“Đồ em mua à?” Đàm Quy xác nhận lại với Mặc Trầm một lần, người sau gật đầu.
Khu vực tòa nhà Tân Thế Giới này thuộc địa bàn của một tập đoàn lớn khác, sản nghiệp của nhà cậu chỉ ở khu bên cạnh, vì vậy đồ vận chuyển vượt khu vực cần phải nhờ dịch vụ chuyển phát chuyên dụng mang tới.
Theo kế hoạch ban đầu của Mặc Trầm, cậu nên đến khu vực bên cạnh trước, nghỉ ngơi chỉnh đốn xong rồi mới gặp Đàm Quy, nhưng làm như vậy thì sẽ bị kéo dài thời gian rất lâu.
Ngón tay thon dài màu xanh nhạt khẽ vén một góc chăn mỏng: “Em đã hứa với anh rồi, buổi tối nhất định sẽ đến.”
Lần đầu cậu nói sẽ cố gắng đến sớm nhất, lần thứ hai nói trưa không kịp thì tối sẽ đến, sau đó liền trực tiếp ngắt liên lạc với Đàm Quy. Theo kế hoạch ban đầu, chắc chắn cậu phải trì hoãn tới ngày hôm sau, nhưng Mặc Trầm muốn giữ lời hứa, làm sao nỡ để Đàm Quy lo lắng cho mình.
Cậu bỗng đổi đề tài: “Thử nói xem, nếu em mãi không liên lạc được với anh, anh sẽ hoàn toàn không lo lắng cho em sao?”
Đàm Quy đã sớm quen với việc cậu đột nhiên đổi chủ đề như vậy, khá thuần thục thuận theo mạch suy nghĩ của Mặc Trầm mà phản bác: “Nếu anh không lo cho em, vậy người hôm qua đứng ngoài chờ em là ai?”
Anh véo một cái không nhẹ không nặng vào gốc đùi Mặc Trầm: “Đồ vô lương tâm.”
Người sau giống như mèo con bị chạm vào đuôi, khí thế kiêu ngạo lập tức tan biến sạch sẽ, giọng nói cũng mềm xuống ngay. Tiếng gõ vào kính cắt ngang tiếng rên khẽ của Mặc Trầm: “Xin hãy nhanh chóng ký nhận bưu kiện của ngài.”
Đàm Quy đứng dậy mở cửa sổ, đối chiếu thông tin cùng nhân viên chuyển phát nhanh cú mèo, khiến cả căn phòng chất đầy bưu kiện. Anh thậm chí còn tạm thời mở thêm phòng bên cạnh, vì Mặc Trầm mua quá nhiều đồ, một phòng không chứa hết.
Chỉ riêng việc kiểm nhận bưu kiện đã dùng hết thời gian ban ngày của hai người. Nhưng trong số bưu kiện có rất nhiều quần áo mới, cuối cùng Mặc Trầm cũng có quần áo vừa người để mặc, không còn là dáng vẻ tiểu đáng thương chật vật như hôm qua nữa, mà lại trở về thành vị đại thiếu gia kiêu ngạo tự phụ.
Đàm Quy cũng thay một bộ khác. Tất cả quần áo, giày dép và phụ kiện Mặc Trầm đều mua hai phần cho hai người, làm đồ đôi, nên anh đương nhiên phải mặc giống Mặc Trầm.
Lúc đang sắp xếp đồ đạc, Mặc Trầm bỗng nhiên hỏi một câu: “Lần này còn bao nhiêu ngày nữa?”
Có vài chuyện không thể nói quá thẳng ra. Mặc Trầm không thể hỏi Đàm Quy nhiệm vụ phó bản còn bao nhiêu ngày, cũng không thể hỏi nội dung nhiệm vụ phó bản là gì. Cho dù cậu rất mạnh, nhưng vẫn phải chịu sự ràng buộc của quy tắc.
“Anh thấy lát nữa chúng ta có thể đi trả phòng khách sạn, tìm một căn nhà thuê ngắn hạn một tháng ở gần đây.”
Đàm Quy không trả lời trực tiếp, nhưng dường như lại ngầm ám chỉ điều gì.
