Hệ thống hiện tại chỉ đưa ra ba lựa chọn trận doanh:
A: Gia nhập phe Nghiêm tổng
B: Gia nhập phe Đàm tổng
C: Bo bo giữ mình, không chọn phe nào
Mà với Đàm Quy, B là lựa chọn bị loại đầu tiên. Dù Đàm tổng có bối cảnh lớn tới đâu, lấy oán báo ơn tuyệt đối không bao giờ xuất hiện trong từ điển sống của anh.
Còn A thì sao? Trông có vẻ khá an toàn. Từ lần phỏng vấn trước, Nghiêm tổng từng nghe lời Trần Mặc, cũng không làm khó anh. Nhưng… có thể khi đó chỉ vì mình là “nhân vật không đáng để tâm”. Những kẻ càng “tiếu diện hổ” (ngoài cười trong không), càng khó lường. Ai biết Nghiêm tổng có thực sự hòa thuận với Trần Mặc không?
Thế là, đến giây cuối cùng, Đàm Quy quyết định chọn C, bo bo giữ mình. Không phải vì anh thật sự định “không đứng về phe nào”, mà là còn chưa rõ phe Trần Mặc đang đứng, không thể mù quáng chọn nhầm — chẳng may Nghiêm tổng và Trần Mặc là đối thủ, anh mà vội vã “gia nhập Nghiêm tổng”, chẳng phải là đâm sau lưng Trần Mặc sao?
Vì vậy, rất nhanh sau đó, anh gửi tin nhắn:
【Quy Lai Hề: Dù sao tôi mặc kệ bọn họ thế nào, tôi đứng bên cậu. Cậu bảo tôi chọn ai, tôi sẽ chọn người đó.】
C thoạt nhìn là lựa chọn yếu đuối. Nhưng hệ thống cũng không nói rõ rằng chọn C thì không được thiên vị A hoặc B. Chỉ cần không tuyên thệ trung thành công khai, vẫn có thể “ngầm nghiêng về một bên”. Và anh thì chọn nghiêng hẳn về bên Trần Mặc, đơn giản vì anh thấy rõ: Trần Mặc là đùi vàng.
Và đúng như mong đợi, Trần Mặc hồi đáp cực kỳ trấn an:
【Mặc: Nhất định phải ưu tiên làm xong phần công việc thuộc nhiệm vụ của cậu. Các hạng mục còn lại có thể gác lại. Cậu yên tâm, có tôi ở đây, cho dù là Đàm tổng cũng không thể khai trừ được cậu.】
Cậu không bảo Đàm Quy chọn phe, bởi vì trong mắt cậu, Đàm Quy đã là “người của cậu” rồi. Dù chỉ là một nhân viên tầng chót, nhưng đã đóng dấu là “người nhà”. Sếp khác có ý kiến gì cũng mặc.
Đàm Quy lập tức an tâm: đùi vàng quả nhiên là vàng ròng! Quả nhiên ánh mắt mình không sai, năm người phỏng vấn, anh ôm đúng cái đùi mạnh nhất.
【Quy Lai Hề: Có cậu nói vậy, tôi yên tâm rồi. Cậu cứ yên tâm, tôi tuyệt đối sẽ không làm cậu mất mặt.】
Tuy Trần Mặc nói đầy tự tin rằng “có tôi ở đây, cậu cứ yên tâm”, nhưng Đàm Quy hiểu rõ: lời bảo đảm không đồng nghĩa với đặc quyền nằm chơi không làm gì. Nếu biểu hiện quá kém, dù có là người của Trần Mặc, anh cũng không thể khiến người khác miễn cưỡng tiếp tục nâng đỡ một kẻ vô năng.
Sờ cá là điều không thể. Một người luôn nghiêm túc trong sinh hoạt như Đàm Quy, đối với công việc cũng nghiêm túc không kém. Sau đúng một giờ, anh liền đích thân đến tìm Đàm tổng trình bày tiến độ.
