Hành lang hai bên ngoài trừ cửa phòng ra thì toàn bộ đều là kính pha lê trong suốt, mấy người chơi vẫn còn đang cật lực gõ bàn phím trong văn phòng đương nhiên cũng thấy được bóng dáng rời đi của Đàm Quy.
Tiếng chuông tan làm vừa vang lên, các nhân viên trong văn phòng bắt đầu thu dọn đồ đạc, bên bộ tài vụ của Công ty Sinh Vật Linh Giới cũng không ngoại lệ.
“Phải thống kê cho xong số liệu trong bảng này, tuyệt đối không được xảy ra sai sót, sáng mai trước khi vào làm nhớ giao nộp cho tôi.” Sau khi cấp trên rời khỏi, tổ trưởng phụ trách dẫn dắt người chơi mới cũng đứng lên, xoay xoay khớp xương bị cứng lại do ngồi lâu.
Cô nàng xoay cổ mình hai vòng tròn 360 độ ngay tại chỗ, con ngươi đen láy lặng lẽ nhìn chằm chằm mấy thực tập sinh trẻ tuổi: “Những lời tôi nói, các cô nghe rõ chưa?!”
Ba thực tập sinh sợ đến co rúm lại như chim cút, vừa run rẩy vừa liều mạng gật đầu: “Nghe rõ rồi ạ!”
Lúc này nữ tổ trưởng mới xách theo chiếc túi nhỏ có móc trang trí đầu lâu bé xíu, bước đi uyển chuyển rời khỏi văn phòng. Hôm nay mới là ngày làm việc thứ hai, những thực tập sinh có xuất thân đặc biệt này chỉ cần không vi phạm điều lệ công ty, cô ta không làm được gì nhiều. Nhưng thỉnh thoảng dọa dẫm một chút, hấp thu nỗi sợ của họ để bổ sung năng lượng thì vẫn là điều hoàn toàn chấp nhận được.
Tất nhiên, phải dùng người đến tận cùng, để giúp cô ta giảm tải công việc, mấy ngày nay còn có thể yên ổn tan làm đúng giờ.
Ba người chơi nữ may mắn vào được bộ tài vụ không khỏi phát ra tiếng cảm thán đầy ngưỡng mộ, các cô lập tức lên tiếng trong nhóm nhỏ ba người họ vừa lập:
【Viên Thỏ】: Đàm Quy được phân vào bộ phận tốt thật đó, còn có thể đúng giờ tan làm luôn!
【Cao Mộng】: Có lẽ vì cậu ấy là nhân viên chính thức rồi ấy mà. Đừng hâm mộ nữa, chúng ta vẫn còn đống việc phải làm kia kìa. Với lại so với những người chơi khác, vận khí của chúng ta coi như rất tốt rồi.
Nếu như ở thế giới thực, nếu không ưa công việc, các cô đều dám đối đầu với cấp trên và đồng nghiệp. Nhưng đây lại không phải hiện thực, đừng nói là cấp trên có quyền quyết định sống chết, ngay cả những đồng nghiệp nhìn có vẻ quen thuộc, họ cũng không dám phản kháng.
Còn Đàm Quy, người nhìn đã thấy lợi hại kia, giữa trưa nay cũng đã rời khỏi nhóm trò chuyện, hiển nhiên không phải loại người tốt bụng đầy lòng từ bi. Dù có giỏi đến mấy, họ cũng không dám mong chờ nhận được sự giúp đỡ từ anh ta. Lúc trước, khi Đàm Quy bị Trương Thành và Đàm Hân cưỡng ép đạo đức, các cô cũng không đứng ra bênh vực, không đắc tội người ta đã là may mắn lắm rồi.
