Lão Bà Của Ta Là Boss Trong Trò Chơi Vô Hạn

Chương 107: Nhà ăn Mãnh quỷ ( 12 )



Hành trình trở về vô cùng thuận lợi. Ôm nguyên liệu nấu ăn số 18, Đàm Quy lên chuyến xe buýt tuyến 44 quay lại nhà ăn Mãnh Quỷ. Vì có chiếc hộp phong ấn kia nên anh không gây chú ý với người khác, cũng không có ai nhắm vào anh.

Do đêm trước ngủ khá ngon trong thôn nên lúc trở về Mặc Trầm vẫn tỉnh táo. Hơn nữa để công bằng, lần này cậu chọn ngồi phía ngoài, để Đàm Quy ngồi phía trong.

Con mồi ngon sẽ khiến người ta rục rịch, nhưng khi bên cạnh con mồi có một con thú dữ đang rình rập thì chẳng ai dám tiến lên. Bà lão hôm trước dám làm vậy là vì khi đó Mặc Trầm đang ngủ bên cạnh Đàm Quy hơn nữa vì quá vui sướng khi sắp gặp cháu trai khiến đầu óc bà ta mụ mị.

Trở lại nhà ăn Mãnh Quỷ, Đàm Quy gọi điện cho quản lý, yêu cầu đối phương sắp xếp gặp mặt trao đổi càng sớm càng tốt. Việc chuyển nhượng cổ phần nhất định phải được hoàn tất trước khi nhiệm vụ kết thúc.

Việc anh nhanh như vậy đã lấy được nguyên liệu nấu ăn số 18 khiến đối phương vô cùng bất ngờ. Người kia cũng không trì hoãn, ngay trưa hôm đó đã đến nhà ăn Mãnh Quỷ nằm trong tòa nhà Thế Kỷ Tân Thế Giới.

Vì là bàn chuyện làm ăn với ông chủ, họ lên tầng ba của nhà ăn. Nơi này rất khác tầng hai, diện tích không lớn, chỉ có một phòng riêng duy nhất. Thiết kế và trang trí bên trong rất đặc biệt, nhìn qua giống như nhà riêng của ông chủ.

Tại nhà ăn này, Đàm Quy nhìn thấy những bày trí quen thuộc, những bức tranh quen thuộc, còn có phong cảnh và ảnh chụp quen thuộc.

Ông chủ nhà ăn là một người đàn ông hơn ba mươi tuổi. Nhìn anh ta không giống người làm kinh doanh, khí chất rất nho nhã. Thật ra anh ta trông vẫn rất trẻ, chỉ là những nếp nhăn nhỏ nơi khóe mắt đã để lộ tuổi tác. Đàm Quy gọi thẳng tên đối phương: “Trần Tiểu Mạt?”

Ngay giây sau, Mặc Trầm và ông chủ cùng ngẩng đầu lên. Người sau sửng sốt: “Anh biết tôi?”

“Chẳng phải là anh bảo tôi đến Thôn Trần Gia sao? Chỉ có ở đó mới có nguyên liệu nấu ăn số 18.”

Giọng Đàm Quy rất bình tĩnh: “Anh là con trai trưởng thôn đúng không.”

Nhắc đến Thôn Trần Gia, sắc mặt người kia lập tức thay đổi: “Cha tôi… ông ấy vẫn khỏe chứ?”

“Cha anh sống rất tốt, mẹ anh ở bên cạnh ông ấy, ông ấy rất vui.” Đàm Quy nói tiếp, “Họ để lại một căn phòng cho anh, trong phòng đều là những thứ anh từng dùng.”

Cũng là những thứ anh và Trần Tiểu Mặc từng dùng, dĩ nhiên điều này không cần nói cho Trần Tiểu Mạt biết.

Trong mắt Trần Tiểu Mạt ánh lên nước mắt, nhưng là một người đàn ông trưởng thành, anh ta đương nhiên không thể thất thố mà khóc. Anh ta chỉ cúi đầu giả vờ lau mắt bằng tay áo: “Hương trong phòng này hơi nồng.”

“Nếu anh có thể làm ông chủ nhà ăn Mãnh Quỷ, hoàn toàn có thể tự mình đi mua nguyên liệu nấu ăn số 18.” Đàm Quy có chút không hiểu vì sao nhiệm vụ này lại cần thiết. Không lẽ hệ thống tốt bụng đến mức cố ý tặng phần thưởng cho anh sao?

