Cầm tài liệu xong, hai người nên quay về, nhưng đi chưa tới một trăm bước, Mặc Trầm đột nhiên giữ chặt chiếc vali size 26 to rộng kia, nhất quyết không chịu bước tiếp.
Ngón tay của cậu đặt trên chiếc vali đen trông đặc biệt trắng. Những ngón tay thon dài trắng nõn, khớp xương rõ ràng, vì dùng thêm vài phần sức nên đầu ngón tay còn hơi ửng hồng, nhìn giống như những bông hoa nở hai bên đường ở Thôn Trần Gia.
Là một ngôi làng dựa vào du lịch để phát triển kinh tế, Thôn Trần Gia đã chuyển rất nhiều loại cây có kỳ hoa đặc biệt dài về trồng. Người ta không trồng cây non mà chuyển thẳng cây lớn về, không cần chờ cây con lớn lên từ từ, đến mùa là có thể nở hoa ngay. Quanh năm suốt tháng, hai bên đường đều có đủ loại hoa.
Vào mùa này, đào ởngoài đỉnh núi phía sau vẫn còn nở rực rỡ, những cây đào dưới chân núi đã tàn hoa, trên cành lá um tùm treo đầy những quả nhỏ xanh biếc.
Con đường đá sỏi nơi họ đang đứng, hai bên đều trồng bồ kết. Mùa này cây nở đầy hoa, từng chùm từng chùm hoa màu hồng nhạt, trắng tinh và vàng sáng. Một cơn gió lớn thổi từ trên núi xuống, gió lướt qua, lá rung lên rồi rơi xuống, cánh hoa rải đầy mặt đất, cũng rơi lên người Mặc Trầm và Đàm Quy.
Đàm Quy nhặt những cánh hoa rơi trên mái tóc đen và vai của người yêu, nhẹ giọng hỏi:
“Có chuyện gì vậy?”
Mặc Trầm nói:
“Anh trông có vẻ hơi không vui.”
Chuyện gì có thể khiến Mặc Trầm không vui chứ? Ừm? Giờ Đàm Quy mới hiểu ra, đối phương nói là anh trông có vẻ không vui.
Mặc Trầm bĩu môi:
“Lúc nãy anh nói chuyện với trưởng thôn, biểu cảm đã không vui rồi, cả người đều toát ra cảm giác không vui.”
Rõ ràng đã thuận lợi lấy được nguyên liệu cần cho phó bản, nhưng lúc này trên mặt Đàm Quy lại không có chút vui mừng nào.
“Không phải mọi chuyện đều rất thuận lợi sao? Hay là tên kia đưa hàng giả cho anh?” Nếu tên đó dám đưa hàng giả, cậu lập tức quay lại đánh Sơn Thần một trận, ít nhất cũng phải lấy lại số tiền gấp mười lần đã đưa trước đó.
“Không phải vì chuyện đó, đồ đều là thật.”
Chiếc hộp đựng vật liệu nhiệm vụ không thể bỏ vào ba lô, nên Đàm Quy nhét những thứ dư thừa vào ba lô nhiệm vụ, chỉ giữ lại một tấm thẻ dự phòng trên người. Chiếc vali mà Mặc Trầm đang nắm cũng bị Đàm Quy thu vào. Trong tay đột nhiên trống không, trọng tâm của Mặc Trầm lệch đi một chút, nhưng cậu không hề loạng choạng, bởi vì tay của Đàm Quy đã thay thế chiếc vali, vững vàng đỡ lấy bé chồng xinh đẹp của mình.
Đàm Quy hít sâu một hơi: “Mỗi lần anh rời đi, em phải đợi rất lâu sao?”
Anh nói: “Theo lời trưởng thôn thì anh cảm thấy mới chỉ qua một tháng, nhưng ông ta nói đã qua một năm rồi.”
“Cũng không phải rất lâu.” Mặc Trầm chớp chớp mắt, “Bất kể anh xuất hiện ở đâu, em sẽ đi tìm anh.”
Cậu không giống Trần Quang, chỉ có thể quanh quẩn ở một nơi. Hơn nữa có những chỗ tốc độ dòng chảy thời gian vốn đã khác nhau. Ngoại trừ khoảng thời gian hai người ở bên nhau, tính trung bình thì mỗi lần cũng chỉ đợi khoảng một tháng. Lần Đàm Quy tiến vào liên tiếp trước đó và lần này, thời gian cậu chờ còn ngắn hơn nhiều.
“Chỉ cần có thể gặp được anh, đợi một chút không phiền đâu.”
Cậu áp trán mình vào trán Đàm Quy, nhẹ nhàng chạm vào đôi mắt đang chăm chú nhìn mình của anh, rồi lại hôn lên chiếc mũi cao thẳng đẹp đẽ của đối phương, sau đó là đôi môi mỏng nhưng khi chạm vào lại vô cùng mềm mại. Đàm Quy giữ lấy sau đầu tròn trịa của Mặc Trầm, làm nụ hôn này sâu hơn. Gió thổi rất mạnh, cánh hoa bay lả tả rơi xuống, phủ đầy lên tóc hai người. Cảnh đẹp, người càng đẹp hơn.
