CHƯƠNG 6: CHIẾC NHẪN CỎ NĂM HAI MƯƠI TUỔI
Khi một người đàn ông muốn dùng bạo lực để chứng minh quyền sở hữu, đó không phải là biểu hiện của sức mạnh. Đó là khoảnh khắc hắn nhận ra linh hồn của người đàn bà dưới thân đã hoàn toàn bay đi mất, và thứ duy nhất hắn có thể giữ lại chỉ là một cái xác không hồn.
Hắn càng điên cuồng, chứng tỏ hắn càng t.h.ả.m bại.
Một giờ sáng. Tiếng bước chân của Phó Lương Đình hôm nay không còn sự thong thả, điềm tĩnh thường ngày. Nó nặng nề, loạng choạng, kèm theo tiếng va đập thô bạo vào cạnh cửa gỗ của phòng ngủ chính.
Mùi rượu Macallan nồng nặc nện thẳng vào không gian trước cả khi bóng dáng cao lớn của hắn đổ sụp qua ngách cửa. Cuộc họp hội đồng quản trị kéo dài từ chiều muộn đến đêm khuya để thông qua việc tái cơ cấu Khương thị có vẻ đã vắt kiệt chút kiên nhẫn cuối cùng của vị tân chủ tịch. Hắn không bật đèn phòng ngủ, chỉ có ánh trăng mờ nhạt ngoài ban công rọi vào, kéo dài cái bóng của hắn thành một vệt đen xám xịt trên nền nhà.
Tôi ngồi bệt dưới sàn bên cạnh chiếc tủ quần áo mở toang, dưới chân là một chiếc hộp thiếc rỉ sét cũ kỹ dùng để đựng những thứ lặt vặt từ thời đại học.
Lúc hắn lao vào, trên tay tôi đang cầm một sợi cỏ khô đã mục nát, gãy làm đôi. Đó là chiếc nhẫn cỏ năm hai mươi tuổi hắn tết tặng tôi dưới mái hiên trường đại học, khi trong túi hắn không có nổi một trăm tệ để dẫn tôi đi ăn một bữa t.ử tế. Chiếc nhẫn cỏ nằm im lìm trong hộp suốt mười năm, giờ gặp không khí ẩm liền mủn ra thành những vụn nhỏ màu nâu xỉn.
"Khương Lam Vãn." Hắn gầm khẽ, giọng nói khàn đặc và sực nức mùi cồn.
Hắn không nhìn dưới đất, bước chân dứt khoát tiến thẳng về phía tôi. Nhìn thấy tôi cầm chiếc hộp cũ, đôi mắt phượng hẹp dài của hắn đột ngột dâng lên một ngọn lửa cuồng bạo. Hắn gạt phắt chiếc hộp thiếc trên tay tôi. Tiếng kim loại va chạm với sàn gỗ vang lên một tiếng xoảng ch.ói tai, những mảnh giấy cũ, tấm vé xem phim mờ chữ và nửa chiếc nhẫn cỏ mục nát văng tung téo vào những góc tối của gầm giường.
Hắn thô bạo túm lấy hai cổ tay tôi, lôi xốc thân hình gầy gò của tôi từ dưới sàn lên, ném thẳng xuống chiếc ga giường màu trắng muốt.
"Tránh ra..." Tôi khẽ thốt lên, giọng nói nhỏ đến mức chính tôi cũng khó nghe rõ.
Nhưng Phó Lương Đình đã hoàn toàn bị cơn say và sự bất lực chiếm giữ. Hắn đè toàn bộ trọng lượng cơ thể sừng sững của mình xuống, giam c.h.ặ.t tôi dưới thân. Bàn tay to lớn, thô ráp của hắn bóp c.h.ặ.t lấy hai tay tôi, ghim c.h.ặ.t lên đỉnh đầu. Hắn nhìn tôi, hơi thở nóng hổi, hỗn hển vương mùi rượu mạnh phả thẳng vào mặt tôi.
"Em gạt bỏ tôi, em hận tôi, nhưng em lại ngồi đây giữ lại đống rác rưởi này?" Hắn cười gằn, nụ cười méo mó, tàn nhẫn xuất hiện trên gương mặt góc cạnh. "Em luyến tiếc gã nghèo kiết xác năm mươi tuổi cũ đúng không? Khương Lam Vãn, nhìn cho kỹ xem bây giờ ai mới là người nuôi em!"
Hắn vừa nói vừa dùng tay còn lại thô bạo túm lấy cổ chiếc áo len cổ lọ màu sẫm của tôi, dứt khoát giật mạnh.