“Cha tôi vẫn luôn cho rằng tôi đang sống rất tốt.” Trần Tiểu Mạt có thể xuất hiện ở đây, chứng tỏ anh ta không phải người. Không chỉ vậy, lúc chết hẳn là cũng không quá tốt đẹp, bởi vì quỷ quái bình thường đều rất yếu. Có thể trở thành ông chủ nhà ăn Mãnh Quỷ chứng tỏ bản thân Trần Tiểu Mạt là một con quỷ rất mạnh.

Nếu có Trần Quang giúp đỡ thì còn dễ hiểu, nhưng trưởng thôn Trần Gia thậm chí còn không biết con trai mình đã chết.

Một người hy vọng đối phương có thể sống tốt, nên để lại một chiếc giường, ngày ngày cầu phúc cho con trai. Một người khác vì không muốn cha mình đau lòng, rõ ràng đang ở Linh giới, cũng biết quê nhà ở đâu, nhưng không dám quay về. Chỉ có thể lợi dụng người chơi để lấy nguyên liệu nấu ăn số 18.

“Anh biết vì sao tôi có thể đưa ra giá 20 vạn không? Bởi vì nếu nguyên liệu nấu ăn số 18 rời khỏi đất của Thôn Trần Gia thì không thể tiếp tục sinh trưởng sinh sản.” Đây cũng là lý do vì sao Sơn Thần đồng ý nhanh như vậy. Ông ta không rời khỏi Thôn Trần Gia chính vì nơi đó là địa bàn của ông ta.

Trần Tiểu Mạt chỉ vào chậu đất trơ trọi ở góc phòng: “Đất trong chậu này là tôi mang từ Thôn Trần Gia ra. Khi tôi đi học ở bên ngoài, tôi đã mang theo đất quê nhà.”

Càng gần quê hương, nỗi nhớ lại càng sâu. Trần Tiểu Mạt nhớ cha, nhớ Thôn Trần Gia, nhớ nơi tuy không quá tốt đẹp nhưng lại vô cùng quen thuộc, còn nhớ cả ngôi miếu Sơn Thần lúc nào cũng đầy tro hương. Nhưng cho dù nhớ nhà đến đâu, anh ta cũng không muốn phá vỡ hy vọng của cha mình.

Nếu hỏi trực tiếp quỷ quái đã chết như thế nào, rất có thể sẽ chọc giận đối phương, nên Đàm Quy không hỏi gì. Nhưng Trần Tiểu Mạt ngồi trước mặt anh lại có h*m m**n kể chuyện rất mạnh, chủ động nói về chuyện năm đó:

“Sau khi những người trong thôn lần lượt chết một cách kỳ lạ, tôi nhận được gói đồ cha gửi, cũng nhận được một bức thư rất dày ông viết cho tôi. Ông muốn tôi đừng quay về, hãy sống thật tốt ở bên ngoài.”

Ban đầu, Trần Tiểu Mạt đúng là đã làm như vậy. Dù vô cùng đau khổ, vô cùng nhớ cha, nhưng anh ta vẫn quyết định tuân theo di nguyện của cha.

Dựa vào số tiền cha để lại, anh ta nghiêm túc học hết bốn năm đại học, tìm được một công việc cũng khá ổn. Đến khi tốt nghiệp đại học thì kết hôn sinh con, có một người vợ yêu thương mình, còn có một cặp song sinh vô cùng đáng yêu.

Nhưng có lẽ vì nghiệp chướng do cha gây ra, anh ta không thể sống bình an như cha mình mong muốn. Năm ba mươi tuổi, anh ta gặp tai nạn, chết một cách vô cùng thê thảm.

Người chết không chỉ có anh ta, mà còn có cả vợ và hai đứa con. Có lẽ vì khi sinh ra mẹ đã chết, anh ta là người bò ra từ trong bụng mẹ, lại từng nhiễm một chút linh khí từ miếu Sơn Thần, nên sau khi biến thành quỷ quái, Trần Tiểu Mạt trở nên rất mạnh.

Hơn nữa khi còn sống anh ta làm trong ngành ăn uống, cùng vợ mở một quán nhỏ của hai vợ chồng. Sau khi chết, anh ta vẫn làm nghề cũ, tiếp tục mở nhà ăn, rồi nhờ có quý nhân giúp đỡ, xây dựng một nhà ăn Mãnh Quỷ lớn như vậy ở nơi này.

