Không, có lẽ là vì cửa hàng đó là nhà thô, chưa kinh doanh buôn bán gì nên không được tính là sản nghiệp. Mang theo suy đoán như vậy, Đàm Quy nhanh chóng làm thí nghiệm liên quan. Trong một ngày anh chạy xong thủ tục caửa hàng, mở một tiệm dụng cụ vẽ tranh nhỏ trong trung tâm thương mại.
Nhân viên cửa hàng là thuê tạm thời. Ở Linh giới, hợp đồng thuê mướn hay ký kết khế ước, đều có một loại tác dụng ràng buộc lẫn nhau trong vô hình. Đàm Quy không có ba đầu sáu tay, lại còn phải ở bên cạnh bé chồng thân yêu của mình, nên đương nhiên phải phân bớt một số việc không quá quan trọng cho người khác làm. Dù sao anh cũng có tiền.
Là một họa sĩ, dụng cụ vẽ tranh cũng là thứ anh hiểu rõ nhất. Cho dù những màu vẽ đó không bán được, Đàm Quy cũng không lo lắng. Ngoài việc bán bút và màu, anh còn kiêm bán tranh, chính anh cũng có thể dùng hết số màu trong cửa hàng.
Thực tế là ngày khai trương, vì tiệm dụng cụ vẽ tranh khá đặc biệt nên đã bán được không ít đồ. Không đến mức khoa trương, nhưng doanh thu một ngày cũng lên tới vài nghìn. Sau khi trừ chi phí, nếu chăm chỉ làm việc một tháng thì còn có thể kiếm được khoảng hơn mười đến hai mươi vạn.
Nhưng dù vậy, Đàm Quy vẫn không nhận được thông báo từ hệ thống. Xem ra đi con đường khác không được, e rằng anh nhất định phải thu mua nhà ăn Mãnh Quỷ mới có thể tiến giai.
Đã đến lúc nhờ bé chồng giúp đỡ. Dù không thể nói thẳng nhiệm vụ của mình, Đàm Quy vẫn có thể vay tiền Mặc Trầm. Lý do cũng rất dễ tìm: “Anh thấy làm dụng cụ vẽ tranh không có nguồn thu ổn định, ngành ăn uống dễ kiếm tiền hơn.”
Mấy ngày nay hai người đã đến nhà ăn Mãnh Quỷ rất nhiều lần, từ bài trí, thiết kế cho đến nguồn gốc của nhà ăn, Đàm Quy đều hiểu khá rõ. Nhà ăn Mãnh Quỷ mở từ vài năm trước, rất được hoan nghênh ở Linh giới, nên mỗi năm đều mở thêm vài cửa hàng. Nơi này không phải cửa hàng tổng, mà chỉ là một chi nhánh.
Cửa hàng tổng đi theo hướng danh tiếng, phải cân nhắc những khách hàng không thích con người, nên đương nhiên không thể biến thành phó bản trò chơi. Chỉ những cửa hàng do cửa hàng trưởng quản lý như thế này mới có thể trở thành một trong các phó bản của trò chơi.
Đàm Quy bàn bạc với Mặc Trầm: “Thời gian của chúng ta không nhiều, không thể ngày nào cũng đến xử lý công việc. Anh nghĩ gia nhập chuỗi sẽ khá tốt, em thấy sao?”
“Anh vui là được.” Đây không phải lời nói cho có với Đàm Quy, mà là lời thật lòng của Mặc Trầm. Chỉ cần Đàm Quy vui vẻ, cái gọi là nhà ăn Mãnh Quỷ hay nhà ăn Nhược Quỷ, Mặc Trầm đều toàn lực ủng hộ.
Tuy cậu thích ở bên cạnh Đàm Quy mọi lúc mọi nơi, nhưng hai người không thể thật sự ngày nào cũng chỉ ăn uống vui chơi. Một người đàn ông có sự nghiệp riêng sẽ có sức hấp dẫn khác. Mặc Trầm cũng rất thích nhìn thấy một mặt Đàm Quy nỗ lực vì sự nghiệp, đàn ông chăm chỉ làm việc quả thật rất có sức hút.