【Lý Tư Kỳ】: Vậy bữa tối làm sao giờ? Căng-tin hình như không mở suốt đâu…
【Cao Mộng: Chúng ta thay phiên nhau đến căng-tin lấy cơm, ăn không hết thì cất vào ba lô hệ thống. Như vậy nhỡ sau này không kịp thời gian, chúng ta vẫn còn đồ ăn để hồi phục thể lực.】
【Viên Thỏ: Mộng Mộng, đầu óc cậu thật hữu dụng, bọn mình sẽ nghe cậu Cố gắng chịu đựng thêm mấy ngày nữa là có thể thuận lợi về nhà rồi.】
Mấy người chơi ở bộ tài vụ cùng nhau cổ vũ, đoàn kết tinh thần. Trong khi đó, những người chơi bị phân đến bộ kho vận thì lại không có được đãi ngộ tốt như thế. Công việc của họ là làm vệ sinh và khuân vác, phải xử lý các loại phần cơ thể sinh vật đã bị chặt rời.
Nhìn những hình ảnh máu me ghê rợn đó, có vài người chơi suýt nữa thì sụp đổ tinh thần. Nếu không phải vì một ngày nghỉ ngơi giúp họ phục hồi lý trí phần nào, có lẽ họ đã hoàn toàn phát điên.
Còn đám người chơi bị phân đến bộ phận tiêu thụ, nhiệm vụ của họ là chạy ra ngoài phát tờ rơi quảng cáo thì càng không dễ thở. Sự kiện đội nhỏ thăm dò giữa trưa khiến họ lo sợ không yên.
Cũng may là họ không chỉ mang theo thẻ nhân viên, mà tờ rơi họ phát cũng có con dấu chính thức của Tập đoàn Linh Giới nên có chút hiệu quả. Hơn nữa, bên cạnh họ còn có nhân viên cũ kinh nghiệm đầy mình dẫn dắt. Tuy rằng thường xuyên gặp phải khách hàng lộ vẻ háo sắc nhỏ dãi, nhưng cùng lắm chỉ bị sàm sỡ vài câu, tinh thần luôn căng thẳng tột độ, nhưng tạm thời vẫn chưa chạm tới mức nguy hiểm đến tính mạng như họ lo sợ.
Tuy nhiên, bởi vì lúc nào cũng phải bám sát tổ trưởng, không ai dám tách nhóm nên hiệu suất phát tờ rơi vô cùng thấp. Cả buổi chiều mới phát được chưa tới hai phần ba, vẫn còn tồn lại một phần ba trong tay.
Nhân viê tiêu thụ kỳ cựu dẫn họ không giấu nổi sự bực bội: “Tôi còn phải về nhà ăn tối nữa! Bao giờ phát hết số tờ rơi này thì mới được tan ca! Nhớ kỹ, phải phát tận tay từng khách hàng, ai dám vứt tờ rơi của tập đoàn vào thùng rác thì ngày mai khỏi đi làm luôn!”
“Dạ dạ dạ, tổ trưởng yên tâm, tụi em nhất định sẽ làm thật tốt!” Người nhanh miệng nhảy ra đáp không phải ai khác, chính là Trương Thành – người từng mắng chửi Đàm Quy ích kỷ trong nhóm trò chuyện và còn là kẻ tổ chức đội thám hiểm thất bại trước đó.
Đúng là tai họa sống lâu, mặt dày như tường thành. Sau khi chắc chắn mình vẫn còn sống, Trương Thành lập tức chuyển sang nịnh bợ tổ trưởng, cả buổi chiều cứ như cái kính chiếu yêu chuyên nhắm vào mông tổ trưởng mà tâng bốc.
Tuy bị các người chơi khác trong tổ ghét bỏ, nhưng không thể phủ nhận là chiêu này có chút hiệu quả. Lượng tờ rơi Trương Thành được phân phát cũng ít hơn những người khác.
“Cầm lấy chỗ này phát tờ rơi giúp tôi luôn đi.” Trương Thành không ngần ngại đem số tờ rơi trong tay mình – còn chưa phát xong – dúi vào tay một người chơi khác.
Người kia tất nhiên không chịu: “Tự mà phát đi.”