Đáng tiếc thay, nửa tiếng trước Đàm tổng vừa bị gọi lên văn phòng tổng giám đốc chửi một trận, lúc này tâm trạng vô cùng tệ hại. Đàm Quy hoàn toàn “lao đầu vào họng súng”.
Anh quả thật rất có mị lực, nhưng chính vì càng đẹp, Đàm tổng càng nhìn không thuận mắt. Không thèm ngẩng đầu lên, ông ta dùng giọng khó chịu nói: “Không có việc gì thì đừng đến tìm tôi.”
“Anh giao cho tôi phần công việc kia tôi đã làm xong rồi, nhưng phần phân phối bưu kiện vẫn chưa nhận được hồi đáp từ anh. Vì đảm bảo công ty hoạt động bình thường, tôi cảm thấy mình nên nhắc một chút.”
Tuy chỉ là một nhân viên, Đàm Quy biết rõ tuyến báo cáo của mình là trực tiếp lên Đàm tổng. Chủ nhiệm không phụ trách hạng mục trang trí này, nên những việc kia đều là do Đàm tổng phân xuống, làm xong thì đương nhiên phải báo lại.
Đàm tổng còn chưa kịp nổi giận thì bỗng khựng lại vì một câu trong lời nói của anh: “Cái gì? Làm xong rồi?”
“Vâng. Anh bảo tôi sàng lọc số liệu trong bảng biểu và làm sản phẩm phối hợp cho hoạt động lần này. Những phần công việc đó tôi đều đã hoàn thành.”
Đàm tổng bán tín bán nghi. Bảng biểu đó vốn dĩ là phần ông ta phải xử lý, nhưng làm được nửa chừng đã thấy mệt, liền ném sang cho Đàm Quy để làm khó dễ. Trong đó có cả phân tích số liệu lẫn thiết kế sản phẩm, không tăng ca vài đêm thì làm sao xong nổi?
Ông ta tưởng Đàm Quy đến để khóc lóc kể lể, xin giảm tải công việc.
Giọng ông ta vẫn mang theo thói quen PUA (tẩy não và phủ định đối phương):
“Công việc không thể lừa gạt được đâu. Người trẻ tuổi như cậu đừng mang cái bộ dạng trong trường học vào đây. Miệng thì nói như rồng leo, làm thì như mèo mửa. Làm không xong thì cứ tăng ca. Không chịu cực, sao nên người…”
Đàm Quy không phản bác, chỉ mỉm cười yên lặng lắng nghe, biểu hiện vô cùng khiêm nhường, lễ phép, một vẻ đúng mực kiểu “ giám đốc anh nói gì cũng đúng”.
Đàm tổng lúc ấy mới mở bảng biểu ra, biểu cảm lập tức cứng lại.
Bởi vì phần bảng biểu mà ông ta ném ra để làm khó dễ, giờ lại đã được hoàn thành trọn vẹn. Từng cột từng dòng số liệu đều được xử lý gọn gàng, và đáng giận hơn là… còn có cả chú thích cực kỳ tỉ mỉ bên cạnh.
Đây là dạng công việc kiểu “tính toán đúng thì xong”, không có chỗ để cãi lý hay bới móc. Ông ta cau mày, nửa tin nửa ngờ:
“Những con số này là thật sao? Không phải cậu tùy tiện điền đại vào đấy chứ?”
Đàm Quy rất bình thản: “Anh có thể kiểm tra lại. Tùy ý chọn một cái là biết ngay.”
Đàm tổng lật bảng biểu ra, đối chiếu với file gốc. Một số… hai số… năm số… Từng con số cậu chọn ra, đối chiếu lại, tất cả đều chính xác.
“Cậu làm như thế nào mà xong nhanh như vậy? Không phải là tìm người giúp cậu đi.”
Đàm Quy vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt, vô cùng tự tin: “Trong lý lịch của tôi có ghi rõ là tinh thông phần mềm văn phòng, kỳ thật bảng biểu kiểu này có một mẹo nhỏ rất đơn giản.”