Xoạc.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Tiếng vải len dày bị xé rách vang lên khô khốc trong đêm tĩnh mịch.
Chiếc áo len bị kéo toạc xuống tận bả vai, lộ ra mảng da thịt trắng bợt nhợt nhạt dưới ánh trăng. Và cùng với đó, toàn bộ những vết bầm tím, xuất huyết dưới da loang lổ, thẫm màu như những đóa hoa t.ử đinh hương héo úa hiện ra dày đặc trên vùng cổ và xương quai xanh của tôi.
Đó là những dấu vết đầu tiên của chứng suy tủy xương giai đoạn cuối đang âm thầm gặm nhấm sinh mạng tôi từng ngày. Tôi đã mặc chiếc áo len cổ lọ này suốt cả tuần, ngay cả giữa mùa hè, chỉ để che giấu việc cơ thể mình đang tự hoại t.ử.
Phó Lương Đình nhìn thấy những vết bầm tím đó, ngón tay hắn khựng lại trong vòng một giây, đáy mắt lóe lên một tia bàng hoàng. Nhưng cơn say và lòng tự tôn bị tổn thương từ đêm qua đã khiến hắn tự đưa ra một lời giải thích tàn nhẫn: Hắn nghĩ đó là những vết bầm do lực siết của hắn khi cưỡng ép tôi trên sô pha ngày hôm trước.
Sự tội lỗi biến thành sự giận dữ. Hắn cố chấp cúi đầu xuống, thô bạo gặm c.ắ.n lên bờ vai và khuôn n.g.ự.c của tôi, như một con thú muốn để lại dấu răng trên con mồi để tuyên bố chủ quyền.
Tôi nằm im dưới thân hắn. Không giãy giụa, không khóc lóc, không một tiếng rên rỉ cầu xin.
Cơ thể tôi phẳng lặng như một tấm gỗ mục trôi sông. Từ sâu trong l.ồ.ng n.g.ự.c và các đốt xương, cơn đau nhói từ tủy dội lên từng hồi, nóng rát như có người đổ nước sôi vào huyết quản. Thể xác đau đớn, sự nhục nhã ê chề đè nặng, nhưng đôi mắt tôi vẫn mở trân trân, tỉnh táo nhìn lên khoảng trần nhà tối tăm mịt mù.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi dùng sự câm lặng tuyệt đối này để đối phó với hắn. Hắn muốn thấy tôi đau khổ cầu xin, tôi liền cho hắn sự trống rỗng. Hắn muốn dùng thể xác để giam cầm tôi, tôi liền biến cơ thể này thành một cái x.á.c c.h.ế.t trôi, để hắn nhận ra cho dù hắn có dùng hết sức lực, thứ hắn chạm vào cũng chỉ là một đống đất đá vô tri.
Tình yêu mười năm trôi qua thương trường và thù hận, giờ đây chỉ còn lại những cái va chạm xác thịt thô thiển và đắng ngắt mùi rượu.
Trận hoan lạc tàn nhẫn kéo dài gần một tiếng đồng hồ. Phó Lương Đình điên cuồng trút bỏ sự bất lực của mình lên cơ thể tôi, tiếng thở dốc của hắn nặng nề vang lên bên tai, nhưng lòng tôi thì tĩnh lặng như một nấm mồ đã xanh cỏ.
Khi mọi thứ kết thúc, hắn đổ sụp nằm nghiêng bên cạnh tôi, một cánh tay to lớn vẫn cố chấp đặt ngang qua eo tôi, giam c.h.ặ.t tôi vào l.ồ.ng n.g.ự.c sực mùi mồ hôi và rượu chát của hắn. Hắn nhắm mắt, nhịp thở dần trở nên đều đặn, chìm vào giấc ngủ mê mệt của cơn say.
Tôi nằm im lặng trong bóng tối, cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay hắn đang áp vào vùng bụng dưới của mình.
Nơi đó, hai năm trước, từng có một sinh mệnh nhỏ nhoi từng tồn tại. Vào cái đêm tôi quỳ dưới mưa xin hắn cứu chú hai, đứa trẻ đã âm thầm biến thành một vũng m.á.u lạnh ngắt chảy xuống theo dòng nước mưa. Hắn tắt máy đi công tác Thượng Hải, bỏ mặc tôi một mình đối diện với cái c.h.ế.t của con. Bây giờ, hắn lại dùng tư thế của một người cha, một người chồng để ôm lấy tôi, nực cười biết bao.
Tôi khẽ dịch người, ngồi dậy. Cái chân trái đau buốt đến mức mất cảm giác, tôi phải dùng tay nhấc nó ra khỏi mép giường.
