Tới sau nửa đêm, bên trong khu dân cư dần trở nên yên tĩnh, mãi đến ban ngày hôm sau, những cư dân đã nghỉ ngơi cả đêm mới lục tục đi ra khỏi hành lang của khu dân cư Hạnh Phúc. Cư dân trong khu dân cư của họ đều phải sinh hoạt và làm việc như bình thường, nếu không thì lấy gì mua nguyên liệu nấu ăn, trả được phí quản lý tòa nhà cùng các loại phí khác.
Cho dù là quỷ quái, cũng cần bổ sung năng lượng, chỉ là cách bổ sung năng lượng của chúng không giống con người. Hương nến và tiền giấy chứa năng lượng sẽ không tự nhiên xuất hiện, đều phải bỏ tiền ra mua. Cho dù không muốn tiêu tiền, vậy cũng phải ra ngoài săn mồi.
Những người chơi bị trò chơi vô hạn phân phối đến tòa 1 và tòa 2 hiển nhiên thực lực kém hơn tòa 3 và tòa 4 rất nhiều. Bọn họ không có nhu cầu sắm vai nhân vật, bởi vì nhiều nhất chỉ cần sống sót bảy ngày, cho nên cũng không cần đi làm hay đi học, lựa chọn tránh né những cư dân khác trong khu dân cư. Nhưng khi những kẻ may mắn này tỉnh lại, cảnh tượng trong khu dân cư vẫn khiến họ bị dọa sợ.
Trên cửa sổ của các căn phòng có những vết máu loang lổ, còn có mấy con quỷ xui xẻo, thậm chí trên ban công còn có thi thể rơi xuống! Tiếng thét chói tai quá chói tai của một hộ gia đình ở tòa 2 lập tức khiến những người khác chú ý. Rất nhanh, tiếng thét chói tai biến mất, bởi vì người của đội chấp pháp đã mang kẻ đang hét đó ra khỏi khu dân cư với danh nghĩa tội phạm giết người.
Nhiệm vụ mà hệ thống giao cho họ là sống sót trong khu dân cư Hạnh Phúc vài ngày. Bị mang ra khỏi khu dân cư không phải là được bảo vệ, mà là phạm phải quy tắc giết chóc của cốt truyện. Nhìn thấy cảnh tượng như vậy, những người chơi cũ ở tòa 4 không khỏi lộ ra vẻ thất vọng: “Cái gì vậy chứ, toàn một đám phế vật.”
Tuy rằng nội dung nhiệm vụ của mỗi phó bản không giống nhau, nhưng cùng ở trong một khu dân cư, thực ra có thể trao đổi thông tin với nhau, hợp tác để vượt ải. Bọn họ ít người nên đương nhiên nghĩ đến việc tìm ngoại lực trợ giúp, đáng tiếc rất rõ ràng, tố chất tâm lý của những người chơi này quá kém, căn bản không có bất kỳ tác dụng nào.
Gặp phải thi thể xa lạ, lẽ ra phải giữ bình tĩnh, xử lý đi chứ không phải hét lên kinh hãi. Nếu không, cho dù không có cục chấp pháp xuất hiện mang người đi, nỗi sợ hãi tỏa ra từ bọn họ cũng sẽ thu hút những con quỷ quái thích giết người.
Những trò hề này không gây ra bao nhiêu gợn sóng đối với cư dân bản địa của khu dân cư Hạnh Phúc. Nhân viên dọn dẹp phụ trách xử lý hiện trường mặt không biểu cảm, dùng ống nước rửa sạch cặn máu còn dính lại trên mặt đất.
Sau khi tan ca đêm, y tá Lý từ bệnh viện trở về khu dân cư Hạnh Phúc, vừa hay gặp phải cảnh dọn dẹp, còn có những người chơi mới đang chơi trò truy đuổi cùng cư dân trong khu dân cư.