Nói xong, anh liền thao tác trực tiếp trên máy tính, chưa tới một phút đã tổng hợp xong vài trăm mục số liệu, vừa nhanh vừa chuẩn xác, vừa giảng giải vừa thao tác, khiến Đàm tổng mắt trợn tròn, miệng cũng theo đó há ra thành hình chữ O.
“Thì ra là thế!”
Một mẹo nhỏ thực dụng như vậy, vậy mà ông ta lại chưa từng biết. Trong lòng liền dâng lên cảm giác nguy cơ ngay lập tức— người trẻ tuổi mới bước chân vào xã hội, chẳng lẽ không phải cái gì cũng cần phải học từ đầu sao? Lẽ nào tên nhóc Đàm Quy này thật sự có bản lĩnh?
Khụ khụ… “Máy móc thì cũng sẽ sai. Vẫn là từng bước làm thủ công mới gọi là dụng tâm.”
“Vâng.” Đàm Quy vẫn cười, thái độ cực kỳ đúng mực, không phản bác, cũng không nịnh nọt.
Đàm tổng bắt đầu thấy không ổn, bản thân nói mà còn nghe ra có chút chột dạ. Cuối cùng đành dời mũi dùi sang phần thiết kế: “Cái bảng biểu tạm thời cứ thế, nhưng thiết kế mới là công việc chính của cậu, nhanh như vậy thì làm ra được cái gì tốt đâu.”
Lúc này đây, ông ta chuyển sang bắt bẻ phần trình bày — phần mà vốn dĩ là phong cách cá nhân hóa rất rõ của Đàm Quy. Một phần tài liệu cậu làm rất có gu thẩm mỹ, thanh thoát, sang trọng, phối màu hài hòa, hình ảnh logic. Nhưng Đàm tổng lại cố ý bắt lỗi.
“Tôi cảm thấy phần đồ họa này hơi quê, chưa đủ bình dân, công ty chúng ta muốn là cao lớn, đẳng cấp.” Giọng điệu mang đầy chê bai khiên cưỡng.
“Vâng, Đàm tổng .” Đàm Quy gật đầu nghiêm túc, không cãi lại,”Anhnói hơi chung chung, không biết có thể cung cấp một vài phong cách tham khảo không ạ?
Người sau vội vàng lên mạng tìm vài mẫu thiết kế, rồi chỉ vào một mẫu: “Cậu nhìn đi, người ta làm thế này mới gọi là ra dáng! Dù là công ty con, nhưng chúng ta cũng trực thuộc một tập đoàn lớn, phải có khí chất, phải cao cấp! Cậu phải làm ra được cái đẳng cấp này.”
Đàm Quy liếc mắt nhìn: “Anh nói là phong cách như thế này?”
Nói rồi, cậu dùng điện thoại gửi qua một file. Đàm tổng nhìn thoáng qua, gật đầu như giã tỏi: “Đúng đúng! Chính là như thế!”
Loại trình độ này không phải một hai ngày có thể làm được, tinh tế từng chi tiết, phối màu đỉnh cao, cấu trúc hợp lý, phải là dân chuyên sâu hoặc có nhiều năm kinh nghiệm mới làm nổi.
Đàm tổng uống một ngụm trà kỷ tử, nghĩ bụng: “Xem giờ cậu đầu hàng thế nào.”
Ngay lúc đó…
“Vậy dùng cái này đi, tôi gửi file gốc cho anh.”
“Phụt!”
Cả ngụm trà kỷ tử phun ra ngoài! May mà Đàm Quy nhanh tay lẹ mắt dùng một tập tài liệu chống nước chắn kịp, toàn bộ trà chỉ bắn lại lên người ông ta.
Đàm tổng nhảy dựng: “Cậu vừa nói gì cơ?!”