Để thể hiện sự ủng hộ với Đàm Quy, Mặc Trầm lấy ra một tấm thẻ ngân hàng Linh Giới màu tím. Tuy đều là thẻ ngân hàng Linh Giới, nhưng giữa các loại thẻ vẫn có khác biệt.
Ví dụ như thẻ của Đàm Quy, đó là thẻ tiết kiệm mà trước đây công ty làm thống nhất cho toàn bộ nhân viên thực tập, chỉ cần hạn mức 0 cũng có thể mở, là loại thẻ lương bình thường nhất. Nhưng thẻ của Mặc Trầm thì khác. Thẻ tím có yêu cầu hạn mức, tuy không khoa trương như thẻ đen trong đời sống thực không giới hạn mức chi tiêu, nhưng hạn mức thấp nhất cũng là một trăm triệu.
Đàm Quy còn chưa kịp nói gì, Mặc Trầm đã chủ động bày tỏ ủng hộ. Anh cảm động, liền đảm bảo: “Chờ anh kiếm được tiền sẽ trả lại cho em.”
Đây không phải là lời hứa suông. Cho dù làm ngành ăn uống không kiếm được tiền, sau này đi làm rồi trả dần cũng được. Chỉ cần anh không chết vì tai nạn trong phó bản, tham gia thêm vài phó bản nữa thì sớm muộn cũng trả hết được.
Mặc Trầm đột nhiên đổi sắc mặt: “Anh muốn tính toán rõ ràng với em như vậy sao? Có phải anh muốn tách ra với em không?!”
Cậu không khỏi có chút tức giận: “Chúng ta là vợ chồng, chỉ cần anh không tiêu tiền vào những người lung tung rối loạn, anh muốn tiêu thế nào cũng được. Anh muốn nghiêm túc làm sự nghiệp, đương nhiên em sẽ toàn lực ủng hộ anh. Cái gì mà kiếm được tiền rồi trả lại cho em, tiền của em chính là tiền của anh.”
“Được được được, là anh nói sai rồi. Anh là đang làm việc cho bé cưng đại nhân, tiền của anh là tiền của em, còn tiền của em vẫn là tiền của em.” Trong chuyện này Đàm Quy không biết giận. Danh hiệu của anh vốn dĩ là người lao động được trời chọn, làm việc cho mấy ông chủ lòng dạ hiểm độc thì sao bằng làm việc cho bé chồng, huống chi Mặc Trầm thật sự là một bé chồng rất hào phóng, sẽ không lấy hết tiền của anh, còn thường xuyên mua quà cho anh.
Người đàn ông trẻ tuổi tuấn tú gắp một đũa cơm trắng như tuyết, hạt cơm trong suốt óng ánh. Anh đưa đến trước mặt Mặc Trầm, đút một miếng cho cậu, rồi tự mình ăn một miếng lớn: “Dạ dày anh không tốt, nên thích ăn loại cơm mềm như vậy.”
Sau khi có mục tiêu, Đàm Quy quyết định nhanh chóng giải quyết chuyện này. Dù sao nhà ăn Mãnh Quỷ là nhà ăn đã có chủ, chỉ có tiền thôi thì chưa chắc người ta đã muốn bán. Nếu nhà ăn có tình cảm đặc biệt hoặc ý nghĩa đặc biệt gì đó, cho dù bỏ ra rất nhiều tiền, việc thu mua cũng sẽ không thuận lợi.
Hơn nữa chuyện kinh doanh, còn ai hiểu rõ hơn Tổng giám đốc Mặc. Thư ký Đàm khiêm tốn thỉnh giáo, ngày đêm tăng ca, đến ngày thứ mười thì hoàn thành kế hoạch sơ bộ.
Bất kể là quản lý hay trưởng ca, đều không có quyền chuyển nhượng tài sản, nhất định phải đợi chủ sở hữu nhà ăn tới.
Sau khi trở thành hội viên nhờ tiêu tiền ở nhà ăn, Đàm Quy đưa ra ý định của mình. Nếu đổi lại là người khác, nhân viên trong tiệm chắc chắn đã lập tức đuổi anh ra ngoài. Đùa cái gì vậy, chỉ là một con người mà thôi, lại dám mơ tưởng thu mua nhà ăn của bọn họ.
