ngập tràn hoa hồng trắng và ánh đèn pha lê, hắn dắt tay tôi đến trước mặt cha tôi, quỳ một gối xuống và hứa sẽ bảo vệ tôi cả đời. Cha tôi lén lau nước mắt, vỗ vai hắn và ký vào tập tài liệu "sính lễ" mà hắn dâng lên.

Hóa ra, cái bẫy đã được giăng sẵn từ ngày đầu tiên hắn nói lời yêu tôi. Hắn dùng sáu năm dịu dàng, dùng từng cái ôm nồng nàn vào ban đêm, dùng từng lời đường mật bọc đường để làm mồi nhử, biến tôi thành một con cờ mù quáng tự tay dâng mạng sống của cha mình và cả gia tộc vào họng s.ú.n.g của hắn.

Tôi ngẩng đầu lên nhìn dải đèn tuýp trắng xóa trên trần nhà. Ánh sáng lạnh lẽo chiếu thẳng vào hốc mắt khô khốc của tôi.

Từ sâu trong tủy xương, cơn đau nhói kéo dài bắt đầu c.ắ.n xé. Tôi giấu hắn căn bệnh suy tủy xương giai đoạn cuối, còn hắn giấu tôi một bản án t.ử hình dành cho Khương gia. Chúng tôi, kẻ giấu mạng sống, người giấu âm mưu, rốt cuộc ai mới là kẻ tỉnh táo hơn ai?

Trong túi áo khoác của tôi, chiếc cúc áo sơ mi sứt sẹo của cha dường như đang phát ra một thứ nhiệt độ nóng bỏng, thiêu cháy chút hy vọng cuối cùng trong lòng tôi.

Tôi lấy từ trong túi xách ra một chiếc khăn lụa trắng, nhẹ nhàng lau đi vết m.á.u trên móng tay của mình, động tác ung dung và chuẩn xác đến mức đáng sợ. Tôi không muốn để hắn nhìn thấy một chút vết tích của sự t.h.ả.m hại hay đau đớn. Nhà họ Khương đã thua, đứa con của tôi cũng đã thành một vũng m.á.u lạnh ngắt từ lâu, tôi lấy tư cách gì để dùng sự yếu đuối cầu xin một kẻ săn mồi sáu năm qua chưa từng chớp mắt?

Mọi tình nghĩa, đức tin và mười năm thanh xuân của tôi, vào giây phút này, chính thức bị x.é to.ạc thành những mảnh vụn rách nát.

Tiếng bước chân của luật sư trưởng văn phòng vang lên gần cửa. Tôi lùi lại hai bước, đứng ngay ngắn bên cạnh bức tường đá, tay ôm c.h.ặ.t tập tài liệu trước n.g.ự.c, sống lưng thẳng tắp như một cây tre già giữa mùa đông lạnh.

Cạch.

Cánh cửa gỗ gụ dày nặng mở ra. Vị luật sư trưởng bước ra ngoài, khi nhìn thấy tôi đứng đó với tập tài liệu dính vệt m.á.u loang, gương mặt già nua của ông ta lập tức biến sắc, trắng bợt nhợt nhạt. Ông ta lắp bắp không thành tiếng, vội vàng cúi đầu lướt nhanh qua hành lang như chạy trốn khỏi một bóng ma.

Phó Lương Đình đứng sau bàn làm việc, tay đang cầm chiếc b.út máy tháo nắp. Ngene thấy động tĩnh, hắn ngước mắt lên.

Ánh mắt hắn đi qua khoảng cách của văn phòng rộng lớn, găm c.h.ặ.t vào bóng dáng gầy gò của tôi đang đứng dưới ánh đèn tuýp hành lang. Thấy tôi không vào phòng, hắn chậm rãi đặt chiếc b.út máy xuống mặt bàn kính, bước chân dứt khoát đi về phía cửa.

"Đến từ lúc nào?" Hắn đứng trước mặt tôi, đôi mắt phượng hẹp dài nheo lại sắc lẹm, mang theo một tầng dò xét kín kẽ. Hắn nhìn xuống tập tài liệu trên tay tôi, nơi vệt m.á.u thẫm màu vẫn chưa kịp khô hẳn.

Tôi không né tránh ánh mắt hắn. Trên môi tôi, nụ cười nhẹ nhàng từ từ hiện ra.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

"Đến từ lúc nghe anh nói về bản thỏa thuận bảo mật sáu năm trước." Giọng nói của tôi nhẹ bẫng, phẳng lặng không một chút gợn sóng, như thể tôi đang kể về câu chuyện của một người xa lạ nào đó trên bản tin tivi.

Phó Lương Đình khựng lại, đồng t.ử của hắn co rụt lại một biên độ cực nhỏ dưới ánh đèn trắng. Bàn tay hắn đang đút trong túi quần khẽ siết c.h.ặ.t, làm lớp vải âu phục cao cấp hơi hằn lên những đường nếp nhăn. Nhưng sự tỉnh táo và kiêu ngạo của một vị chủ tịch nhanh ch.óng giúp hắn khôi phục lại vẻ mặt thâm trầm, lạnh lùng thường ngày.

"Em đã nghe thấy hết rồi." Hắn nói, tông giọng phẳng lặng đến tàn nhẫn, không có lấy một lời giải thích hay phủ nhận. "Vậy thì em nên hiểu rõ, Khương gia không hề oan uổng. Cha em ký tên, chứng tỏ ông ta chấp nhận dùng Khương thị để gánh tội. Đây là thương trường, Lam Vãn."

Tôi nhìn gương mặt góc cạnh hoàn hảo không một tì vết của người đàn ông trước mặt, l.ồ.ng n.g.ự.c khẽ phập phồng vì cơn đau tủy xương lại bắt đầu c.ắ.n xé dữ dội từ bên trong. Tôi đưa tay lên, nhẹ nhàng lướt qua gấu áo sơ mi phẳng phiu của hắn, rồi thu tay về, đút sâu vào túi áo khoác.

"Hóa ra sáu năm qua, mỗi một cái ôm của anh đều có giá của nó."

Tôi đưa tập tài liệu bọc bìa da màu xanh đen cho hắn, quay lưng, tập tễnh bước đi về phía thang máy. Phó Lương Đình nhìn bóng lưng gầy gò, bước đi cứng nhắc của tôi dưới ánh đèn tuýp lạnh lẽo, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi bất an kinh hoàng đến tột cùng. Hắn lao ra khỏi văn phòng, thô bạo nắm c.h.ặ.t lấy bả vai tôi, xoay người tôi lại ép sát vào bức tường đá cẩm thạch.

Ngón tay hắn siết c.h.ặ.t đến mức xương vai tôi muốn rạn nứt. Hắn nhìn sâu vào đôi mắt lạnh tanh của tôi, đỏ ngầu những tia m.á.u, khàn giọng gầm lên:

"Khương Lam Vãn, em khóc đi! Em hận tôi thì em nói ra đi! Đừng có cười cái kiểu đó với tôi!"

Hắn muốn bẻ gãy sự bình tĩnh của tôi, nhưng tôi chỉ nhìn hắn, hơi thở mỏng manh như sợi chỉ. Tôi biết, đây mới là sự trả thù tàn nhẫn nhất dành cho hắn — khi hắn nắm trong tay mọi quân bài thắng cuộc, nhưng lại vĩnh viễn không thể tìm thấy một giọt nước mắt nào của tôi nữa. Hắn muốn giam tôi trong cái l.ồ.ng này, nhưng hắn không biết, cái l.ồ.ng này sắp sửa chỉ còn lại một cái xác không hồn.