Ông ta chật vật lau người, giọng điệu bắt đầu mất khống chế: “Chúng ta là công ty lớn, rất coi trọng vấn đề bản quyền! Làm sao có thể tùy tiện sao chép, đạo nhái thiết kế người khác như vậy được!”
Đàm Quy vẫn cười tủm tỉm, không hề bối rối: “Anh yên tâm, cái này đều là thiết kế trước kia của tôi, tôi đã đăng ký bản quyền, là tác giả gốc, tôi có quyền hợp pháp để chia sẻ cho công ty sử dụng miễn phí.”
Thì ra là vậy.
Thực tế, Đàm Quy còn định dùng ký ức tự tay vẽ lại, nhưng hệ thống trò chơi vô hạn có một chức năng đặc biệt: trong điều kiện có internet, chỉ cần trả 100 đồng vàng là có thể chuyển toàn bộ dữ liệu cá nhân ở hiện thực lên tài khoản Linh Giới.
Một giao dịch đáng giá từng xu!
Đàm tổng giám nửa tin nửa ngờ, lập tức tra thông tin bản quyền — quả nhiên, toàn bộ bản thiết kế đều có đăng ký chính chủ, người sở hữu đúng là “Đàm Quy”, trên cả ảnh chụp thẻ sinh viên và chứng nhận số tài khoản bản quyền.
Trình độ này… là hoạ sĩ cấp cao!
Người như thế lại chạy tới công ty chi nhánh làm nhân viên thiết kế?
Đàm tổng suýt chút nữa muốn đập đầu vào bàn. Với tay nghề này, đưa vào tổng bộ làm trưởng nhóm thiết kế cũng là chuyện quá dễ dàng!
Nếu lúc này Đàm Quy nghe được Đàm tổng nghĩ gì trong lòng, chắc chắn sẽ vô cùng thành khẩn nói: “Tôi không muốn vậy đâu, cái này là do trò chơi vô hạn ép buộc tôi vào đây.”
Đàm Quy vẫn giữ phong thái khiêm tốn, lễ phép đến mức khiến người ta không thể bắt bẻ: “Anh òn có công việc nào cần tôi xử lý không? Nếu không còn thì tôi muốn bắt đầu soạn hợp đồng cấp phép liên quan đến tài liệu thiết kế.”
Đàm tổng suýt bị nghẹn. Ông ta vội vã xua tay: “Không cần! Vẫn dùng bản trước cậu làm đi, bản sau nhìn… quá cao cấp rồi.” Bị trình độ thiết kế chuyên nghiệp của Đàm Quy đả kích đến mức hoang mang, ông ta chột dạ sửa miệng ngay.
“Vậy còn thời gian trước khi tan ca, anh có thể giao thêm nhiệm vụ để tôi làm tiếp.” Đàm Quy nói đầy chân thành.
Đàm tổng giám: …?
Còn có gì nữa để giao đây? Công việc mấy ngày của cả bộ phận, cậu ta đã làm hết rồi còn gì!
Ông ta lúng túng đáp lấy lệ: “Cậu… học hỏi thêm đi. Cố gắng tiến bộ.”
Thấy không ai giao thêm việc, Đàm Quy quay sang nhìn chồng tài liệu trên quầy bộ phận: “Những tài liệu này là của công ty đúng không? Nhân viên bộ phận mình có thể tham khảo không ạ?”
“Có thể, có thể… nhưng cẩn thận, đừng làm hỏng là được.” Đàm tổng phất tay, rõ ràng không mấy để ý.
Ba tiếng đồng hồ sau…
Cuối cùng cũng tới giờ tan ca, Đàm tổng nhẹ cả người. Dù sao ở nhà vẫn còn con nhỏ cần chăm, ông ta chuẩn bị đứng dậy chấm công thì…
“Đàm tổng, chờ một chút!”
Đàm Quy giơ tay chặn lại: “Anh xem thử, đây là bản tổng kết các hoạt động trước đây của bộ phận chúng ta, còn đây là kế hoạch mới tôi vừa viết ra. Vì anh là giám đốc, tôi không dám tự quyết, đây chỉ là một số kiến nghị và ý kiến cá nhân để anh tham khảo.”