Những người chơi chỉ có nhiệm vụ sống sót đơn giản không thể vào bên trong các tòa nhà, chỉ có thể nghỉ ngơi ở khu vực công cộng của khu dân cư. Người thì nằm trên bãi cỏ, người thì co ro trên ghế dài, dáng vẻ đáng thương trông giống hệt những kẻ lang thang không nhà.
Buổi tối không có ai quản bọn họ, nhưng ban ngày, đám người lạ ngủ trong khu dân cư này đã thu hút sự chú ý của những cư dân khác. Khu dân cư Hạnh Phúc của họ không thể chấp nhận những kẻ lang thang từ bên ngoài, vừa mở miệng đã muốn gọi người tới đuổi những kẻ ngoại lai này ra ngoài.
Người chơi mới không có thân phận, điều đó có nghĩa là bọn họ không thể tùy tiện rời khỏi phạm vi khu dân cư Hạnh Phúc, nếu không sẽ lập tức bị cắn nuốt rồi nổ tung.
Sau một ngày vất vả, y tá Lý đối mặt với cảnh tượng như vậy không hề có chút lòng trắc ẩn nào, càng không nói đến việc ra tay giúp đỡ. Chỉ cần sống sót ba ngày là có thể thông quan, những người này chỉ cần cố thêm 48 giờ là đủ. Cho dù không ăn không uống, kiên trì ba ngày cũng sẽ không chết người, huống chi trong khu dân cư còn có vòi nước, gan lớn một chút thì hoàn toàn có thể cạy cửa những căn nhà của chủ hộ chưa trang hoàng để vào nghỉ ngơi.
Chỉ cần tránh né thích đáng, nhiều nhất cũng chỉ suy yếu một chút, ra khỏi phó bản liền có thể lập tức khôi phục. So với khi trước đây anh ta tiến vào phó bản đầu tiên mà không có bất kỳ sự trợ giúp hay chỉ dẫn nào, những người chơi mới này quả thật may mắn hơn nhiều. Thật sự hạnh phúc đến mức khiến anh ta ghen tị.
Những người chơi lâu năm đã từng trải qua nhiều chuyện đã thờ ơ với loại trò hề này từ lâu. Tham gia nhiều phó bản như vậy, không ai còn có thể giữ được dáng vẻ của một người bình thường khỏe mạnh và lạc quan nữa, huống chi trong hiện thực y tá Lý vốn dĩ chưa từng là kiểu người như vậy.
Anh ta đi đến tòa 4. Vì vấn đề hướng nhà, rõ ràng là ban ngày nhưng đại sảnh của tòa 4 vẫn rất tối, nhưng dưới ánh sáng u ám như vậy, vẻ đẹp của bác sĩ Đàm ở phòng 1304 vẫn sáng rực.
“Tiểu bạch kiểm.” Trong lòng thầm mắng một tiếng, nhưng ngoài miệng y tá Lý vẫn nhiệt tình chào hỏi: “Bác sĩ Đàm, anh đi làm à? Tôi vừa mới tan ca trở về, hình như chúng ta làm cùng một bệnh viện.”
Cũng đều có bạn đời, nhưng bạn đời của y tá Lý lại là một con bạc, anh ta cố gắng nặn ra một nụ cười khó khăn. Nhưng thân hình anh ta quá lực lưỡng, có lẽ do ca đêm quá vất vả nên cơ mặt không được khống chế tốt, khiến nụ cười này trông đặc biệt dữ tợn.
Đàm Quy phớt lờ vẻ vặn vẹo dữ tợn đó, gật đầu đáp lại một cách lịch sự: “Tôi làm giờ hành chính.”
Là bác sĩ khoa Tâm lý, anh một mình chiếm một phòng khám, không cần phải thay ca với người khác, đương nhiên làm giờ hành chính.
Sau khi lịch sự chào hỏi hàng xóm xong, Đàm Quy chuẩn bị đi ra ngoài thì lại bị y tá Lý gọi lại hỏi thêm một câu: “Đêm qua tôi không ở đây, nghe nói bà già ở phòng 403 đã bị anh đưa đi rồi, mạo muội hỏi một chút, anh đã tốn bao nhiêu tiền vậy?”