Khi quá trình trao đổi nước bọt kết thúc, trời đã sẩm tối. Đàm Quy nắm tay Mặc Trầm: “Mặc Mặc, hôm nay chúng ta ở lại trong thôn đi. Lâu như vậy mới quay lại, ngày mai hãy về.”
Anh nắm tay Mặc Trầm, chậm rãi đi trên con đường đá sỏi rộng hơn trước rất nhiều. Sau khi thôn Trần Gia thay đổi lớn trông rất đẹp, non xanh nước biếc, mây mù lượn lờ, không còn bị bao phủ trong oán niệm nữa. Trong thôn cũng xuất hiện thêm không ít gương mặt phụ nữ.
Có trưởng thôn và phu nhân trưởng thôn ở đây, bi kịch trước kia tuyệt đối không thể lặp lại. Trong thôn còn mở trường học, người phụ trách dạy học chính là phu nhân trưởng thôn. Bà thím trước kia luôn tâm tâm niệm niệm muốn tìm vợ cho đứa con ngốc của mình, sau khi trở nên khá giả vẫn không tìm được con dâu, nhưng bà ta và Sỏa Đản đều đã có công việc.
Trong thôn phát triển mạnh ngành du lịch, dĩ nhiên phải cung cấp món ăn đặc sắc. Ngoài các loại cơm hoa tươi, còn có nhiều món ăn vặt đặc trưng, ví dụ như đậu hũ sơn thủy. Sỏa Đản sức lực lớn nên đảm nhận việc kéo cối xay. Cậu ta giống như con lừa kéo cối, chỉ cần treo một củ cà rốt phía trước là có thể kéo mãi không ngừng. Tâm tính trẻ con thật sự rất dễ dỗ.
Nơi hai người ở lại vẫn là nhà trưởng thôn. Nhà trưởng thôn là căn nhà cao nhất trong thôn, tổng cộng ba tầng. Bên trong bên ngoài đều được sửa sang lại một lần, mỗi phòng đều lắp đèn, các thiết bị điện cơ bản cũng được trang bị đầy đủ: máy giặt, tủ lạnh, tivi màn hình lớn. Căn nhà ba tầng đã được cải tạo thành homestay cho khách thuê.
Là căn nhà đẹp nhất trong thôn, thực ra nhà trưởng thôn không thiếu khách trọ, nhưng Đàm Quy và Mặc Trầm muốn ở thì dù thế nào họ cũng có thể sắp xếp ra một phòng.
“Phòng này là chúng tôi để dành cho Tiểu Mạt, nó không ở đây, nhưng chúng tôi vẫn giữ lại.” Trưởng thôn nhìn Mặc Trầm với vẻ mặt phức tạp, “Dù sao cậu cũng coi như là Tiểu Mặc… vậy để hai cậu ở đi.”
“Trần Tiểu Mạt? Anh ta không ở đây sao?” Thật ra Đàm Quy từng đoán rằng người phụ trách nhà ăn Mãnh Quỷ chính là con trai của Trần Quang, Trần Tiểu Mạt, nếu không thì tại sao đối phương lại muốn anh đi lấy nguyên liệu nấu ăn số 18.
Trưởng thôn rít một hơi điếu thuốc lá, phun ra làn khói dài: “Đứa bé đó sống rất tốt, nó sẽ không xuất hiện trong thôn. Những người chết tự nhiên sẽ không biến thành quỷ như chúng tôi.”
Trong Linh giới không có người sống theo đúng nghĩa. Những cư dân Linh giới trông tương đối bình thường chỉ là quỷ quái cấp thấp, còn có một phần là nửa người nửa quỷ. Tất cả người sống đều là người từ bên ngoài tới, chỉ là số lượng người từ bên ngoài dường như ngày càng nhiều.
Sở dĩ quỷ quái có ác ý rất lớn với người sống là vì trong Linh giới nơi cá lớn nuốt cá bé này, con người chính là tầng thấp nhất của chuỗi thức ăn, hơn nữa còn là món ăn rất ngon. Quỷ quái ăn người, về bản chất cũng giống như con người ăn gà, ăn vịt, ăn thịt heo vậy.
Tuy nhiên không phải tất cả quỷ quái đều hứng thú với máu thịt con người. Ví dụ như bà lão trên xe buýt kia, thứ bà ta thích chính là các loại da.
“Chắc chắn Tiểu Mạt có thể sống lâu trăm tuổi, an ổn sống hết đời. Khi chết đi sẽ bình thường đầu thai chuyển thế, nên nó sẽ không xuất hiện ở nơi này.” Chỉ cần con trai có thể sống tốt, Trần Quang sẵn sàng cả đời không gặp Trần Tiểu Mạt.