Đàm tổng giám lúng túng: “Ờ… mấy tài liệu này… để tôi xem sau. Giờ tan làm rồi.”
Ai ngờ nam sinh kia mở tròn mắt, giọng mềm ngọt ngào đầy ngạc nhiên: “Công ty mình có thể tan ca bình thường sao? Nhưng mà… còn nhiều việc như thế. Công ty là nhà của mỗi nhân viên, sao chúng ta có thể vì tan ca mà không cống hiến được chứ?”
Nghe câu này xong, Đàm tổng đứng hình toàn tập.
Ông ta đảo mắt nhìn qua đống hồ sơ Đàm Quy đưa, mỗi bản đều hơn vạn chữ, lại trình bày nghiêm túc, không hề cẩu thả. Đúng là không thể vạch lá tìm sâu.
Lúc này, ông ta đã hoàn toàn hiểu…
Cậu nhóc này rõ ràng là đang “trả thù” bằng cách đè ông ta bằng sự nghiêm túc siêu cấp! Muốn làm ông ta mệt chết luôn đây mà!
Người đàn ông trung niên sững sờ, nét mặt cứng đờ, cố gắng gượng gạo nói ra một câu khen ngợi: “Cậu làm rất tốt, hôm nay vất vả rồi, mau tan ca đi, ngày mai sẽ có nhiệm vụ mới cho cậu. Chúng ta phải kết hợp làm việc và nghỉ ngơi, sức khỏe cũng rất quan trọng.”
Đàm Quy với vẻ mặt khiêm tốn tiếp thu, gật đầu nói: “Là do tôi còn trẻ, anh nói rất đúng.”
Anh đi theo sau Đàm tổng, quẹt thẻ một cái: “Tích, quẹt thẻ tan ca.”
Ngày đầu tiên đi làm mà có thể đúng giờ tan ca, Đàm tổng đúng là không tệ, là người tốt đấy.
Ngay lúc đó, điện thoại di động của Đàm Quy vang “đinh” một tiếng, nhận được một tin nhắn:
【Số điện thoại đuôi 8866 của quý khách đã nhận được chuyển khoản từ Công ty Sinh Vật XX thuộc tập đoàn XX, linh tệ +15385.5, hiện số dư tài khoản là 15385.5】
Anh xác nhận lại với nhân viên tài vụ của công ty và Trần Diệu Diệu bên phòng nhân sự, đây không phải là chuyển nhầm, mà là khoản bồi thường từ Anh vũ. Hiệu suất làm việc của công ty thật sự khiến người ta kinh ngạc, vốn tưởng đối phương sẽ dây dưa thật lâu, không ngờ chỉ mới một ngày đã được chuyển vào tài khoản, hơn nữa lại còn thông qua công ty như một bên thứ ba, an toàn, đáng tin, không cần lo bị lật lọng hay uy h**p ngược lại.
Hiện giờ Đàm Quy cũng là người có tài khoản năm chữ số ở Linh Giới, khí phách giàu sang, liền lên MM gửi tin cho Trần Mặc:
【Quy Lai Hề: Tôi tan ca rồi, có muốn cùng đi siêu thị chọn nguyên liệu nấu ăn không? Nói là phải giữ lời, hôm nay mời cậu ăn một bữa thịnh soạn】
Ban đầu Đàm Quy định là chờ cái bao lì xì 666 linh tệ bị tự động trả lại rồi mới mời khách, không ngờ lại sớm nhận được khoản tiền bồi thường, hôm nay đúng thật là ngày lành.
Sợ Trần Mặc nghĩ mình chỉ nói cho có, anh còn chụp màn hình tin nhắn gửi qua: 【Hôm nay nhất định là tôi bao, ngàn vạn lần đừng khách sáo với tôi đó!】