Bản thân Trần Tiểu Mạt cũng đã làm cha, nên hiểu đối với một người cha thì việc con cái sống hạnh phúc quan trọng đến mức nào. Ban đầu anh ta không đủ sức mạnh, không thể rời khỏi khu vực nơi mình chết. Sau đó khi thực lực dần tăng lên, ký ức khôi phục, anh ta đã có thể vượt qua khu vực đó, nhưng lại không dám bước đi bước ấy. Chủ yếu là anh ta không nỡ phá vỡ giấc mộng của cha mình, nên chỉ có thể giao nhiệm vụ cho người khác, tức là những người từ bên ngoài đến.

Nếu nhờ quỷ quái khác đi làm việc này thì những kẻ có đủ sức vượt qua khu vực sẽ không muốn hợp tác với anh ta. Cho dù có tìm được một kẻ chịu hợp tác, rất có thể chúng sẽ bị nguyên liệu nấu ăn số 18 cám dỗ, nuốt riêng nó thay vì mang về cho anh ta.

Nhờ người chơi thì lại khác. Trong tình huống ký kết khế ước, Trần Tiểu Mạt không lo người chơi phá vỡ lời hứa. Nếu người chơi không thành công, anh ta cũng không quan tâm. Sau khi biến thành quỷ quái, anh ta không còn là thiếu niên lương thiện mềm yếu năm xưa nữa, hoàn toàn sẽ không vì cái chết của người chơi mà cảm thấy buồn.

Chỉ là Trần Tiểu Mạt cũng không ngờ Đàm Quy lại có thể thuận lợi mang đồ về như vậy.

“Tôi nắm giữ 80% cổ phần của nhà ăn này, nhưng nhiều nhất chỉ có thể chuyển nhượng 30% cho anh. Cửa hàng này tôi phải giữ quyền khống chế tuyệt đối. Tôi có thể chuyển nhượng theo giá vốn ban đầu, chỉ thu của anh 50 vạn.”

50 vạn thật ra không nhiều, thậm chí có thể nói là rất ít. Trần Tiểu Mạt tính đúng theo giá vốn, còn chưa tính công sức của bản thân, phí thiết kế hay những ân tình đã phải bỏ ra.

Nhà ăn Mãnh Quỷ là chuỗi nhà hàng, nhưng cửa hàng này là nơi gần Thôn Trần Gia nhất của Trần Tiểu Mạt. Chỉ cần đi nhờ xe buýt tuyến 44 là có thể đến thẳng Thôn Trần Gia.

Anh ta sẽ không chủ động quay về, nhưng vẫn hy vọng rằng nếu một ngày nào đó cha mình buông bỏ khúc mắc, rời khỏi Thôn Trần Gia, thì có thể đến đây gặp anh ta.

Đúng vậy, trong lòng Trần Tiểu Mạt, Thôn Trần Gia vẫn là bộ dạng rách nát của một năm trước. Anh ta không biết rằng thực ra cha mình đã buông bỏ chấp niệm.

“2563.” Đàm Quy nói ra vài con số.

“Anh có ý gì?”

Đàm Quy nói: “Đó là bốn số cuối trong số điện thoại của cha anh.”

“Về quyền khống chế cổ phần thì tôi không thể nhượng bộ, nhưng tôi có thể giảm cho anh 5% so với giá vốn.” Giảm 5% tức là rẻ hơn 2,5 vạn linh tệ. “Anh đừng quên, nguyên liệu nấu ăn số 18 còn có thể trừ vào 20 vạn. Tôi thu mua nó theo giá cao nhất. Ký hợp đồng chuyển nhượng này, anh chỉ cần trả 27,5 vạn.”

Tầng ba của nhà ăn chính là nơi ở hiện tại của Trần Tiểu Mạt. Anh ta sẽ không dễ dàng rời khỏi đây, nên nhất định phải nắm giữ quyền khống chế tuyệt đối đối với nhà ăn. Còn 20% cổ phần còn lại nằm trong tay một cổ đông lớn khác của nhà ăn Mãnh Quỷ.