Lúc này, ánh trăng ngoài cửa sổ bỗng rọi thẳng vào bàn trang điểm ở góc phòng. Ở đó, một chiếc hộp nhung màu xanh lục bảo đang mở sẵn, bên trong là viên kim cương mười carat được cắt gọt hoàn hảo, lấp lánh thứ ánh sáng kiêu ngạo và lạnh lùng. Đó là món quà hắn mang về từ buổi đấu giá tuần trước, định dùng để đeo vào tay tôi sau khi Khương thị hoàn toàn đổi chủ.
Tôi nhìn viên kim cương, rồi nhìn xuống bàn tay mình — nơi những vết xuất huyết nhỏ li ti bắt đầu xuất hiện dưới móng tay.
Tôi quay đầu lại, nhìn người đàn ông đang ngủ say bên cạnh. Gương mặt hắn khi ngủ không còn nét tàn nhẫn, hàng lông mày rậm hơi giãn ra, trông có vẻ mệt mỏi và cô độc. Hắn tưởng hắn đã thắng, hắn tưởng hắn đã gom hết mọi thứ sa hoa nhất trên đời này về để giữ chân được tôi.
Tôi ghé sát tai hắn, giọng nói nhỏ như một hơi thở nhẹ bẫng vang lên trong căn phòng tối:
"Lương Đình, kim cương của anh to lắm, đè nặng đến mức tôi không thở nổi."
Hắn không tỉnh giấc, nhưng hàng lông mày bỗng nhiên vô thức nhíu c.h.ặ.t lại, như thể câu nói của tôi vừa đi vào giấc mơ của hắn, biến thành một cơn ác mộng.
Tôi bước xuống giường, nhặt chiếc áo sơ mi nam cỡ lớn của hắn dưới sàn khoác tạm lên người, che đi những vết thương loang lổ. Tôi không dọn dẹp đống đổ nát của chiếc hộp thiếc cũ, cứ để nửa chiếc nhẫn cỏ mục nát nằm lại trong góc tối của gầm giường, chờ ngày bụi bặm chôn vùi nó mãi mãi.
Bốn giờ sáng. Trời bắt đầu chuyển sang một màu xám xịt của bình minh.
Phó Lương Đình cử động mi mắt, cơn say dần tan đi, để lại một trận đau đầu dữ dội. Hắn mở mắt, theo bản năng đưa tay sờ sang bên cạnh theo thói quen.
Ga giường trống rỗng.
Hắn giật mình bật dậy, ánh mắt quét qua căn phòng ngủ ngổn ngang. Chiếc áo len cổ lọ bị xé rách của tôi vẫn nằm ở mép giường, chiếc hộp thiếc rỉ sét lật úp dưới sàn. Hắn nhìn xuống lòng bàn tay phải của mình — nơi đêm qua hắn đã dùng lực siết c.h.ặ.t lấy bả vai tôi để ép tôi phục tùng.
Trên các ngón tay của hắn, dính đầy những vệt bầm tím nhạt, dấu vết từ làn da của tôi để lại.
Hắn bước xuống giường, đi về phía phòng tắm đứng có cửa kính mờ. Lam Vãn đang ngồi trên chiếc ghế nhỏ bên trong, tự tay dùng một chiếc khăn bông thấm nước ấm để lau đi những vết hằn đỏ trên cơ thể mình.
Khi cô quay đầu lại, ánh sáng nhạt nhẽo của buổi sáng rọi thẳng vào bờ vai gầy.
Phó Lương Đình chôn chân tại chỗ, đồng t.ử co rụt lại một biên độ kinh hoàng. Trên bắp tay, trên bờ vai và đặc biệt là vùng mạn sườn của tôi, ngoài những vết đỏ do hắn gây ra đêm qua, có những mảng bầm tím lớn màu xanh tím đậm đặc, loang lổ như x.á.c c.h.ế.t, hoàn toàn không phải do ngoại lực tác động. Đó là sự đổ vỡ của hệ thống tạo m.á.u từ sâu trong tủy xương.
Hắn nhìn những vết bầm loang lổ ấy, rồi nhìn xuống bàn tay rớm m.á.u vì bỏng của mình. Một nỗi sợ hãi tột cùng, một cảm giác bất an kinh hoàng chưa từng có bỗng chốc dâng lên xé rách l.ồ.ng n.g.ự.c vị tân chủ tịch. Hắn nhận ra, người đàn bà trước mặt không phải đang giận dỗi, cơ thể cô đang thực sự lụi tàn ngay trước mắt hắn, giống như chiếc nhẫn cỏ năm mươi tuổi đã mủn ra thành tro bụi dưới gầm giường.