Y tá Lý là người đã trải qua không ít trò chơi. Tuy rằng trong nhà của mình anh ta không tìm được một đồng tích trữ nào, là do tất cả đều bị bạn đời nghiện cờ bạc lấy đi chơi mạt chược, nhưng trong tài khoản cá nhân của anh ta vẫn còn một ít Linh Giới tệ.
Để một con quỷ sống chung với mình thì mức độ nguy hiểm quá lớn. Hôm nay y tá Lý không trở về nhà, nhưng thông qua hai anh em sinh đôi ở phòng 1204, anh ta nghe ngóng được tình hình của thân phận mình. Bạn đời nghiện cờ bạc là một kẻ khốn nạn, mức độ nguy hiểm khá cao, hơn nữa còn khiến anh ta mắc nợ.
Nếu có thể làm theo cách của Đàm Quy, đưa đối phương vào cục cảnh sát, thì sự an toàn của anh ta sẽ được bảo đảm. Vì ở bên ngoài cần phải giữ hình tượng nhân vật, y tá Lý bày ra vẻ mặt buồn rầu nói: “Nói ra không sợ anh chê cười, tật xấu của vợ tôi thật sự quá đáng sợ. Nếu không phải vì cô ta thì nhà tôi cũng không nghèo như vậy. Tôi đâu phải muốn đánh bạc phạm pháp chứ? Nếu có thể để cô ta vào đó tiếp nhận giáo dục, cải tạo một chút, nói không chừng sau này có thể sống yên ổn.”
Muốn có một gia đình hòa thuận, ổn định và hạnh phúc thì quả thật nên tránh xa cờ bạc. Nếu tính theo mức độ hạnh phúc của người chơi, bạn đời nghiện cờ bạc của y tá Lý cũng là một trong những mục tiêu nhiệm vụ của anh.
Đàm Quy dừng bước, liếc nhìn y tá Lý một cái rồi báo ra một con số. Yêu cầu của anh tương đối cao, hơn nữa còn khá quyết liệt, nên tốn nhiều tiền hơn một chút. Con số anh nói cho y tá Lý nghe chỉ bằng một nửa số tiền thật.
Nhưng khi nghe thấy con số đó, sắc mặt y tá Lý hơi vặn vẹo. Linh Giới rốt cuộc là cái nơi quỷ quái gì, vậy mà lại cần nhiều tiền đến thế. Anh ta cực khổ làm việc trong bệnh viện suốt một tháng cũng chỉ nhận được 3000 Linh Giới tệ. Thôi vậy, vẫn nên dùng cách khác để đối phó với người bạn đời rẻ tiền kia.
Người chơi này thực sự quá giàu có, hoàn toàn là dùng tiền mặt để vượt ải. Cách hành xử như vậy lại thêm vẻ ngoài kia, chắc hẳn ngoài đời là con nhà giàu nào đó, dùng tiền và quan hệ của gia đình để đổi lấy đạo cụ, nên mới tiêu xài hoang phí như vậy.
Nếu không phải trong loại phó bản không đối kháng, cho dù g**t ch*t người chơi thì tài sản của đối phương sẽ bị hệ thống quét sạch, căn bản không rơi vào tay mình, y tá Lý đã có thể nảy sinh ý nghĩ giết người cướp của.
Đàm Quy không tiếp tục nói chuyện nhiều với y tá Lý-người đang thay đổi sắc mặt liên tục. Anh cố ý đi làm sớm mấy chục phút chính là vì không muốn đến trễ, đối phương đã làm chậm anh năm phút, anh không thể tiếp tục lãng phí thời gian quý giá cho những người không quan trọng.
Cho dù hai người làm cùng một bệnh viện, thời gian và địa điểm làm việc cũng có giao thoa, nhưng bác sĩ khoa Tâm lý không cần y tá hỗ trợ.