Một tháng! Hôm qua đã qua, còn lại 29 ngày! Mặc Trầm vui vẻ treo cả người lên Đàm Quy, dáng vẻ dính dính nhão nhão, trông chẳng khác gì một con koala.
Đến bữa ăn cùng ngày, Đàm Quy lại đến nhà ăn Mãnh Quỷ, còn dẫn Mặc Trầm vào phòng riêng. Người đàn ông trước đó muốn hại anh vì luôn lo sợ anh trả thù nên tâm lý đã sụp đổ, hơn nữa năng lực bản thân cũng không tốt, đã biến mất khỏi đội ngũ người chơi.
Bốn người chơi lâu năm còn lại hiển nhiên có thủ đoạn nhiều hơn người chơi mới rất nhiều. Hôm qua có một người chơi lâu năm chết, còn mấy người chết khác đều là người chơi mới. Tuy chỉ mới qua một ngày, nhưng thái độ của những người chơi này đã thay đổi khá rõ rệt.
Tốc độ bưng khay của bọn họ nhanh hơn lúc ban đầu rất nhiều, cũng không còn ai khóc lóc nữa, hiển nhiên là đã chấp nhận sự tàn khốc của phó bản, vì muốn giữ mạng mà thay đổi thái độ.
Ánh mắt Đàm Quy chỉ lướt nhẹ qua những người này một cái, cũng không dừng lại lâu. Độ khó của phó bản này đối với người mới rõ ràng không cao, ít nhất so với phó bản đầu tiên anh từng trải qua thì dễ hơn nhiều. Chỉ cần giữ vững tâm lý, cộng thêm một chút vận may bình thường, những người chơi mới vẫn có thể thuận lợi sống sót qua phó bản này.
Có thể vào được trò chơi vô hạn vào lúc này, lại còn được phân đến một phó bản dễ sống như vậy, bản thân đã là một loại may mắn. Dù sao những phó bản mà Đàm Quy từng trải qua trước đây, có thể nói đều là phó bản cấp địa ngục.
“Tình yêu, anh đang nghĩ gì vậy?” Một bàn tay thon mảnh lắc lắc trước mặt anh. Hai người đã gọi món, nhưng đồ ăn chưa thể mang lên nhanh như vậy, theo tốc độ bình thường ít nhất còn phải đợi khoảng hai mươi phút.
Khi làm những chuyện như vậy, Đàm Quy không cố ý chỉ định người phục vụ nào phục vụ mình. Can thiệp vào tiến độ của những người chơi khác chưa chắc đã có lợi cho họ. Dù sao nơi này là tầng hai, nghe nói khách trong các phòng riêng ở tầng hai có không ít người không thích con người.
Đương nhiên, nếu có trưởng ca sắp xếp người chơi là con người phục vụ anh, Đàm Quy sẽ không làm khó họ. Nếu đối phương cần, anh sẽ cho một lời khen ngợi. Dù sao anh luôn thích làm việc thiện, trừ khi đối phương không phải người tốt.
Đàm Quy ngẩng đầu: “Anh đang nghĩ đến chuyện lần đầu chúng ta gặp nhau.”
Anh nói: “Những người này tìm việc dễ dàng như vậy, còn lúc đó anh lại phải vượt năm ải chém sáu tướng, khó tránh khỏi có chút cảm khái.” Nói đến đây là nhắc tới việc lúc đó Mặc Trầm cũng là một trong những người phỏng vấn.
Nhắc tới tình huống hai người lần đầu gặp nhau, tai Mặc Trầm hơi đỏ lên. Cậu an ủi người chồng thân yêu của mình: “Tập đoàn Linh Giới là doanh nghiệp lớn, khi sàng lọc hồ sơ sẽ khắt khe hơn một chút. Một nghìn người chọn ra năm mươi người là chuyện rất bình thường. Nhưng sau đó công ty cũng đã điều chỉnh, một lần sắp xếp nhiều người như vậy khiến các phỏng vấn viên mệt quá, về sau chỉ gửi thư mời phỏng vấn cho những ứng viên phù hợp điều kiện.”