Trương Thành tức tối: “Bọn mình đâu có tiền mà ra ngoài ăn cơm, cậu giúp tôi phát tờ rơi thì tôi đi căng-tin lấy cơm, đến lúc đó chia cho cậu một nửa. Hơn nữa, chờ tôi làm thân được với tổ trưởng, công việc của cậu chẳng phải sẽ nhẹ hơn à? Nếu không giúp tôi, cả đám mình đừng mơ thoát được trò chơi này.”
“Vậy sao không phải tôi đi múc cơm?” Người chơi còn lại không ngu, đã đủ thông minh để lọt qua vòng phỏng vấn.
Trương Thành hừ lạnh: “Cậu đẹp trai bằng tôi à, ngọt miệng bằng tôi à? Lá gan có lớn bằng tôi không, đến cái rắm còn không dám đánh trước mặt tổ trưởng thì đòi tranh cái gì.”
Nói thì cũng có lý. Tuy rằng Trương Thành là loại người khiến ai cũng chướng mắt, nhưng đúng là hắn gan to thật, thủ đoạn lại độc, hơn nữa mặt mũi kiểu cặn bã cũng không đến nỗi tệ. Bằng không, cái tổ thám hiểm trước đó cũng chẳng ai thèm nghe lời hắn.
Người chơi kia đang định mở miệng thì lại thấy một bóng người quen thuộc: “Ơ, kia chẳng phải là Đàm Quy sao? Sao anh ta cũng ra ngoài thế kia?”
Nói đến nhan sắc, Đàm Quy dư sức đánh bật Trương Thành đến cả trăm lần, kiểu như so ánh trăng với đom đóm – khác biệt một trời một vực.
Trương Thành tức đến nghiến răng nghiến lợi, mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm về phía kia, trông cứ như tinh linh chanh chua hóa thân: “Chỉ là một thằng tiểu bạch kiểm bán sắc thôi mà, anh ta là người của bộ phận thị trường, chẳng lẽ cũng phải ra phát tờ rơi?”
Hắn lập tức lên nhóm thăm dò cảnh cáo mọi người: Ai cũng không được hé nửa lời cho Đàm Quy biết tình hình bên ngoài! Đó là thông tin tụi mình dùng cả mạng sống đổi lấy!
Có một người chơi lạnh tanh đáp lại: Yên tâm đi, dù bọn tôi muốn nói cũng chẳng có cách nào để nói.
Không ít người vẫn nhớ ID của Đàm Quy, nhưng anh đã thiết lập tài khoản không thể tìm kiếm, không thể gửi lời mời kết bạn. Dù cùng làm trong một công ty, nhưng nếu không được cấp trên cho phép, nhân viên các bộ phận không được phép “qua cửa” giao tiếp lẫn nhau. Suốt cả ngày hôm nay, không có người chơi nào trò chuyện được với Đàm Quy dù chỉ một câu.
Giờ đây, những người chơi này chỉ thấy tiếc nuối trong lòng: Rõ ràng là đã có một cái đùi vàng để ôm, vậy mà lại bị Trương Thành phá cho tanh bành.
Đàm Quy hoàn toàn không biết đám người kia đã tự biên tự diễn một đống kịch sau lưng, mà thật ra anh cũng chẳng phải đến để phát tờ rơi gì cả mà là đi… mua sắm.
Sau khi đứng đợi ở cổng công ty chờ Trần Mặc đến, hai người liền sóng vai đi đến siêu thị mà Trần Mặc đã nhắc trước đó. Tòa nhà cao tầng của tập đoàn Linh Giới nằm ngay trong một khu phố mua sắm cực kỳ sầm uất, siêu thị lớn kia nằm ở tầng hầm B1 của một trung tâm thương mại 5 tầng.
Trần Mặc chủ động đề xuất: “Tầng 3 của trung tâm thương mại này có một nhà hàng ăn khá ngon. Nếu cậu đã muốn mời tôi, vậy đến đó ăn đi. Nguyên liệu mua về cứ để vào tủ lạnh, mai nấu cũng được.”