Nhưng nhờ liên tục mấy ngày tới đây, cộng thêm việc bên cạnh Đàm Quy có một người khí vận cực kỳ tốt, lại được nữ quản lý kia có thiện cảm với anh, nên cô ta đồng ý giúp dẫn mối.
Đàm Quy đưa cho nữ quản lý mấy nghìn linh tệ làm phí giới thiệu. Bất kể chuyện có thành hay không, anh cũng muốn bày tỏ lòng cảm ơn của mình: “Nếu chuyện này thành công, sau đó tôi nhất định sẽ hậu tạ cô.”
Đối với một nữ quỷ như nữ quản lý này, linh tệ rất quan trọng. Ngoài việc mua những thứ dùng để giải trí, còn có thể mua nhiều vật phẩm giúp tăng cường thực lực. Nếu không, với thực lực của cô ta, làm sao lại chịu ngoan ngoãn làm việc ở nhà ăn.
Mấy nghìn linh tệ nghe thì không nhiều, nhưng cũng tương đương một phần tư tiền lương tháng của nữ quản lý. Hơn nữa đây chỉ là phí giới thiệu, nếu chuyện thành công, cô ta còn có thể nhận được nhiều hơn nữa.
Dưới sự thúc đẩy của năng lực đồng tiền, nữ quản lý không qua loa với Đàm Quy, mà lập tức đi tìm cấp trên của mình.
“Chuyển nhượng? Đùa cái gì vậy, không bán, cho bao nhiêu tiền cũng không bán?!”
Cửa hàng trưởng nghe xong ý định của Đàm Quy thì không cần suy nghĩ đã trực tiếp từ chối. Chỉ cần cửa hàng vẫn đang kinh doanh, lại còn có lợi nhuận, thì đó chính là con gà đẻ trứng vàng không ngừng. Nếu trực tiếp chuyển nhượng cửa hàng đi, chẳng khác nào mổ gà lấy trứng. Ông ta không ngu đến mức giết luôn con gà kiếm tiền này.
Đàm Quy đụng phải bức tường, nhưng không tỏ ra thất vọng, biểu cảm vẫn tự nhiên bình thường. Làm ăn mà, loại chuyện chuyển nhượng này ở một mức độ nào đó cũng giống như chuyện tình cảm, cần phải kéo co qua lại.
Theo kinh nghiệm của Tổng giám đốc Mặc: “Câu nói cho bao nhiêu cũng không bán nghĩa là tiền chưa đủ.”
Ở chỗ cậu, không tồn tại chuyện có tiền mà không mua được đồ. Gấp đôi không được thì gấp hai, gấp ba. Chỉ cần là thứ cậu muốn, cho dù phải trả cao hơn giá thị trường một chút cũng rất đáng.
Đối với một người như Mặc Trầm, số dư trong tài khoản chỉ là một chuỗi con số. Mỗi ngày tiêu ra một khoản tiền lớn, sẽ có vô số sản nghiệp kiếm về càng nhiều tiền hơn.
Có thể bỏ giá cao mua tác phẩm nghệ thuật, có thể vì người khác bịa chuyện mà trả một khoản tiền không tương xứng, thì bỏ giá cao mua một cửa hàng cũng chẳng khác gì. Xưa có Chu U Vương đốt lửa phong hỏa đùa chư hầu, nay có Mặc Trầm vung tiền như rác để làm chồng vui.
Một trăm vạn không đủ, hai trăm vạn chỉ là nói đùa, năm trăm vạn chưa đủ thành ý, hai nghìn vạn không lỗ, thậm chí còn có chút lời. Năm nghìn vạn, cửa hàng trưởng đã rung động điên cuồng, nhưng vẫn cảm thấy khó tin. Một trăm triệu! Đó là một trăm triệu, với cấp bậc như ông ta, muốn kiếm được từng ấy tiền ít nhất cũng phải mất vài trăm năm.
Cửa hàng trưởng gần như muốn lập tức thay cấp trên đồng ý. Trước đó đã nói, nhà ăn Mãnh Quỷ là chuỗi cửa hàng, cửa hàng trưởng không có quyền chuyển nhượng.
“Thấy chưa, chỉ cần cho đủ lợi ích thì từng người đều chen chúc kéo tới.” Mặc Trầm với tư cách người từng trải lên tiếng, giọng điệu rất đắc ý.