Lúc đó Đàm Quy trải qua chính là phó bản kiểm tra đầu tiên, cũng là phó bản duy nhất khi ấy, chỉ cần nghe thông báo của hệ thống ngày hôm đó là biết.
Hơn nữa sau khi có diễn đàn hệ thống, từ các bài đăng trên diễn đàn có thể phân tích ra rằng hệ thống đang đồng thời vận hành rất nhiều phó bản, mỗi phó bản lại khác nhau. Sau khi một phó bản đã cho một nhóm người chơi tiến vào, nó cần được bảo trì định kỳ. Nội dung cốt truyện của phó bản không phải lúc nào cũng cố định, nếu có người chơi ảnh hưởng lớn đến cốt truyện của phó bản, thì khi người chơi tiếp theo tiến vào, thế giới phó bản sẽ là phiên bản đã bị thay đổi.
Ví dụ như phó bản trường trung học Tây Thành, bởi vì BOSS của phó bản chuyển sang bản đồ khác nên tuy phó bản không đóng lại, nhưng độ khó đã giảm đi rất nhiều. Thị trấn Giấy cũng vậy. Sau khi Đàm Quy phơi bày cách làm của thị trấn Giấy, lại còn cầu thần giáng xuống, phó bản thị trấn Giấy đã bị đóng vĩnh viễn.
Còn tập đoàn Linh Giới, theo trên diễn đàn, phó bản này đã trở thành loại phó bản thường quy. Tất cả người chơi đủ điều kiện sẽ tham gia phỏng vấn, nhưng sau khi phỏng vấn sẽ bị loại một nhóm người, tỷ lệ đào thải là 4:1. Tức là nếu tuyển 50 người thì sẽ có 200 người tham gia phỏng vấn, tuyển 250 người thì sẽ có 1000 người tham gia phỏng vấn.
Dù có quy luật mở đầu gần như chắc chắn phải chết như vậy, tập đoàn Linh Giới trên diễn đàn vẫn được xếp vào phó bản độ khó bình thường, bởi vì phần thưởng nhiệm vụ phong phú (có tiền Linh Giới làm tiền lương), có nơi ở ổn định và đồ ăn đầy đủ. Chỉ cần giữ bình tĩnh trong ngày Cuồng Hoan thì còn có thể tăng thuộc tính ổn định.
Đối với những người chơi lâu năm có đạo cụ và tiền bạc, tập đoàn Linh Giới là một phó bản cực kỳ tốt. Còn tỷ lệ đào thải vòng đầu thì họ cũng không cần lo lắng, chỉ cần xử lý đủ đối thủ cạnh tranh là có thể đảm bảo mình sống sót qua vòng đầu. So với những phó bản cần phải động não giải đố hay chơi kiểu sói giết người, phó bản này thân thiện với những người chơi không giỏi trí lực hơn nhiều.
Nghe thì có vẻ tàn khốc, nhưng trò chơi vô hạn vốn luôn là một nơi tàn khốc như vậy.
Mặc Trầm khen Đàm Quy: “May mà có anh ở đó, nên mọi người trong công ty đối với nhân viên mới đều khá thân thiện. Chỉ cần họ không làm chuyện gì gây tổn hại lợi ích của công ty thì công ty sẽ không xử lý họ. Những người mới này đều nên cảm ơn anh- vị tiền bối lợi hại này mới đúng.”
Đàm Quy nói: “Anh đâu còn làm việc trong công ty nữa, làm sao có ảnh hưởng lớn như vậy?”
Mặc Trầm giơ chiếc nhẫn trên tay lên, chiếc nhẫn từ lúc đeo đến giờ vẫn chưa tháo ra: “Sau khi chúng ta kết hôn, anh đã phát kẹo cưới cho toàn bộ nhân viên công ty. Trên hộp quà lưu niệm còn in tên của hai chúng ta.”
Chỉ riêng lúc hai người xác nhận quan hệ, họ đã mời cả công ty uống trà sữa, huống chi là kết hôn thì làm sao có thể lặng lẽ được. Kẹo cưới và quà lưu niệm mỗi người đều có phần. Dù Đàm Quy không có mặt, cậu cũng muốn tuyên bố với tất cả mọi người rằng hai người đã kết hôn.