Dù sao số tiền đó cũng là từ trên trời rơi xuống, Đàm Quy còn chắc chắn rằng nếu không có Trần Mặc thúc đẩy thì cái khoản đền bù kia tuyệt đối không thể nào về tay nhanh như vậy.
Anh lập tức gật đầu đồng ý, còn đem chiếc thẻ mua sắm đưa cho Trần Mặc: “Trong thẻ này đủ để bao luôn bữa ăn của cậu. Nếu có lỡ tiêu nhiều quá, mai tôi ra sau bếp rửa chén trừ nợ luôn.”
Trần Mặc cười đến mắt cong như trăng non: “Tôi đâu phải heo, làm gì ăn hết được ngần ấy.”
Bởi vì ngoại hình của Đàm Quy quá đỗi nổi bật, trên đường có không ít quỷ quái để ý đến cậu.
Nhưng có hai lý do khiến họ không dám manh động: một là thẻ nhân viên của Đàm Quy thuộc tập đoàn Linh Giới, có thể che giấu khí tức của người chơi; hai là, khác với các người chơi khác, trên người Đàm Quy không có bất kỳ dao động cảm xúc tiêu cực nào như sợ hãi hay bất an. Đối với phần lớn cư dân bản địa của khu phố mua sắm này, anh giống hệt một cư dân “người thật việc thật”, nên họ còn nhiệt tình và thân thiện hơn bình thường.
Có vài quỷ quái khứu giác nhạy bén lúc đầu cảm thấy nghi hoặc, nhưng rồi tự phủ định nghi ngờ của mình, cho rằng chỉ là bản thân nghe nhầm.
Trong đám quỷ quái cao cấp- những kẻ có khả năng nhìn thấu thẻ nhân viên và nhận ra thân phận người chơi của Đàm Quy- khi chúng có ý định tiến lại gần vì bất an hay hiếu kỳ, lại lập tức bị một cảm giác nguy hiểm mạnh mẽ chèn ép khiến chúng hoảng loạn rút lui.
Nguy hiểm!
Kẻ đi bên cạnh nhân loại này chắc chắn là một tồn tại cấp bậc cực cao!
Dám tiến lại gần vị đó nhất định sẽ bị tiêu diệt trong nháy mắt!
Trong tình huống như vậy, Đàm Quy thuận lợi tiến vào trung tâm thương mại, suôn sẻ và an toàn đến mức không có bất kỳ phần tử nguy hiểm nào dám bén mảng tới gần.
Đàm Quy dùng ánh mắt phân tích, mang theo tư duy nghiên cứu đánh giá khắp trung tâm thương mại. Ngoại trừ khách hàng và nhân viên là những kẻ “không phải người”, thì trung tâm thương mại ở Linh Giới này thật ra cũng không khác gì nhiều so với thế giới loài người. Chỉ có điều kiến trúc ở đây mang phong cách rất đặc trưng bản địa, hơn nữa còn có vô số kết cấu hoàn toàn trái với sức hút của Trái Đất, nhìn qua cực kỳ mang đậm cảm giác công nghệ cao.
Khi các người chơi khác vẫn còn đang vật lộn cố nuốt trôi đồ ăn ở nhà ăn tập thể, thì hai người bọn họ đã cùng nhau đến tầng 3, vào đúng nhà hàng mà Trần Mặc giới thiệu, gọi hai phần ăn chay kinh điển.
“Nhà hàng này chuyên đồ chay, nhưng hương vị thì làm rất giống thịt, nổi tiếng trong cả khu vực này đó.” Trần Mặc có trí nhớ rất tốt, thậm chí còn nhớ rõ Đàm Quy từng nói mình thích ăn đồ chay ngay từ lần đầu gặp.