Trước đó đã nói, nhà ăn Mãnh Quỷ là chuỗi nhà hàng. Cửa hàng của Trần Tiểu Mạt được xem là chi nhánh gia nhập trực tiếp. Ở chi nhánh đặc biệt này, Trần Tiểu Mạt có quyền khống chế tuyệt đối. Nhưng ông chủ lớn của chuỗi nhà hàng, tức tổng cửa hàng cùng các nhà ăn Mãnh Quỷ ở nơi khác, đều nằm dưới danh nghĩa người đó.

Hai bên ký hợp đồng, coi như giao dịch hoàn tất. Trần Tiểu Mạt trồng nguyên liệu số 18 vào một chậu hoa ở góc phòng. Nó bắt đầu sinh trưởng điên cuồng, trong chớp mắt từ một đoạn nhỏ đã mọc thành một cây non xanh biếc.

Nhiệm vụ một đã hoàn thành, nhưng nhiệm vụ hai lại không hoàn thành.

Trần Tiểu Mạt lừa anh? Hay là hệ thống gặp trục trặc? Xuất hiện lỗi chậm trễ trong việc xác nhận kết quả.

【 Xin đừng tùy tiện nghi ngờ hệ thống. Yêu cầu của nhiệm vụ là sở hữu một sản nghiệp, nhưng người chơi không có đủ cổ phần để có quyền khống chế tuyệt đố đối với nhà ăn Mãnh Quỷ, trên thực tế nhà ăn vẫn thuộc về Trần Tiểu Mạt. 】

Hệ thống còn rất “chu đáo” mà chỉ ra tiến độ nhiệm vụ. Trên giao diện số liệu hiện lên rõ ràng:
【 Nhiệm vụ 2: Sở hữu một sản nghiệp của riêng mình: Nhà ăn Mãnh Quỷ (0/1) 】

0.3 thì không thể gọi là một chủ sở hữu được, Đàm Quy nhiều nhất cũng chỉ được xem là một cổ đông mà thôi.

Cổ phần nắm quyền khống chế tuyệt đối, chuyện đó sao có thể. Trần Tiểu Mạt đã nói rõ là không bán. Đối phương hiện tại đã có được thứ mình muốn, càng không có lý do gì phải thay đổi quyết định.

Cho dù Đàm Quy liên lạc với trưởng thôn, để hai cha con Trần Tiểu Mạt đoàn tụ, nhưng nếu người con không muốn thì người cha làm sao có thể ép buộc.

Gia đình của Trần Tiểu Mạt ở bên này. Chỉ nhìn cách bài trí tầng ba là có thể thấy anh ta đã đặt rất nhiều tâm huyết vào nhà ăn này. Hơn nữa chấp niệm khi chết của anh ta không liên quan nhiều đến Thôn Trần Gia. Đàm Quy nhanh chóng suy nghĩ, cố tìm ra một con đường phá cục.

Chẳng lẽ chỉ có thể dùng cách thuyết phục bằng vũ lực để buộc Trần Tiểu Mạt nhượng bộ? So với nhà ăn, mạng sống của mình chắc chắn quan trọng hơn. Hơn nữa anh có thể đảm bảo sẽ không thay đổi tầng ba, vẫn để đối phương quản lý, chỉ cần phối hợp một chút để hoàn thành mục tiêu nhiệm vụ.

Nếu đối phương không tự nguyện, vậy chỉ có thể dùng biện pháp mạnh. Dù anh và trưởng thôn có quen biết, xét theo một nghĩa nào đó thì cũng coi như có chút giao tình với Trần Tiểu Mạt, nhưng nếu không có cách vẹn toàn, anh chỉ có thể làm đối phương chịu thiệt.

Ai biết nếu lần nhiệm vụ tiến giai này thất bại thì phải chờ đến khi nào mới có cơ hội tiếp theo. Đối phương có sự kiên trì của đối phương, còn anh cũng có người quan trọng cần bảo vệ. Bé chồng thân yêu của anh đã bỏ ra nhiều như vậy, Đàm Quy không thể khiến Mặc Trầm thất vọng.

Đúng lúc này, điện thoại của Đàm Quy vang lên. Đó là tin nhắn từ một học sinh cũ mà anh từng dạy.

Minh Hàn Sinh: Thầy ơi, em thấy bài đăng của thầy trên vòng bạn bè. Cửa hàng này có phải là nhà ăn Mãnh Quỷ ở tầng -4 của tòa nhà Thế Kỷ Tân Thế Giới không?