Không giống y tá Lý, sau khi vào bệnh viện, các đồng nghiệp của Đàm Quy đều tỏ ra rất lịch sự. Bởi vì Đàm Quy chỉ nhìn thoáng qua sơ đồ phân bố của bệnh viện, đã rất tự nhiên tìm được phòng khám của mình, thuần thục mặc áo blouse trắng rồi tiến hành khử trùng. Rõ ràng không có ký ức, nhưng Đàm Quy nhập vai đến mức không ai nhìn ra được điểm bất thường.
Cho dù là làm nhân viên hay làm giáo viên, sự biểu diễn của Đàm Quy luôn rất thuyết phục. Không giống người chơi ở phòng 304 đang đóng vai y tá Lý, cơ bắp quá phát đạt cùng gương mặt hung dữ khiến anh ta trông không giống y tá, mà giống một gã đồ tể đã giết cá mười năm ở siêu thị Đại Nhuận Phát. Tối qua khi trực ca đêm truyền dịch cho bệnh nhân, y tá Lý còn bị khiếu nại vì thái độ không đủ thân thiện.
Từ đầu đến cuối đều giữ tâm thái ổn định khác thường, khí thế của kẻ mạnh, cộng thêm chiếc áo blouse trắng khiến người ta tin tưởng kia, công việc của Đàm Quy thuận lợi như thường lệ. Phòng khám của anh cũng có bệnh nhân đặt lịch trước.
Danh hiệu đại sứ hòa bình và tình yêu đặc biệt phù hợp với chức vị này. Những bệnh nhân bước vào phòng khám với vẻ mặt u sầu, khi bước ra đều thần thái nhẹ nhõm, còn hẹn lịch khám lần sau.
Không giống y tá Lý làm việc vất vả mà tiền lương lại thấp, lương của bác sĩ khoa Tâm lý rất cao, đặc biệt là anh còn tính phí theo giờ. Phí của bệnh nhân được nộp thông qua bệnh viện, nhưng Đàm Quy chỉ cần nộp lại 15% cho bệnh viện, phần còn lại đều là thu nhập của riêng anh.
Chỉ là có thể thu được tiền từ bệnh nhân hay không thì phải xem bản lĩnh của người chơi. Rất rõ ràng, dựa vào năng lực chuyên môn xuất sắc của mình, Đàm Quy không gặp phải bệnh nhân không trả tiền.
Chủ yếu là những bệnh nhân bước vào phòng khám, nghe một buổi trị liệu tâm lý trong trạng thái mơ mơ hồ hồ, liền bị bác sĩ Đàm dẫn dắt. Đợi đến khi trị liệu kết thúc, tiền cũng đã trả xong.
Một bệnh nhân ít nhất phải tiếp đãi một giờ. Đàm Quy đi làm lúc tám giờ, buổi sáng chỉ tiếp ba bệnh nhân là đến giờ nghỉ.
Bệnh viện có nhà ăn, nhưng nghe nói đồ ăn rất khó ăn. Nhà lại ở gần, Đàm Quy định mua chút rau rồi về nhà nấu bữa trưa cho Mặc Trầm.
Thời điểm này phần lớn phòng khám đều đã đóng cửa. Đây là bệnh viện chính quy chứ không phải phòng khám chui, bác sĩ cũng phải ăn cơm nghỉ ngơi.
Đàm Quy còn chưa kịp thay áo blouse trắng, bên ngoài đã có người gõ cửa phòng.
“Xin lỗi, tôi đã tan làm. Nếu có nhu cầu thì xin hẹn lịch vào buổi chiều.” Đàm Quy mở cửa phòng ra, liền nhìn thấy một gương mặt quen thuộc.
Chàng thanh niên tuấn tú tối qua còn nằm bên gối của anh đang đứng trước mặt anh, đôi mắt rưng rưng nhìn anh: “Bác sĩ Đàm, tôi cảm thấy mình rất cần anh trị liệu, nếu là tôi thì cũng không được sao?”
Đàm Quy nắm tay vị bệnh nhân không hẹn trước này: “Đương nhiên được, cho dù em đến lúc nào cũng được.”