Một phần ăn giá 1444 linh tệ, phần còn lại 2444 linh tệ, đúng là không rẻ chút nào, nhưng hôm nay Đàm Quy có tiền bồi thường, mạnh tay mời khách cũng không hề tiếc nuối.
Tuy ăn xót ví tiền, nhưng Đàm Quy lại vô cùng vui vẻ, từng món ăn đều đạt tiêu chuẩn “mỹ vị”, thậm chí có hai món đạt đến cấp đại sư.
【Sóc cá (chay)】: Dùng một loại nấm đặc biệt mọc tại Linh Giới để làm thành món sóc cá, kết hợp với kỹ thuật dao tinh tế, nguyên liệu cao cấp và sự sáng tạo tuyệt vời. Là tác phẩm đến từ tay của một đại sư, món ăn ngon tới mức khiến người ta vui vẻ đến ngây ngất. Hiệu quả: Khôi phục thể lực +500, tăng sức mạnh vĩnh viễn +5, sinh mệnh tối đa +20 (hiệu quả vĩnh viễn chỉ tính lần đầu ăn).
【Thịt kho tàu (chay)】: Bạn tưởng là làm từ bí đao? Không, vẫn là loại nấm kia. Cũng là tác phẩm từ tay đại sư, khôi phục thể lực +500, tăng nhanh nhẹn vĩnh viễn +5, sinh mệnh tối đa +20 (vĩnh viễn chỉ có hiệu lực lần đầu tiên).
Dù không thể cộng dồn thuộc tính bằng cách ăn liên tục, nhưng chỉ một lần đã có thể cộng 10 điểm thuộc tính vĩnh viễn thì cũng đủ để gọi là nghịch thiên! Chỉ riêng hôm nay, Đàm Quy đã thu hoạch thêm 5 điểm lực lượng, 5 điểm nhanh nhẹn, 40 điểm sinh mệnh tối đa — một bữa ăn mà tăng chỉ số như uống thuốc tăng cường cấp cao.
Tính đi tính lại, chỉ tốn chưa tới 4000 linh tệ, mà hiệu quả mang lại thì quá xứng đáng. Đàm Quy cảm thấy, vị đầu bếp làm món này chắc chắn là đang làm từ thiện!
Cuối cùng thì hiện tại giao diện thuộc tính của anh trông như thế này:
【Người chơi ID: 17326372】
【Tên người chơi: Đàm Quy】
【Giới tính: Nam (hiện tại là nam)】
【Huyết thống: Nhân loại】
【Danh hiệu: Người Mở Đường, Người Lao Động Trời Chọn】
【Kỹ năng: Không (hiện tại bạn chưa thu hoạch được bất kỳ kỹ năng nào)】
【Thể lực: 2000/160. hiện tại có vẻ bạn đang dư thừa quá nhiều tinh lực】
【Lực lượng: 13 (+52.5) — hiện tại bạn có thể một đấm tiễn tám phần khách hàng và bảy phần nhân viên trong trung tâm thương mại này bay màu】
【Nhanh nhẹn: 13 (+22.5) — bạn hoàn toàn có thể dễ dàng đoạt chức quán quân thế giới】
【Mị lực: 9 (??) — chắc chắn bạn có một sức hút gì đó rất đặc biệt, dù sao thì cũng không phải ai cũng được ăn một bữa tiệc xa hoa ở Linh Giới này như bạn】
Dấu ngoặc trong chỉ số là giá trị tăng tạm thời, sau 30 phút sẽ biến mất. Dù chỉ mới ăn khoảng nửa phần ăn, nhưng lượng thuộc tính tạm thời mà Đàm Quy thu được đã vô cùng kinh khủng.
Thoạt nhìn thì việc cộng thêm thuộc tính có vẻ dễ dàng, nhưng thật ra linh tệ không phải thứ dễ kiếm. Dưới điều kiện bình thường, một thực tập sinh nếu hoàn thành nhiệm vụ trót lọt cũng chỉ được lĩnh 80% tiền lương, làm quần quật cả bảy ngày cũng chỉ nhận được khoảng 560 linh tệ mà thôi. Mà Đàm Quy lại cực kỳ may mắn: sản phẩm của đầu bếp cấp đại sư rất hạn chế, thế mà hôm nay ạn lại ăn trúng cả hai món chính đều do đại sư thực hiện.