Hiển nhiên đây không phải là chủ đề quá vui vẻ, nên hai bên không nói nhiều, nhanh chóng kết thúc cuộc trò chuyện.
“Ngày mai các cậu còn phải đi bắt xe buýt, là ngồi tuyến 44 trở về đúng không, nghỉ sớm đi. Nhà tôi rất an toàn, sẽ không có người lung tung xông vào.”
Bây giờ không phải thời gian phó bản mở ra, Đàm Quy cũng không làm nhiệm vụ ở đây, nên nhà trưởng thôn đối với anh mà nói đúng là khu an toàn.
Hai người ngủ lại một đêm. Phu nhân trưởng thôn dọn dẹp nhà cửa vô cùng sạch sẽ, trong phòng lại lắp đèn sáng sủa, cả căn phòng trông rất ấm áp.
Nằm trên chiếc giường xa lạ, Mặc Trầm và Đàm Quy cùng nhau nhớ lại chuyện cũ: “Còn nhớ cái bàn kia không? Lúc đó em nằm trên đó, còn làm cẳng chân em bị va đến bầm luôn.”
Trong phòng ngoài phòng đã thay đổi rất nhiều, nhưng những căn phòng không mở cho du khách thì đồ đạc cũ hầu như không thay đổi. Mỗi vết trầy xước, mỗi chỗ sứt mẻ, mỗi nét vẽ nguệch ngoạc đều là dấu vết mà gia đình ba người từng để lại. Trưởng thôn và phu nhân trưởng thôn sao nỡ để những dấu vết đó biến mất.
Đàm Quy khẽ ho một tiếng, anh nghiêm túc nghi ngờ trong đầu bé chồng của mình có đến chín mươi phần trăm là suy nghĩ đầy màu sắc.
Người sau dùng khuỷu tay nhẹ nhàng chạm vào anh: “Em thấy trưởng thôn thật ngốc, rõ ràng muốn cả nhà đoàn tụ, vậy mà lại cứ để con trai mình cô đơn sống ở bên ngoài.”
Cậu nói với giọng rất chắc chắn: “Nếu là em thì em không chịu nổi đâu.” Cậu sẵn sàng chờ đợi trong thời gian ngắn, nhưng không chấp nhận chia lìa lâu dài.
Đại thiếu gia ôm lấy cánh tay rắn chắc của thanh niên: “Đời này anh là của em, kiếp sau cũng là của em. Nếu anh chết rồi, đừng hòng đầu thai đi tìm người khác.”
Đàm Quy nói: “Chết rồi là có thể đến Linh giới sao?”
Dù sao anh cũng là người từ bên ngoài đến, cho nên cho dù chết đi, cũng chưa chắc sẽ biến thành quỷ quái của Linh giới.
Mặc Trầm lộ vẻ buồn bực: “Không chắc.”
Chính vì Đàm Quy là người từ bên ngoài nên mới không chắc. Người chơi bên ngoài cũng có thể bị đồng hóa, biến thành quỷ quái của thế giới này, nhưng phần lớn những người biến thành quỷ quái đều chỉ là cái xác không hồn, hoặc là thể kết hợp dung hợp với quỷ quái khác, chứ không còn là con người ban đầu nữa.
Giống như những người bị thị trấn Giấy biến thành người giấy, người chơi đã thật sự chết rồi. Thứ còn sống chỉ là cái xác khoác lớp da bên ngoài, hoàn toàn không còn linh hồn ban đầu.
Mặc Trầm có rất nhiều cách để cưỡng ép giữ Đàm Quy ở lại, nhưng cậu không làm như vậy, bởi vì nguy hiểm quá lớn.
Cậu trực tiếp nhào lên người Đàm Quy, đôi chân trơn bóng móc vào đùi mạnh mẽ của người yêu: “Anh là của em cho dù chết cũng là của em. Không… em sẽ không để anh chết.”
Đàm Quy dịu dàng nhưng kiên định đáp lại: “Anh là của em.”
Anh lại nói tiếp: “Em cũng là của anh.” Người yêu không nên là sự phụ thuộc một phía, mà là cùng nhau nương tựa tồn tại. Như vậy hai người mới thật sự thuộc về nhau, thân mật gắn bó, đối với cả hai đều công bằng.
Bàn tay thon dài của thanh niên kẹp lấy một gói vuông nhỏ, đó là vật tư chiến lược lấy ra từ ba lô dùng khi ở ngoài dã ngoại. Quãng đường ban ngày đối với hai người mà nói chẳng đáng là gì. Trong thôn cũng không có hoạt động giải trí gì, nên Mặc Trầm mới bắt đầu suy nghĩ lung tung.
Vẫn nên tiêu hao thêm chút tinh lực để Mặc Trầm ngủ ngon đi. Anh không thể ngăn cản sự chia ly, nhưng ít nhất trong mỗi ngày, mỗi khoảnh khắc hai người ở bên nhau, Đàm Quy đều hy vọng người yêu của mình luôn vui vẻ và hạnh phúc.