Chuyện này thật sự sẽ dễ dàng như vậy sao? Dù cảm thấy chắc chắn không đơn giản như vậy, nhưng Đàm Quy vẫn muốn nhanh chóng chốt việc. Kéo dài thì dễ sinh biến.
Bọn họ đưa ra thành ý quá đủ, cửa hàng trưởng ám chỉ: “Vị trí cửa hàng, việc nhập hàng mới đều do tôi sắp xếp, sau khi khai trương cũng có không ít khách quen. Báo cáo tài chính của nhà ăn hiện tại rất tốt. Nhưng tôi có thể giúp anh thuyết phục ông chủ của tôi.”
Nói nhiều như vậy, ý ngầm chỉ có một câu: “Một trăm triệu không đủ, muốn tăng giá.” Cái giá tăng thêm ấy đương nhiên là tiền bồi dưỡng cho ông ta.
Cho dù có tiền tiêu không hết cũng không có nghĩa là những kẻ muốn tiền có thể tùy tiện đòi hỏi, coi mình như kẻ ngốc nhiều tiền dễ lừa. Sắc mặt Mặc Trầm lập tức trở nên khó coi, khuôn mặt tuấn tú xinh đẹp tối sầm như có thể vắt ra mực. Ngay cả chồng thân yêu của cậu cũng chưa từng làm vậy, huống chi là người xa lạ chẳng liên quan.
Đàm Quy không để ý đến cửa hàng trưởng tham lam kia. Đã nói một trăm triệu thì tuyệt đối không thêm một đồng nào, cuộc đàm phán chỉ có thể tiến hành trên con số này: “Toàn bộ cuộc nói chuyện của chúng ta đều đã được ghi âm. Cửa hàng trưởng, tôi nghĩ anh không muốn chuyện của mình bị ông chủ biết đâu. Nếu làm chậm trễ chuyện này, tôi đoán anh chưa chắc chịu nổi hậu quả.”
Đó là một trăm triệu. Cho dù tình hình kinh doanh của nhà ăn Mãnh Quỷ rất tốt, nhìn qua rất có tương lai, cũng không thể so được với một trăm triệu. Nếu bản thân có một trăm triệu, cửa hàng trưởng chắc chắn sẽ lập tức nghỉ việc.
Nếu có một trăm triệu, bản thân Đàm Quy cũng có thể dùng bình ước nguyện ước mấy trăm lần. Tăng giá là chuyện tuyệt đối không thể.
Vừa đe dọa vừa dụ dỗ, thông qua con đường của cửa hàng trưởng, cuối cùng Đàm Quy cũng liên lạc được với ông chủ bận rộn kia. Nhưng còn chưa kịp nói giá, đối phương đã cắt ngang lời anh.
Trong cuộc gọi vang lên giọng nói hơi méo tiếng, nghe có vẻ là giọng nam rất trẻ. Vị ông chủ nhà ăn trẻ tuổi đầy triển vọng này nói: “Tôi không thiếu chút tiền đó, tiền với tôi không có ý nghĩa lớn. Tôi tuyệt đối không thể để nhà ăn Mãnh Quỷ bị thu mua. Anh không cần nói thêm, cũng không cần khuyên nữa, tôi sẽ không đồng ý vụ làm ăn này.”
Cổ đông lớn phía sau nhà ăn Mãnh Quỷ quả nhiên rất khó đối phó, hơn nữa giọng điệu quá mức kiên quyết. Kiên quyết đến mức khiến Đàm Quy cảm thấy nhiệm vụ tiến giai của mình có thể sẽ thất bại.
Nhưng trước khi cúp máy, ông chủ phía sau nhà ăn Mãnh Quỷ bỗng nói thêm một câu: “Giọng anh rất hay, rất giống một người bạn tôi quen. Nể mặt giọng nói của anh, tôi có thể cho anh một cơ hội…”
Anh ta sửa lại lời nói, nhưng không phải muốn tăng giá vô tội vạ, mà đưa ra một điều kiện tiên quyết. Chỉ cần đạt được điều kiện tiên quyết này, đối phương sẽ đồng ý bán cổ phần nhà ăn Mãnh Quỷ với giá thấp.