Trần Mặc nhìn anh ăn với vẻ mặt vừa thành kính vừa vui vẻ, bản thân cũng không kiềm được mà ăn nhiều hơn thường lệ: “Nếu cậu thích, lần sau chúng ta lại đến.”
“Không cần đâu, thứ ngon chỉ nên ăn một lần là đủ rồi, tôi sợ ăn quen rồi sẽ không nuốt nổi mấy món bình thường.” Đàm Quy nghiêm túc từ chối.
Việc giá trị thể lực dư thừa quá mức cũng có phần lãng phí, huống chi phần ăn này không đơn thuần chỉ là đồ ăn bán đại trà. Mức giá 1444 và 2444 đã là rẻ nhất ở đây, ngay cả với tiền bồi thường vừa nhận, ví tiền của anh cũng chỉ chịu được vài lần ăn ở mức này.
Ở Linh Giới, nếu thiếu tiền, tám phần kết cục không phải là đi rửa bát trả nợ, mà là trực tiếp biến thành nguyên liệu nấu ăn trong nhà hàng. Đàm Quy rất tỉnh táo trong chuyện chi tiêu, tiêu tiền vượt mức quy định là chuyện không thể được.
“Cùng đi siêu thị mua nguyên liệu nấu ăn đi, hôm nay đến đây thật là đáng giá. Tôi phải học tập từ đại sư đầu bếp, nghiêm túc nghiên cứu tay nghề nấu nướng!” Nếu có thể học được kỹ thuật nấu ăn cấp đại sư, mỗi món ăn đều có thể cộng thêm thuộc tính, không chừng anh chỉ nhờ ăn mà cũng bay cao được.
“Trước tiên đừng vội đi siêu thị.” Trần Mặc cười dịu dàng, “Thời gian vẫn còn dư dả, vừa hay tôi cũng chẳng có mấy bộ quần áo để mặc, cậu đi cùng tôi mua thêm ít đồ đi.”
Đàm Quy nhớ lại chuyện tủ quần áo của Trần Mặc đầy ắp mà nhãn mác vẫn chưa gỡ — có lẽ đây là kiểu người có tiền điển hình, kiểu người mà tủ quần áo mãi mãi thiếu quần áo.
Anh lập tức đồng ý: “Được.” Vừa hay anh cũng muốn xem xem ở đó có loại đạo cụ nào đáng mua hay không. Thương trường lòng người hiểm ác, Đàm Quy đã âm thầm để dành một khoản linh tệ riêng để mua bút ghi âm và camera mini.
Mà Trần Mặc lại nghĩ: Đàm Quy vừa mới được thăng chức, vừa nhận được tiền thưởng đã hào phóng mời mình ăn một bữa tiệc lớn, không chút do dự, ngoan ngoãn hiểu chuyện như vậy khiến cậu thật sự cảm động. Có một đứa em trai tốt như thế, sao lại không mua cho cậu ấy chút quần áo mừng thăng chức cơ chứ?
Tác giả có chuyện muốn nói:
Tiểu kịch trường không đáng tin
Trương Thành: Âm u, vặn vẹo, đầy ghen tị
Đàm Quy: Tôi có chồng yêu chiều, anh không có
Trương Thành: Anh cũng chỉ là một tiểu bạch kiểm thôi mà!
Đàm Quy: Đó là chồng tôi – một người chồng đàng hoàng, chính thức
Trương Thành: Có chồng thì giỏi lắm à?!
Đàm Quy: Tôi có chồng trẻ trung, xinh đẹp, dịu dàng, lại còn giàu có, anh không có đâu
Trương Thành: Ghen quá lăn ra đất chết luôn rồi