Chuyện đã kết hôn mà người khác lại không biết, là điều không thể xảy ra ở chỗ Mặc Trầm. Cậu nhất định phải công bố quyền sở hữu của mình đối với Đàm Quy, đuổi hết những kẻ có ý đồ nhỏ.
Đương nhiên, giá trị của kẹo cưới và quà lưu niệm cũng không quá đắt đỏ. Dù sao Mặc Trầm cũng là người đã kết hôn, nêncậu đã tự nhiên học được cách tiết kiệm trong những khoản chi không cần thiết.
Đây cũng là một trong những quy tắc nơi công sở: nơi nào có người, nơi đó có giang hồ; đã có giang hồ thì khó tránh khỏi việc kéo bè kết phái. Vị tiền bối loài người Đàm Quy, người đã leo lên vị trí thư ký tổng tài, xét theo một ý nghĩa nào đó, quả thật đã âm thầm bảo vệ những người chơi loài người tham gia phó bản sau này.
Đương nhiên, nếu có người chơi vì phần thưởng nhiệm vụ nhánh mà chủ động tham gia đấu đá nơi văn phòng, sau đó bị cuốn vào làm bia đỡ đạn, thì Mặc Trầm sẽ không quản, mà cũng không quản được.
Nghe được tin này, cho dù Mặc Trầm chỉ đang dỗ mình, Đàm Quy vẫn không kìm được khóe môi nhếch lên, ít nhiều có chút vui vẻ.
Có 29 ngày, hai người chắc chắn không thể ở khách sạn. Không phải vì không ở nổi, mà vì môi trường khách sạn không tốt. Nhân viên phục vụ thường xuyên ra vào, khách lưu trú đủ mọi chủng tộc, cách âm kém, không đảm bảo được giấc ngủ chất lượng.
Mặc Trầm vừa ra tay, không thuê nhà mà trực tiếp mua luôn một căn nhà mới ba phòng hai phòng khách ở gần đó. Thật ra cậu không muốn mua nhà lớn như vậy, thời gian hai người ở bên nhau không dài, một căn nhà nhỏ sẽ có cảm giác ấm áp riêng. Nhưng chủ yếu là vì bưu kiện quá nhiều, nhà nhỏ không có chỗ để.
Không thể không nói, việc vợ giàu có hào phóng lại một lần nữa khiến Đàm Quy chấn động. Nhưng đây là tiền của Mặc Trầm, cậu muốn tiêu thế nào thì tiêu, chỉ cần cậu vui là được.
Cả ngày hôm đó, hai người đều bận rộn trang trí căn nhà mới. Chỉ cần ở bên nhau, cho dù là chơi bùn cũng cảm thấy vui, huống chi là cùng nhau trang trí tổ ấm mới của mình.
Điều đáng nhắc tới là giấy tờ bất động sản ghi tên của cả hai người, điều này có nghĩa là căn nhà mới này có một nửa thuộc về Đàm Quy.
【Bất động sản cố định cũng có thể tính là tài sản chứ?】
Nhưng Đàm Quy lại không nhận được bất kỳ thông báo nào từ hệ thống. Khi ở bên Mặc Trầm được bảy ngày, anh đã mua một căn nhà thô đứng tên mình.
Tiền không phải mượn của vợ, mà là rút từ tài khoản của anh. Tuy tỷ lệ tiền nhận được từ ký hợp đồng với nền tảng không cao, nhưng hoạt động phát sóng trực tiếp trước đó đã mang đến cho Đàm Quy một khoản thu nhập khá lớn. Số tiền ấy đủ để anh mua một cửa hàng nhỏ.
Chỉ là sau khi chính thức sở hữu cửa hàng của mình, Đàm Quy vẫn không nhận được thông báo như dự đoán. Nhiệm vụ phó bản đã khó như vậy, nhiệm vụ tiến giai làm sao có thể dễ dàng.
Chẳng lẽ anh thật sự phải thu mua nhà ăn Mãnh Quỷ mới có thể hoàn thành nhiệm vụ?